Thứ Ba tuần 26 thường niên.

Đăng lúc: Thứ ba - 03/10/2017 01:01 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

 

Thứ Ba tuần 26 thường niên.

“Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem”.

 

Lời Chúa: Lc 9, 51-56

Vì gần tới thời gian Chúa Giêsu phải cất khỏi đời này, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem, và sai những người đưa tin đi trước Người.

Những người này lên đường vào một làng Samaria để chuẩn bị mọi sự cho Người. Nhưng ở đó người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêrusalem. Thấy vậy, hai môn đệ Giacôbê và Gioan thưa Người rằng: “Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu huỷ chúng không?”

Nhưng Người quay lại, quở trách các ông rằng: “Các con không biết thần trí nào xúi giục mình. Con Người đến không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta”. Và các Ngài đi tới một làng khác.

 

 

 

 

 

Suy Niệm 1: Ra khỏi chính mình

Ðể lại một tên tuổi, có được một danh thơm tiếng tốt, đó vốn là ước mơ chung của mọi người. Tuy nhiên, được người khác trân trọng nhắc nhớ và mến thương hay không là tùy cách sống của mỗi người. Nói chung, cuộc đời hy sinh cho người khác, dù chỉ là hy sinh âm thầm cũng luôn được nhớ đến. Phải chăng đó không là ao ước của cố nhạc sĩ Văn Cao khi ông nói: "Tôi không đi qua tôi, tôi để lại gì? Tôi sẽ để lại gì nếu tôi chỉ khư khư giữ cho riêng mình? Nhưng nếu tôi có ra khỏi tôi, có trao ban chính mình, thì điều tôi để lại chính là bản thân tôi; bản thân tôi tìm gặp đã đành, mà đó cũng là quà tặng tôi để lại cho đời".

Có thể đó cũng là ý nghĩa chúng ta tìm thấy trong Tin Mừng hôm nay. Nếu mỗi tác giả Tin Mừng có một sợi chỉ xuyên suốt nối kết các biến cố trong cuộc đời Chúa Giêsu, thì theo sự trình bày của thánh Luca, sợi chỉ xuyên suốt cuộc đời Chúa Giêsu chính là cuộc hành trình lên Giêrusalem. Với thánh Luca, cuộc đời Chúa Giêsu là một hành trình ra đi không ngừng để đạt tới đích điểm là Giêrusalem, nơi gặp gỡ chung cục giữa Chúa Giêsu và các nhà lãnh đạo Do thái cũng như chính quyền Roma. Giêrusalem là cao điểm của cuộc song đấu giữa quyền lực sự dữ và tình yêu diễn ra trong con người Chúa Giêsu. Giêrusalem, xét cho cùng, chính là cái chết đang chờ đợi Chúa Giêsu; đi lên Giêrusalem có nghĩa là giáp mặt với cái chết, là đi đến tận cùng của thân phận làm người.

Nếu đã đón nhận cái chết như tột đỉnh của cuộc hành trình, thì dĩ nhiên điều kiện tiên quyết của người ta ra đi là phải kiên nhẫn trước thất bại. Chúa Giêsu muốn dạy các môn đệ của Ngài bài học về sự kiên nhẫn trước thất bại ấy khi các ông bị những người Samari khước từ. Giacôbê và Gioan tưởng có thể sai khiến lửa từ trời xuống để tiêu diệt những kẻ chống các ông; tuy nhiên, trung thành với giáo huấn của Ngài, Chúa Giêsu nhắc nhở cho các ông bài học về yêu thương nhẫn nại mà họ phải có ngay cả với kẻ thù của mình.

Ra đi, hay nói theo ngôn ngữ của Văn Cao "đi qua khỏi mình" chính là biết thắng vượt những chướng ngại do lòng ích kỷ và hận thù có thể giăng mắc trên lối đi. Cái chết chỉ thực sự có ý nghĩa và giá trị khi nó là một cái chết vì yêu thương; cuộc hành trình lên Giêrusalem của Chúa Giêsu như vậy cũng là một cuộc hành trình của yêu thương. Chỉ có yêu thương mới giúp con người thắng vượt được chính mình, chỉ có yêu thương mới giúp con người nhìn xuyên suốt qua bên kia thất bại, khổ đau.

