Các Bài Suy Niệm Chúa Nhật XVII A

Đăng lúc: Thứ năm - 27/07/2017 19:43 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

 

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN – A

Lời Chúa: 1V. 3, 5.7-12;  Rm. 8, 28-30;  Mt. 13, 44-52

———

 

DẪN NHẬP

Lời Chúa: "Anh bán tất cả những gì anh có mà mua thửa ruộng ấy" (Mt 13,44)

Nhập lễ:

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Phụng vụ Lời Chúa chúa nhật 17 thường niên hôm nay cho chúng ta thấy, đời người là một cuộc kiếm tìm, kiếm tìm hạnh phúc, hạnh phúc thật sự mà con người cần tìm kiếm chính là Nước Trời. Đó chính là khát vọng sự khôn ngoan đích thực mà con người chấp nhận mọi hy sinh để chiếm hữu cho bằng được:

Người đời còn biết kiếm tìm,

Kho tàng báu vật bằng nghìn lao công!

Sao con cái Chúa chưa trông,

Để tìm Nước Chúa của không hao mòn?

Cứ xem hoàng đế Sal - môn,

Chỉ xin cho được "túi khôn trị vì".

Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta nhận ra giá trị của Nước Trời là hạnh phúc vô biên để chúng ta can đảm chọn lựa cho dù có phải chấp nhận hy sinh, mọi trả giá để chiếm hữu cho bằng được một kho tàng vô tận trên quê Trời. Tâm tình đó, giờ đây chúng ta thành tâm sám hối.

Sám hối:

X. Lạy Chúa, Chúa mời gọi chúng con tiên vàn hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

X. Lạy Chúa Kitô, Chúa dạy chúng con được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì nào có ích gì. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

X. Lạy Chúa, Chúa là niềm vui và hạnh phúc của chúng con. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

Kết: Xin Thiên Chúa toàn năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.

CĐ: Amen.

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang.

Mục lục

2. Khôn ngoan tìm Nước trời (Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt)

3. Nước trời như kho tàng (Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)

4. Khôn ngoan  (Lm. Giuse Hoàng Kim Toan)

5. Hãy bán đi  (Bông Hồng Nhỏ, Tiền Tập viện MTG.Thủ Đức)

6. Những màu sắc Nước trời  (Anna Cỏ May, Tiền Tập viện MTG.Thủ Đức)

7. Nước trời được ví như truyện  (Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty, SDB)

8. Sự khôn ngoan đích thực (Lm. GB. Trần Văn Hào, SDB)

9. Trái ngược  (Trầm Thiên Thu)

10. Ăn xin  (Lm. Vũ Đình Tường)

11. Chúa Nhật 17 Thường niên. Năm A  (Lm. Giuse Đinh Tất Quý)

12. Khôn ngoan là biết chọn Chúa làm gia nghiệp (Tu sĩ Jos.Vinc. Ngọc Biển, SSP)

13. Hãy làm mọi sự để có được Nước trời (Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)

14. Khám phá kho báu Tin mừng  (Lm. Inhaxio Trần Ngà)

15. Tìm được Nước trời là niềm vui cuộc đời  (Lm. Giuse Nguyễn Hữu An)

16. Ta xin gì?  (Lm. Bosco Dương Trung Tín)

 

 

KHÔN NGOAN TÌM NƯỚC TRỜI

Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt

Vua Salomon nổi tiếng là vị vua khôn ngoan sáng suốt. Ông đã xử những vụ án rất khó khăn một cách khéo léo không khác gì Bao Công. Bà hoàng hậu Saba ở mãi tận phương nam cũng phải đến nghe sự khôn ngoan của ông. Nhưng khôn ngoan nhất là khi được Chúa cho chọn lựa, ông đã không xin được trường thọ hay được giàu sang, mà chỉ xin được ơn khôn ngoan. Lời cầu xin của ông rất đẹp lòng Chúa. Nên Chúa đã khen ngợi và ban cho ông mọi điều mong muốn. Chúa muốn tôi bắt chước vua Salomon, biết xin ơn khôn ngoan và biết khôn ngoan trong những lựa chọn. Nhất là biết khôn ngoan lựa chọn Nước Trời như những người trong bài Tin Mừng hôm nay.

Những người trong bài Tin Mừng hôm nay khôn ngoan vì thao thức đi tìm. Sự thao thức đi tìm được thấy trong thái độ bôn ba đây đó, khảo sát đất đai. Chắc phải đào bới nhiều mới thấy kho tàng chôn giấu trong ruộng. Sự thao thức đi tìm cũng thấy trong việc ra khơi thả lưới. Vất vả chài lưới rồi còn phải lựa chọn. Dù vất vả, họ quyết tìm cho ra Nước Trời.

Họ khôn ngoan vì biết phân định. Đời sống đem đến cho ta đủ mọi loại giá trị thượng vàng hạ cám, như chiếc lưới đánh bắt đủ mọi loại tôm cá. Giữa những giá trị ấy ta phải biết phân định. Lựa chọn những giá trị cao quý, tốt đẹp. Biết chọn lựa cá tốt, vứt bỏ cá xấu. Biết giá trị của viên ngọc dù nó còn đang nằm giữa khối đá sù sì dơ bẩn. Biết giá trị của kho tàng dù nó còn đang bị chôn giấu dưới lòng đất sâu. Biết giá trị của Nước Trời dù Nước Trời chưa tỏ hiện rõ ràng trên thế gian.

Họ khôn ngoan vì dám dấn thân. Khi đã biết được giá trị Nước Trời, họ dấn thân theo đuổi đến cùng. Dấn thân trọn vẹn nên bán tất cả những gì mình có để đổi lấy kho tàng, viên ngọc quý. Dấn thân quyết liệt vì bán hết nhà cửa rồi thì không thể quay về chốn cũ, chỉ còn gắn bó với quê hương mới mà thôi. Dấn thân tuyệt đối, bỏ hết tất cả chỉ vì một viên ngọc. Dấn thân như thế là thái độ của tình yêu, sự say mê, sự khao khát mãnh liệt. Đó chính là thái độ phải có khi đi tìm Nước Trời.

Họ khôn ngoan vì biết từ bỏ. Bán tất cả những gì mình có là một từ bỏ lớn lao. Dứt lìa những gì mình gắn bó còn đau đớn hơn nữa. Bỏ một nơi yên thân chắc chắn để dấn thân vào một tương lai bấp bênh thì thật là phiêu lưu đến tận cùng. Nhưng không có cách nào khác. Phải bán tất cả mới đủ sức mua viên ngọc Nước Trời. Phải đầu tư trọn vẹn con người với tất cả tài năng trí tuệ, sức lực, thời giờ mới mong chiếm đoạt được Nước Trời. Luyến tiếc một chút là bất thành. Chần chừ một chút là hỏng việc. Nấn ná một chút là bị lỡ cơ hội.

Họ từ bỏ một cách nhẹ nhàng thanh thoát. Nên từ bỏ rồi họ cảm thấy vui tươi. Họ từ bỏ một cách mau mắn vì họ đã dứt khoát với những gì xưa cũ. Lòng trí của họ chỉ gắn bó tha thiết với kho tàng mới tìm thấy.

Đó là những thái độ khôn ngoan đáng cho ta noi theo trên con đường đi tìm Nước Trời. Biết thao thức đi tìm. Biết phân định giá trị. Biết mau mắn từ bỏ. Biết hăng hái dấn thân đến cùng.

Lạy Chúa, xin ban cho con ơn khôn ngoan để con biết chọn Chúa là nguồn mạch hạnh phúc.

GỢI Ý CHIA SẺ

1) Bạn có thực sự coi Nước Trời là kho tàng quý giá nhất không?

2) Bạn đã thực sự bán hết mọi sự để mua Nước Trời chưa? Còn những gì bạn còn luyến tiếc chưa muốn bán?

3) Bạn nghĩ thế nào về sự khôn ngoan. Bạn muốn trở thành người khôn ngoan thực sự không?

Về mục lục

.

NƯỚC TRỜI NHƯ KHO TÀNG

Lm. Jos Tạ duy Tuyền

Có một nhân vật của dòng văn học dân gian mà dường như ai cũng nhớ tên, đó là “Thằng Bờm”. Một nhân vật được dựng nên để châm chọc cho tính cách khờ khạo của một ai đó. Và thằng Bờm “khờ” như đến thế này là cùng:

Thằng Bờm có cái quạt mo

Phú ông xin đổi ba bò chín trâu

Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu

Phú ông xin đổi ao sâu cá mè

Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè

Phú ông xin đổi ba bè gỗ lim

Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim

Phú ông xin đổi đôi chim đồi mồi

Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi

Phú ông xin đổi nắm xôi Bờm cười.

 

Có nhiều lối giải thích cho sự khờ khạo của thằng Bờm, nhưng có lẽ sự khờ khạo nằm ở chỗ thằng Bờm không so đo tính toán cao siêu mà chỉ cần no cái bụng là được rồi. Ba bò chín trâu hay ba bè gỗ lim cũng không giá trị so với nắm xôi vì nó giải quyết nhu cầu trước mắt.

Cái dại, cái khờ khạo của thằng Bờm là đã không chịu đáp ứng sự đổi chác quá chênh lệch của lão Phú ông. Phú ông đổi những cái có giá trị, thì Bờm cứ… “chẳng lấy”. Đến khi Phú ông đổi nắm xôi, thì… Bờm cười. Cười là đồng ý, là thích chì, là thõa mãn . . .

Trong sự đổi chác này sẽ có một người dại, hoặc Phú ông, hoặc thằng Bờm. Nhưng chắc chắn có một người vui hơn khi biết cười và không thấy mình thua thiệt, đó là thằng Bờm. Đến đây, chợt nhớ câu thơ tự trào của Nguyễn Bỉnh Khiêm: “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn người đến chốn lao xao”.

Người khôn luôn phải tìm kiếm, phải trao đổi cho dù phải ở chốn lao xao nhưng sẽ tìm được viên ngọc quý, tìm được cái mình yêu, mình thích. Để chiếm hữu nó cho dù có phải bán hết gia tài vẫn cảm thấy thích thú vì mình được cái mình vừa ý và toại nguyện. Cái đó có thể là nắm xôi hay cái quạt mo là tùy mỗi người mỗi sở thích khác nhau.

Nước trời được Chúa Giê-su sánh ví như kho tàng được chôn giấu trong thuở ruộng. Có người đã chiếm hữu nhưng lại chôn dấu đi. Ngược lại, người thương gia đã nhận ra giá trị cao siêu nên bán hết tài sản của mình để chiếm cho được kho tàng ấy.

Nhân loại ngày hôm qua và hôm nay vẫn thế! Có người vì danh lợi thú mà họ cất giấu niềm tin của mình để lao theo con đường danh vọng, nhưng cũng không ít người khám phá viên ngọc quý là Nước trời để rồi bỏ lại tất cả sự giầu sang, quyền quý để đi theo Chúa.

Thánh Phanxico Xavie là một điển hình. Sinh trưởng trong một gia đình giầu có, quyền thế. Bản thân lại học giỏi tài cao. Đường công danh sáng lạn. Thế nhưng ngài đã bị đánh động bởi câu: “Được lời lãi cả thế gian, chết mất linh hồn nào ích gì?” để từ đó cuộc đời Ngài chỉ còn tìm kiếm và phụng sự cho tin mừng Nước Trời.

Thánh Augustino sau những ngày tháng ngụp lặn trong thú vui thế gian và xác thịt, Ngài đã cảm nghiệm sâu xa về hạnh phúc Nước Trời mới là vĩnh cửu còn thế gian là tạm bợ. Ngài đã thốt lên trong tiếc nuối: “lạy Chúa, con yêu Chúa quá muộn màng” để rồi từ đó Ngài ngụp lặn trong đại dương bao la tình Chúa.

Xin cho chúng ta cũng biết khôn ngoan chọn lựa giá trị vĩnh cửu là Nước trời hơn là những danh lợi thú mau qua. Xin đừng vì những nhu cầu xác thịt mà chôn dấu kho tàng Nước Trời. Xin Chúa giúp chúng ta luôn nhận ra Chúa chính là gia nghiệp, là lẽ sống, là phần phúc để biết dùng hết khả năng, trí tuệ hầu đạt được hạnh phúc Nước trời mai sau. Amen.

Về mục lục

.

KHÔN NGOAN

Lm Giuse Hoàng Kim Toan

Salomon không xin gì với Chúa ngoài sự khôn ngoan. Khôn ngoan không chỉ là một đức tính mà còn là một ơn do Thiên Chúa ban. Vậy ơn khôn ngoan là gì?

Trước tiên hãy đi tìm kiếm sự khôn ngoan bằng nỗ lực của mình. “Lý do khiến ta muốn khôn ngoan thường liên hệ với rất nhiều sự tích cực: cảm thấy hài lòng hơn với cuộc sống, ít cảm xúc tiêu cực hơn, quan hệ tốt hơn và ít cảm giác căng thẳng hơn, theo Igor Grossman từ Đại học Waterloo ở Canada.” (trích từ bài từ báo BBC, ngày 08 -03 -2017). Đưa ra khỏi chính mình những buồn phiền, tiêu cực để sống lạc quan và tin tưởng.

Khôn ngoan sẽ giúp con người sống vui tươi hơn và làm cho con người hạnh phúc hơn. Người khôn ngoan biết điều này mà Tôn Tử đã viết: “Biết người biết ta, trăm trận không nguy; không biết người mà chỉ biết ta, một trận thắng một trận thua; không biết người, không biết ta, mọi trận đều bại.”

Biết mình là một điều khó.

Khó để biết mình vì cái tôi luôn che phủ trong mình. Chúa Giêsu dạy trong câu truyện cái đà trong mắt mình và cái rác trong anh chị em (Mt 7, 1 – 5). Làm sao lấy cái đà trong mắt mình ra. Câu trả lời vẫn cần tìm ở nơi Thiên Chúa, như Thánh Augustine vẫn cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa biết con, xin cho con biết Chúa; xin cho con biết Chúa như con được Chúa biết. Lạy Chúa là sức mạnh tâm hồn con, xin ngự vào và uốn nắn tâm hồn con cho hợp với Chúa để nó thành sở hữu của Chúa, không còn một vết nhơ hay nếp nhăn nào. Đó là niềm hy vọng của con. (Tự Thuật Augustine).

Để biết Chúa.

Theo Thánh Gioan Tông đồ, Biết Chúa là cái biết hoán cải chính mình mỗi ngày. Là một hoán cải nên cần đến ơn ngoan mà chính Chúa Thánh Thần Đấng ban sự khôn ngoan soi dẫn cho. Trong kinh cầu Chúa Thánh Thần,  thường đọc: “ chúng con xin Đức Chúa Trời cho Đức Chúa Thánh Thần xuống. – Sửa lại mọi sự trong ngoài chúng con. Chúng con cầu cùng Đức Chúa Trời xưa đã cho Đức Chúa Thánh Thần xuống soi lòng dậy dỗ các Thánh Tông Đồ, thì rầy chúng con cũng xin Đức Chúa Trời cho Đức Chúa Thánh Thần lại xuống, yên ủi dạy dỗ chúng con làm những việc lành, vì công nghiệp vô cùng Đức Chúa Giêsu Kitô là Chúa chúng con. Amen.”

