Các bài suy niệm Chúa Nhật III Mùa Chay

Đăng lúc: Thứ sáu - 02/03/2018 13:54 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

 

CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY_B

Lời Chúa:  Xh 20,1-17;  1Cr 1,22-25;  Ga 2,13-25

——-

DẪN NHẬP

Lời Chúa: “Các ông cứ phá hủy đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”(Ga 2,19).

Nhập lễ:

Kính thưa cộng đòan phụng vụ,

Phụng vụ Lời Chúa chúa nhật 3 mùa chay hôm nay cho chúng ta thấy Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ Giêrusalem, vì người ta đã biến đền thờ thành nơi buôn bán, thành hang trộm cướp. Đồng thời, Chúa Giêsu cũng cho chúng ta biết chính Người là đền thờ đích thực:

Các ông cứ phá đền thờ,

Ba ngày dựng lại, chẳng nhờ tay ai.

Tuyên ngôn của Đấng Thiên Sai,

Chết rồi sống lại chẳng sai chút nào.

Phần ta phải biết tự hào,

Là đền thờ Chúa, sống sao vẹn tòan.

Hiệp dâng thánh lễ hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta ý thức Thánh Đường là nơi Chúa ngự để thi ân giáng phúc nên biết kính trọng, gìn giữ sạch đẹp và tôn nghiêm, đồng thời thanh tẩy thân xác và tâm hồn ta sao cho xứng đáng để trở nên đền thờ cho Chúa ngự. Trong tâm tình đó, giờ đây chúng ta hãy thành tâm sám hối.

Sám hối:

X. Lạy Chúa, Chúa là đường, là sự thật và là sự sống. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

X. Lạy Chúa Kitô, Chúa đã mạc khải cho chúng con biết chính Chúa là đền thờ đích thực. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

X. Lạy Chúa, Chúa dạy chúng con thanh tẩy thân xác tâm hồn để trở nên đền thờ cho Chúa ngự. Xin Chúa thương xót chúng con.

Đ. Xin Chúa thương xót chúng con.

Kết: Xin Thiên Chúa tòan năng thương xót, tha tội và dẫn đưa chúng ta đến sự sống muôn đời.

CĐ: Amen.

Suy niệm:

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

Trong các tôn giáo đều có nơi thờ tự được gọi là đền thờ. Nơi đây, người ta biểu lộ niềm tin của mình qua các nghi lễ, thờ phượng Đấng mà họ tôn thờ. Trong thời cựu ước, Thiên Chúa không muốn xây dựng cho Ngài một đền thờ, ngay cả khi vua Đavít ngỏ ý muốn xây dựng cho Thiên Chúa một đền thờ xứng đáng để Thiên Chúa ngự, và đó là dấu chỉ Thiên Chúa hiện diện ở giữa dân Ngài, Thiên Chúa cũng không chấp nhận mãi cho đến Salomon, Ngài mới chấp nhận cho xây đền thờ. Từ ngày Salomon xây cất, đền thờ Gêrusalem trở thành trung tâm tôn giáo của người Do thái. Chính nơi đây, Chúa Giêsu đã nhiều lần đến để tôn thờ Thiên Chúa. Và cũng chính nơi này, Chúa Giêsu xua đuổi kẻ buôn bán và đã mạc khải cho mọi người biết chính Người là Con Thiên Chúa, là đền thờ đích thực.

Thưa anh chị em, đối với người Do thái, đền thờ Giêrusalem là nơi tập họp mọi người trên khắp mọi miền đất nước, là nơi gặp gỡ Thiên Chúa với anh em trong tâm tình cầu nguyện, tri ân và cảm tạ Thiên Chúa vào dịp lễ kỷ niệm dân được Thiên Chúa giải phóng họ khỏi ách nô lệ Ai cập, vượt qua Biển Đỏ về miền Đất Hứa. Năm ấy, Chúa Giêsu cũng hoà mình vào đoàn người tiến bước về đền thờ mừng lễ Vượt Qua. Vừa bước vào đền thờ, Người thấy ở trong Ðền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc làm Chúa Giêsu đau lòng. Không nén nổi cơn thịnh nộ trước cảnh tượng đền thờ linh thiêng bị biến thành thị trường, sào huyệt của bọn đầu trộn đuôi cướp, Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ. Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”. Qua câu nói này, Chúa Giêsu tự xưng là Con Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã thanh tẩy một lối thờ phượng đã bị biến chất, người bán thì chạy theo lợi nhuận, hàng lãnh đạo thì lệch lạc trong thờ phượng biến đền thờ thành nơi buôn bán, đổi chác bất kính, đang khi đó đền thờ là nơi cầu nguyện, là nơi gặp gỡ Thiên Chúa phải được tôn kính. Qua đây, Chúa Giêsu mạc khải đền thờ mới, đền thờ đích thực và xứng đáng chính là thân xác của Người: “Các ông cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội trong ba ngày Ta sẽ dựng lại”. Quả thật, thân xác Chúa Giêsu chính là đền thờ đích thực. Đền thờ là toàn thể tâm tình và hành vi tôn thờ Thiên Chúa và cũng là nơi Thiên Chúa hiện diện chúc phúc cho dân Người. Thân xác sống lại của Chúa Giêsu mới làm hoàn tất ý nghĩa đền thờ như thế. Các môn đệ chỉ hiểu đầy đủ sau khi Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại, nhờ đó niềm tin của các môn đệ được cũng cố thêm vững mạnh.

Có câu chuyện kể rằng, Hoàng đế Amora của Thổ nhĩ kỳ một hôm đau nặng, Vua ra lệnh cho đem mọi chiếc ly kiểu thật đẹp mà ông đã đem từ các nước về, đập bể trước mặt ông. Nhiều người thấy vậy liền can ngăn. Nhà vua nói: chúng đúng là những kỷ vật vô giá, nhưng cũng chính chúng làm ta nhiều lần quá chén đến nỗi thân thể bị tàn phá. Ta nhất quyết không để chúng làm ta sa ngã nữa.

Kính thưa quý ông bà anh chị em,

Mùa chay là mùa trở về với Chúa, về với con người tốt đẹp Chúa đã dựng nên. Hoàng đế Amora của Thổ nhĩ kỳ đã làm một cuộc trở về sau khi nhận ra những chiếc ly là những kỷ vật vô giá đã làm cho ông nhiều lần quá chén đến nỗi thân thể bị tàn phá. Ông nhất quyết không để chúng làm ông sa ngã nữa dù rằng nhiều người can ngăn. Người Kitô hữu chúng ta nhờ bí tích thánh tẩy đã kết hợp với Chúa Kitô và trở thành đền thờ Thiên Chúa: “anh em không biết sao, thân mình anh em là đền thờ của Thánh Thần. Vậy anh em hãy tôn thờ Thiên Chúa nơi thân mình anh em”. Nhận thức được như thế, giúp chúng ta thanh tẩy thân xác và tâm hồn nên thanh sạch nhờ bí tích hòa giải và biết thờ phượng Thiên Chúa trong Thần Khí và sự thật.

Nguyện xin Chúa giúp chúng ta luôn biết thanh tẩy thân xác và tâm hồn mình mỗi ngày sao cho xứng đáng, để trở nên đền thờ cho Chúa ngự. Amen. 

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Quang. 

Mục lục

2. Thanh tẩy Đền thờ  (Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt)

3. Đền thờ  (Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi, DCCT)

4. Thế giới tục hóa  (Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)

5. Hãy thanh tẩy Đền thờ Chúa (Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ)

6. Nhà cầu nguyện  (Bông Hồng Nhỏ, Tiền Tập sinh MTG.Thủ Đức)

7. Đừng buôn bán  (Anna Cỏ May, Tiền Tập sinh MTG.Thủ Đức)

8. Thanh tẩy Đền thờ. (Lm. Giuse Hoàng Kim Toan)

9. Thanh tẩy  (Lm. Giuse Trần Việt Hùng)

10. Đức Giêsu, Đền thờ mới của Tân ước  (Lm. GB. Trần Văn Hào, SDB)

11. Nơi chốn và phương thức cầu nguyện đích thực(Lm.Gioan Nguyễn Văn Ty,SDB)

12. Đền thờ của Chúa  (Micae Bùi Phúc Hòa, SDB)

13. Mầu nhiệm tâm hồn 

14. Suy niệm Chúa Nhật 3 mùa Chay_B  (Lm. Giuse Nguyễn Văn Nam)

15. Suy niệm Chúa Nhật 3 mùa Chay_B. (Lm. Giuse Đinh Tất Quý)

16. Hãy xem lại lối sống đạo của chúng ta  (Tu sĩ Jos.Vinc. Ngọc Biển, SSP)

17. Xây dựng Đền thờ tâm hồn (Lm. Giuse Nguyễn Hữu An)

18. Luật vĩnh hằng  (Trầm Thiên Thu)

19. Thanh sạch tâm hồn  (Lm. Jos. DĐH. Gp. Xuân Lộc)

20. Nhiệt thành với nhà Chúa  (Lm. Giuse Nguyễn Văn Hữu)

21. Tôi là Đền thờ (Lm. Trịnh Ngọc Danh)

22. Chúa Giêsu thanh tẩy Đền thờ  (Lm. Giuse Nguyễn Văn Tuyên)

23. Suy niệm chú giải Lời Chúa Chúa Nhật 3 Mùa Chay (Lm. Inhaxiô Hồ Thông)

24. Cơn thịnh nộ bất thường (JM. Lam Thy, ĐVD)

25. Các ông cứ phá hủy Đền thờ này đi  (Fx. Đỗ Công Minh)

 

 

THANH TẨY ĐỀN THỜ

Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt

Một trong những vấn đề lớn của thế giới hiện nay là nạn ô nhiễm môi sinh. Các giòng sông đang bị ô nhiễm vì biết bao chất thải dơ bẩn, độc hại. Không khí ta hít thở đang bị đe dọa vì bụi bặm, vì khói xe, khói nhà máy. Nước biển bị ô nhiễm vì nạn dầu nhớt rò rỉ, vì chất thải của những lò phản ứng nguyên tử. Tầng khí quyển bị những chất khí độc chọc thủng đang làm thay đổi khí hậu và gây ra những căn bệnh nguy hiểm. Để con người có thể sống và phát triển được, thế giới cần phải được thanh tẩy khỏi các nguồn ô nhiễm.