Cuộc sống của người môn đệ Chúa Giêsu là một cuộc hành trình không ngừng. Cùng với Ngài, chúng ta luôn được mời gọi từ giã con người cũ tội lỗi và ích kỷ để tiến về con người mới của ân sủng và yêu thương. Chông gai thử thách vẫn luôn có đó, nhưng chúng ta tin rằng có Chúa Giêsu đồng hành với chúng ta và phần thưởng đang chờ đợi chúng ta chính là niềm vui được lớn lên và tìm gặp lại bản thân mỗi ngày một cách sung mãn hơn.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Cái Chết Trên Thập Giá

Tin Mừng hôm nay hẳn mời gọi chúng ta lặp lại niềm tín thác của chúng ta vào sự quan phòng kỳ diệu của Chúa. Thánh Luca, tác giả của đoạn Tin Mừng hôm nay nhìn cuộc đời của Chúa Giêsu như một cuộc hành trình tiến về Giêrusalem mà cao điểm là cái chết trên thập giá. Tiến về Giêrusalem để chịu tử nạn cho nên có gặp thù nghịch chống đối trong suốt cuộc hành trình cũng là chuyện bình thường đối với Chúa Giêsu, nhưng các môn đệ của Chúa Giêsu chưa thể hiểu tại sao Thầy mình phải gặp phải những chống đối như thế. Phản ứng của hai thánh Gioan và Giacôbê là điển hình, hai vị thánh này không thể chấp nhận được sự kiện người dân tại một làng Samaria nọ không đón tiếp Ngài. Các ngài chỉ mong cho lửa từ trời xuống để tiêu diệt cái dân phản nghịch này. Chúa Giêsu quở trách các ngài, Chúa Giêsu muốn nhắc nhở cho các môn đệ biết rằng điều kiện đầu tiên để làm môn đệ Ngài là phải có thái độ kiên nhẫn trước sự chống đối, thù nghịch và thẳng thắn nói chung. Ðây là dịp để các môn đệ hiểu được ý nghĩa của những bài dụ ngôn về nước Trời, đặc biệt là các bài dụ ngôn về hạt giống, về cỏ lùng và lúa tốt. Hạt giống được gieo vãi ngay cả trên đất xấu, hạt giống được gieo vãi ngay cả trên cỏ lùng, hạt giống phải chịu thối đi trong lòng đất; dù có được gieo vãi trong những điều kiện không thuận lợi, hạt giống vẫn mọc lên và sinh nhiều bông hạt.

Hình ảnh của hạt giống gợi lên cho chúng ta lịch sử của Giáo Hội. Giáo Hội được tẩy trần và sinh hoa kết trái ngay giữa những cơn bách hại đẫm máu nhất. Giáo Hội từng được thanh luyện và trưởng thành khi gặp chống đối và thù nghịch. Thái độ thỏa hiệp có thể mang lại cho Giáo Hội một vài đặc ân và dễ dãi, nhưng chắc chắn những thiệt hại và mất mát mà Giáo Hội phải chịu thì không gì có thể bù lại được. Giáo Hội có đáng tin hay không? Giáo Hội có thật sự đi lại cuộc hành trình lên Giêrusalem của Chúa Giêsu hay không? Hay giữa những chống đối, thù nghịch và thử thách, Giáo Hội vẫn tỏ ra trung thành với Ðấng khi bị treo trên thập giá đã lặng thinh và phó thác cho Thiên Chúa. Hạt lúa có gieo vào lòng đất mới thối đi và lớn lên sinh nhiều bông hạt, đó là định luật của cuộc sống Giáo Hội và của người môn đệ Chúa Kitô.

Ước gì giữa những khổ đau, chống đối và thù nghịch, chúng ta vẫn luôn nhận ra được bàn tay quan phòng kỳ diệu của Chúa, đó là ơn trọng đại mà chúng ta phải không ngừng cầu xin Chúa ban cho chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 3: Đi sang làng khác

Khi đã tới ngày Đức Giêsu được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem. Người sai mấy sứ giả đi trước, họ lên đường và vào một làng người Sa-ma-ri để chuẩn bị cho Người đến. (Lc. 9, 51-52)

Với lòng quả cảm, Đức Giêsu nhất quyết lên Giê-ru-sa-lem, vì Người biết rõ sắp tới ngày chịu nạn chịu chết. Người sẵn sàng vâng theo thánh ý Cha Người, nên không bao giờ lùi bước. Người không sống cho chính mình, trái lại sống phụng vụ thánh ý Cha với tấm lòng vui vẻ của người con thảo. Người gởi sứ giả đi trước dọn đường đi qua Sa-ma-ri-a, họ hận thù với dân Do-thái.