Là một ơn nên người Kitô hữu luôn cần nhờ đến Chúa Thánh Thần yên ủi lúc đau buồn, gian nan. Dạy dỗ khi chưa biết thế nào cho phải lẽ, ban ơn trợ lực khi thi hành và hoàn tất trong niềm vui Chúa ban.

Xin cho con biết bán đi những gì con có để mua lấy Nước Trời. Đó là những gì Chúa mời gọi con hôm nay. Xin giúp con. Amen.

Về mục lục

.

HÃY BÁN ĐI

Bông hồng nhỏ

Thầy Giêsu rời bỏ đám đông mà về nhà, chỉ còn Thầy và trò trong căn nhà ấm cúng. Thầy trò cùng quây quần bên nhau. Thầy thì say sưa giảng, trò thì chăm chú lắng nghe. Có lẽ, đây là một lớp học lý tưởng cho mọi thời đại.

Nước Trời là một mầu nhiệm. Chính vì thế, Thầy Giêsu phải dùng nhiều dụ ngôn mà giảng cho dân chúng và các môn đệ. Khi chỉ còn Thầy và trò thì Thầy giải nghĩa dụ ngôn. Thầy dùng dụ ngôn kho báu và ngọc quý, dụ ngôn chiếc lưới mà nói về Nước Trời cho các môn đệ nghe. Nước Trời là một kho báu. Là kho báu nên có lắm người muốn chiếm cho bằng được. “Có một người kia gặp được kho báu chôn trong ruộng, anh liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy”. (Mt 13, 44).  Có được thửa ruộng là có kho báu. Người này là một người khôn ngoan. Nước Trời lại giống như một viên ngọc quý mà người thương gia vất vả kiếm tìm. Khi tìm được rồi, ông cũng bán tất cả những gì mình có để mua viên ngọc ấy. Là kho báu hay viên ngọc, muốn chiếm được đều phải dám đánh đổi những gì mình có. Có một chàng thanh niên kia rất đạo đức, anh được Thầy Giêsu rất thương mến. Thầy chỉ cho anh cách chiếm được sự sống đời đời làm gia nghiệp, đó là bán đi những gì mình có mà cho người nghèo. Nghe xong, anh buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều của cải, anh không đành lòng bán tất cả để mua lấy Nước Trời. Là môn đệ của Thầy Giêsu, được bước theo Thầy mỗi ngày, ta có đặt mình trong tâm thế của một người biết đi tìm Nước Trời, dám đánh đổi tất cả mọi sự mình có để có được Nước Trời không? Nước Trời là niềm hy vọng của ta, muốn chiếm được ta phải đi tìm trong sự kiên nhẫn và bền chí. Lòng khao khát có được Hạnh Phúc sẽ thôi thúc ta bước đi. Giống như ngọc quý khó tìm mà ngọc giả thì ta dễ lẫn lộn, hay kho báu chỉ có một mà có nhiều thửa ruộng khác nhau. Vậy, đâu là viên ngọc quý thật sự và đâu là thửa ruộng có kho báu mà ta cần bán tất cả mọi sự mà mua lấy? Nếu ta là một thương gia nhiều kinh nghiệm, ta sẽ biết đâu là ngọc quý. Khi ta thật sự muốn tìm kiếm kho báu, ta sẽ chấp nhận cất công kiếm tìm. Tìm kho báu phải có một lược đồ hay ít là phải biết kho báu kia là gì. Cũng vậy, Nước Trời là nơi dành cho những ai có tâm hồn trẻ thơ. Để vào được Nước Trời, Thầy Giêsu đã sắm sẵn cho ta một hiến chương cụ thể, đó là Tám mối phúc mà trong bài giảng trên núi, Thầy đã tận tình vạch ra. Điều quan trọng là ta có thật sự muốn chiếm lấy phần thưởng ấy không.

Thầy lại ôn tồn đưa ra một dụ ngôn khác: dụ ngôn chiếc lưới. Từng môn đệ chăm chú lắng nghe như nuốt lấy từng Lời Thầy giảng, đợi dịp cho Lời được “tiêu hóa”. Chiếc lưới được thả xuống biển và gom được đủ thứ cá: cá tốt được thu vào giỏ còn cá xấu bị vứt ra ngoài. Ta có muốn bị quẳng ra ngoài như đồ xấu xa không? Hẳn nhiên là không rồi. Nhưng làm sao để trở nên một người công chính và được vào hưởng hạnh phúc Nước Trời? Có thể ví đời ta như một chiếc lưới được quẳng xuống biển. Từng ngày sống như những lần ra khơi buông lưới. Có ngày mệt nhoài bên mẻ lưới đầy ăm ắp những cá, mệt đó nhưng lòng ta phơi phới. Cũng có những ngày ta vất vả mà chẳng được gì. Sau một ngày, một tuần, một tháng hay một năm, và có thể là dài hơn với biết bao nhiêu lần buông lưới nơi khơi xa, đến một ngày ta giật mình nhận ra: chiếc lưới đời ta đã rách nát. Đó là kết quả của những lần ta lười biếng giặt lưới hay không quan tâm khâu vá lại những mắt lưới bị hỏng. Ta chẳng chú trọng mấy đến công việc xét mình. Chiếc lưới tâm hồn ta cũng rách đi vì đầy rác rưởi. Lưới quẳng xuống thì nặng mà kéo lên chẳng được bao nhiêu cá, vì còn đâu chiếc lưới lành lặn một thời. Ta có suy nghĩ gì khi nhìn lại một chiếc lưới rách nát bị bỏ quên bên chiếc tàu hỏng không thể ra khơi?

Thầy giảng và các môn đệ bây giờ thì hiểu. Lòng Thầy phấn khởi và người học trò cũng hăng hái hơn. Thế nhưng, hành trình đi tìm ngọc quý lắm gian nan vất vả mà sức người thì có hạn. Thầy biết những yếu đuối của người môn đệ, Thầy không bỏ rơi những ai có tâm hồn khao khát đi tìm Nước Trời. Những khi mệt mỏi chán chường, ta hãy đến bên Thầy để được Thầy cho nghỉ ngơi bồi dưỡng, và nhất là để học cùng Thầy bài học “hiền lành và khiêm nhường”. Người biết đi tìm Nước Trời không phải là kẻ hấp tấp vội vàng, cũng không phải là kẻ vỗ ngực vì sự hiểu biết của bản thân nhưng là người biết âm thầm nhẫn nại và luôn để Thần Khí hướng dẫn, luôn luôn dõi theo Lời để bước đi và sẵn sàng bán đi tất cả mọi thứ mình có mà mua lấy Nước Trời.

Lạy Thiên Chúa toàn năng và nhân hậu! Chúa Giêsu đã chỉ cho chúng con cách thức để chiếm được Nước Trời, xin Chúa ban cho chúng con lòng khao khát của một người thiện chí, luôn lắng nghe sự thúc đẩy của Thần Khí và lấy Lời Chúa làm lương thực hằng ngày. Amen.

Về mục lục

.

NHỮNG MÀU SẮC NƯỚC TRỜI

Anna Cỏ may

Đứa con đi học về:

– Mẹ ơi, con đói bụng quá. Hôm nay ăn gì hả mẹ?

– A, con về rồi à, rửa tay đi rồi vào ăn cơm. Hôm nay, chúng ta ăn thịt tiếp.

– Hôm qua ăn rồi mà mẹ.

– Ùm, nhưng hôm nay ăn thịt quay mà.

– A, thịt quay, thích quá!

Vâng, người mẹ nào cũng yêu thương con mình. Vì yêu nên luôn suy nghĩ và tạo cho con nhiều điều bất ngờ. Cũng là thịt, nhưng người mẹ đã chế biến ra nhiều kiểu nấu: nào là thịt kho, thịt luộc…  Và mỗi món ăn có một hương vị khác nhau. Tình yêu của Mẹ là thế đó. Tình yêu của Giêsu còn hơn thế nữa. Không những cho ăn, Ngài còn ban cho chúng ta nguồn lương thực từ chính Lời của Ngài. Ngài đã dùng dụ ngôn cùng những câu chuyện khác nhau để nói với chúng ta về mầu nhiệm Nước Trời.

Các Chúa Nhật vừa qua, chúng ta đã được nghe dụ ngôn người gieo giống và cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải và nắm men. Hôm nay, Giáo Hội tiếp tục cho chúng ta nghe dụ ngôn viên ngọc quý và kho báu được chôn giấu trong ruộng. Qua những dụ ngôn ấy, Chúa Giêsu muốn giới thiệu, tỏ lộ và mời gọi chúng ta điều gì?

Chúa Giêsu thường dùng dụ ngôn để giúp con cái Ngài hiểu hơn về mầu nhiệm Nước Trời. Người Việt nam cũng thường dùng những câu chuyện cổ tích, dân gian để nhắc nhở con người học biết về cách sống và làm người.  Một trong những hình ảnh dân gian đó là câu chuyện “Ăn khế trả vàng”. Câu chuyện nói về hai anh em có hai hoàn cảnh khác nhau. Vợ chồng người em nghèo, chỉ có một túp liều và một cây khế trước nhà. Còn người anh thì giàu có hơn. Nhưng khi biết người em khá hơn nhờ con chim “ăn khế trả vàng”, vợ chồng người anh liền đổi tất cả tài sản cho người em để cũng được chở đi nhặt vàng. Dừng lại câu chuyện ở đây, chúng ta sẽ thấy có điểm giống với dụ ngôn kho báu và dụ ngôn ngọc quý. Chúa Giêsu nói: “Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng…” (x. Mt 13,44 – 46). Cả hai dụ ngôn nói đến hai con người, hai tính cách khác nhau, nhưng đều khao khát tìm kiếm và muốn có được những cái mình muốn.

Như người thương gia đã đánh đổi những gì mình có để chiếm cho được mảnh ruộng có kho báu là chính Nước Trời. Để đạt được kho báu là Nước Trời, đòi hỏi chúng ta phải hy sinh rất nhiều thứ. Sự hy sinh vất vả ấy được thể hiện cho chúng ta biết qua dụ ngôn chiếc lưới. Nói đến lưới là phải nhắc đến những người ngư phủ. Họ sống phụ thuộc vào nghề cá. Họ phải xa gia đình ra khơi, lênh đênh trên biển để đánh cá. Đó là một nghề không biết ngày trở về, nhưng họ vẫn phải đi. Họ cũng không biết trước được chuyến đi sẽ đánh được nhiều hay ít cá. Họ sống trong sự may rủi. Khi đánh được nhiều cá, họ phải khéo léo kéo lên, phải ngồi xuống lựa những con cá to, tươi ngon bỏ vào giỏ. Còn cá nhỏ thì quăng ra ngoài. Chúng ta có dám hi sinh như thế để đạt được phần thưởng là Nước Trời không?

Chiếc lưới còn là hình ảnh của ngày tận thế. Trong ngày ấy, “Các thiên xứ sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, người ta phải khóc khóc lóc nghiến răng” (x. Mt 13, 49-50). Đọc dụ ngôn, chúng ta được đánh thức lại thái độ sống hằng ngày của mình. Chúng ta muốn mình là những con cá tốt được bỏ vào giỏ hay là những con cá xấu bị quăng ra ngoài? Quả thực, không dễ gì cho chúng ta nhìn ra được bản thân mình.

Xuyên suốt các dụ ngôn, tất cả đều làm cho ta phải suy nghĩ, phải đắn đo và đặt câu hỏi cho bản thân. Sống dụ ngôn là chúng ta phải lựa chọn những điều trái ý chúng ta. Với ánh sáng mặt trời nó có thể là ân huệ soi sáng con mắt lành mạnh, mà cũng có thể làm cho con mắt ta đau yếu. Nhưng với Chúa Giêsu, chúng ta xác tín Ngài thật sự là Thiên Chúa. Ngài dùng lời và khung cảnh rất gần gũi với chúng ta để đưa chúng ta đến với mầu nhiệm của Thiên Chúa.

Dụ ngôn Chúa đó

Lời của Chúa đó

Vẫn mãi vang lên

Con nghe dễ hiểu

Như ngay cuộc sống

Đi vào bản thân

Con lại điên đảo

Điên đảo phải xét

Điên đảo phải thấy

Điên đảo phải nhận

Nhưng con cam chịu

Vì Lời Hằng Sống

Vì tình yêu Chúa

Vì hạnh phúc con.

Lạy Chúa, không dễ gì có ai lại trao ban tất cả bản thân mình cho người khác. Nhưng đối với Chúa, Ngài đã trao ban cho con người tất cả, kể cả Con Một của Ngài. Và chính Người Con cũng không ngừng tiếp nối tình yêu trao ban ấy. Xin cho chúng con nhận ra tình yêu trường tồn qua việc suy niệm và yêu mến Lời Chúa mỗii ngày. Sâu xa hơn, xin cho chúng con biết nhìn thẳng vào bóng tối con người thật của con. Nhờ đó, những lời Chúa dạy sẽ biến đổi đời con. Amen.

Về mục lục

.

NƯỚC TRỜI ĐƯỢC VÍ NHƯ TRUYỆN

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty

Ở cuối chương 13, Phúc âm Mat-thêu kể cho chúng ta ba câu chuyện khác nữa, để ví von Nước Trời. Nếu ba dụ ngôn tuần trước (hạt cải, cỏ lùng, nhúm men) cho thấy Nước Trời từ góc độ bên trong, với sức mạnh kiên trì nội tại, thì hình như những dụ ngôn hôm nay lại như muốn trình bày một khía cạnh khác: Nước Trời nhìn từ góc độ ‘đón nhận’: “Nước Trời giống như câu chuyện…” kho báu…, viên ngọc…, chiếc lưới… Tuy là ba, nhưng các câu chuyện lại chỉ qui về một nội dung duy nhất: 

Nếu Nước Trời là việc đón nhận tình yêu thương xót của Thiên Chúa, thì việc đón nhận đó, cách này hay cách khác, phải đạt tới độ tuyệt đối, tức là tiếp nhận tình yêu thương xót như một điều quan trọng bậc nhất trong đời sống. Nói tới lòng thương xót, ít khi ta cho rằng: nó cần phải được đón lấy cách tuyệt đối. Nói khác đi, chẳng mấy ai cho rằng mình thật sự cần tới lòng thương xót như một lẽ sống; thái độ này phổ biến, vì hiếm khi nào con người cho rằng mình mãi rơi vào cùng cực và vô vọng, vì dẫu có biết mình là hèn hạ thấp kém, ta vẫn luôn nghĩ rằng: mình còn có thể tự lo tự liệu được và một ngày kia mình sẽ thoát khỏi tình trạng này. Con người đề cao sự tự trọng là vậy! Chính vì thế mà, đứng trước tình yêu xót thương của Thiên Chúa, có mấy ai cảm thấy mình thật sự cần, cần như một nhu cầu sống còn, cần như bám lấy một cái phao cứu sinh? Các dụ ngôn hôm nay tập chung nhấn mạnh điểm này: tình yêu cứu độ của Thiên Chúa không chỉ là kho báu hay viên ngọc quí bất kỳ, nhưng là kho báu và viên ngọc quí đáng cho người nào khám phá ra, hay tìm thấy nó, phải “bán tất cả những gì mình có mà mua… lấy”.