Sự ô nhiễm không chỉ trong môi trường vật lý. Nhiều môi trường khác như môi trường văn hóa, môi trường đạo đức cũng đang bị ô nhiễm trầm trọng. Tôn giáo không tránh khỏi nạn ô nhiễm. Muốn cho bầu khí đạo đức được trong sạch, muốn cho đời sống tâm linh tồn tại và phát triển, tôn giáo cũng cần được thanh tẩy. Hôm nay Đức Giêsu vào Đền thờ và đã thanh tẩy Đền thờ. Người đã làm 3 cuộc thanh tẩy

1) Người đã thanh tẩy Đền thờ khỏi ô nhiễm vì súc vật. Trong nghi lễ của đạo Do Thái, cần có súc vật để dâng cho Thiên Chúa. Khi dâng lễ hy sinh, người ta mổ một con thú, đặt trên bàn thờ rồi đốt lửa thiêu con vật. Mùi mỡ cháy quyện khói xông lên nghi ngút. Người giầu thì dâng một con bò hay một con chiên. Người nghèo có thể dâng một cặp chim bồ câu hoặc một đôi chim gáy. Để đáp ứng nhu cầu của tín đồ,dịch vụ cung cấp lễ vật mau chóng thành hình ngay trong khuôn viên Đền thờ. Ta hãy tưởng tượng một chợ trâu bò ngay trong Đền thờ. Thật là dơ bẩn, ồn ào và chướng tai gai mắt. Nhưng nhu cầu đã biện minh cho sự ô nhiễm. Và dân Do Thái mặc nhiên chấp nhận để cho súc vật nghễu nghện ngự trị ngay trong khuôn viên Đền thờ rất nguy nga, rất lộng lẫy, rất cao sang mà họ từng ca tụng là “đền vàng”, là “nơi thánh”. Thấy nhà Chúa bị xúc phạm, Đức Giêsu không kiềm chế được cơn giận, đã lấy roi xua đuổi hết súc vật và cả đám con buôn ra khỏi Đền thờ.

2) Khi xua đuổi các con buôn ra khỏi Đền thờ, Đức Giêsu đã thanh tẩy thói tôn thờ ngẫu tượng. Theo Đức Giêsu, ngẫu tượng nguy hiểm nhất là tiền bạc, tức là thần “Mammon”. Đã có lần Người lên tiếng cảnh báo: “Các con không thể làm tôi Thiên Chúa lẫn tiền của”, và “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu có vào nước Thiên đàng”. Những con buôn đưa súc vật vào Đền thờ không do lòng yêu mến Thiên Chúa, nhưng vì lợi nhuận. Đưa súc vật vào nơi tôn nghiêm, họ đã coi trọng tiền bạc hơn Chúa. Để cho súc vật làm ô uế Đền thờ cao trọng, họ đã dùng Đền thờ làm phương tiện phục vụ túi tiền của họ. Các tư tế coi sóc Đền thờ có lẽ cũng được chia phần nên đã cho phép con buôn được tự do họp chợ trong Đền thờ. Họ cũng như con buôn, coi tiền bạc trọng hơn Thiên Chúa. Họ đã rơi vào thói tôn thờ ngẫu tượng: thờ tiền bạc, dùng Chúa và Đền thờ để phục vụ tư lợi.

3) Khi đuổi súc vật ra khỏi Đền thờ, Đức Giêsu muốn thanh tẩy cung cách thờ phượng của ta. Trước kia người ta dâng súc vật làm của lễ. Lòng đạo đức được đo lường bằng sức nặng của con vật. Dâng con vật to sẽ được nhiều ơn phúc. Nay, Đức Giêsu cho thấy Chúa đã chán thịt bò, mỡ dê. Chúa đã ghê sợ mùi khói mùi khét lẹt, mùi máu tanh tưởi (cf. Is 1,11). Thánh vương Đavít đã hiểu: “Chúa chẳng ưa thích gì tế phẩm, con có thượng tiến lễ toàn thiêu, Ngài cũng không chấp nhận” (Tv 50,16). Chúa muốn ta đến với Người bằng chính bản thân ta. Lễ dâng đẹp lòng Chúa là thái độ khiêm nhường thống hối như lời Thánh vịnh: “Lễ dâng Chúa là tâm hồn thống hối. Một tấm lòng tan nát dày vò, Chúa sẽ chẳng khinh chê” (Tv 50). Lễ dâng đẹp lòng Chúa là phó thác trót cả tâm hồn thân xác trong tay Chúa như Đức Giêsu đã làm trên Thánh giá: “Lạy Cha, con dâng phó hồn con trong tay Cha”. Lễ dâng được Chúa vui lòng chấp nhận là sát tế chính bản thân mình để làm theo ý Chúa: “Máu chiên bò Chúa không ưng. Của lễ toàn thiêu Chúa không nhận. Thì này con đến để làm theo ý Chúa (Tv). Ta sát tế chính bản thân mỗi khi ta từ bỏ ý riêng, chiến đấu chống lại những cơn cám dỗ của dục vọng, tiền bạc, thói gian tham, tính tự ái kiêu căng, sự chia rẽ bất hòa.

Đức Giêsu đã thanh tẩy Đền thờ. Người muốn ta hãy tiếp tục công việc của Người. Giữ gìn cho nhà thờ luôn sạch đẹp, có bầu khí tôn nghiêm là điều cần thiết. Nhưng cần hơn vẫn là giữ gìn ngôi Đền thờ thiêng liêng là chính bản thân ta. Tâm hồn chính là cung thánh nơi Chúa ngự. Ta phải luôn luôn thanh tẩy tâm hồn để xứng đáng với Chúa. Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi thói tôn thờ tiền bạc, coi trọng tiền bạc hơn Chúa. hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi những dục vọng đam mê làm ô uế cung thánh của Chúa. Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi thói gian tham, bất công. Hãy thanh tẩy tâm hồn ta khỏi những kiêu căng đố kỵ. Thân xác ta là Đền thờ của Chúa. Hãy kính trọng thân xác của mình và của người khác. Hãy tu bổ những Đền thờ thân xác đã xuống cấp, suy tàn, bị xúc phạm, bị bán rẻ. Hãy sửa chữa những Đền thờ thân xác đang bị bào mòn vì bệnh tật, vì đói khát, vì thương tích. Hãy kính trọng thân xác của người khác vì đó là Đền thờ của Chúa.

Trong mùa Chay này, ta hãy cố gắng thanh tẩy bản thân, để tâm hồn và thân xác ta trở thành một Đền thờ xứng đáng cho Chúa ngự.

KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG

1) Khi tham dự thánh lễ, bạn có giữ cho nhà thờ có bầu khí trang nghiêm, lắng đọng không?

2) Đền thờ tâm hồn và thân xác bạn có những gì cần phải thanh tẩy không?

3) Mùa Chay này, bạn sẽ làm gì để trở nên một Đền thờ xứng đáng cho Chúa ngự?

Về mục lục

.

ĐỀN THỜ

Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi 

Đền thờ là nơi thờ phượng, cầu nguyện và là nơi mọi người gặp gỡ nhau trong tình yêu thương của người con Chúa Chúa Giêsu luôn yêu mến, hiếu thảo và vâng lời Chúa Cha. Yêu mến Chúa Cha, Chúa Giêsu cũng yêu mến Đền Thờ là nơi mọi người thờ phượng, tôn kính Chúa Cha. Do đó, trong những năm đi rao giảng Nước Thiên Chúa, Chúa Giêsu thường lui tới các Đền Thờ để loan báo Tin Mừng. Hôm nay, Ngài lên Đền Thờ Giêrusalem, nơi đó nhiều khách hành hương tới để cầu nguyện, tôn thờ Chúa, nhưng cũng chính nơi Đền Thờ này, Chúa Giêsu đã thấy nhiều người lợi dụng buôn bán, làm ồn ào, náo động, làm mất đi vẻ tôn nghiêm, thánh thiêng của Đền Thờ, nên Ngài đã dùng giây roi xua đuổi bọn buôn bán bò, những người đổi tiền, Ngài nói :” Đưa tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán “.

Đền thờ hay Nhà thờ luôn là nơi có Chúa ngự trị, chính vì thế, Chúa Giêsu và các môn đệ thường lui tới các Đền Thờ Do Thái để cầu nguyện, rao giảng và tôn vinh Thiên Chúa Cha. Kinh Thánh thuật lại, Chúa Giêsu về quê hương Nagiarét, Ngài vào Đền Thờ, người ta đưa cho Ngài cuốn Thánh Kinh, lật ra Ngài gặp ngay đoạn Kinh Thánh của ngôn sứ Isaia nói :” Thần Khí ngự trên tôi, Ngài đã xức dầu, tấn phong và sai tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó..”. Chúa Giêsu luôn ý thức Đền Thờ là nơi Chúa và con người gặp gỡ thân mật với nhau. Nhà thờ là nhà của Thiên Chúa, là cửa Thiên đàng. Nên, Chúa Giêsu thường rao giảng trong các Hội đường, nơi Đền thờ, đặc biệt là Đền Thờ Giêrusalem. Vì thế, hôm nay khi đến Đền Thờ Giêrusalem để tôn thờ Chúa Cha, cầu nguyện và rao giảng. Cảnh tượng ồn ào, náo động của những con buôn, lợi dụng chỗ thờ phượng để kinh doanh, buôn bán, đổi tiền, đổi bạc…Những người này ăn gian, nói dối, lừa bịp đã làm mất đi sự thánh thiêng của Đền Thờ. Chúa Giêsu đã nổi cơn thịnh nộ thánh, Ngài liền lấy giây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên, bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Chúa giận dữ vì thái độ, hành động xấu của những người buôn bán muốn biến Đền Thờ thành chợ, thành nơi buôn bán vv…