Dân Sa-ma-ri-a bị coi là kẻ ly giáo đối với thành thánh Giê-ru-sa-lem kể từ khi họ xây đền thờ trên núi Ga-ri-dim. Cả hai dân tộc đều khinh ghét nhau, nên những đoàn hành hương khi đi ngang qua ranh giới, đều phải chịu những quẫy nhiễu đủ thứ. Những Tông Đồ bị từ chối không cho qua làng Sa-ma-ri-a để lên Giê-ru-sa-lem.

Gia-cô-bê và Gio-an nổi khùng, muốn dùng biện pháp mạnh thiêu đốt làng đó ngay lập tức. Các ông nói với Đức Giêsu: “Lạy Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy chúng nó không”. Người ta có thể nghĩ xem Đức Kitô, Đấng nhân lành xử thế nào đối với sự chống đối của các môn đệ. Người cần cho các ông một bài học nhân lành về thái độ ngạo ngược này, và chỉ cho các ông phải lấy lửa nào mà đốt tật xấu của mình đi. Đức Kitô đã nhìn Gia-cô-bê và Gio-an với giọng khiển trách ngay thẳng, hẳn tâm can Người khá thất vọng không biết đến chừng nào các ông hiểu được một chút lời dạy của Người: cần kiên trì đến bao giờ đối với các ông và với mọi người khác. Dầu đang sống với chính Người, đang nghe chính Người nói, đang nhìn thấy chính Người hành động, các ông vẫn chưa nuốt được ý nghĩa cần thiết phải có thời giờ chờ đợi cho mọi thứ ăn năn trở về, không nên dùng sức mạnh cưỡng bách Thiên Chúa xâm nhập vào những con tim loài người. Chúng ta cũng giống như các môn đệ đó, muốn một Giáo Hội bị xé nát do nhiều Kitô hữu tự lên án phạt vạ tuyệt thông nhau, đối xử tệ với những người trễ nải, hay bất mãn với những gánh nặng của Giáo Hội đề ra. Họ còn chống đối cả sự kiên nhẫn của Thiên Chúa.

Đức Kitô chỉ nói đơn giản rằng: “Chúng ta đi sang làng khác”.

GF

 

Suy niệm 4:

Sống là lên đường. Hai lần tiên báo về cái chết sắp đến 
cho thấy Đức Giêsu biết rõ con đường mình sắp đi, 
và những gì sẽ xảy ra ở cuối đường (Lc 9, 22. 44). 
Bị bắt, bị nộp, bị loại bỏ, bị giết chết, 
là những điều tự nhiên ai cũng gớm ghét, sợ hãi và muốn né tránh. 
Đức Giêsu cũng vậy, vì Ngài mang trọn phận người như ta. 
“Đức Giêsu nhất quyết đi lên Giêrusalem” (c. 51). 
Lên Giêrusalem là một quyết định đắn đo và nghiêm túc, 
cũng là một chọn lựa tự do và can đảm của Đức Giêsu, 
bởi lẽ lên đó là chấp nhận đối diện với cái chết bi đát. 
Giêrusalem là trung tâm hoạt động của các nhà lãnh đạo Do Thái giáo, 
những người đang âm mưu bắt được Đức Giêsu để thủ tiêu. 
Muốn được sống yên thân, Đức Giêsu chỉ cần đừng lên thành đô ấy, 
chỉ cần giới hạn hoạt động của mình ở Galilê. 
Lên Giêrusalem trong tình thế dầu sôi lửa bỏng như bây giờ 
là làm một cuộc Xuất Hành mới (Lc 9, 31), đầy bất trắc hiểm nguy. 
Nhưng Đức Giêsu không sợ đến với nơi Cha muốn mình đến: 
“Hôm nay, ngày mai và ngày mốt, tôi phải tiếp tục đi, 
vì một ngôn sứ mà chết ngoài thành Giêrusalem thì không được” (Lc 13, 33). 
Giêrusalem là nơi Đức Giêsu hiến mình qua cái chết vì vâng phục, 
nhưng Giêrusalem cũng là nơi Ngài được phục sinh và rước lên trời (c. 51). 
Tin Mừng Luca coi việc lên Giêrusalem như một hành trình dài (9, 51-19, 27). 
Ngài cố ý đi ngang qua vùng đất của người Samari. 
Giữa người Do Thái và người Samari có sự xung khắc. 
Người Do Thái khinh người Samari, người Samari thù người Do Thái. 
Chính vì thế khi biết nhóm Thầy trò lên đường đi Giêrusalem dự lễ, 
người dân một ngôi làng Samaria đã từ chối tiếp đón. 
Giacôbê và Gioan, từng được Thầy gọi là con của thiên lôi (Mc 3, 17), 
đã muốn xin cho mình được chia sẻ quyền năng trừng phạt của Thầy. 
Họ muốn làm như ngôn sứ Êlia ngày xưa (2 V 1, 10. 12), 
“khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy bọn chúng” (c. 54). 
Nhưng Thầy Giêsu, người dẫn đầu, đã quay lại quở mắng hai ông. 
Ngài chẳng bao giờ dùng quyền lực để trừng phạt kẻ từ chối mình. 
Ngài sống điều Ngài đã giảng cho các môn đệ (Lc 6, 29). 
Làm sao có thể giết người khác chỉ vì họ không đón nhận mình? 
Quyền lực của Thiên Chúa không đe dọa, không áp đặt, 
cũng không bóp chết tự do mà Ngài đã ban cho con người. 
Sự bao dung của Đức Giêsu cho ta thấy sự bao dung của Thiên Chúa. 
Chúng ta có thể học được nhiều điều từ thái độ này. 
Như các môn đệ, chúng ta cũng thích thi thố quyền lực. 
Chúng ta cũng thích dùng lửa khi có lửa trong tay. 
Chúng ta không chấp nhận một Kitô giáo có vẻ yếu đuối, chịu lép vế. 
Thầy Giêsu và các học trò đã đi sang làng khác (c. 56). 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin dạy con luôn tươi tắn và dịu dàng 
trước mọi biến cố của cuộc sống, 
khi con gặp thất vọng, gặp người hờ hững vô tâm, 
hay gặp sự bất trung, bất tín nơi những người con tin tưởng cậy dựa. 
Xin giúp con gạt mình sang một bên để nghĩ đến hạnh phúc người khác, 
giấu đi những nỗi phiền muộn của mình để tránh cho người khác phải đau khổ. 
Xin dạy con biết tận dụng đau khổ con gặp trên đời, 
để đau khổ làm con thêm mềm mại, chứ không cứng cỏi hay cay đắng, 
làm con nhẫn nại chứ không bực bội, làm con rộng lòng tha thứ, 
chứ không hẹp hòi hay độc đoán, cao kỳ. 
Ước gì không ai sút kém đi 
vì chịu ảnh hưởng của con, không ai giảm bớt lòng thanh khiết, chân thật, 
lòng cao thượng, tử tế, chỉ vì đã là bạn đồng hành của con 
trong cuộc hành trình về quê hương vĩnh cửu. 
Khi con loay hoay với bao nỗi lo âu bối rối, 
xin cho con có lúc thì thầm với Chúa một lời yêu thương. 
Ước chi đời con là cuộc đời siêu nhiên, 
tràn trề sức mạnh để làm việc thiện, 
và kiên quyết nhắm tới lý tưởng nên thánh. Amen. 
(dịch theo Learning Christ) 

 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

 

SUY NIỆM LỜI CHÚA MỖI NGÀY SONG NGỮ

Đức Giêsu hướng về thành Giêrusalem

Thành Giêruxalem

Tuesday (October 3):  “Jesus’ face was set toward Jerusalem”

 

Scripture:  Luke 9:51-56  

51 When the days drew near for him to be received up, he set his face to go to Jerusalem. 52 And he sent messengers ahead of him, who went and entered a village of the Samaritans, to make ready for him; 53 but the people would not receive him, because his face was set toward Jerusalem. 54 And when his disciples James and John saw it, they said, “Lord, do you want us to bid fire come down from heaven and consume them?” 55 But he turned and rebuked them. 56 And they went on to another village.

Thứ Ba     3-10           Đức Giêsu hướng về thành Giêrusalem

 

Lc 9,51-56

51 Khi đã tới ngày Đức Giê-su được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem.52 Người sai mấy sứ giả đi trước. Họ lên đường và vào một làng người Sa-ma-ri để chuẩn bị cho Người đến.53 Nhưng dân làng không đón tiếp Người, vì Người đang đi về hướng Giê-ru-sa-lem.54 Thấy thế, hai môn đệ Người là ông Gia-cô-bê và ông Gio-an nói rằng: “Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không? “55 Nhưng Đức Giê-su quay lại quở mắng các ông.56 Rồi Thầy trò đi sang làng khác.