Lấy một thí dụ để minh họa việc tìm thấy báu vật và khám phá ra giá trị thật của nó là hai điều rất khác nhau: một nhà sưu tầm tem phát hiện ra một con tem cổ nằm trong cuốn sách cũ, ông có thể vui mừng vì con tem ‘quí’ đó sẽ bổ sung cho bộ sưu tập vốn đã rất phong phú của ông. Nhưng sau khi tra cứu, ông phát hiện ra: đó là con tem duy nhất còn sót lại của cả một thời đại; con tem có giá trị tới độ nếu sở đắc được nó, ông sẽ được thiên hạ coi như nhà sưu tập tem vĩ đại nhất qua mọi thời đại. Ta có thể hiểu được thái độ của ông lúc đó là thế nào ngay cả đối với bộ sưu tập vốn đã rất giá trị của mình. Tương tự như thế, vấn đề tiếp nhận Tin Mừng cứu rỗi không đơn thuần là: biết Chúa thương yêu mình, mà còn phải biết Chúa yêu như thế nào, đồng thời mình cần tới lòng thương xót ấy bao nhiêu. Đức Giê-su khảng định: Nước Trời chính là khám phá và đón nhận Tin Mừng tình yêu này tới độ, thấy cần phải “bán tất cả những gì mình có để mua lấy”. Niềm tin Ki-tô hữu chính hệ tại ở điều này. Niềm tin đó trưởng thành hay không, cao hay thấp tùy vào mức độ khám phá ra tình yêu xót thương của Thiên Chúa đã được thể hiện nơi Đức Ki-tô Giê-su, để rồi đón nhận lấy nó như một kho tàng vô giá, một lẽ sống giữa cuộc đời ô trọc, một suối mát giữa sa mạc nóng bỏng, một viên thuốc hồi sinh giữa cơn bệnh thập tử nhất sinh. Niềm tin vào Tin Mừng của chúng ta chỉ thật sự lớn mạnh khi coi niềm cậy trông vào ơn cứu độ mà Đức Ki-tô mang lại nhờ cái chết thập giá của Người, còn lớn hơn, cao trọng hơn và cần thiết hơn tất cả các kho báu của khôn ngoan, của tu thân tích đức, của đạo hạnh…

Và như thế, nếu Nước Trời chính là sự đón nhận tình yêu cứu độ của Thiên Chúa đã được Đức Ki-tô thể hiện trên thập giá, thì một khi được quảng bá sâu rộng, ta có thể so sánh nó: ‘giống như chiếc lưới thả xuống biển’. Dưới nước thì con cá nào cũng là cá, chỉ khi lưới được kéo lên bãi (ngày tận thế, hay thế tận đối với mỗi người khi chết) người ta mới phân biệt được loại cá tốt với loại cá xấu. Cá được đánh giá là tốt hay xấu dựa theo tiêu chuẩn người bủa lưới đặt ra cho mình. Tiêu chuẩn lưới Tin Mừng của Đức Ki-tô sẽ rất khác với tiêu chuẩn ‘lưới luân lý’ của người đời hay Cựu Ước. Đối với ‘lưới đón nhận Tin Mừng’, cá tốt phải là những ai đã khám phá ra tình yêu cứu độ và đón nhận nó cách thiết thân tới độ sẵn sàng “bán tất cả những gì mình có…”, còn cá xấu là ai không đón nhận, hoặc vì không khám phá ra, hoặc đã khám phá nhưng chưa đủ lực tới độ sẵn sàng bán hết… Quả vậy đối với Tin Mừng, Nước Trời chính là niềm tin tuyệt đối vào tình Chúa yêu thương được biểu lộ nơi Đức Ki-tô Giê-su, do đó kẻ nào có niềm tin đó sẽ ‘được nhặt cho vào giỏ’, vì… “ai tin vào Con của Người thì không bị kết án”; còn ai không có thì ‘bị vứt ra ngoài’, vì ‘kẻ không tin thì bị lên án rồi’ (Ga 3:18). Ngay cả một người vì một lý do nào đó, đã không tin truyệt đối rằng: ơn cứu độ chỉ có nơi Đức Ki-tô Giê-su, để rồi tiếp tục bám vứu lấy bất cứ giá trị nào khác, chẳng hạn như thần thánh, công nghiệp, khôn ngoan, đạo hạnh hay nhân đức… tiền của hay chức quyền… hầu mong nhờ đó mà được cứu thoát, thì chắc chắn sẽ phải qua cửa ải xét xử mà thôi. Mà một khi bị xét xử thì thử hỏi mấy ai, kể cả những kẻ được người đời coi là đạo đức thánh thiện nhất, lại không nhận ra rằng: nơi mình vẫn còn tồn tại khiếm khuyết nào đó để đáng bị lên án! Như vậy đã rõ: ‘hàng ngũ người công chính’ hay ‘cá tốt được nhặt vào giỏ’ khi lưới Tin Mừng được kéo lên, sẽ chỉ còn là những con người mà, trong thẳm sâu cõi lòng mình, đã khẩn thiết thốt lên: “Lạy Ngài, xin thương xót con!” Họ đúng là những người “đã giặt và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (Kh 7:14; xem 22:14)!

Lạy Chúa, xin cho con tin thật rằng: ơn cứu độ chỉ có thể có nơi đức Ki-tô Giê-su; và khi nhìn lên Thập Giá, con biết nhận ra rằng: đón lấy tình yêu cứu độ mới là điều hệ trọng hơn hết mọi sự. Xin cho con không bao giờ ỷ vào bất cứ điều gì, bất cứ giá trị nào khác hầu mong được cứu thoát, cho dầu đó là bậc tu sĩ linh mục, cho dầu là khôn ngoan thánh thiện, hay nhiệt tình tông đồ…; điều duy nhất con cầu xin Chúa là: được khiêm nhường hơn, biết nhìn nhận các yếu hèn của mình hơn, hầu ngày càng thâm tín đón lấy lòng thương xót vô điều kiện của Chúa. Con mong rằng, chính con sẽ là con cá được chính Chúa nhặt và cho vào giỏ cứu độ, chứ không phải là con cá cố gắng tự mình lách vào giỏ. A-men.

Về mục lục

.

SỰ KHÔN NGOAN ĐÍCH THỰC

Lm. GB. Trần Văn Hào

Sống trên đời, ai cũng mong được hạnh phúc. Có những thương gia rất giàu có, tiền dư của để ê hề nhưng cuối đời vẫn phải buồn bã thốt lên : “Tôi là một con người quá bất hạnh”. Ngược lại, có những người đã trải qua một cuộc sống rất đơn sơ và bình dị, âm thầm phục vụ trong những trại cùi, các viện mồ côi hay các nhà dưỡng lão, nhưng tâm hồn vẫn cảm thấy bình an và ngập tràn hạnh phúc. Họ tìm được niềm vui và ý nghĩa trong những công việc rất nhỏ bé và âm thầm hằng ngày. Thậm chí, có những con người khi sinh ra đời đã hứng chịu biết bao thiệt thòi trong thân phận tật nguyền, vẫn có thể cất vang lời hát ‘Cuộc đời vẫn đẹp sao’. Quả thật, hạnh phúc chỉ đến khi chúng ta biết chọn lựa đúng và tìm được cho mình niềm vui cũng như sự an bình. Đó là thái độ khôn ngoan mà các bài đọc lời Chúa hôm nay vạch dẫn.

Khôn ngoan trong sự lựa chọn.

Ngày xưa, triết gia Diogène dọn một quầy hàng ra ngồi giữa chợ để bán. Ông treo một tấm bảng có viết hàng chữ : ‘Ở đây có bán sự khôn ngoan’. Một người giàu đi ngang qua, tò mò muốn biết sự khôn ngoan mà vị hiền triết Hy lạp rao bán là gì. Diogène lấy ra một tờ giấy và viết trên đó : “Đầu mối sự khôn ngoan ở đời, là hãy nghĩ đến cùng đích” (Memento finis). Ông cắt nghĩa tiếp, điều dại dột và ngu xuẩn nhất ở đời, là ta đang sống nhưng không biết cuộc sống ta từ đâu đến, ta sống để làm gì, và cuộc sống mai sau chúng ta sẽ đi về đâu. Tuy nhiên, sự khôn ngoan theo kiểu thế gian hay theo những suy tư triết học mà Diogène nói tới, chưa phải là sự khôn ngoan theo định hướng nước trời mà các bài đọc hôm nay chỉ dẫn.

Trong bài đọc 1, vua Salomon đã xin Chúa ban cho mình một ơn. Đó không phải là sự giàu sang phú quý, cũng không phải là tài cán giỏi giang, nhưng là sự khôn ngoan, có tài phân định để xét xử. Salomon đã xin Chúa ơn này cùng với một tâm hồn khiêm tốn biết lắng nghe để điều hành đất nước. Điều vị vua cầu xin rất đẹp lòng Chúa, và Salomon đã trở nên một ông vua nổi tiếng về sự khôn ngoan thông thái.

Cũng tương tự, trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu kể ba dụ ngôn rất cụ thể để minh họa thái độ khôn ngoan trong sự chọn lựa theo định hướng mà Ngài mời gọi. Đó là dụ ngôn kho báu chôn dấu trong ruộng, dụ ngôn anh thương gia đi tìm viên ngọc quý và dụ ngôn mẻ lưới thời cánh chung. Cả ba dụ ngôn này nhắm tới một thái độ khôn ngoan biết chọn lựa, đồng thời phải hy sinh từ bỏ tất cả để đạt đến mục đích. Muốn có được kho báu, người lái buôn đã phải bán đi tất cả gia sản của mình. Muốn tậu được viên ngọc quý, anh thương gia cũng phải hoán đổi bằng những gì mình có. Muốn được xếp vào loại cá tốt trong mẻ lưới ngày cánh chung, chúng ta phải sống tinh thần từ bỏ mà Chúa Giêsu luôn mời gọi.

Chúa Giêsu đã từng nói: “Được lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn, nào có ích gì.” Câu nói này đã đánh động tâm hồn của Augustinô, khiến Ngài từ bỏ tất cả và trở nên một vị thánh. Biết bao tu sỹ ngày nay cũng đã chấp nhận cắt bỏ tất cả những gì thuộc về thế gian, để mong chiếm được kho tàng và tậu được viên ngọc quý. Kho tàng trường cửu và viên ngọc quý giá ấy chính là Thiên Chúa, là hạnh phúc viên mãn, bởi vì có Chúa là có tất cả, và Chúa trở nên gia nghiệp vĩnh cửu cho họ.

Những chọn lựa sai lầm tai hại.

Theo dõi báo chí và các phương tiên truyền thông, chúng ta thấy nhan nhản những vụ xét xử về tình trạng tham ô bất chính đang xảy ra nhan nhản khắp nơi ngoài xã hội. Những phạm nhân đứng trước vành móng ngựa là những con người mong muốn làm giàu thật nhanh và tìm mọi cách để có tiền, ngay cả bằng những phương thế vô nhân và bất chính. Ví dụ, báo chí thuật lại câu chuyện xảy ra tại Hà nội về một thanh niên gốc Thái Nguyên dính vào nghiện hút. Anh ta quen biết ông chủ của một tiệm vàng. Sau khi ngủ nhờ qua đêm, chàng thanh niên đã dùng dao Thái Lan giết chết hai người con trai của ông ta bị bệnh tâm thần và giết luôn cả hai ông bà già trên 70 tuổi để cướp đi một số nữ trang. Những vụ việc tương tự xảy ra khá nhiều trong xã hội hôm nay, một xã hội duy vật đang đặt đồng tiền lên trên hết và đưa dẫn giới trẻ đến những lựa chọn rất nguy hiểm và sai lầm. Chúng ta không cần nhìn đâu xa, nhưng hãy can đảm nhìn vào chính Giáo hội, vào chính bản thân từng người chúng ta để duyệt xét lại cuộc sống. Một vị linh mục Việt Nam ở giáo phận San Jose bên Hoa Kỳ cũng mới bị đưa ra tòa vì biển thủ một số tiền do giáo dân đóng góp. Mới đây, một Giám mục ở Indonesia cũng bị cáo buộc thâm lạm gần một trăm ngàn dollar từ ngân quỹ của giáo phận. Sự việc khiến hơn 70 linh mục bực bội và đã làm đơn xin từ nhiệm do thái độ thiếu đạo đức của vị Giám mục kia. Kể ra những sự kiện này làm chúng ta cảm thấy xấu hổ, nhưng đó là sự thật khá nhức nhối. Đồng tiền luôn là tên cám dỗ lớn nhất tấn công tất cả mọi người, không loại trừ ai.

Trong ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, chúng ta đã công khai chọn Thiên Chúa chứ không chọn thế gian và ma quỷ. Trong ngày khấn dòng cũng như lãnh tác vụ linh mục, chúng ta đã tự nguyện chọn đời sống khó nghèo, thanh khiết và vâng phục theo Chúa Kitô. Nhưng đã biết bao lần chúng ta  phản bội, đi ngược lại với sự chọn lựa ban đầu. Chúng ta không nên trách cứ các vị mục tử như vừa nêu trên, bởi vì con người ai cũng có những yếu đuối và sa ngã. Vả lại có những tình tiết liên quan đến sự việc mà chúng ta không thể nắm bắt cách rõ ràng, nên đừng vội kết án bất cứ ai. Tuy nhiên, chúng ta phải bình thản lục soát lại lương tâm, xem chúng ta đã chọn lựa và sống sự lựa chọn ấy như thế nào trong đời sống đức tin của mình.

Từ bỏ tất cả và đặt Thiên Chúa vào chỗ tối thượng.