Ngày nay, sự giận dữ của Chúa Giêsu và hành động xua đuổi bọn con buôn, người đổi tiền ra khỏi Đền Thờ vẫn nhắc nhớ chúng ta rằng:” Nhà thờ là nơi thờ phượng, là nơi tôn nghiêm, mọi người phải luôn giữ sự thánh thiêng cho Nhà thờ “. Hành động của Chúa Giêsu và lời nói của Chúa Giêsu chính là lời thức tỉnh chúng ta về những cử chỉ, thái độ, cách ứng xử, trang phục của chúng ta đối với việc thờ phượng Chúa nơi các Nhà thờ, Đền thờ vv…Đối với Nhà thờ chúng ta phải có thái độ cung kính, mến yêu và giữ gìn sự trang nghiêm, thánh thiêng cho Nhà thờ vì nơi đây là nơi Thiên Chúa ngự trị. Kinh Thánh có thuật lại một câu chuyện thật đáng ghi nhớ :” Khi ông Giacóp đi về quê mẹ để trốn anh đang tìm giết mình, gặp trời tối. Giacóp phải ngủ lại ở dọc đường, nằm gối đầu trên một hòn đá.Ban đêm ông nằm mơ thấy một cái thang bắc từ đất lên trời, đầu thang có Thiên Chúa ngự xuống, trên các bậc thang có các thiên thần lên xuống tấp nập. Sáng ngày thức dậy, ông Giacóp nói ‘ Thực có Thiên Chúa ngự nơi đây mà tôi không biết.Nơi đây thật đáng kính sợ biết bao.Vì đây là nhà của Thiên Chúa, là cửa dẫn vào Thiên đàng ‘.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mỗi người Kitô hữu và tất cả chúng con luôn biết mến yêu, bảo vệ, gìn giữ và trân trọng Nhà thờ vì chính nơi đây Thiên Chúa ngự trị để gặp gỡ con người, gặp gỡ chúng con.Amen.

GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :

1. Tại sao Chúa lại nổi cơn thịnh nộ khi lên Đền Thờ Giêrusalem?

2. Ngài dùng gì để xua đuổi những người buôn bán ra khỏi Đền Thờ ?

3. Đối với những người đổi tiền, Chúa Giêsu đã có thái độ nào ?

4. Chúng ta phải có thái độ nào đối với Nhà Thờ ?

Về mục lục

.

THẾ GIỚI TỤC HÓA

Lm. Jos Tạ duy Tuyền

Ngày nay người ta nói nhiều đến tục hóa. Thế giới tục hóa, con người tục hóa, nhà thờ, nhà chùa cũng tục hóa! Vậy tục hóa là gì?

Người xưa hay dùng chữ “hoàn tục” để nói về người bỏ tu để về với thế gian. Thực ra, tục hóa không chỉ là hoàn tục của người đi tu mà còn nói về một trào lưu loại bỏ sự hiện diện của thần linh để đưa tinh thần thế tục vào chính  sự linh thánh.

Cụ thể ta vẫn thấy ở Việt Nam rất nhiều ngôi Chùa hoàn toàn để tham quan du lịch, người ta còn cổ vũ cả một tour du lịch tâm linh tại Bái Đính. Các nước phương tây đã sử dụng các ngôi nhà thờ cổ kính để làm nơi tham quan du lịch và tìm lợi nhuận như nhà thờ Đức Bà Pari . . . Sự tục hóa len lỏi trong cả những việc bác ái từ thiện. Trước đây việc bác ái hoàn toàn dựa vào sự hảo tâm của bá tánh, ngày nay nhiều nhà thờ, nhiều hội dòng cũng biết kiếm tiền bằng cách kinh doanh buôn bán nhân danh gây quỹ từ thiện. Ở thời đại này ta rất dễ thấy bóng dáng các nữ tu, các đệ tử, các thầy dòng đứng bán tranh ảnh, băng dĩa, đồ dùng ở những nơi hành hương hay những ngày lễ hội lớn nơi các giáo xứ. . .

Nhiều nhà thờ nhân danh người nghèo để biến sân nhà thờ thành nơi thuê mướn mặt bằng để đám tiệc linh đình, ca hát, nhảy nhót trên cả lễ đài vẫn để dùng làm lễ Chúa nhật! Điều tệ hại là khuôn viên nhà thờ thì không có khu vệ sinh để đáp ứng nhu cầu tối thiểu nên ta vẫn vô tình nhìn thấy những cách thiếu tôn kính nơi tường rào chung quanh hay một góc khuất nào đó quanh nhà thờ của những người say sỉn, thiếu ý thức. . . Đây là điều mà Đức Cha Giuse giáo phận Xuân Lộc đã thấy nhà thờ bị tục hóa nên đang đề nghị các giáo xứ chấm dứt dùng sân nhà thờ để cho thuê đám cưới.

Phúc âm kể rằng ngày hôm ấy Chuá Giêsu vào trong Đền Thờ, Ngài thấy người Do Thái đã biến đền thờ thành nơi trao đổi buôn bán. Họ lợi dụng Đền thờ để kiếm lời. Kẻ buôn bán súc vật và đổi tiền. Ngay cả các tư tế cũng chủ trương kiếm lợi nhuận hoa hồng từ những việc trao đổi buôn bán trên. Họ đã đánh mất sự linh thánh cần thiết của Đền thờ.

Chính vì Đền thờ bị lạm dụng., Chuá đã hành động thẳng thắn để thanh tẩy Đền thờ. Chuá đã đòi hỏi họ phải trả lại ý nghiã đích thực của Đền thờ. Chúa bảo rằng “đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”. Ngài đã tẩy chay một lối thờ phượng lệch lạc, không phải là thờ Thiên Chuá, mà là thờ quyền lợi của mình.

Thế giới tục hóa vẫn là lời mời gọi chúng ta đem đạo vào đời. Đem ánh sáng lời Chúa thánh hóa thế gian đang hư đốn bởi tham sân si. Hãy dùng lời Chúa để canh tân xã hội. Người ky-tô phải làm sao dậy men tin mừng trong đời sống của mình. Đừng vì lợi nhuận mà bán rẻ lương tâm, mà tục hóa những nơi linh thánh, nhất là trong chính thân xác con người là đền thờ của Chúa. Xin đừng tục hóa đến độ xem thường thân xác để chỉ tìm thú vui bất chính, để thỏa mãn tính xác thịt mà tìm lợi nhuận trên thân xác.

Muà Chay là muà mời gọi chúng ta sám hối và canh tân đời sống. Có thể nói mùa chay là mùa giúp chúng ta nhìn lại đến thờ tâm hồn của mình để xin ơn Chúa thanh tẩy tâm hồn khỏi những đam mê tội lỗi, những thói hư tật xấu, ngõ hầu xứng đáng là Đền thờ cho Chuá ngự trị.

Lạy Chúa, tâm hồn con là đền thờ của Chúa, thế mà con đã để tâm hồn mình hoen ố bởi biết bao thói hư tật xấu, biết bao đam mê thấp hèn. Xin Chuá hãy thanh tẩy tâm hồn con khỏi những bợn nhơ tội lỗi, hầu xứng đáng là đền thờ cho Ba Ngôi Thiên Chuá ngự trị. Amen.

Về mục lục

.

HÃY THANH TẨY ĐỀN THỜ CHÚA

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Lễ Vượt qua của người Do thái thường diễn ra tại Đền thờ. Vào dịp này, Chúa Giêsu lên dự lễ, Người thấy ở trong Ðền thờ có những người bán bò, chiên, chim câu và cả những người ngồi đổi tiền bạc, Người chắp dây thừng làm roi, đánh đuổi tất cả bọn cùng với chiên bò ra khỏi Đền thờ. Người hất tung tiền của những người đổi bạc, xô đổ bàn ghế của họ và bảo những người bán chim câu rằng: “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây, và đừng làm nhà Cha Ta thành nơi buôn bán” (Ga 2,16). Chứng kiến cảnh tượng Chúa làm, các môn đệ khám phá ra lòng nhiệt thành với nhà Cha nơi tâm hôn Chúa Giêsu, họ liền nhớ lại câu Kinh Thánh: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa sẽ thiêu đốt tôi” (Tv 69,10).

Thật là tệ! Đền thờ, nhà của Thiên Chúa đã bị biến thành nơi chợ búa. Mục đồng thì mang cừu đến bán, kẻ bán chim câu mong kiếm được vài đồng, kẻ giữ Đền thờ cũng vậy…

Đền thờ Giêrusalem

Luật Do thái cấm mua bán nơi Ðền thờ. Tuy nhiên hàng tư tế quản trị Ðền thờ lại dung túng cho dịch vụ này để nhằm chuộc lợi. Kẻ đổi tiền ăn bớt phần trăm, người bán coi đó như là cách thế làm tiền, khiến người mua thì phải mua đồ lễ một cách bất đắc dĩ cho việc dâng hiến, với giá cắt cổ thay vì mua ở ngoài theo giá thị trường. Các tư tế cho đấu thầu hai dịch vụ này cũng có món tiền bỏ túi riêng. Thay vì nhắm đến việc giúp những người từ xa đến khó có thể mang theo lễ vật để hiến dâng, cho nên việc mua bán súc vật trong khu vực Ðền thờ là tiện lợi. Tiện lợi chứ không hẳn là cần thiết, vì việc mua bán vẫn có thể thực hiện bên ngoài Ðền thờ. Nếu tiện lợi, sao Ðức Giêsu lại tỏ ra khó chịu, lên tiếng cảnh giác những người buôn bán súc vật và đổi tiền quanh Ðền thờ? Chúa đuổi họ, vì họ cũng như con buôn, coi tiền bạc trọng hơn Thiên Chúa. Chúa lên tiếng cảnh giác họ : “Ðừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán” (Ga 2,16). Ðó là lời quở trách những nhà lãnh đạo tôn giáo thời bấy giờ đã đồng lõa trong việc thương mại hoá và phàm tục hoá Ðền thờ.