Meditation: Are you surprised to see two of Jesus’ disciples praying for the destruction of a Samaritan village? The Jews and Samaritans had been divided for centuries. Jewish pilgrims who passed through Samaritan territory were often treated badly and even assaulted. Jesus did the unthinkable for a Jew. He not only decided to travel through Samaritan territory at personal risk, but he also asked for hospitality in one of their villages! 

 

Jesus faced rejection and abuse in order to reconcile us with God and one another

Jesus’ offer of friendship was rebuffed. Is there any wonder that the disciples were indignant and felt justified in wanting to see retribution done to this village? Wouldn’t you respond the same way? Jesus, however, rebukes his disciples for their lack of toleration. Jesus had “set his face toward Jerusalem” to die on a cross that Jew, Samaritan and Gentile might be reconciled with God and be united as one people in Christ.

Jesus seeks our highest good – friend and enemy alike

Tolerance is a much needed virtue today. But aren’t we often tolerant for the wrong thing or for the wrong motive? Christian love seeks the highest good of both one’s neighbor and one’s enemy. When Abraham Lincoln was criticized for his courtesy and tolerance towards his enemies during the American Civil War, he responded: “Do I not destroy my enemies when I make them my friends?” How do you treat those who cross you and cause you trouble? Do you seek their good rather than their harm?

“Lord Jesus, you are gracious, merciful, and kind. Set me free from my prejudice and intolerance towards those I find disagreeable, and widen my heart to love and to do good even to those who wish me harm or evil.”

Suy niệm: Bạn có ngạc nhiên khi thấy 2 môn đệ Đức Giêsu cầu xin cho lửa từ trời xuống đốt thành Samaritan không? Người Do thái và người Samaritan đã đối lập với nhau trong nhiều thế kỷ. Những người lữ khách Do thái đi ngang qua phần đất Samaritan thường bị tấn công và đối xử tồi tệ. Đức Giêsu đã làm một điều khó hiểu đối với người Do thái. Người không chỉ quyết định đi qua phần đất Samaritan cho dù bị đe dọa  đến tính mạng, mà còn xin họ giúp đỡ lưu trú trong thành của họ nữa!

 

Đức Giêsu đối đầu với với sự loại trừ và sỉ nhục để giao hòa chúng ta với Thiên Chúa và với nhau

Lời đề nghị về tình bằng hữu của Đức Giêsu bị khước từ. Thế thì có ai lại thắc mắc khi các môn đệ Đức Giêsu phẫn nộ và cảm thấy có lý do chính đáng trong việc muốn thấy sự trừng phạt cho thành đó sao? Không phải bạn cũng có sự ứng trả như thế sao? Tuy nhiên, Đức Giêsu lại khiển trách các môn đệ vì sự thiếu khoan dung của họ. Đức Giêsu đã “quyết định đi về Giêrusalem” để chết trên thập giá, để người Do thái, Samaritan, và dân ngoại được hòa giải với Thiên Chúa và hiệp nhất với nhau trong Đức Kitô.

Đức Giêsu tìm kiếm sự thiện hảo cao nhất của chúng ta – bạn hữu và kẻ thù giống như nhau

Sự khoan dung là một nhân đức rất cần thiết hôm nay. Thế nhưng chẳng phải chúng ta thường tha thứ cho điều sai trái hay động cơ sai trái đó sao? Tình yêu thương của người tín hữu tìm kiếm lợi ích cao nhất cho người thân quen cũng như kẻ thù của mình. Khi tổng thống Abraham Lincoln bị chỉ trích vì sự tử tế và khoan dung của ông đối với những kẻ thù trong suốt thời kỳ nội chiến nước Mỹ, ông đã trả lời: “Chẳng phải tôi đã tiêu diệt các kẻ thù của tôi khi tôi làm bạn với họ đó sao?” Bạn đối xử thế nào với những ai cản trở và gây phiền phức cho bạn? Bạn có tìm điều tốt hơn điều xấu cho họ không?

Lạy Chúa Giêsu, Chúa khoan dung, thương xót, và quảng đại. Xin giải thoát con khỏi mọi thành kiến và khắt khe đối với những ai con không vừa ý, và xin Chúa mở rộng lòng con để con biết yêu thương và làm điều tốt lành, thậm chí cho cả những người muốn làm hại con.

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin mới