Sử sách có ghi lại câu chuyện về chàng thư sinh Lý Công Tá, đời nhà Đường. Chàng thanh niên lên kinh đô ứng thí. Anh ta tạt vào một cái quán nhỏ bên đường xin tá túc qua đêm. Chủ quán nấu một nồi cháo kê để anh ăn cho đỡ đói. Thiu thiu trong giấc ngủ, chàng thư sinh trẻ nằm mơ thấy mình thi đỗ, được vua chọn làm phò mã và gả công chúa cho. Sau thời thái lai tới cơn bĩ cực, anh ta cầm quân đi đánh giặc và thua trận tơi bời. Lúc về đến nhà thì vợ chết, chàng trai bị nhà vua cất chức do bất tài, và cuối cùng mọi vinh hoa phú quý tan tành theo mây khói. Chàng thanh niên chợt tỉnh dậy. Quay mặt ra, anh ta thấy chủ quán vẫn còn đang nấu nồi cháo kê. Chàng thư sinh mới nhận ra rằng,  cho dù công thành danh tọai, có lúc lên voi có lúc xuống chó,…cuối cùng cuộc đời ngắn ngủi sẽ chóng qua tựa thời gian chỉ để nấu một nồi cháo. Vì thế dân gian đã có câu ‘Giấc nam kha khéo bất bình, bừng con mắt dậy thấy mình tay không’. Cuộc sống trần thế, tất cả chỉ là phù vân. Để có được kho báu và viên ngọc quý trong ruộng, anh thương gia đã phải bán tất cả những gì mình có. Cũng vậy, để đạt đến phần thưởng đích thực mai sau, chúng ta phải can đảm đi vào hành trình từ bỏ và đặt Thiên Chúa vào chỗ tối thượng. Chỉ mình Thiên Chúa mới đem lại cho con người hạnh phúc đích thực.

Kết luận

Lời Chúa hôm nay là một thách đố đối với tất cả mọi người. Chúng ta có can đảm dấn mình vào cuộc phiêu lưu mạo hiểm này hay không ?. Xin Chúa ban cho chúng ta sự khôn ngoan đích thực để sống theo sự lựa chọn mà Ngài luôn mời gọi.

Về mục lục

.

TRÁI NGƯỢC

Trầm Thiên Thu

Ở đời có nhiều thứ trái ngược – cả cụ thể và trừu tượng, một trong các tình trạng đối lập đó là Khôn và Khờ. Hai chữ bắt đầu bằng mẫu tự K, hai mẫu tự giống nhau về cách viết và cách phát âm, nhưng lại hoàn toàn trái ngược về ý nghĩa.

Thế nào là khôn ngoan? Ai là người khôn ngoan? Triết gia Albert Schweitzer (1875–1965, Đức quốc) nhận định: “Người lạc quan nhìn đâu cũng thấy đèn xanh, người bi quan thấy khắp nơi chỉ toàn đèn đỏ, còn người thực sự khôn ngoan thì mù màu. Một cách nói thật thú vị. Khôn ngoan là điều rất quý giá.

Khôn ngoan là đức tính, là điều vĩnh tồn, bởi vì Kinh Thánh cho biết: “Khôn ngoan là cội rễ không thể nào hư hoại” (Kn 3:15). Kinh Thánh cũng nói khôn ngoan là báu vật: “Đức Khôn Ngoan là kho báu vô tận cho con người. Chiếm được Đức Khôn Ngoan là được nên bạn hữu với Thiên Chúa, và được Người tin cậy, vì đã tiếp nhận những lời dạy dỗ bảo ban” (Kn 7:14).

Quả thật, sự khôn ngoan không chỉ là điều rất cần thiết trong cuộc sống mà còn là một nhân đức. Sách Châm Ngôn xác định: “Khôn ngoan chính là cây sự sống đối với người nào nắm được khôn ngoan. Giữ được khôn ngoan quả là hạnh phúc” (Cn 3:18). Còn sách Giảng Viên cho biết: “Sự khôn ngoan làm cho gương mặt con người ngời sáng, và nét cứng cỏi nên dịu dàng” (Gv 8:1). Và sách Huấn ca nói: “Bước đầu của khôn ngoan là kính sợ Đức Chúa, lòng kính sợ Đức Chúa là tuyệt đỉnh của khôn ngoan, mang lại bình an và sức khỏe dồi dào” (Hc 1:14:18). Khôn ngoan thật là đa lợi ích!

Tuy nhiên, khôn ngoan không liên quan tình trạng giỏi giang, bộ óc thông minh hoặc ngu dốt. Người giỏi và thông minh chưa chắc khôn ngoan, và người ngu dốt không hẳn là thiếu khôn ngoan. Thánh Teresa Lisieux (Teresa Hài Đồng Giêsu, 1873-1897) học hành chẳng bao nhiêu nhưng được Giáo hội tôn phong là Tiến sĩ Giáo hội vì thánh nữ có bí quyết nên thánh đơn giản là “con đường thơ ấu” – tức là sống đơn sơ như trẻ thơ. Chị thánh được Giáo Hội tôn phong là thánh bổn mạng của các xứ truyền giáo, các phi công, những người bán hoa, và các bệnh nhân – đặc biệt là các bệnh nhân AIDS (SIDA). Thánh nữ Faustina (1905-1938) cũng chỉ là người kém cỏi về chữ nghĩa nhưng lại được Chúa Giêsu mặc khải bí quyết nên thánh là “tín thác vào Đức Kitô”. Thật là mầu nhiệm, đúng như Chúa Giêsu đã vui mừng tạ ơn Thiên Chúa Cha: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn” (Mt 11:25; Lc 10:21).

Có sự trùng hợp thú vị: Khôn ngoan, Khiêm nhường và Kiêu ngạo đều bắt đầu bằng mẫu tự K. Ai khiêm nhường sẽ có khôn ngoan thật, ai kiêu ngạo sẽ có khôn ngoan ảo – tức là “khờ khạo” (cũng mẫu tự K). Thật lạ lùng! Ba mẫu tự K nhưng với hai hướng trái ngược nhau. Ước gì mỗi chúng ta luôn biết tự nhủ và hứa với Chúa: “Dầu hèn mọn và bị người khinh dể, huấn lệnh Ngài, con cũng chẳng quên” (Tv 119:141).

Ai cũng khả dĩ biết rằng có nhiều loại kho tàng, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, nhưng chắc hẳn “kho tàng khôn ngoan” là kho tàng quý giá nhất. Quả thật, sự khôn ngoan rất cần thiết, nhất là đối với những người đang lữ hành giữa trần gian đầy mưu ma chước quỷ này. Vì thế, Chúa Giêsu đã căn dặn: “Anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu” (Mt 10:16). Chuyện Khôn – Dại cũng còn tùy quan niệm, cái khôn của người này có thể là cái dại của người khác, và ngược lại. Người Công giáo có câu vè thế này: “Khôn thế gian làm quan địa ngục, dại thế gian làm quan thiên đàng”.

Mặc dù không có niềm tin vào Đức Kitô, người đời cũng vẫn đề cao sự khôn ngoan. Nhưng khôn ngoan cũng có năm nẻo, bảy đường. Văn hào Victor Hugo (Pháp) nói: “Sự thận trọng là con trưởng của sự khôn ngoan”. Còn Văn sĩ Robert A. Heinlein (Hoa Kỳ) so sánh: “Lòng tốt thiếu đi sự khôn khéo thì chẳng khác gì cái ác”. Kịch tác gia Menander (Hy Lạp) nhận định: “Tóc bạc không sinh ra sự khôn ngoan”. Đó là dạng triết-lý-sống ở đời, đôi khi phải biết “sống ngược đời”, như cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm tự trào: “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, Người khôn người tìm chốn lao xao”. Thế đấy, mấy ai được “cái dại” như cụ Trạng Trình!

Kinh Thánh cho biết rằng, vào một đêm xa xưa tại Ghíp-ôn, Đức Chúa đã hiện ra báo mộng cho vua Salômôn: “Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho” (1 V 3:5). Giấc mộng kỳ lạ quá chừng, đúng là hơn cả tuyệt vời, vì được Chúa “bật đèn xanh” như vậy thì còn gì bằng!

Tuy nhiên, trái với ý tưởng thông thường, vua Salômôn lại khiêm nhường thưa: “Chính Ngài đã lấy lòng nhân hậu lớn lao mà xử với tôi tớ Chúa là Đa-vít thân phụ con, như người đã bước đi trước nhan Chúa cách trung thực, công chính, với tâm hồn ngay thẳng. Chúa đã duy trì lòng nhân hậu lớn lao ấy đối với người, khi ban cho người có một đứa con ngồi trên ngai của người hôm nay. Và bây giờ, lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của con, chính Chúa đã đặt tôi tớ Chúa đây lên ngôi kế vị Đa-vít, thân phụ con, mặc dầu con chỉ là một thanh niên bé nhỏ, không biết cầm quyền trị nước. Con lại ở giữa dân mà Chúa đã chọn, một dân đông đúc, đông không kể xiết, cũng không đếm nổi. Xin ban cho tôi tớ Chúa đây một tâm hồn biết lắng nghe để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái; chẳng vậy, nào ai có đủ sức cai trị dân Chúa, một dân quan trọng như thế?” (1 V 3:6-9). Vua Salômôn vô cùng khôn ngoan khi xin ơn khôn ngoan mà không nói rõ là sự khôn ngoan, mà chỉ xin “biết lắng nghe” và “biết phân biệt phải trái”. Biết hai điều đó thì khôn ngoan quá rồi! Quả thật, Kinh Thánh cho biết: “Chúa hài lòng vì vua Salômôn đã xin điều đó” (1 V 3:10).

Rất hài lòng về sự khéo léo của Vua Salômôn nên Thiên Chúa phán với ông: “Bởi vì ngươi ĐÃ XIN điều đó, ngươi đã KHÔNG XIN cho được sống lâu hay được của cải, cũng không xin cho kẻ thù ngươi phải chết, nhưng đã xin cho được TÀI PHÂN BIỆT ĐỂ XÉT XỬ, thì này, Ta làm theo như lời ngươi: Ta ban cho ngươi một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước ngươi chẳng một ai sánh bằng, và sau ngươi cũng chẳng có ai bì kịp” (1 V 3:11-12). Vua Salômôn không chỉ là người khôn ngoan nhất thế gian, mà có thể nói rằng ông cũng là người hạnh phúc nhất thế gian này, bởi vì ông đã chiếm hữu được “kho báu” của Thiên Chúa. Ước gì mỗi chúng ta cũng biết cầu xin những điều có lợi cho người khác để làm hài lòng Thiên Chúa, và như vậy, chắc chắn rằng chúng ta cũng sẽ được một phần khôn ngoan của Vua Salômôn.

Thánh Vịnh gia cũng đã thực sự khôn ngoan khi thân thưa: “Lạy Chúa, con đã nói: phần của con là tuân giữ lời Ngài” (Tv 119:57). Chúng ta phải noi gương này. Nếu vậy, chúng ta phải “coi trọng luật Chúa truyền ban hơn vàng muôn bạc triệu” (Tv 119:72). Đó là một dạng “từ bỏ mình” để theo Chúa, và như vậy là khôn ngoan. Nhưng điều đó không dễ thực hiện nếu chúng ta không “tự khó với chính mình”. Đồng thời, hãy tự cố gắng để có thể quyết tâm như “ông bụi đời” Gioan Tẩy Giả: “Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi – He must become greater, I must become less” (Ga 3:30).

Một quyết tâm rất khó: Hãy tự khó với chính mình (nhưng không khó với người khác), và khiêm nhường nài xin Thiên Chúa xót thương: “Xin Chúa lấy tình thương mà an ủi, theo lời đã hứa với tôi tớ Ngài đây. Xin chạnh lòng thương cho con được sống, vì luật Ngài làm con vui sướng thoả thuê” (Tv 119:76-77). Có thể quyết tâm như vậy rồi chúng ta mới dám thân thưa: “Vì thế, mệnh lệnh Ngài, con yêu quý, quý hơn vàng, hơn cả vàng y. Vì thế, theo mọi huấn lệnh Ngài, con thẳng bước, lòng ghét mọi đường nẻo gian tà. Thánh ý Chúa kỳ diệu lắm thay, nên hồn con tuân giữ. Giải thích lời Ngài là đem lại ánh sáng cho kẻ đơn sơ thông hiểu am tường” (Tv 119:127-130). Tuyệt vời quá, lô-gích quá!

Khiêm nhường là điều Thiên Chúa muốn, chính Chúa Giêsu là Thiên Chúa nhưng Ngài đã tự hạ đến tột cùng, tất nhiên Ngài không chỉ mong muốn mà còn bắt buộc chúng ta phải sống khiêm nhường. Trong bài ca Ngợi Khen (Magnificat), Đức Maria đã xác định điều đó: “Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường” (Lc 1:52).

Khiêm nhường là nhân đức nền tảng của tòa-nhà-nhân-đức, Cựu Ước cũng đề cao “viên đá góc tường” khiêm nhường và xác định: “Đức Chúa hạ bệ những ai quyền thế, và đặt kẻ hiền lành ngồi lên thay” (Hc 10:14). Ngôn sứ Isaia cũng nói rõ: “Đức Chúa làm nhục mọi đứa cao sang ngạo mạn, và hạ bệ mọi kẻ hiển danh trên mặtđất” (Is 23:9). Và thật lạ thay, chính vua Na-bu-cô-đô-nô-xo đã phải lên tiếng ca ngợi, tán dương và tôn vinh Thiên Chúa, đồng thời công nhận mọi việc của Ngài là chân thật và đường lối của Ngài là công minh. Ông xác định: “Ngài có quyền hạ bệ kẻ quen thói kiêu căng hống hách” (Đn 4:34).

Thánh Ý Thiên Chúa cao sâu và huyền nhiệm, quan phòng kỳ diệu, tiền định lạ lùng, chúng ta không thể nào hiểu thấu. Nhưng về ý định cứu độ của Thiên Chúa, Thánh Phaolô cho biết: “Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định. Vì những ai Người đã biết từ trước thì Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc” (Rm 8:28-29). Ôi, thật là tuyệt vời! Chúng ta được Thiên Chúa yêu thương và thương xót, được giải thoát khỏi ách tội lỗi nhờ Máu Đức Kitô, được phục hồi cương vị làm con cái, lại còn được làm em của Chúa Giêsu nữa. Phàm ngôn không thể nào diễn tả đủ mức niềm hạnh phúc mà chúng ta đã và đang được tận hưởng!

Đưa ra một chuỗi hệ lụy liên kết với nhau theo tính lô-gích, Thánh Phaolô xác định: “Những ai Thiên Chúa đã tiền định thì Người cũng kêu gọi; những ai Người đã kêu gọi thì Người cũng làm cho nên công chính; những ai Người đã làm cho nên công chính thì Người cũng cho hưởng phúc vinh quang” (Rm 8:30). Được “hưởng phúc vinh quang” tức là được vào Nước Trời, được vào Thiên Đàng, được hưởng phúc trường sinh. Mục đích của tín nhân là thế mà thôi!