Chúa Giêsu là Đền Thờ

Thật ra, cơn giận của Chúa Giêsu không nhằm chống lại những người buôn bán cho bằng chống lại chính việc thờ phượng bị thương mại hóa theo kiểu ấy. Khi lật nhào các quày buôn bán, Ngài lật đổ chính tôn giáo và phá hủy đền thờ. Hành động đó gây phẩn nộ cho tất cả mọi người, nhất là khi biết rằng đền thờ Giêrusalem có một vị trí trong tâm hồn mọi người Do thái. Họ hỏi Ðức Giêsu: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?”  (Mc 2,18) Và Ngài đáp: “Các ông cứ phá hủy Ðền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại” (Mc 2,19).

Thánh Gioan tường thuật chi tiết chính xác quan trọng ấy. Đền thờ Chúa Giêsu nói đây chính là Thân thể Người, hiện thân của Chúa Cha. Khi sánh ví Người là Đền Thờ, Chúa Giêsu khẳng định chính mình là Đền Thờ Thiên Chúa Cha ngự trị. Chúa Giêsu chính là sự tôn vinh Thiên Chúa. Theo thánh sử Gioan, chúng ta được tiên báo về cái chết và sự sống lại của Ðức Kitô : thân thể của Người, vốn bị bạo lực của tội lỗi hủy hoại trên thập giá, Thiên Chúa gặp gỡ con người qua sự Phục Sinh của Chúa Giêsu. Vì thế, nhân tính của Người chính là Ðền Thờ đích thực, là nơi Thiên Chúa mặc khải chính mình, để phán bảo và gặp gỡ con người; và những ai thờ phượng Thiên Chúa đích thực không phải là những kẻ giữ cửa của Ðền thờ vật chất, cũng chẳng phải những người nắm giữ quyền lực hay có kiến thức về tôn giáo, nhưng là những ai thờ phượng Thiên Chúa trong “Thần Khí và sự thật” (Ga 4, 23).

Chúng ta là Đền thờ

Thánh Phaolô nói : “Anh em không biết anh em là đền thờ của Thiên Chúa sao?.. Đền thờ của Thiên Chúa là thánh thiêng, anh chị em cũng vậy” (1 Cr 3,16-17). Như thế, chân lý và phẩm giá Thiên Chúa được liên kết với sự thật và phẩm giá con người. Thánh Phaolô cảnh cáo : “Anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và ai xúc phạm Đền Thờ Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ huỷ diệt kẻ ấy” (1Cr 3, 17).

Người ta xúc phạm đến Đền Thờ của Thiên Chúa bằng nhiều cách. Nếu người Do thái xưa kia đã biến Đền Thờ thành nơi buôn bán. Và Chúa Giêsu đã nổi giận đến nỗi thắt dây thừng thành roi để đánh đuổi họ và lật đổ bàn ghế của họ. Ngày nay, có nhiều nơi dùng Thánh Đường để buôn thần bán thánh, nhưng cách xúc phạm thông thường nhất là phạm đến Đền thờ trong tâm hồn và thân xác của mỗi người và của tha nhân. 

Phá thai là một hình thức xúc phạm nặng nề đến Đền thờ Thiên Chúa. Không những xúc phạm, mà còn phá hủy những Đền thờ nhỏ bé của Thiên Chúa, tước quyền Thiên Chúa là Đấng đã dựng nên các thai nhi ấy theo hình ảnh của Ngài.

Linh hồn cũng là Đền thờ Thiên Chúa. Chúng ta xúc phạm đến Đền thờ này bằng cách xúi dục người khác phạm tội, làm dịp cho người khác phạm tội, làm gương mù cho người khác, nhất là trẻ em (x. Mc 9:42), hay làm lơ không nhắc nhở khi mình có trách nhiệm. Có nhiều người nghĩ rằng mình không làm hại ai là đủ rồi. Thật ra những người có trách nhiệm giáo dục và hướng dẫn người khác, mà lơ là bổn phận của mình, cũng là xúc phạm đến Đền Thờ của Thiên Chúa vì mình không chu toàn bổn phận bảo trì và xây dựng những ngôi Đền Thờ mà Thiên Chúa đã trao cho.

Khi đuổi súc vật ra khỏi đền thờ, Chúa Giêsu muốn ta hãy tiếp tục công việc của Người là gìn giữ đền thờ bản thân chúng ta. Tâm hồn chúng ta là cung thánh Chúa ngự. Chúa biết rõ những khao khát nồng nhiệt nhất của chúng ta: đó là được Ngài cư ngụ trong cõi lòng mình, chỉ một mình Chúa thôi. Chúng ta hãy để cho Ngài bước vào cuộc đời, gia đình, và cả cõi lòng của chúng ta nữa. Để được như thế Ta phải luôn luôn thanh tẩy tâm hồn hầu xứng đáng với Chúa.

Lạy Mẹ Maria, nơi cư trú đặc biệt của Con Thiên Chúa, xin đồng hành với chúng con và xin nâng đỡ chúng con trong hành trình Mùa Chay này, để chúng con có thể tái khám phá ra vẻ đẹp của cuộc gặp gỡ với Ðức Kitô, Ðấng sẽ giải thoát và cứu độ chúng con.

Về mục lục

.

NHÀ CẦU NGUYỆN

Bông hồng nhỏ

Bước vào một nhà sách Công Giáo, ta chọn cho mình một tấm ảnh Chúa Giêsu đang nở nụ cười rất tuyệt vời. Tấm ảnh có đề dòng chữ: “Chúa cười cho con an tâm”, lòng ta tự hỏi, có bao giờ Chúa buồn bực không?

Nhìn ngắm nụ cười ấy, ta thấy lòng mình bình an đến lạ. Đọc đoạn Tin Mừng theo thánh sử Gioan, ta để cho hồn mình được chất vấn. Tôi có đang làm cho Thầy Giêsu vui lòng hay phải buồn bực? Hôm nay, khi vào đền thờ  “Người thấy trong đền thờ có những kẻ bán chiên bò bồ câu và những người đang ngồi đổi tiền” (Ga 2, 14 ). Ta hãy quan sát thái độ của Thầy Giêsu. “Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, lật nhào bàn ghế của họ” (Ga 2,15). Tình trạng Đền Thờ trong tâm hồn ta đang như thế nào? Ta có cần Thầy Giêsu thanh tẩy tâm hồn mình? Dành cho mình một khoảng lặng, ta chợt nhận ra bấy lâu nay, ta đã quá thờ ơ với Thầy. Có lẽ, chính thái độ thờ ơ của ta đã làm tắt nụ cười của Thầy. Ta phải để Thầy bước vào cuộc đời mình và để Thầy dẫn vào một trật tự mới. Nơi ấy, ta dám sống thật với chính mình, dám sống cho những đòi hỏi của Tin Mừng. Có một đền thờ rất kiên cố mà bấy lâu nay ta dành công gầy dựng, đó là đền thờ của những tham vọng, của những tính toán nhỏ nhen, của những lọc lừa dối trá. “Các ngươi cứ phá hủy đền thờ này đi, nội trong ba ngày tôi sẽ xây dựng lại.” Ta hãy can đảm phá hủy đền thờ mà chính mình xây dựng, tin tưởng vào quyền năng và tình thương của Thầy, chính Thầy sẽ xây dựng cho ta một tâm hồn mới. Một tâm hồn luôn thành tín yêu thương là một tâm hồn có Chúa. Để mỗi khi sống và làm bất cứ việc gì ta điều cần đến tình thương của Chúa. Chúa sẽ hướng dẫn ta và ban cho ta một trái tim tràn đầy tình yêu. Tâm hồn ta sẽ vui mừng hớn hở. Hãy đến với Chúa Giêsu bằng một tâm hồn tươi vui như thế. Mọi tính toán lọc lừa, mọi tham vọng của ta, hãy để Thầy phá bỏ.

Lạy Chúa Giêsu! Mỗi lần con xa Chúa, mỗi lần con sai lỗi, xin hãy sửa dạy con bằng tình yêu nồng ấm của Chúa. Xin dạy con biết làm một người con ngoan và dễ dàng đón nhận sự sửa dạy của Chúa. Chúa biết rõ tình trạng của con, xin cho con biết phụng thờ Chúa và luôn ý thức lời Chúa đã phán “Nhà Cha ta là nhà cầu nguyện” (Lc 19,46).  Amen.

Về mục lục

.

ĐỪNG BUÔN BÁN

Anna Cỏ May

“Ồn ào như cái chợ”. Vâng, cái chợ là nơi quy tụ và thu hút đông đảo mọi người thuộc mọi tầng lớp đến để mua bán, trao đổi các mặt hàng. Dọc bên đường phố cũng có các quán ăn nhỏ hay những tạp hóa… Tất cả những hoạt động ấy nhằm đem lại lợi ích và nhu cầu cho người bán và người mua. Nơi đó rất ồn ào từ tiếng người và tiếng máy móc cùng tiếng xe máy. Ngược với sự ồn ào là thinh lặng, những bảng hiệu “xin giữ thinh lặng” được treo ở các nhà chùa và nhà thờ nói lên sự trang nghiêm linh thiêng mà mọi người phải giữ. Nơi đây không có sự buôn bán trao đổi hàng hóa, mà là một nơi để khẩn nguyện, xin ơn, một nơi để trao tình bác ái và yêu thương cho nhau. Bởi đó, khi đến những nơi như vậy, chúng ta phải có một thái độ tôn trọng.

Trong Tin Mừng Gioan có thể cho chúng ta thấy rõ về thái độ tôn trọng. Thuở xưa, người Do thái đem các con vật vào đền thờ để bán, có kẻ ngồi đổi tiền. Trước cảnh tượng ấy, Chúa Giêsu liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả ra khỏi đền thờ (x. Ga 2, 15). Họ không chấp nhận hành động ấy của Người, nên đã xin Người một dấu lạ chứng tỏ quyền ấy. Chúa Giêsu liền nói: “Các ông cứ phá hủy đền thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2, 18-19). Thật là trớ trêu, họ tin vào Thiên Chúa, ngày càng ca ngợi Chúa; mặt khác, họ lại không đủ ý thức trước thái độ tôn kính Thiên Chúa như thế nào. Bởi đó, đền thờ trở nên nơi buôn bán cho họ.

Với cụm động từ “buôn” và “bán” cùng phép ẩn dụ, Chúa Giêsu có những hành động, lời nói nhằm báo trước về những hành động chính họ sẽ làm cho Con Người. Chính họ sẽ bán Con Một Thiên Chúa và Người Con sẽ bị đánh đòn, phải chết nhưng sẽ sống lại. Vâng, có lẽ Chúa rất đau khổ trước những việc làm của họ. Vì họ thật không hiểu biết gì mặc dù đã biết đã thấy những phép lạ Người làm. Do đó, Ngài hiểu rõ lòng người có gì. Phần chúng ta, khi nghe Lời Chúa, chúng ta có thể nhớ lại hình bóng của những kẻ đã bán Chúa. Đồng thời, có khi chúng ta cũng thấy thấp thoáng hình bóng chính mình nơi họ. Ngày nay, có rất nhiều kẻ buôn bán: bán sản phẩm, bán lời nói hay làm chứng gian, bán ý tưởng,.. Chúng ta sẽ dễ vướng vào việc bán Chúa. Đến với Chúa, Chúng ta có thái độ nào? Bạn đang làm công việc nào và nơi nào bạn thường lui tới? Thật sự thì không ai không mắc khỏi sai lầm hay phạm tội. Nhưng điều quan trọng là chúng ta hãy cố gắng hết sức mình để sửa đổi, phần còn lại Thiên Chúa sẽ lo cho chúng  ta.

Có ba điều trong cuộc sống không bao giờ bền vững. Đó là ước mơ, tài sản và thành công của thế gian. Bởi đó, chúng ta hãy đi tìm những gì bền vững nhất và mang lại hạnh phúc thật cho cuộc sống của chúng ta.

Lạy Chúa, đôi khi chúng con không biết rằng những lời nói và việc làm sai trái là lúc chúng con cũng đang dần bán Chúa và bán chính mình con cho sự dữ. Cậy vì lòng nhân từ của Chúa, xin Chúa giúp chúng con ý thức hơn về những điều chúng con nói và những việc chúng con làm, để mỗi ngày con sống đẹp lòng Chúa hơn. Amen.

Về mục lục

.

THANH TẨY ĐỀN THỜ.

Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Thánh Phaolô đồng hóa đến thờ thân xác và Đền thờ Thiên Chúa cư ngụ, để nói đến việc thanh tẩy đền thờ thân xác là điều quan trọng để nên Đền thờ Chúa ngự.

Con người của thực tại.

Không thể chối cãi với con người thực tại giống như những người buôn bán trước đền thờ, nhiều những ngổn ngang dự tính, mua bán, đổi chác…

Để dẹp bỏ, đôi khi vừa cầu nguyện Chúa giúp sức lại vừa sợ Chúa nhận lời. Trong tâm tình “Lời dâng” của thi hào R. Tagore cũng nhận ra: “Chướng ngại trong tối thường dai dẳng, nhưng khi rắp tâm đập tan tôi lại thấy lòng dạ nhói đau. Tôi chỉ thèm có tự do giải thoát, nhưng lại thấy hổ thẹn khi mong đợi ngóng chờ.” (Bài số 28, bản dịch Đỗ Khánh Hoan).

Quyền năng Thiên Chúa.

Giống như câu hỏi của Thánh Phaolô: “ Tôi thật là một người khốn nạn! Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này? Tạ ơn Thiên Chúa, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta!” (Rm 7, 24 – 25). Trong con người khi muốn dẹp bỏ tội lỗi luôn có một cuộc tranh luận, với mình và đôi khi cả với Chúa: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế? ”  (Ga 2, 18). Dầu sao Chúa cũng biết con người của tội lỗi này, Chúa sẽ đón nhận bằng sự chết thay cho tội lỗi của nhân loại để nhân loại được cứu.

Sống theo Chúa để hiểu.

Có những lần các môn đệ theo Chúa không hiểu được những điều Chúa làm, Chúa dạy, Chúa cũng bảo các môn đệ trong bữa tiệc ly cuối cùng: “Việc Thầy làm bây giờ con chưa hiểu, nhưng sau sẽ hiểu” (Ga 13, 7). Để hiểu luôn cần ở lại với Chúa và để Người mở lòng mở trí.

Kiên trì theo Chúa, kiên trì sửa chữa lại chính mình, từng cố gắng, năm này qua năm khác, mùa chay, mùa vọng, liên tiếp nối tiếp nhau. Ăn chay, hãm mình, chiến đấu với tội lỗi, đương đầu với cám dỗ. Nỗ lực không ngừng như người chiến binh, có bị thương, có thể gục ngã, đứng dậy, được chữa lành sau nhiều năm, nhiều lần, mới hiểu được lòng Chúa yêu thương và giữ gìn, cùng ban thêm sức mạnh. Nhận ra nơi chính mình được Chúa thương và từ đó trở nên chứng nhân của lòng thương xót, như Thánh Phêrô “Nhưng Thầy đã cầu nguyện cho anh để anh khỏi mất lòng tin. Phần anh, một khi đã trở lại, hãy làm cho anh em của anh nên vững mạnh.”   (Lc 22, 32)

Lạy Chúa! Xin tẩy sạch chúng con khỏi tội lỗi, vì trong tội chúng con chống lại tình yêu của Chúa và xa cách Người. Xin cứu chữa chúng con!

Về mục lục

.

THANH TẨY

Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Chúa lên Giê-rú-sa-lem,
Trung tâm Thành Thánh, dõi xem đền thờ.
Nhiều người buôn bán rình chờ,
Đổi tiền đổi bạc, hững hờ dối gian.
Bò lừa súc vật tràn lan,
Kẻ qua người lại, lạm càn chốn đây.
Chắp thừng đánh đuổi bọn này,
Chúa truyền ra khỏi, buồn thay thế trần.
Nhiệt tình thiêu đốt tấm thân,
Nơi đền Nhà Chúa, canh tân tỏ bày.
Các ông phá hủy đền này,
Ta xây dựng lại, ba ngày sẽ xong.
Những người Do-thái động lòng,
Giê-su mạc khải, trong vòng thời gian.
Đền thờ thân thể biến tan,
Ba ngày sống lại, ngập tràn vinh quang.

Chúa Giêsu thanh tẩy Đền Thờ Giêrusalem. Hằng năm, Chúa vẫn lên đền thờ để kính viếng, cầu nguyện và giảng dậy. Hôm nay, lần sau cùng Chúa lên đền thờ trước khi chịu khổ nạn. Lời tiên báo của Chúa: “Hãy phá hủy đền thờ này đi, trong ba ngày Ta sẽ xây dựng lại”. Chúa Giêsu nhìn nhận đền thờ như là nhà Cha của Ngài. Đền thờ là nơi mọi người tụ họp để thờ phượng Thiên Chúa. Đền thờ là nơi tế lễ, cầu nguyện, hội họp và nghe giải thích Kinh Thánh.

Nhiều người đã đến đền thờ để dâng cúng của lễ với lòng thành tạ ơn và dâng của lễ đền tội. Lạm dụng lòng thành của các giáo hữu, các chức sắc trong đạo đã cho phép buôn bán súc vật và đổi chác tiền bạc trong phần tiền đình của đền thờ. Dần dần vì lòng tham lam, đã biến sân đền thờ thành nơi buôn bán xô bồ. Chúa Giêsu có thái độ rất rõ ràng. Ngài đã lên tiếng đả kích công việc trần tục này và đã thách thức giáo quyền về cách sống đạo.

Suy nghĩ về hành động của Chúa Giêsu về việc thanh tẩy đền thờ, chúng ta được nhắc nhở rằng đền thờ là nhà Thiên Chúa ngự giữa loài người. Nhà thờ cần được gìn giữ sạch sẽ, gọn gàng và nơi dành riêng để thờ phượng Thiên Chúa, tôn kính các thánh và là nơi tụ họp cộng đoàn để cử hành phụng vụ.

Đến nhà thờ là đến với Chúa cùng tha nhân. Chúng ta sẽ tìm thấy nguồn ủi an và niềm vui hoan lạc bên nhau khi chúng ta cùng hát kinh ca tụng Chúa. Chính Chúa Giêsu là Chủ và là trung tâm điểm của mọi sinh hoạt phụng vụ. Chúa đã hiến tế thân mình cho Chúa Cha trên thánh giá. Chúa còn hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể để an ủi và chờ đón chúng ta đến với Chúa.

Thân xác chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Mỗi khi tụ họp nơi nhà thờ là chúng ta được chia xẻ nguồn ân phúc mà chính Chúa tặng ban. Chúa nhủ rằng nơi nào có hai hoặc ba người tụ họp nhân danh Chúa, Chúa sẽ ở giữa họ. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết thanh tẩy thân xác và linh hồn của chúng con. Để chúng con xứng đáng lãnh nhận lòng yêu thương vô ngần trong trái tim Chúa và chia xẻ tình yêu thương tới mọi người anh em chung quanh.

Về mục lục

.

ĐỨC GIÊSU, ĐỀN THỜ MỚI CỦA TÂN ƯỚC

Lm. GB. Trần Văn Hào

Vào những năm cuối của thập niên 1980, một  bộ phim khá nổi tiếng thời bấy giờ do Liên Xô sản xuất đã được trình chiếu rộng rãi ở trong miền nam. Bộ phim có tựa đề ‘Sám hối’. Có lẽ, cảnh ấn tượng và ý nghĩa nhất của bộ phim chính là phần kết của tác phẩm. Tác giả cho diễn xuất cảnh một thanh niên tìm đến một đền thờ để cầu nguyện, sau khi đã cảnh tỉnh và thể hiện tâm thức sám hối,. Anh ta đứng trước ngã ba đường và hỏi một cụ già : “Thưa cụ, đây có phải là con đường dẫn đến đền thờ hay không?”. Cụ già nheo mắt với đầy vẻ tinh anh và đĩnh đạc trả lời : “Này anh bạn trẻ, con đường này nếu không dẫn đến Đền thờ thì nó được làm ra để làm cái gì”.