Tuy nhiên, muốn vào Thiên Quốc hay không là quyền tự do riêng của mỗi người, Thiên Chúa không hề ép buộc bất kỳ ai, vì Ngài đã ban cho chúng ta quyền tự do trọn vẹn, và Ngài luôn tôn trọng quyền đó nơi mỗi chúng ta. Nhưng vì thương xót chúng ta, Ngài không thể bỏ mặc chúng ta, nên Ngài vẫn cảnh báo hoặc động viên chúng ta, vì Ngài muốn tất cả chúng ta được vào Nước Trời, chứ không muốn ai phải hư mất. Có lẽ vì tôn trọng tự do của chúng ta mà Chúa Giêsu thường sử dụng dụ ngôn và với cách nói: “Ai có tai thì nghe” (Mt 11:15; Mt 13:9; Mt 13:43; Mc 4:9; Mc 4:23; Mc 7:16; Lc 8:8; Lc 14:35). Như vậy, chúng ta cần phải thực sự tỉnh thức, tức là phải sống khôn ngoan, biết chọn lựa để có thể trở nên công dân vĩnh viễn của Thiên Quốc.

Khi đề cập Nước Trời, Chúa Giêsu đã đưa ra nhiều dụ ngôn để mô tả. Tin Mừng hôm nay gồm ba trong số các dụ ngôn đó: Kho Báu, Ngọc Quý, và Chiếc Lưới.

  1. KHO BÁU (Mt 13:44) – dụ ngôn rất ngắn gọn: “Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy”. Chắc chắn dụ ngôn này không có gì khó hiểu. Tuy nhiên, “bán tất cả những gì mình có” hay không, đó là quyền chọn lựa riêng của mỗi người. Cái “khó” là can đảm và dứt khoát có “bán” hay không.
  2. NGỌC QUÝ (Mt 13:45-46) – dụ ngôn cũng ngắn gọn: “Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy”. Dụ ngôn này cũng không hề khó hiểu, tương tự dụ ngôn “kho báu”, nhưng lại cũng có cái khó, vì chúng ta có quyền tự do “bán tất cả những gì mình có” hay không, không ai có thể bắt buộc.

Trong cuộc sống đời thường, có lẽ đa số chúng ta không là triệu phú hoặc tỷ phú (tính theo ngoại tệ, cụ thể là Mỹ kim, chứ nội tệ thì “tệ” lắm, ngày nay người Việt nào cũng chí ít là triệu phú, bởi vì tiền Việt là… “vô giá”, có lẽ phải gọi là Việt tệ), nhưng dù nhiều hay ít thì tài sản riêng của ai cũng “lớn” lắm, không dễ gì dứt khoát từ bỏ. Tài sản đó không phải là vật chất, mà là cái Tôi, tính tự ái, lòng kiêu ngạo, thói sĩ diện,… đặc biệt là “kho tàng” tội lỗi, bởi vì phạm tội cũng có cái “thú riêng”. Trái cấm bao giờ cũng hấp dẫn, ngọt ngào, mà “ăn vụng” mới ngon làm sao! Bởi vậy, Chúa Giêsu đã nói chắc nịch: “Kho tàng của bạn ở đâu thì lòng bạn ở đó” (Mt 6:21; Lc 12:34).

  1. CHIẾC LƯỚI (Mt 13:47-50) – dụ ngôn dài hơn một chút: “Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá. Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính, rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng”.

Riêng dụ ngôn thứ ba này có vẻ “nặng đô” hơn hai dụ ngôn kia, cũng rõ hơn và “mạnh” hơn. Dụ ngôn này tương tự dụ ngôn “Cỏ Lùng” (Mt 13:24-30). Tất nhiên không ngư dân nào lại để chung cá xấu với cá tốt, chắc chắn họ sẽ loại cá xấu ra. Cá xấu “bị vứt ra ngoài” thì thôi rồi, “amen tùm”. Bị vào nơi chỉ có lửa thì tha hồ mà “sưởi”, rồi tha hồ khóc lóc và nghiến răng cho… “đã”, giống như kiểu người ta nói đùa là “…và làm việc đền tội cho SƯỚNG. Amen”. Ở Hỏa ngục thì “sướng” thật đấy! Cứ tha hồ than thở suốt đời mà chẳng ai dỗ dành, an ủi, chẳng ai thương xót, hết đường thoát thân, Chúa cũng không cứu nổi, bởi vì đó là cách chọn lựa theo ý muốn tự do của chúng ta. Ôi, khủng khiếp quá chừng luôn!

Đây là điều chắc chắn: Hỏa Ngục là nơi có thật, thật hơn cả sự thật. Nhiều người phải sa Hỏa Ngục bởi vì họ chưa bao giờ tin Hỏa Ngục có thật, mặc dù đã nghe nói tới nhiều rồi (x. Nhật Ký Thánh Faustina, số 741). Chúa Giêsu cũng đã mặc khải Hỏa Ngục cho vài vị thánh được thị kiến. Chuyện thật chứ không đùa. Chưa đủ lòng mến để có thể ăn năn tội cách trọn thì chí ít cũng vì sợ mà ăn năn tội cách chẳng trọn. Chúa vẫn chấp nhận vì Ngài là Đấng “giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta” (Ep 2:4).

Sau khi nói xong ba dụ ngôn, Chúa Giêsu hỏi các đệ tử: “Anh em có hiểu tất cả những điều ấy không?”. Họ cùng đáp: “Thưa hiểu”. Ngài kết luận: “Bởi vậy, bất cứ kinh sư nào đã được học hỏi về Nước Trời thì cũng giống như chủ nhà kia lấy ra từ trong kho tàng của mình cả cái mới lẫn cái cũ” (Mt 13:52). Chúng ta đã nghe nói và biết nhiều về Nước Trời, càng nhiều tuổi càng nghe nhiều, phần quyết định thuộc về mỗi người. Ước gì chúng ta đủ can đảm để “bán những gì mình có” để có được tấm “Visa Nước Trời” trong tay, như vậy thì an tâm, chỉ còn chờ “chuyến bay” mà thôi!

Nói về tình-trạng-được-cứu-độ, tức là điều kiện để “được vào Nước Trời”, Thánh Tiến sĩ Lm Thomas Aquino (Tomás de Aquino, Tommaso d’Aquino, Thomas d’Aquin, 1225-1274) cho biết bí-quyết-sống: “Có ba điều cần để con người được cứu độ: biết mình TIN gì, biết mình MUỐN gì, và biết mình LÀM gì”. Tin, Muốn và Làm là ba động từ quan trọng, giống như một tam-giác-sống đối với đời sống tâm linh của mỗi Kitô hữu, đó cũng là điều kiện “ắt có và đủ” để khả dĩ trở nên “công dân Nước Trời” vậy.

Lạy Thiên Chúa toàn năng và hằng hữu, xin dạy con biết đường lối và thánh chỉ của Ngài, và xin giúp con can đảm tuân theo đến cùng; xin ban cho con ơn thông minh và khôn ngoan để sáng suốt chọn lưa những gì đúng ý Ngài; xin dẫn con đi trên đường ngay nẻo chính của Ngài, nếu không có Ngài thì con chẳng làm được gì (Ga 15:5); xin hướng lòng con nghiêng về Thánh Ý, không ngả theo danh lợi phù vân; xin giúp con biết “khao khát huấn lệnh Ngài” để con “được hưởng tình thương và ơn cứu độ theo lời hứa của Ngài” (Tv 119:41). Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

Về mục lục

.

ĂN XIN

Lm Vũ Đình Tường

Ngay từ nhỏ những dịp đi xa, mỗi lần xe đậu tại bến xe đò, bến phà hay ga tầu hoả, nhiều lần được nghe câu.

Ông bà cô bác làm ơn cho xin đồng tiền, bát gạo.

Người ăn xin bao giờ cũng nhắm đến xin người giầu có hơn mình, không xin người nghèo khổ hơn. Thực ra xin người nghèo khó hơn mình họ có gì để cho. Vì thế câu xin nhắm đến đối tượng ông bà, cô bác. Đây là bậc trưởng thượng trong xã hội, mới có dư giả để cho. Họ cũng xin rõ ràng mạch lạc. Không xin gì khác ngoài đồng tiền, bát gạo. Thực ra mấy ai đi đường mang theo gạo để sẵn có gạo mà cho. Vì thế hầu hết người ta cho tiền để người ăn xin tự đi mua gạo và nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc sống. Người làm việc bác ái dọc đường không cần biết người ăn xin tiêu tiền như thế nào, với mục đích gì. Họ đáp lại theo yêu cầu xin cho cơm ăn, áo mặc của kẻ nghèo khó. Người ăn xin hoàn toàn tự do chi tiêu số tiền đó theo hoàn cảnh riêng từng người.

Nên nhớ không phải tất cả những người xin ăn đều phung phí, tay trắng cả đâu. Họ cũng biết tích trữ chứ. Người ăn xin không nhà cửa ngoại trừ chỗ ngủ qua đêm, tránh mưa gió. Hẳn nhiên chỗ đó không an toàn nên có lẽ tiền xin dư hay để dành được họ phải tìm cách chôn giấu quanh đâu đó. Chỗ giấu hay nhất chính là chôn dưới đất. Chẳng may người đó mất đi nếu chủ ruộng tìm được, đương nhiên hưởng gia tài chôn dấu đó.

Phúc âm nhắc đến dụ ngôn người tìm được kho tàng chôn dấu anh ta bán hết mọi sự tìm mua thửa ruộng đó. Kho tàng đây không phải của người mù chôn dấu. Kho tàng Đức Kitô muốn nói tới là kho tàng ai cũng nhìn thấy nhưng người tham của cải thế gian sẽ mù quáng không nhận ra. Chỉ những ai dám bán hết gia tài để mua mới nhận ra. Bán hết gia tài để được giầu hơn. Nghe có vẻ nghịch lí. Người ngoài nhận xét anh là chủ ruộng nghèo vì đã bán hết mọi sự. Ngoài ruộng ra anh còn chi. Thực tế anh giầu hơn không phải vì đất ruộng tăng giá. Anh giầu hơn vì anh có thửa ruộng cộng thêm kho tàng chôn dấu trong ruộng.

Người xưa dùng hình ảnh viên ngọc quí và hình ảnh chủ ruộng là hình ảnh của khôn ngoan. Chỉ người khôn ngoan mới có khả năng tậu viên ngọc và có tiền làm chủ ruộng. Đại đa số đều làm thuê, công nhân. Viên ngọc quí và kho tàng chôn trong ruộng là hai hình ảnh Đức Kitô dùng chỉ về nước trời. Người giầu có là người có Lời Chúa làm chủ cuộc đời. Người khôn ngoan là người được Lời Chúa soi sáng trong đời. Muốn được Lời Chúa làm chủ cuộc đời người đó cần bán bỏ tất cả những chủ khác để chọn một chủ duy nhất. Chọn như thế anh sẽ một lòng trung thành với chủ. Đầy tớ trung thành với chủ là đầy tớ khôn ngoan. Khôn ngoan không phải do anh học được mà do giáo huấn chủ giáo dục, hướng dẫn biến anh trở thành người đầy tớ khôn ngoan. Nói cách khác khôn ngoan anh có được là do chủ ban cho. Anh giầu có không phải vì miếng ruộng, mảnh vườn. Anh giầu có vì gia tài anh có không bị mối mọt đục khoét, không hư hao, mất giá vì thời gian.

Chọn Chúa là Đấng duy nhất làm chủ đời mình và chọn lời Chúa làm kim chỉ nam soi đường là người sống có mục đích, biết rõ con đường mình đang đi tới, mục đích mình muốn đạt. Từ đó mọi suy nghĩ hành động đều qui hướng về mục đích cao cả đó. Đây chính là trường hợp của vua Salomon trong bài đọc một hôm nay.

Cựu ước ghi lại ơn khôn ngoan của vua Salomon khi ông biết ông non dại, thiếu kinh nghiệm lãnh đạo, không thể làm tròn trách nhiệm Chúa trao nên ông xin.

Chúa khiến tôi tớ Chúa cai trị kế vị Đavít thân phụ con. Nhưng con chỉ là một trẻ nhỏ, không biết đường đi nước bước. Tôi tớ Chúa đang sống giữa dân Chúa chọn…. Vậy xin Chúa ban cho tôi tớ Chúa tâm hồn khôn ngoan để đoán xét dân Chúa, và phân biệt lành dữ… 1V3,7-12

Chúa ban cho điều Salomon xin và còn cho hơn cả những điều ông không biết để xin. Lý do nào Chúa làm thế? Vì Salomon không xin lợi riêng cho mình nhưng xin ơn làm tròn sứ vụ Chúa trao. Vì thế Chúa ban cho dư đầy. Xin như thế là xin Chúa làm chủ đời mình nên Chúa ban cho Solomon nhiều sự lành. Ngài cho ông trở nên công chính và khôn ngoan. Người lãnh đạo khôn ngoan và công chính mang lợi ích cho muôn dân, làm sáng Danh Thánh Chúa.

Muốn trở nên giầu có phải biết học cho đi. Muốn trở nên khôn ngoan phải biết học khôn từ lời Chúa.

Về mục lục

.

CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN. NĂM A

Lm. Giuse Đinh Tất Quý

Mấy tuần nay chúng ta có dịp cùng nhau suy niệm về mầu nhiệm Nước Trời. Nước Trời hay Giáo Hội ở trần gian được bắt đầu một cách thật khiêm nhường, như một hạt cải, vượt qua mọi khó khăn để thành hình và vươn lên, hiện đang có mặt ở trần gian như men trong bột, thực sự đang có nhiều ảnh hưởng tốt cho trần gian. Tuy nhiên Nước trời ở trần gian chưa phải là một thực tại vẹn toàn. Nó còn là một thực tại pha trộn. Nhưng thử hỏi tình trạng này sẽ kéo dài tới bao giờ thì Bài Tin Mừng hôm nay sẽ hé mở cho chúng ta câu trả lời.

1. “Nước Trời lại còn giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển, gom được đủ thứ cá.  Khi lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi nhặt cá tốt cho vào giỏ, còn cá xấu thì vứt ra ngoài. Đến ngày tận thế, cũng sẽ xảy ra như vậy. Các thiên thần sẽ xuất hiện và tách biệt kẻ xấu ra khỏi hàng ngũ người công chính,  rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.”(Mt 13,47-48)

Với những lời như thế, Chúa cho chúng ta biết tình trạng pha trộn giữa tốt và xấu sẽ được phân loại một cách rõ rệt và số phận của mỗi hạng người sẽ được phân định một cách dứt khoát không còn có thể lẫn lộn được nữa. Thế nhưng trong giai đoạn tại thế thì Nước Trời hay Giáo Hội của Chúa phải chấp nhận một thực tế pha trộn xem ra có vẻ không tốt lành gì.

Về vấn đề này, Cha Jacques Loew đã có một cái nhìn đáng cho chúng ta suy nghĩ: “Giáo Hội là nơi Chúa chọn để gặp gỡ nhân loại trong suốt dòng lịch sử. Chỉ có chiều kích Tình yêu vô biên của Thiên Chúa mới có thể làm cho một ý đồ như thế trở nên có thể tin được.

Giáo Hội là Mầu nhiệm vì Giáo Hội trà trộn với tội lỗi của con cái mình nhưng coi tội lỗi như một địch thù mà Giáo Hội phải chiến đấu cho đến ngày tận thế.

Giáo Hội là mầu nhiệm vì Giáo Hội thánh thiện nhưng đồng thời không phải là lý tưởng mà là Giáo Hội của Lịch sử, là thân thể của Đức Kitô kéo dài trong nhân loại.

Phải, mầu nhiệm của một Giáo Hội mà thân mình thì liên đới với Lịch Sử thế giới còn ngọn thì ở trên trời. Một Giáo Hội vừa thánh thiện vừa gần với những phần tử tội lỗi”

Vâng Giáo Hội là như thế. Và chúng ta có thể nói đó là ý muốn của Thiên Chúa.

2.  Vậy thì chúng ta phải nhìn Giáo Hội với thái độ như thế nào?

Cũng trong bài Tin Mừng Chúa còn nói với chúng ta về kho báu và viên ngọc quí đồng thời ở cuối bài Tin Mừng, Chúa đề cập đến thái độ của những thầy thông giáo am tường về Nước Trời cũng như chủ nhà kia biết lợi dụng cái cũ cái mới trong kho của mình.

Lời nói của Chúa rõ ràng khiến người ta liên tưởng đến thái độ khôn ngoan mà Chúa đã đề cập đến ở một nơi khác.

Người nông dân và người lái buôn trong hai dụ ngôn vắn hôm nay rõ rệt là hai người khôn ngoan theo cái nhìn của Chúa. Đây là thái độ khôn ngoan của người công dân nước trời. Nó khác với thái độ khôn ngoan có tính cánh thế trần như sự khôn ngoan của Salomon mà bài sách thánh thứ nhất hôm nay thuật lại. Salomon xin Chúa cho ông được khôn ngoan, nhưng ông chỉ khoanh vùng sự khôn ngoan trong cách cai trị dân. Ông xin và Chúa đã cho ông điều đó. Về phương diện trần thế  thì phải nói là Salomon đã thành công tuyệt vời, nhưng về đời sống đạo đức thì Salomon đã hoàn toàn thất bại. Ông đã quá nhu nhược để cho ảnh hưởng ngoại giáo du nhập tràn lan vào quê hương làm băng hoại nhiều giá trị tốt đẹp của tôn giáo độc thần và đối với đời sống cá nhân của ông, ông cũng đã phạm nhiều sai lầm để rồi sau khi ông chết đi tất cả những công trình của ông cũng bị tiêu tan.

Trong hai dụ ngôn kho báu và viên ngọc quí, Chúa cho chúng ta thấy người nông dân và người lái buôn sau khi đã biết được giá trị của kho báu và viên ngọc quí thì sẵn sàng bán tất cả những gì mình có để sở hữu cho bằng được kho tàng và viên ngọc quí đó. Người buôn ngọc chắc phải bán nhiều hơn người nông dân, nhưng cả hai đều phải bán tất cả. Bán tất cả để mua kho báu và viên ngọc quí…đó là điều mà Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh ở đây.

Nếu giả sử như bây giờ Chúa đòi hỏi chúng ta phải hy sinh, phải bán tất cả để mua lấy Nước Trời thì thử hỏi ta sẽ có thái độ như thế nào?

Liệu chúng ta có thể có được thái độ thanh thản như hai người trong bài dụ ngôn hay là chúng ta khó chịu như anh chàng thanh niên giầu có khi Chúa đòi hỏi anh ta phải bán tất cả những gì anh có, chia cho người nghèo khó, sau đó đến mà theo Chúa. Anh thanh niên giầu có đó đã không dám bán. Tại sao thế? Tại vì anh ấy chưa thấy được việc theo Chúa, việc gắn bó với Chúa là một giá trị….Anh ta chưa thấy được Chúa là nguồn mạch sự sống, là sự sống đời đời mà anh đang khao khát tìm kiếm….Và chính vì thế mà anh không dám từ bỏ sự vững chãi của hiện tại để đi theo Đấng mà anh không biết chắc tương lai sẽ như thế nào. Như vậy vấn đề là chúng ta phải biết, phải thấy.

Đức Hồng Y Martini thường hay kể câu truyện sau đây mà Ngài rất tâm đắc: Có một người đến gặp một vị ẩn sĩ ẩn tu ở trong sa mạc và hỏi:

– Thưa Cha, cha là người có nhiều kinh nghiệm, xin cha giải thích cho con rõ tại sao có nhiều người trẻ vào tu trong sa mạc này nhưng sau đó lại có nhiều người bỏ về và chỉ có một ít người bền đỗ?

  Vị ẩn sĩ trả lời. Ngài không trả lời trực tiếp như một khẳng định nhưng như một câu chuyện. Ngài nói:

– Chuyện này giống như chuyện một con chó đuổi theo con thỏ, vừa đuổi vừa sủa inh ỏi. Nhiều con chó khác thấy nó sủa và thấy nó chạy liền chạy theo. Nhưng chẳng bao lâu sau những con chó này thấm mệt và bỏ cuộc không còn con nào chạy theo nữa chỉ có con chó đầu tiên lúc nào cũng bám sát đối tượng cho đến khi chộp được con thỏ. Chỉ có con chó này thấy được con thỏ còn những con khác thì không. Cho nên mới có sự bền đỗ hay bỏ cuộc.

Như vậy vấn đề là ta có thấy được nước trời như một kho báu và Chúa Giêsu như một viên ngọc quí hay không. Nếu ta thấy được Ngài như một kho báu hay như một viện ngọc qui thực sự thì vấn đề từ bỏ sẽ không có gì khó lắm. Ngược lại chúng ta sẽ chẳng bao giờ dám.

Chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta có được cặp mắt khôn ngoan và sáng suốt để biết nhìn thấy những gì có giá trị thực sự cho cuộc sống của chúng ta và những gì là giả tạo để chúng ta có thể có được những chọn lựa thật chính xác để rồi nhờ đó mà sự sống của chúng ta khỏi bị đánh lừa và nhất là chúng ta sẽ chiếm hữu được Nước Trời mai sau. Amen .

Về mục lục

.

KHÔN NGOAN LÀ BIẾT CHỌN CHÚA LÀM GIA NGHIỆP

Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển

Chúng ta thường đọc thấy trên các phương tiện truyền thông hay báo chí rất nhiều những tin đồn như ở nơi này, nơi kia có kho báu gồm: vàng, bạc, kim cương cũng như cổ vật. Khi nghe tin đồn như thế, không ít người đã làm mọi cách và dùng mọi chiến thuật để mong sao đạt được điều mà họ đang hy vọng. Còn đại đa số con người ngày nay thì kho báu của họ có lẽ là: tiền, tài, tình. Vì thế, cũng đã không ít người hăng say, lăn xả để chiếm đoạt cho kỳ được.

Với người kitô hữu chúng ta, kho tàng là gì? Làm thế nào để chiếm hữu?

  1. Ý nghĩa của các dụ ngôn

Dụ ngôn “kho tàng” và “viên ngọc quý” là một trong hàng loạt dụ ngôn Đức Giêsu dùng mặc khải về Nước Trời. Bên cạnh đó, dụ ngôn “chiếc lưới”cũng giúp cho chúng ta hiểu thêm về sự kiên trì của Thiên Chúa và giá trị của những người được chọn trong ngày sau hết.

Qua ba dụ ngôn này, Đức Giêsu muốn ám chỉ “kho tàng” trong thửa ruộng chính là Nước Trời, còn Đức Giêsu chính là “viên ngọc quý”.

Người lái buôn đi tìm ngọc và anh thanh niên tìm kho tàng chính là  những người có đức tin, khao khát chân lý và hạnh phúc thật.

Trong công cuộc tìm kiếm này, không phải chuyện dễ dàng để gặp được. Vì thế, người tìm kiếm phải có tài, có đức và phải kiên trì, trung thành.

“Kho tàng” và “ngọc quý” vẫn có đó, nhưng có khi có người tìm thấy sớm, có người thấy muộn và cũng có kẻ đến giờ phút chót không thấy được.

Thật vậy, con người khi đã có khát khao, nhất là sự khao khát đó lại được nuôi dưỡng trong sự chờ đợi, hy vọng, thì khi tìm được, người ta đã phải bán hết mọi sự mình đang có để mua, với ý thức rằng có “kho tàng” và“ngọc quý” là có tất cả.

Khi mua được rồi, họ đâu còn tiếc nuối công khó với mồ hôi và nước mắt mà họ đã đổ ra trên hành trình tìm kiếm.

  1. Sự khôn ngoan của con cái Chúa

Anh thanh niên và người lái buôn quả là người khôn ngoan. Sự khôn ngoan của họ rất giống với vua Salomon mà bài đọc I đã đề cập đến. Ông đã không xin Chúa sức khỏe, tiền tài và danh vọng, cũng như những thứ có giá trị ở đời, nhưng ông đã xin Chúa sự khôn ngoan. Lòng chân thành của ông đã được Chúa nhận lời và người đã ban cho ông gấp trăm ngàn lần. Như vậy, có sự khôn ngoan, ông có tất cả.

Đức tin là quà tặng vô giá mà Thiên Chúa trao ban cho con người. Biết sử dụng đức tin trong đời sống qua các mối tương quan với Thiên Chúa và tha nhân là người khôn ngoan. Bởi vì nhờ có đức tin, chúng ta biết mình và biết Chúa. Biết mình giới hạn và biết Chúa quyền năng. Biết sự sống đời này là hữu hạn và sự sống đời sau sẽ trường tồn. Người khôn ngoan theo Kinh Thánh là người sẵn sàng để cho Lời Chúa hướng dẫn cuộc đời mình.

Tuy nhiên, con người ngày nay, mấy ai để cho Lời Chúa được lớn lên, sinh hoa kết trái như ý Chúa???

Họ là những con người lầm lạc, sự khôn ngoan của họ là sự ngu đần trước mặt Thiên Chúa. Khôn ngoan của những người này chính là “Khôn ngoan của con cái tối tăm” họ thực hiện điều họ cho là khôn ngoan trong tội lỗi, và như một hệ lụy, họ không nhìn ra đâu là sự thiện, sự ác, không biết lo cho phần rỗi đời đời, nên đến cuối đời, họ như những con cá bị loại ra ngoài, không được cho vào giỏ của ông chủ.

Thật vậy, người khôn ngoan theo ý muốn của Thiên Chúa là người biết xác định rõ: “Khôn thế gian làm quan địa ngục“; “Dại thế gian làm quan Thiên Đàng” và “Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì nào có ích gì?” (Mt 16, 26).

Người khôn ngoan theo Kinh Thánh chính là người sống hôm nay mà biết lo cho tương lai. Phải chu toàn bổn phận trần thế, nhưng không phải vì thế mà quên thực tại Nước Trời mai hậu. Sống trên trần gian nhưng không thuộc về trần gian.

  1. Sống sứ điệp Lời Chúa

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta phải khước từ những thứ được coi là  thấp hèn. Không quá coi trọng vật chất. Khước từ tính kiêu ngạo, thích ăn trên ngồi trước. Phải sống chan hòa tình nghĩa với nhau.

Phải tin tưởng vào Chúa tuyệt đối, không thể tin nửa vời để rồi dẫn đến tình trạng mê tín dị đoan như tin thầy bùa, thầy ngải, thổ địa…

Hãy mau mắn thi hành Lời Chúa dạy. Trung thành với Giáo Huấn của Giáo Hội.

Sẵn sàng hy sinh tất cả, để chỉ còn “… mối lợi truyệt vời, là được biết Ðức Kitô Giêsu, của tôi, vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Ðức Kitô (9) và được kết hợp với Người”(Pl 3, 8-9).

Nước trời không thể đến với những người: “Bắt cá hai tay”; vì: “Không ai có thể làm tôi hai chủ”; và hạnh phúc không thể có đối với người chỉ biết“há miệng chờ sung rụng”.

Lạy Chúa Giêsu, Xin Chúa ban Thánh Thần của Ngài xuống giúp chúng con biết nhận ra đâu là điều tốt, đâu là điều xấu để chúng con lựa chọn. Xin cho chúng con ơn can đảm và trung thành vì Nước Trời. Amen.

Về mục lục

.

HÃY LÀM MỌI SỰ ĐỂ CÓ ĐƯỢC NƯỚC TRỜI

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Đoạn Tin Mừng hôm nay giúp chúng ta nhìn vào bên trong để khám phá ra cái được cất giấu là Nước Trời : “Nước trời giống như kho báu chôn giấu trong ruộng” (Mt 13,44). Nói đến kho báu là chúng ta nói đến một cái gì đó có giá trị đặc biệt. Kho báu mà Chúa Giêsu nói đây được chôn giấu kỹ lưỡng trong tâm hồn của chúng ta, nơi sâu thẳm của mỗi người. Kho báu đó chính là Nước Trời. Nước Trời thôi thúc chúng ta vui vẻ đi tìm kiếm Nguồn Nước Hằng Sống, Chân, Thiện, Mỹ, và khi đã tìm thấy thì người ta vứt bỏ tất cả những gì là không cần thiết để có bằng được kho báu.

Có một số người như thánh Phaolô, và thậm trí ngay cả amh Trộm Lành cũng tìm thấy Nước Trời ngay lập tức, không cần phải suy nghĩ khi đối diện với Nước Trời, vì đường lối của Chúa là vô cùng vô hạn, nhưng để có được kho báu bí mật này, người ta phải cất công đi tìm kiếm: “Nước trời giống như người buôn nọ đi đi ngọc quí” (Mt 13,45). Những người tìm thấy kho báu được chôn giấu ấy có thể là vì họ không bằng lòng với cái vắn vỏi ở đời này.

Theo dòng thời gian, chúng ta đang nói về những người lo lắng hay quá tham vọng ở đời, nhưng trong thế giới thiêng liêng họ là những người lành thánh. Bằng chứng là họ không ngần ngại bán tất cả những gì mình có để mua cho bằng được thửa ruộng, nói theo kiểu thánh Gioan Thánh Giá: “Để có được tất cả, bạn hãy coi những thứ mình có là chẳng có giá trị gì”.

Nước Trời, là chủ đề hạnh phúc chúng ta tìm kiếm, đôi khi có thể được tìm thấy một cách tình cờ, như người kia tìm được kho tàng khi cày ruộng. Nó cũng có thể là kết quả của cuộc tìm kiếm lâu dài, như người buôn nọ đi tìm ngọc quý (Mt 13, 45). Và khi đã tìm được kho tàng, hay viên ngọc quý rồi, điều trước tiên như Chúa Giêsu nói là bán hết những gì đang có, để mua bằng được kho tàng và viên ngọc.  