Cuộc sống của mỗi người Kitô hữu chúng ta cũng là một con đường, và con đường đó phải hướng về đền thờ đích thực là chính Đức Giêsu. Ngài là ‘Đền thờ mới’ của Tân ước, là trung tâm của mọi sinh hoạt phượng tự và cũng là đối tượng của niềm tin mà chúng ta phải quy chiếu vào. Đây là sứ điệp nồng cốt mà các bài đọc Lời Chúa hôm nay diễn bày.

Đức Giêsu thanh tẩy Đền thờ

Bài Tin mừng hôm nay thuật lại việc Chúa tiến vào đền thờ ở Giêrusalem, và dùng roi xua đuổi phường bán buôn ra khỏi nơi đó. Sự kiện này được thánh ký Gioan thuật lại với nhiều ý nghiã thần học rất sâu xa. Trong phần kết của Tin mừng thứ tư, Thánh ký đã viết: “Những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô, con Thiên Chúa và để nhờ tin mà được sự sống nhờ danh Ngài (Ga 20,21). ‘Tin’ là chủ đề xuyên suốt trong toàn bộ Tin Mừng Gioan và đã được thánh ký nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần. Trình thuật hôm nay cũng lột tả đích nhắm này. Biến cố Chúa lên Giêrusalem trong dịp lễ vượt qua để thanh tẩy đền thờ nhằm tiên báo về cuộc vượt qua mới mà Chúa Giêsu sẽ thực hiện bằng hành vi hiến tế của Ngài trên Thập giá. Vì vậy, không phải vô tình mà Thánh Gioan thuật lại câu nói của Chúa Giêsu : “Cứ phá hủy đền thờ này đi, nội trong ba ngày tôi sẽ xây dựng lại”. Đền thờ Giêrusalem chỉ là hình bóng, còn Đền thờ mới và cũng là Đền thờ đích thật, chính là thân thể mầu nhiệm nơi Chúa Giêsu. Ngài trở nên căn nguyên ơn cứu độ, để ai tin vào Ngài sẽ có sự sống đời đời. Đền thờ Giêrusalem cũ rất kiên cố và được xây dựng ròng rã trong suốt 46 năm, đã bị sụp đổ tan tành vào năm 70 sau công nguyên. Song, Đền thờ tân ước là chính Đức Giêsu sẽ mãi mãi không thể bị phá hủy, mặc dầu Đức Giêsu đã bị phân thây trên Thập giá như một tên trộm cướp. Ánh sáng Phục sinh là chìa khóa giải đáp cho mọi vấn nạn nhân sinh, và vinh quang của ‘Đấng Sống lại’ sẽ luôn phủ ngập ngôi Đền thờ mới này.

Vì thế, trong trình thuật hôm nay, thánh Gioan cắt nghĩa : “Vậy, khi Người từ cõi chết sống lại, các môn đệ nhớ lại những điều Người đã nói. Họ tin vào Kinh thánh và tin vào lời của Đức Giêsu (Ga 20,22). Đồng thời, trong dịp lễ vượt qua năm ấy, nhiều người đã tin vào danh Đức Giêsu (c. 23). Đức tin là điểm nhấn mà thánh Gioan muốn nhắm đến.

Thập giá, con đường dẫn đến Đền thờ mới

Trong cựu ước, dân Do Thái dùng lễ vật chiên bò hay bồ câu để hiến dâng cho Thiên Chúa, biểu tỏ hành vi thờ phượng. Vì thế mới có chuyện buôn bán trong đền thờ như được thuật lại trong Tin mừng hôm nay. Trong tân ước, Đền thờ mới chính là Đức Giêsu. Ngài vừa là tế nhân vừa là tế vật. Ngài dâng lên Chúa Cha của lễ là chính thân thể được sát tế của Ngài, đồng thời Ngài cũng là vị Thượng tế đời đời một cách đúng nghĩa nhất. Chúng ta nhớ lại điều tương tự khi Chúa nói với người phụ nữ Samari bên bờ giếng Giacóp : “Đã đến giờ các ngươi sẽ thờ phượng Chúa Cha không phải trên núi này hay tại Giêrusalem.. Những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần khí và Chân lý (Ga 4, 21- 24). Chúa Giêsu muốn vén mở cho đám đông về chân dung cứu thế của Ngài, và dung mạo Messia nơi Ngài sẽ được hiển thị cách tròn đầy ngang qua Thập giá. Vì thế, Giáo hội chọn bài đọc hai trong phụng vụ hôm nay để trình bày về linh đạo của thánh Phaolô, đồng thời đó cũng phải là sự chọn lựa duy nhất mà mỗi người chúng ta cần thể hiện. Thánh tông đồ viết : “Trong khi người Do thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Đức Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận và dân ngoại cho là điên rồ (1 Cor 1, 22 – 23). Sau đó thánh Phaolô giải thích cho giáo đoàn biết rằng, đây là một nghịch lý vĩ đại nhất mà Thiên Chúa đã thể hiện ngang qua cái chết của Đức Giêsu. Quả thật, đây là một nghịch lý đối với não trạng con người, bởi vì cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn sự khôn ngoan của loài người. Cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người. Nghịch lý còn được các thánh ký nói tới rất nhiều lần. Một Thiên Chúa cao cả lại trở nên thấp kém trong kiếp người hèn hạ, một Thiên Chúa vô cùng thánh thiện lại bị kết án và chết cách nhục nhã như một tên tội phạm. Nghịch lý này cũng được lập lại một lần nữa trong bài Tin mừng hôm nay, khi Chúa vén mở về sự phục sinh vinh thắng của Ngài. “Các ông cứ phá hủy đền thờ này đi. Nội ba ngày tôi sẽ xây lại”.

Thập giá, lề luật mới của tình yêu

Trong Tin mừng Gioan, thánh ký thuật lại cuộc đàm đạo giữa Chúa Giêsu với Nicôđêmô. Ngài nói : “Thiên Chúa yêu trần gian đến nỗi đã ban Con một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời (Ga 3, 16). Thập giá là cách thức thể hiện tình yêu của Thiên Chúa một cách tròn đầy nhất. Tình yêu ấy được hiện lộ cách rõ nét khi Con Người được giương cao giống như con rắn đồng trong sa mạc Sinai ngày xưa (c 14). Đức Giêsu đã thiết định một lề luật mới qua máu của Ngài đổ ra trên Thập giá, và lề luật đó chính là luật của tình yêu. Giao ước mới được ký kết bằng máu Thập giá đã thay cho giao ước cũ. Vì vậy, Chúa Giêsu nói đi nói lại về lề luật mới mà Ngài thiết định, đó là luật của tình yêu, là luật tối thượng và duy nhất mà Chúa đã để lại cho các môn sinh như một di chúc thiêng liêng. “Thầy để lại cho anh em một giới răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau. Không ai có tình yêu nào cao cả hơn mối tình của người hiến thân vì bạn hữu (Ga 14,34). Vì thế Giáo hội đã chọn bài đọc thứ nhất trong phụng vụ hôm nay để nhắc đến thập giới, là lề luật cũ của dân Do Thái khi xưa. Đức Giêsu đã đến trần gian không phải để phá hủy nhưng để hoàn thiện bộ luật cũ bằng chính hy lễ và cái chết của Ngài trên Thập giá. Thập giới cũ gồm 10 điều răn, tóm lại trong 2 chiều kích, ‘Yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự và yêu thương tha nhân như chính mình’. Cũng vậy, lề luật mới được viết nơi Thập giá của Chúa Giêsu cũng gồm 2 thanh gỗ đan nối với nhau, thanh dọc (vertical) và thanh ngang (horizontal). Thanh dọc vút lên trời cao ám thị về tình yêu đối với Thiên Chúa và thanh ngang vươn hướng đến tha nhân ám thị về tình yêu đối với đồng loại.

Kết luận

Chúng ta trở về với câu nói của bà cụ trong bộ phim Sám hối vừa nói ở trên: “Nếu con đường này không dẫn đến đền thờ thì nó được làm ra để làm gì?”. Cũng vậy, cuộc đời chúng ta nếu không hướng về Đền thờ đích thực là Thập giá của Đức Giêsu thì chúng ta sống để làm cái gì?. ‘Thập giá là đối tượng duy nhất của lòng trí chúng ta’ (Đức Cha Lambert de la Motte). Đó không phải là đối tượng để chúng ta chỉ cung chiêm hoặc suy ngắm, nhưng chúng ta cần phải sống và thực hành linh đạo Thập giá trong cuộc sống đức tin mỗi ngày.

Về mục lục

.

NƠI CHỐN VÀ PHƯƠNG THỨC CẦU NGUYỆN ĐÍCH THỰC

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty

Việc tẩy uế đền thờ tạo dịp để Đức Giê-su đề cập với giới lãnh đạo Do Thái về một đề tài rất nóng bỏng và thiết thân đối với họ: phải phụng thờ Thiên Chúa như thế nào cho phải lẽ? Thật vậy, đền thờ Giê-ru-sa-lem vốn là trái tim của cả dân tộc Do Thái, là nơi họ dâng lễ vật phụng thờ lên Đức Chúa Gia-vê, đồng thời thanh tẩy mình khỏi tội nhơ. Vì thế cho nên, khi Đức Giê-su thách thức: “Các ông cứ phá hủy đền thờ này đi, nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại!” thì các tư tế lập tức có những phản ứng gay gắt; Nhưng ngược lại, các môn đệ qua đó lại dần nghiệm ra: đây mới chính là mạc khải mới mẻ nhất mà Đức Giê-su, không chỉ tuyên bố xuông, mà còn thực tế minh định bằng sự kiện Vượt Qua thập giá do chính Người thực hiện; ‘Khi Người từ cõi chết chỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, và họ tin rằng… Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói đây là chính thân thể Người’.