Kho tàng hay viên ngọc quí ấy là chính Đức Kitô, là tình yêu của Người. Tiên vàn hãy tìm kiếm Chúa Kitô trước đã. Điều ấy không phải là dễ, vì quanh chúng ta còn có quá nhiều ràng buộc, ngăn cản chúng ta gắn bó với Đức Kitô. Chúa Giêsu hỏi chúng ta dành cho Người tình yêu trên hết, chúng ta phải là kitô hữu 100%.

Chúa Giêsu tuyên bố: ” Không ai có thể làm tôi hai chủ » (Mt 6,24). Chỉ có « kho tàng trên trời ” chúng ta mới có thể lựa chọn để gửi gắm lòng mình : ” Vì kho tàng ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó ” (Mt 6, 20s). Thánh Phaolô nói rõ : ” Nước quê ta là trời cao “ (Ph 3,20).

Để có Đức Kitô, hay để có được Nước Trời cần phải dứt bỏ tất cả như Chúa Giêsu gọi mời : ” Nếu ai muốn đi sau Ta, thì hãy chối bỏ chính mình, hãy vác lấy khổ giá của mình và hãy theo Ta ” (Mt 16,24). Và  chỗ khác Người nói : ” Nếu ngươi muốn được trọn lành, thì hãy đi bán những gì ngươi có mà cho kẻ khó “, sau cùng Người thêm: ” đoạn hãy đến theo ” (Mt 19,21). Không những thế còn phải phấn đấu, ” bán mọi của cải mà mua viên ngọc ấy “. Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta rằng không thể có được Nước Trời, nếu chúng ta không từ bỏ tất cả những gì chúng ta đang có : vinh quang, giầu có, địa vị và tất cả những sự tìm kiếm khác.

Qua dụ ngôn chiếc lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá, (Mt 13, 47) Chúa Giêsu cảnh báo. Đừng có lựa chọn và hành động nửa vời : cần phải hoán cải và tách mình ra khỏi tội lỗi là những thứ ngăn cản chúng ta đi tìm Thiên Chúa và Nước Trời. 

Chúng ta hãy nài xin Chúa Giêsu, nhờ lời Đức Mẹ, ban cho mỗi người ơn can đảm vứt bỏ tội lỗi, ma quỉ, thế gian và xác thịt như chúng ta vẫn tuyên xưng vào Đêm Vọng Phục Sinh, và cam kết chọn Chúa Giêsu là lẽ sống của chúng ta, đồng thời cố gắng làm mọi sự có thể để có được Nước Trời. Amen.

Về mục lục

.

KHÁM PHÁ KHO BÁU TIN MỪNG

Lm. Inhaxiô Trần Ngà

Kho tàng ẩn giấu dưới lòng đất

Qua bao đời, người Ả-rập Xê-út sống ngay trên những túi dầu khổng lồ với một trữ lượng lớn lao vượt xa các nơi khác trên thế giới mà không hay biết. Hiện nay, trữ lượng dầu của Ả-rập Xê-út lên đến 265 tỷ thùng dự trữ dầu, chiếm khoảng 20% trữ lượng dầu mỏ thế giới. Thế mà, suốt cả mấy ngàn năm trước đây, tổ tiên ngàn đời của họ phải sống trong cảnh nghèo khổ cùng cực vì đất nước của họ gồm phần lớn là sa mạc nóng cháy với một khí hậu khắc nghiệt khác thường.

Mãi cho đến năm 1938, nhờ kỹ thuật tân tiến của phương Tây, họ mới khám phá và khai thác những túi dầu lửa khổng lồ nằm ngay dưới chân mình. Nhờ đó, từ thân phận nghèo khổ bần cùng nhất thế giới, họ trở nên một dân tộc giàu có, phồn vinh.

Tiếc thay, biết bao nhiêu thế hệ cha ông họ đã phải sống túng thiếu cùng cực ngay trên trữ lượng “vàng đen” khổng lồ chỉ vì không phát hiện được kho tàng ẩn giấu!

Kho tàng ẩn giấu trong cuốn Tin mừng

Vì lòng yêu thương vô bờ dành cho con cái mình, Thiên Chúa đã ban cho nhân loại một kho tàng quý báu hàng tỷ lần hơn kho dầu bên Ả-rập; đó là Tin mừng sự sống được rao truyền cho nhân loại suốt hai ngàn năm qua.

Tin mừng Chúa Giê-su là sự khôn ngoan của Thiên Chúa được Chúa Giê-su mang từ trời xuống tặng ban cho thế giới.

Tin mừng Chúa Giê-su là phương dược cứu chữa nhân loại khỏi chia rẽ, hận thù và tự hủy diệt.

Tin mừng Chúa Giê-su đề ra giải pháp tối ưu để xây dựng một thế giới yêu thương huynh đệ, công bằng, hạnh phúc.

Nhưng tiếc thay, cũng như người Ả-rập trước đây phải sống lây lất trong nghèo đói, bần cùng và lạc hậu vì không biết khám phá và khai thác những túi dầu khổng lồ dưới chân mình, thì nhiều người hiện nay vẫn chưa phát hiện được những giá trị vô cùng cao quý do Tin mừng mang lại nên phải sống trong tình trạng nghèo tình thương, đói công lý, nhân phẩm bị chà đạp, công bằng xã hội bị tiêu hủy, hố cách biệt giàu nghèo gia tăng, nếp sống đạo đức sa sút nghiêm trọng…

Sở dĩ như thế là vì Tin mừng là kho báu, nhưng là kho báu ẩn giấu dưới những dòng chữ, là ngọc quý ẩn mình trong những trang sách, nên mặc dù sách Tin mừng đang ở trong tầm tay mọi người, nhưng nhiều người không phát hiện được giá trị tiềm ẩn bên trong nên không tìm cách khai thác để mang lại lợi ích cho mình.

Hăm hở khai thác kho tàng

Hiện nay, khi thấy dấu hiệu có trữ lượng dầu lửa đáng kể nằm sâu dưới lòng đất hay dưới lòng đại dương, các quốc gia lân cận lập tức xác nhận chủ quyền của mình trên những vùng biển hay vùng đất đó và tìm cách khai thác cho bằng được. Nếu cần, các quốc gia liên hệ có thể huy động cả lực lượng quân đội hùng hậu nhất để cưỡng chiếm những vùng đất đó nhằm thu lợi về cho riêng mình. Nói chung, ai cũng hăm hở khai thác những nguồn lợi nằm trong tầm tay của mình dù phải trả giá rất cao.

Đó cũng là chọn lựa của anh nông dân bất ngờ khám phá ra kho báu hay của một thương gia đi săn lùng ngọc quý trong dụ ngôn Tin mừng Mát-thêu sau đây (13, 44-46):

“Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng. Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có mà mua thửa ruộng ấy. Nước Trời lại cũng giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy.”

Lạy Chúa Giê-su,

Tin mừng của Chúa là một kho tàng tuyệt vời đang ẩn mình dưới những dòng chữ, là viên ngọc vô cùng quý báu chìm khuất trong những trang sách, nhưng tiếc thay, vì người đời chẳng hay biết nên họ tỏ ra dửng dưng, hờ hững với Kho tàng nầy.

Xin cho chúng con biết đánh giá đúng giá trị của Tin mừng để rồi quyết tâm khám phá cho bằng được và sẵn sàng đầu tư khai thác không quản ngại phí tổn thời giờ và công sức; vì một khi sở hữu được kho tàng vô giá nầy, một khi làm chủ được viên ngọc quý báu nầy, cuộc đời của mỗi người sẽ được cải thiện, xã hội sẽ có thêm công bằng hạnh phúc và tương lai của nhân loại sẽ bừng sáng.

Về mục lục

.

TÌM ĐƯỢC NƯỚC TRỜI LÀ NIỀM VUI CUỘC ĐỜI

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Xuyên suốt trong các Chúa Nhật vừa qua, hình ảnh nổi bật trong các bài Tin Mừng là ruộng đất. Từ hạt lúa gieo trên những loại đất đến lúa tốt và cỏ lùng chen vai mọc lên trên ruộng đồng.

Chúa Nhật hôm nay với hình ảnh kho báu chôn giấu trong ruộng và viên ngọc quý.

Palestine là miền đất có nhiều tranh chấp và nguy hiểm rình rập: chiến tranh, bệnh tật, nạn dịch, đói khát, cướp bóc, nô lệ… hay bất cứ một sự bất hạnh nào cũng có thể lấy mất tài sản và cuộc sống của người dân. Nhiều người đã chôn giấu của cải dưới đất, hy vọng rằng một ngày nào đó sẽ trở lại, nhưng có nhiều người ra đi vĩnh viễn. Do đó, người ta thường tìm thấy kho tàng.

Dụ ngôn ‘Kho báu chôn dấu trong thửa ruộng’ là một câu chuyện không có gì xa lạ với dân chúng Do Thái, bởi vì họ vẫn thường kể cho nhau nghe về một câu chuyện cổ tích tương tự như thế.

Ngày hôm ấy, Abba Giuđa đang cố gắng cày nốt thửa ruộng còn lại, thì bỗng con bò của anh ta bị ngã qụy và gãy mất một chân vì gặp phải một cái hố nhỏ. Bực mình, anh ta dừng lại vuốt những giọt mồ hôi trên trán, rồi qùy xuống nâng chân con bò lên.

Đột nhiên, Đức Giavê mở mắt cho anh ta và anh ta đã nhìn thấy một kho tàng quí giá ngay trong cái hố nhỏ ấy. Anh ta tự nhủ :

– Chính vì chú bò này mà mình được lợi đây.

Kho tàng ấy là của một ai đó đã chôn dấu, có lẽ từ lâu lắm, vì sợ trộm cắp, giặc giã hay chiến tranh. Anh ta cẩn thận vùi đất lại, trở về nhà, thu góp tiền bạc, bán tất cả những đồ đạc, để gom cho đủ số tiền hầu mua thửa ruộng đó, bởi vì anh ta chỉ là một nông dân nghèo đi cày thuê cuốc mướn mà thôi.

Dĩ nhiên, anh ta mua được thửa ruộng ấy, dù với một giá hơi mắc, nhưng anh ta trở thành triệu phú, bởi vì luật pháp đã qui định : kể từ ngày làm chủ mảnh đất, anh ta cũng làm chủ tất cả những gì có trong mảnh đất ấy.

Có lẽ Chúa Giêsu đã lấy chính câu chuyện bình dân này để nói về Nước Trời.

Ý nghĩa của dụ ngôn chính là thái độ của người nông dân: tìm được kho tàng, anh ta rất vui mừng, vội chạy về nhà, tìm đủ mọi cách như bán tất cả đồ đạc, thậm chí kể cả việc vay mượn bà con lối xóm, để có đủ tiền mua thửa ruộng ấy. Hành động của anh ta thật khôn ngoan, nhanh nhẹn và hợp lý. Anh đã dám liều, dám hy sinh tất cả vì kho tàng quí giá ấy.

Dụ ngôn “Viên ngọc quý”: thương gia khi đã khám phá ra viên ngọc quý, đã bán tất cả những gì mình có để mua cho được viên ngọc ấy. Đây là một sự lựa chọn đáng ca ngợi và khích lệ.

Dụ ngôn “Kho báu chôn trong ruộng” và “Viên ngọc quí” diễn tả sự cao trọng, sự vô giá của Nước Trời, không có cái gì, không có vàng bạc hay tài năng nào sánh được. “Kho báu” và ‘Viên ngọc quý” ở đây là chính Đức Giêsu Kitô, Ngài là đối tượng lớn nhất, là niềm vui, là hạnh phúc để chúng ta tìm kiếm và sở hữu. Không có gì đẹp hơn là tìm biết Đức Kitô. Có Ngài, chúng ta có tất cả! Nói như Thánh Phaolô hôm nay là: trong Người, chúng ta “những người theo dự định của Chúa, được kêu gọi nên thánh”, trở nên giống với hình ảnh Chúa Con, trở nên giống Đức Kitô. Như thế, lời mời gọi nên thánh chính là trở nên giống Đức Kitô, sống theo Đức Kitô, là đạt đến Nước Trời.

1Nước Trời có một giá trị tối thượng

Chúa Giêsu nói về kho báu và viên ngọc mà người cày ruộng và thương gia dám bán tất cả những gì họ có để mua lấy. Bởi đó là giá trị tối hậu mang lại hạnh phúc và ý nghĩa cho cuộc đời họ. Đó là điều làm cho họ hân hoan vui sướng, dám đánh đổi tất cả mọi sự trên trần gian để có nó (x.GLCG # 546). Tính chất cao quý ấy được các bài đọc Sách Thánh hôm nay làm nổi bật bằng cách đưa ra những so sánh ví von.

Cao quý như sự khôn ngoan được vua Salômon coi trọng hơn phúc lộc thọ của ngai vàng (bài đọc 1). Salômon kế vị Vua cha là Đavít. Salômon nhận rõ mình “trẻ người non dạ” và những hạn chế của bản thân trước trọng trách làm vua. Salômon được Thiên Chúa yêu thương, ân ban cho ông được quyền xin ơn gì ông cần. Salômon không xin giàu có, không xin vinh quang và cũng không xin trường thọ. Salômon xin ơn khôn ngoan để hướng dẫn dân được tuyển chọn đúng theo đường lối của Chúa. Điều ông xin làm hài lòng Thiên Chúa và ông được nhậm lời. Salômon trở nên một vị vua tài trí bậc nhất trong thiên hạ. Sự khôn ngoan của ông vượt ra khỏi biên giới Israel. Trước ông không ai như ông và sau ông không ai bằng ông.

Cao quý như lề luật được Dân Chúa coi trọng tựa Nguồn Sáng dẫn lối (bài đọc 2).

Cao quý như “Kho báu chôn trong ruộng” như “Viên ngọc quý”. Nước Trời là một ân ban cao quý Thiên Chúa dành cho mọi kẻ kiếm tìm.

  1. Chọn lựa và quyết định

Sau khi đã nhận ra kho báu, người cày ruộng lẫn người buôn ngọc đều đã biết cái gì quan trọng, họ phải chọn lựa và đi đến một quyết định. Là Kitô hữu, môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta tìm kiếm cái gì? Chúa Giêsu mời gọi chúng ta phải biết chọn lựa giữa những cám dỗ mời mọc của trần thế: ‘Vì thế, anh em đừng lo lắng tự hỏi: ta sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây? Tất cả những thứ đó dân ngoại vẫn tìm kiếm…Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho.” (Mt 6,31-33).

Sách Giáo lý Công giáo cũng khuyên dạy: ‘Chúa Giêsu kêu gọi mọi người vào Nước Trời qua những bài dụ ngôn của Ngài, nét đặc trưng của việc giảng dạy của Ngài. Qua các dụ ngôn này, Ngài mời người ta tới dự tiệc của Nước Trời, nhưng Ngài cũng đòi hỏi người ta một sự chọn lựa triệt để: để được nước Trời, người ta phải cho tất cả, và lời nói không đủ, còn cần phải có những hành vi” (GLCG # 546).

Nước Trời đòi buộc phải hy sinh, một khi đã khám phá ra, phải bán tất cả những gì mình có. Đây là một chọn lựa dứt khoát, quyết liệt, không dễ dàng. Sự từ bỏ theo Chúa Giêsu chính là thái độ dấn thân vì Nước Trời. Tìm thấy Nước Trời, thấy được giá trị cao quí của Nước Trời, cho nên mới can đảm hy sinh từ bỏ tất cả để có được. Người nông dân bán tất cả để mua cho được mảnh ruộng có kho báu ; vị thương gia bán tất cả tài sản để mua cho bằng được viên ngọc quý là hình ảnh nói lên việc phải dứt khoát chọn lựa Nước Trời.

  1. Tìm được Nước Trời là niềm vui cuộc đời

Người nông dân, vị thương gia đều vui mừng khi tìm được kho báu hay viên ngọc quí. Cũng vậy, thái độ của người đã gặp Chúa, đã khám phá ra Nước Trời trong cuộc sống là thái độ hân hoan vui mừng. Tìm kiếm được niềm vui này mới làm cho con người có khả năng dứt bỏ mọi sự để theo Chúa. Bấy giờ, tất cả những gì trước nay ta cho là quí giá thì mất hết giá trị so với niềm vui mừng có được Thiên Chúa. Có Chúa là có tất cả. Đây là kinh nghiệm không dễ có được một khi thờ ơ không dám lên đường tìm kiếm Chúa và hạnh phúc Nước Trời. Nếu chỉ biết loanh quanh trong việc tìm kiếm của cải trần thế, thú vui xác thịt thì sẽ không bao giờ khám phá được niềm vui Nước Trời, niềm vui trong Chúa.

Tìm kiếm Nước Trời và từ bỏ tất cả để đạt cho bằng được là niềm vui của đời Kitô hữu chính là thái độ chọn lựa khôn ngoan. Trong Chúa mới làm nên ý nghĩa đích thực của đời sống, nơi Chúa mới tìm kiếm được nguồn mạch thỏa mãn mọi nỗi khát khao hạnh phúc.

Thái độ “vui mừng bán tất cả”, không phải ai cũng dễ dàng có được. Câu chuyện Phúc âm “Người thanh niên giàu có” là một ví dụ. Anh ta đã sụ mặt xuống và quay đi vì anh ta có nhiều của cải khi nghe Chúa Giêsu bảo : “Anh hãy về bán hết của cải, phân chia cho người nghèo, rồi hãy đến theo Ta…”. Làm sao bán hết Chúa ơi khi con đã một đời vất vả tảo tần để có được cơ nghiệp như ngày hôm nay ? Làm sao vui mừng để từ chối một mối tình vụng trộm mà con mới cất công xây nên ? Làm sao con từ bỏ một thói đã đem lại cho con nhiều thích thú và thỏa mãn sự biếng lười ? Làm sao con có thể bỏ lỡ một cơ hội kiếm tiền chỉ để giữ luật Ngày Chúa Nhật ? Làm sao con có thể bố thí nhiều đến thế, cho dù con sẵn sàng bỏ ra gấp trăm ngàn lần để nhậu nhẹt mua vui? Làm sao con có thể hạ mình xuống trong khi con là đấng bậc vị vọng? Làm sao con có thể bỏ học thêm để dành cho việc học giáo lý?…Và cuối cùng chắc con cũng sẽ sụ mặt xuống quay đi, vì con có quá nhiều tham vọng và của cải…

Cuộc đời vẫn luôn có những “chàng thu thuế Lêvi” sẵn sàng bỏ cả địa vị hái ra tiền để đi theo Đấng không có viên đá gối đầu. Vẫn còn những Giakêu, sẵn sàng chia nửa gia tài cho kẻ nghèo và đền gấp bốn những ai bị thiệt hại. Vẫn còn những Phanxicô Xavie, Phanxicô Asissi, vẫn còn những Mẹ Têrêxa Calcutta…bỏ cả cuộc đời để ra đi rao giảng tin mừng và phục vụ người nghèo; vẫn còn những Maximilien Kolbe, Anrê Phú Yên dám bỏ cả mạng sống để đáp đền mạng sống…

Và mới đây câu chuyện “Tiến sĩ ngành hàng không vũ trụ trở thành Nữ Tu Dòng Kín” được nhiều trang mạng đăng tải.

Nữ tu Benedicta của dòng Thánh Nhan, tên khai sinh là Rochelle, chào đời tại Kuwait năm 1983, cô tốt nghiệp Đại học St. Xavier ở Mumbai, Ấn Độ và tiếp tục lấy bằng thạc sĩ về kỹ thuật hàng không vũ trụ tại Đại học Pune, trước khi đăng ký chương trình tiến sĩ của viện quốc phòng.

Công trình nghiên cứu của nữ tu tập trung vào các động cơ phản lực tĩnh siêu âm, thường được dùng trong các máy bay bội siêu thanh (tức có vận tốc gấp nhiều lần tốc độ âm thanh), cũng như các tàu vũ trụ. Trên lý thuyết, những phương tiện như vậy có thể rút ngắn đáng kể thời gian di chuyển trên không, cho phép đến bất kỳ nơi nào trên thế giới trong vòng 90 phút. Trong khi con đường này chắc chắn sẽ dẫn đến một tương lai đầy hứa hẹn với mức lương cao ngất ngưởng, một bất ngờ đã xảy ra: cô Rochelle cảm nhận được ơn gọi thiêng liêng trong khi tham gia một sự kiện ở Pune. Sơ kể lại: “Tôi đã nhận được lời mời gọi của Chúa trong quá trình nghiên cứu ở bậc tiến sĩ”. Chính nhờ tình yêu với Chúa Giêsu và quyết định muốn dành cho Người sự ưu tiên trước hết, trên cả nỗ lực học tập, đã giúp cô “chạm đến tình yêu đối với Thiên Chúa, Ngài dẫn dắt mọi thứ”.Thế là cô Rochelle quyết định bước vào đời sống của tu viện, và đi xa hơn nữa khi quyết định chọn một dòng kín. Kể từ khi vâng theo ơn gọi, buổi lễ nhận bằng tiến sĩ chính là lần đầu tiên cô bước ra cổng tu viện. Nữ tu cho hay: “Tôi nhận được sự khuyến khích từ bề trên của mình, Mẹ Teresa Margaret, người cấp phép đặc biệt để tôi tham gia lễ tốt nghiệp”. Sơ Benedicta vào dòng nữ tu Cát Minh – Thánh Nhan ở Pune, thuộc tỉnh Maharashtra của Ấn Độ ngày 2.2.2015, đúng dịp lễ Lễ Đức Maria dâng Chúa Giêsu trong Đền Thánh.

Điều quan trọng nhất là phải biết khám phá, trong bản thân mình, ai cũng có một kho báu quí giá. Kho báu ấy được Kinh Thánh mạc khải: Con người là “hình ảnh của Thiên Chúa”, được dựng nên “giống Thiên Chúa” (St 1,26.27; 9,6), là “con cái Thiên Chúa” (Lc 20,36; Ga 11,52; Rm 8,14.16.21; Gl 3,26; 1Ga 3,1.2.10), “được thông phần bản tính Thiên Chúa” (2Pr 1,4). Ý thức và xác tín những điều ấy, ta sẽ thấy phẩm giá con người hết sức cao quí. Đó là niềm vui và là hạnh phúc. Phẩm giá ấy cao quí hơn tất cả những gì mà ta có thể có được ở trần gian. Với bản chất cao cả ấy như một chìa khóa, một bí quyết, một nền tảng cần thiết, con người có thể có tất cả, nhất là có hạnh phúc đích thực ở trần gian này, và hạnh phúc vĩnh cửu mà Thiên Chúa dành cho con cái Ngài.

Trong Đức Kitô, sự khôn ngoan Thiên Chúa đã được tỏ bày qua sự yếu đuối nhân loại. Ai chân thành với Đức Kitô sẽ gặp thấy Ngài chính là kho báu. Ai trung thành làm theo lời Đức Kitô sẽ sở hữu trọn vẹn kho báu ấy. Ai nhiệt thành gắn bó với Đức Kitô sẽ được chia sẽ cùng Ngài kho báu hạnh phúc Thiên đàng.

Về mục lục

.

TA XIN GÌ?

 Lm. Bosco Dương Trung Tín

Thiên Chúa phán với Sa-lô-môn rằng: “Ngươi muốn gì cứ xin đi, Ta sẽ ban cho”.(1V 3,5)

Nếu Chúa cũng hỏi ta như thế thì ta sẽ xin gì đây?

Ta sẽ xin cho được sống lâu; xin cho có được nhiều tiền, nhiều của; hay xin cho kẻ thù của ta phải chết; hoặc xin cho ta được mạnh khỏe, xin cho ta được thành công trong công ăn việc làm? Chắc chắn là ta sẽ xin như vậy.

Thế nhưng vua Sa-lô-môn đã không xin như thế. Ngài xin : “Xin cho tôi tớ Chúa đây, một tâm hồn biết nghe nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái”. Một lời xin rất khôn và đẹp lòng Chúa. Và Chúa đã ban cho Vua có được “một tâm hồn khôn ngoan và minh mẫn”(x.1V3,12).

Ta nên chú ý là một TÂM HỒN chứ không phải một CÁI ĐẦU. Tại sao? Tại vì con người nên thánh nên thiện là từ cái tâm chứ không phải từ cái đầu. Khôn ở cái đầu dễ làm cho ta tự kiêu tự đại và từ đó làm cho tâm hồn ta nên xấu xa và gian ác. Khôn ở cái tâm sẽ làm cho ta biết khiêm nhường và ta sẽ có được một cái đầu khôn ngoan và minh mẫn.

Vua Sa-lô-môn đã xin : Một “tâm hồn” biết lắng nghe. Tại sao lại là một tâm hồn biết lắng nghe chứ không phải một “đôi tai” biết lắng nghe?

Nghe ở đây là nghe bằng tâm chứ không nghe bằng tai. Nghe bằng tai thì ta có thể nghe tai này rồi chạy qua tai kia; nghe cho có nghe, “nghe như vịt nghe sấm” vậy thôi chứ chẳng để để ý, chẳng hiểu gì, chẳng biết gì và tất nhiên cũng chẳng thực hành chi. Phải nghe bằng cái tâm, bằng cái lòng mới được. Nghe bằng tấm lòng là ta nghe mà ta chăm chú, ta để ý, ta suy gẫm, ta suy niệm; rồi ta hiểu, ta nhận và ta thực hành.

Nếu ta có được một tâm hồn như vua Sa-lô-môn, ta sẽ biết đâu là ruộng có kho tàng; đâu là viên ngọc quí. Có thể là một thửa ruộng, không có giá trị gì, nhưng ta biết trong thửa ruộng đó có một kho tàng, nên ta bán mọi sự để có được thửa ruộng đó. Đương nhiên là không vì thửa ruộng mà vì cái kho tàng trong đó. Có thể là một viên ngọc xoàng như khi được mài dũa sẽ là viện ngọc sáng và có giá trị.

Thửa ruộng đó là gì? Đó chính là việc sống Lời Chúa. Vì trong Lời Chúa có một kho tàng là sự khôn ngoan của Chúa và sự sống đời đời. Ta mà nghe Lời Chúa; nghe cách chăm chú; rồi ta suy gẫm, ta suy niệm, ta sẽ tìm được sự khôn ngoan của Chúa. Rồi khi ta biết đem ra thực hành nghĩa là sống Lời Chúa trong cuộc đời của mình, ta nên thánh, nên thiện, thì ta sẽ có được sự sống đời đời; sẽ có cơ may được lên thiên đàng.

Còn viện ngọc quí là gì? Đó chính là việc cầu nguyện. Việc cầu nguyện là việc cao quí nhất của con người; để tôn vinh, ca ngợi và cảm tạ Chúa. Và qua việc cầu nguyện ta sẽ lãnh nhận được nhiều ơn Chúa. Ơn Chúa là thứ cao quí để cho linh hồn ta sống. Có ơn Chúa tâm hồn ta sẽ có bình an và có niềm vui. Ơn Chúa như nước vậy. Như cây sống nhờ nước thế nào thì ta cũng sống nhờ ơn Chúa như vậy.

Không có ơn Chúa, thì dù ta có khôn ngoan mấy thì cũng “oan trái” nhiều mà thôi. Người ta đã nói mà: “Khôn ngoan lắm thì oan trái nhiều”. Cái khôn đó là cái khôn lỏi, khôn ranh; chỉ biết lợi dụng, mưu mô, nên sẽ gây nhiều phiền toái. Đâu có ai để yên cho mà ăn không, ăn giựt được; gian dối, xảo trá mà, làm sao mà ăn ngon lành được.

Không có ơn Chúa thì dù có nhiều tiền, nhiều của cũng chẳng có bình an và hạnh phúc trong tâm hồn được. Lúc nào cũng lo ngay ngáy. Lo sợ người ta cướp, người ta giực; lo sao cho tiền để ra tiền; có mất một vài đồng cũng như đứt từng đoạn ruột. “Đồng tiền nó liền khúc ruột” mà.

Nhưng khi có ơn Chúa rồi ta sẽ sống vui, sống khỏe. Sống vui, sống khỏe thì trẻ mãi không già, lo chi mà không sống được lâu;

Có ơn Chúa ta sẽ hăng say làm việc. Hăng say làm việc thì ta sợ gì mà không có thành công. Thành công thì ta sẽ có nhiều tiền; có tiền ta sẽ sắm của đâu có gì khó.

Có ơn Chúa ta sẽ chăm chỉ học hỏi, ta sẽ có được nhiều kiến thức, nhiều kinh nghiệm sống; sợ gì mà không phân biệt đâu là phải đâu là trái. Ta cứ theo lẽ phải mà thu xếp công việc của mình và cư xử đúng mực với mọi người. Khó khăn nào ta cũng vượt qua, kẻ thù nào ta cũng đánh thắng. Thắng được kẻ thù chính là làm chủ được bản thân của ta; chứ không đánh đập ai khác.

Vậy ta hãy noi gương vua Sa-lô-môn hãy xin Chúa ban cho ta có được một tâm hồn biết lắng nghe; một tâm hồn khôn ngoan và minh mẫn. Có thế ta sẽ sống lâu, sống vui, sống khỏe và sống đời đời. A-men.

Về mục lục

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin Giáo phận

Sáng ngày 08-12-2017, Giáo xứ Lương Sơn hân hoan được đón Đức Cha Tôma, Giám Mục Tông Tòa Giáo phận Phan Thiết, qu‎ý Cha Tổng Đại Diện, qu‎ý Cha Hạt Trưởng, qu‎ý Cha trong và Giáo...

Tin mới