‘Làm thế nào thờ phượng, hay đúng hơn, đi vào tương quan với Thiên Chúa cách chân thực nhất?’ hẳn đây là vấn nạn thầm kín của rất nhiều tâm hồn tín hữu qua mọi thời đại. Các tư tế Do Thái thì đinh ninh họ đã sở đắc được lời giải đáp quá rõ như ban ngày: cứ lên đền thánh Giê-ru-sa-lem dâng tiến lễ vật theo luật định! Sau này người phụ nữ Sa-ma-ri bình dân và tầm thường cũng sẽ nêu lên cùng một vấn nạn: “Cha ông chúng tôi đã thờ phượng Thiên Chúa trên núi này; còn các ông lại bảo: Giê-ru-sa-lem mới chính là nơi phải thờ phượng Thiên Chúa”. Khi giải đáp vấn đề thiết thân này, Đức Giê-su đã rất thẳng thừng tuyên bố, một lời công bố mang tính cách mạng triệt để trong lãnh vực tôn giáo: “Giờ đã đến, và chính là lúc này đây, những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật.” (Ga 4:19-26)

Nối kết hai đoạn văn liên quan tới đền thờ này lại với nhau, ta sẽ khám phá ra một mạc khải có tầm quan trọng bậc nhất đối với hết thảy các tín hữu Ki-tô: nơi thờ phượng Thiên Chúa xứng hợp nhất chính là con người Đức Ki-tô, và phương thức thích hợp nhất để tôn thờ Chúa Cha đó là tôn thờ trong thần khí và sự thậtNói cách khác, chỉ duy nhất trong Đức Giê-su Ki-tô ta mới tôn thờ được Chúa Cha cách chân thực, và chỉ nơi thâm sâu nhất của cõi lòng ta mới thực sự thờ phượng trong thần khí và sự thật. 

–    ‘Thần khí’, nếu trong suy nghĩ của người Do Thái và Sa-ma-ri thần khí là sức mạnh của Đức Chúa, thì Đức Giê-su chắc hẳn cũng đang đề cập tới một sức mạnh gì ghê gớm hơn hẳn. Đúng vậy, đó là sức mạnh mà Người sẽ thực hiện cũng chính tại Giê-ru-sa-lem, qua cái chết thập giá và sống lại của mình: sức mạnh của yêu thương cứu độ. Thờ phương Chúa Cha trong ‘thần khí – sức mạnh’ của tha thứ và xót thương thì chỉ có Ki-tô hữu mới làm được, nhờ đi vào cái chết thập giá của Đức Giê-su. 

–    ‘Sự thật’, đối với Ki-tô hữu sẽ không phải là thứ triết lý gì cao siêu, nhưng là một điều rất cụ thể và thực tế mà ai cũng phải giáp mặt và có thể nắm bắt. Tông đồ Gio-an đã từng khảng định: “Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối mình, và sự thật không ở trong chúng ta… Nếu chúng ta nói là chúng ta đã không phạm tội, thì chúng ta coi Người là kẻ nói dối, và lời của Người không ở trong chúng ta” (1Ga 1:8-10). Sự thật đơn giản là thế đó! Quả vậy, không thể phụng thờ một Chúa Cha đầy từ tâm và xót thương nếu không chân thành và khiêm tốn nhìn nhận sự thật mười mươi ‘tôi đã phạm tội!’ Đó cũng là cách thờ phương Thiên Chúa chân chính và độc đáo nhất mà chỉ các Ki-tô hữu mới có thể tích cực chu toàn.

Đức Giê-su không chỉ muốn ‘tẩy uế’ đền thờ Giê-ru-sa-lem, Người thậm chí còn công khai yêu cầu phá bỏ nó hoàn toàn để xây dựng lại một nơi thờ phượng mới, và phải thiết lập một phong cách thờ phương mới. Phải chăng điều này đồng nghĩa tới việc kẻ phụng thờ phải từ bỏ lề thói tôn thờ Thiên Chúa theo kiểu phụng tự với những nghi lễ rình rang mà mọi các tôn giáo cổ điển đều làm, để triển khai một lối phụng thờ mới tập trung vào một Thiên Chúa từ nhân và cứu độ, trong thái độ thẳng thắn và khiêm tốn nhìn nhận con người tội lỗi và yếu hèn của mình, đồng thời kín múc lấy nguồn nước hằng sống là ơn cứu độ của thập giá Đức Ki-tô? Công việc phá bỏ và xây dựng mới này đương nhiên không thể thực hiện trong một sớm một chiều, vì “đền thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà trong ba ngày ông xây lại được sao?” Phải, không thể nếu ta không dứt khoát, đặc biệt trong ba ngày thánh thiêng nhất của năm phụng vụ, thật lòng đi vào của cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Ki-tô Giê-su.

Nếu sự thật là như thế thì những ngày này của mùa chay sẽ quan trọng đối với các Ki-tô hữu chúng ta biết bao. Ta phải dứt khoát thôi, để chuẩn bị mình cho việc thờ phượng chân chính nhất được cử hành bên ngoài, nhưng nhất là bên trong cõi lòng ta… và được biểu hiện cách tuyệt vời trong Thánh Lễ Thập Giá trên bàn thờ!

 Lạy Thiên Chúa cứu độ, xin dạy cho con biết tôn thờ Chúa trong thần khí và sự thật. Trước hết xin giúp con can đảm phá hủy đền thờ Giê-ru-sa-lem (lề thói giữ đạo / đi nhà thờ) mà con đã mất bao công sức xây dựng nên. Từ nay con muốn dứt khoát xây dựng ngôi đền thờ mới là đi vào con đường thập giá: khiêm tốn nhìn nhận tội lỗi mình và mở rộng lòng đón lấy ơn cứu độ. Như Phao-lô, con không muốn tôn thờ một Thiên Chúa nào khác ngoài Đức Ki-tô thập giá. A-men

Về mục lục

.

ĐỀN THỜ CỦA CHÚA

Micae Bùi Phúc Hòa

Người Do Thái rất coi trọng đền thờ Giêrusalem, đó là nơi thánh thiêng, là linh địa và là niềm kiêu hãnh, niềm tự hào của họ. Ngôi đền thờ đầu tiên được xây dựng dười thời vua Salomon vào khoảng năm 976 BC nhưng sau đó bị dân Ba tư tàn phá. Sau cuộc lưu đày Babylon, người Do Thái lại bắt tay vào tái tạo ngôi đền thờ của họ vào khoảng năm 516 BC. Cho đến năm 169 BC, người Xyri do vua Antiocô dẫn đầu đánh chiếm Giêrusalem và lại một lần nữa ngôi đền rơi vào cảnh hoang tàn đổ nát. Vùng đất Palestin rơi vào tay quân Rôma vào khoảng năm 63 BC và dân Do Thái tiếp tục xây cất lại ngôi đền Thánh của mình.

 Theo luật Do Thái, những ai đến tuổi trưởng thành đều phải đi hành hương ở đền thờ Giêrusalem ít nhất một lần trong năm. Như vậy vào các dịp lễ lớn, có rất nhiều người kéo nhau về đền thờ Giêrusalem. Chúng ta có thể tưởng tượng khung cảnh náo nhiệt như một lễ hội. Nơi nào có nhiều người thì các dịch vụ cũng đua nhau xuất hiện vì lợi ích kinh tế, vì lo toan của cuộc sống: bán bò, chiên, chim câu cho khách hành hương mua làm lễ tế, các dịch vụ đổi tiền… Đó cũng là điều bình thường nếu như sự việc không diễn ra ngay trong sân của đền thờ. Một nơi vốn trang nghiêm lại trở thành nơi buôn bán, một nơi để cầu nguyện lại trở náo nhiệt bởi những lời mời mọc của người bán buôn. Đền thờ trở thành một khu chợ phiên.

 Người ta đến đền thờ để tìm giây phút thinh lặng cầu nguyện với Chúa, để tâm hồn mình được thư thái bình an. Thế nhưng đến đền thờ, người ta có cảm tưởng đang đi chợ với các lời mời mọc, chào đón. Đền thờ không còn là nhà của Chúa nữa. Lúc bấy giờ, các vị tư tế đang ở đâu, hay là họ cũng đồng thuận để biến sân đền thờ trở thành chợ phiên vì ham mê lợi lọc vật chất. những người buôn bán có lỗi gì ở đây. Họ chẳng phải đang giúp khách hành hương sao? Nhưng Đền thờ là nơi gặp gỡ Thiên Chúa, con người lại loại Thiên chúa ra một bên để lo cho nhu cầu vật chất của mình. Chính trong bối cảnh đó mà Chúa giêsu đã can thiệp. Cũng dễ hiểu khi Chúa Giêsu giận giữ vì nhà Cha Ngài không còn là nơi tôn nghiêm. Lần nay, Chúa Giêsu vào đền thờ với tư cách là Messia – Con Thiên Chúa, là người quản trị đền thờ. Ngài phải ra tay tái lập lại sự tôn nghiêm. Hành động của Chúa Giêsu  còn ngụ ý rằng chính ngài sẽ thay thế các lễ tế bằng con vật, và Ngài là lễ vật tinh tuyền nhất để dâng lên Chúa Cha.

 Mỗi người chúng ta cũng là đền thờ của Chúa Thánh Thần, là nơi Chúa cư ngụ. Khi Chúa đánh đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ cũng chính là lúc Chúa xua đuổi những cái xấu xa ra khỏi tâm hồn chúng ta. Như vậy mỗi người có trách nhiệm chăm sóc cái đền thờ ấy chính là thân xác của mình, để khi người khác nhìn vào không phải là một cửa ngõ ham mê vật chất, đam mê tội lội mà là hình ảnh Đức Kitô đang hiện diện một cách sống động. Mùa chay giúp chúng ta tái khẳng định lại sự chọn lựa của chúng ta: một mớ vật chất hỗn độn hay là chọn Chúa. Xin chúa thanh lọc tâm hồn để mỗi người chúng ta xứng đáng hơn là đền thờ của Chúa.

Về mục lục

.

MẦU NHIỆM TÂM HỒN

Những năm gần đây, báo chí thường có bài phóng sự về cảnh tượng xô bồ nơi các đền chùa, trong những dịp lễ hội đầu năm: Nào là cảnh chen lấn xô đẩy để lĩnh ấn Đền Trần. Nào là cảnh buôn bán chặt chém khách hành hương Chùa Hương. Nào là tình trạng hỗn loạn xin lộc Đền bà Chúa Kho. Mục đích đi chùa là để cầu an, cầu tài, cầu lộc. Nhưng nhiều khi tài lộc đâu không thấy, mà lại thấy mất tiền vì bị kẻ gian móc túi, hay bị những người bán hàng chặt chém. An bình đâu không thấy, chỉ thấy bất an vì bị chen lấn, xô đẩy, bị văng tục khi không mua hàng của người mời, hay mua của người này mà không mua của người kia. Thế mới thấy rằng: Chính cái não trạng vụ lợi, muốn biến thần thánh thành công cụ phục vụ lòng ham muốn của mình, đã mở đường cho việc thương mại hoá những giá trị cao quý linh thiêng của văn hoá và tín ngưỡng.

Cũng với não trạng ấy, người Do Thái xưa kia đã biến sân Đền thờ Giêrusalem, một nơi thánh thiêng, thành một nơi bát nháo, để trao đổi buôn bán, nhằm trục lợi. Là Con Thiên Chúa và là Đấng Thánh, Chúa Giêsu không chấp nhận để Đền thờ, “nhà của Cha Ngài” bị tục hoá, bị ô uế. Nên Ngài đã hành động một cách quyết liệt, để trả lại ý nghĩa đích thực của Đền thờ. Đồng thời Ngài muốn mạc khải cho chúng ta một Đền thờ sống động hơn, đó chính là Thân thể của Ngài. 

Đọc lại lịch sử dân thánh, ta thấy Đền thờ Giêrusalem là địa chỉ của sự gặp gỡ nối kết giữa Thiên Chúa và con người. Thực vậy, Đền thờ là nơi Thiên Chúa hiện diện và gặp gỡ con người; đồng thời Đền thờ cũng là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa và gặp gỡ nhau. Gặp gỡ để thờ phượng, cảm tạ, chúc tụng, tôn vinh Thiên Chúa, đặc biệt vào các ngày Sabát và các ngày đại lễ. Thế nhưng, một số người đã biến Đền thờ thành nơi nhếch nhác của những kẻ tụ tập buôn bán và đổi chác. Chúa Giêsu đã xua đuổi những kẻ lạm dụng này ra khỏi Đền thờ, để trả lại chỗ đứng của Đền thờ, là “Nhà cầu nguyện”, nhà của sự gặp gỡ và nối kết giữa Thiên Chúa và con người. 

Qua Bí tích Rửa tội, ta cũng là đền thờ của Thiên Chúa. Thánh Phaolô nói: “Anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong đền thờ ấy” (1 Cr 3,16). Đó là một hồng ân cao cả mà Thiên Chúa dành cho ta. Thiên Chúa yêu thích ngự nơi đền thờ tâm hồn ta, hơn là đền thờ bằng gỗ đá, dù là gỗ thơm hay đá quý. Bởi lẽ đền thờ bằng gỗ đá, dẫu có nguy nga đồ sộ như Đền thờ Giêrusalem chăng nữa, thì cũng bị tiêu tan. Chỉ có Thân thể Chúa Kitô và tâm hồn ta mới là đền thờ bền vững thiên thu. Thế nhưng hằng ngày ta đã thực sự sống xứng đáng là đền thờ cho Thiên Chúa ngự chưa? Hay là ta đang làm cho đền thờ tâm hồn mình ra nhơ uế, bởi những toan tính ích kỷ, bởi lòng ghen tị, óc thành kiến hẹp hòi, và bao nhiêu thói hư tật xấu khác? Mùa Chay là thời gian thuận tiện, để ta làm mới lại tâm hồn mình. Xin Chúa Giêsu tiếp tục yêu thương thanh tẩy tâm hồn ta mỗi ngày. Xin Ngài tiếp tục xua đuổi và lật nhào những gì làm cho tâm hồn ta ra ô uế, để trả lại cho Chúa Thánh Thần một nơi xứng hợp để Ngài ngự trị.

Ước gì ta biết điểm tô đền thờ tâm hồn mình bằng những việc đạo đức và siêng năng lãnh nhận các Bí tích, để tâm hồn ta xứng đáng là nơi Chúa ngự.

Về mục lục

.

SUY NIỆM CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY_B

Lm. Giuse Nguyễn Văn Nam

Việc Chúa thánh tẩy đền thờ Giêrusalem đã được 4 tác giả Tin mừng ghi lại: Chúa Giêsu vào đền thờ và dùng quyền năng đuổi nhưungx kẻ buôn bán ra khỏi đền thờ: “Đừng làm cho nhà Cha Ta thành nơi buôn bán”.Những hoạt động của Chúa Giêsu trong thành thánh nói lên sứ mạngThiên Sai của Người đối với nhân loại.

Hành động mạnh mẽ, quyết liệt của Chúa Giêsu đã làm cho các thủ lĩnh Do Tháitức giận, con buôn ngỡ ngàng và họ hạch hỏi, đòi xin một dấu lạ minh chứng Chúa có quyền hành động như thế nơi đền thờ. Lợi dụng cơ hội đó, Chúa lập lại dấu chỉ mà Ngài đã nói trong Phúc âm Nhất Lãm. Đó là dấu chỉ tiên tri Gioana. Ngài nói: “Cứ phá đền thờ này đi, trong ba ngày Ta sẽ xây lại”. Người Do Thái hiểu nghĩa vật chất. Đền thờ Giêrusalem vua Hêrôđê trùng tu năm 19-20 trước công nguyên và hoàn tất năm 62-64. Còn Chúa Giêsu hiểu nghĩa tinh thần: Thân xác Ngài chính là đền thờ Thiên Chúa, những người Do Thái sẽ phá hủy và ngày thứ ba Người sẽ sống lại.

Thánh Gioan đã nhìn thấy biến cố Chúa thanh tẩy đền thờ có tương quan đến mầu nhiệm vượt qua của Chúa: Sự chết và sự phục sinh của Ngài. Biến cố này làm cho thủ lãnh Irael bất mãn, họ tìm cách giết Ngài. “Nhưng lúc người ta giết Ngài, Chúa thực sự tỏ ra thân xác Ngài là đền thờ đích thực, nhà của Thiên Chúa, cửa Thiên Đàng” (Ga 1, 51). Ngài chính là Đấng quyền năng trên sự sống và sự chết, trên vũ trụ và con người.

Lễ vượt qua của Do Thái sẽ được thay thế bằng Lễ vượt qua mới: máu chiên được thay thế bằng Chúa Kitô. Đền thờ vật chất Giêrusalem được thay thế bằng đền thờ mới là Giáo Hội và thân thể tín hữu (Ep 2,21. 4,12; 1Cr 3,16). Hy tế thập giá của Chúa Giêsu thay thế cho lễ tế chiên bò trong lễ vượt qua cuối cùng.

Theo Tin mừng Gioan, lần đầu tiên chúng ta chứng kiến cơn thịnh nộ của Chúa Giêsu. Bình thường Ngài rất hiền lành, độ lượng. Cơn giận của Chúa thể hiện qua hành động “Xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, còn tiền của những kẻ đổi bạc, Ngài đổ tung ra và lật nhào bàn ghế của họ…”. Chúa bực tức nóng giận khi thấy đền thờ bị biến thành nơi buôn bán, kinh doanh, hang trộm cướp… Điều này cho thấy Chúa Giêsu rất coi trọng đền thờ, nơi mà Ngài gọi bằng danh từ rất tôn kính mến yêu, đó là “Nhà Cha Tôi” “Nhà cầu nguyện”. Đền thờ là nhà Cha của Ngài, nên Đức Giêsu có sứ mạng bảo vệ, phục hồi bầu khí thiêng liêng cho đền thờ, vì là nơi con người đến gặp gỡ Thiên Chúa và tôn thờ Thiên Chúa. Chúa hành động như thế là vì lòng nhiệt thành với Nhà Chúa: “Nhiệt tâm lo việc Nhà Chúa, mà tôi đây phải thiệt thân”.

Ngày nay trong Giáo hội Việt Nam, nhà thờ mọc lên như nấm, nhiều nhà thờ mới được xây dựng với muôn hình vạn trạng khắp nơi. Người ta thi đua xây nhà thờ thật lộng lẫy, hoành tráng. Nhưng không để tâm xây dựng nhà thờ tâm hồn nơi mà Chúa Giêsu có thể ngự đến một cách sống động, đó là tâm hồn mỗi Kitô hữu chúng ta. Chính thánh Phaolô đã quả quyết: “Nào anh em chẳng biết rằng anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao” (1Cr 3,16).

Xây dựng nhà thờ vật chất tương đối dễ, có tiền là xây nhà thờ được. Nhưng xây đền thờ tâm hồn quả là không dễ, có tiền cũng không xây được. Xây dựng đền thờ Thiên Chúa trong tâm hồn người Kitô hữu bằng những hành động sống đạo thiết thực: vun đắp tình yêu thương trong cộng đồng gia đình và xã hội, thực thi bác ái trong đời thường, sống lương thiện, công bằng… Nói cách khác, mến Chúa và yêu thương anh em là cách thế ta đang xây dựng và làm đẹp đền thờ Thiên Chúa nơi tâm hồn mỗi người tín hữu.

Nhà thờ là nơi tôn nghiêm quy tụ mọi tín hữu đến gặp gỡ Thiên Chúa, tôn thờ Thiên Chúa. Nếu hôm nay, Chúa Giêsu đến các nhà thờ trong giờ cử hành thánh lễ, chầu Mình Thánh Chúa hay đọc kinh… Có lẽ Chúa cũng không hài lòng vì người tín hữu chưa yêu mến, tôn kính “Nhà Chúa”, bầu khí chợ búa vẫn vương vẫn trong nhà thờ: đi tham dự lễ cho vui, hẹn hò gặp nhau trong giờ lễ, đi đến nhà thờ để trình diện áo quần, kiểu tóc, khoe khoang công đức, lo ra chia trí, nói chuyện trong nhà thờ… Có lẽ Chúa cũng mời chúng ta ra khỏi nhà thờ, Ngài không muốn “nhà thờ”, “Nhà Cha Ngài” bị xúc phạm.

Hơn nữa, có những tín hữu đi dự lễ không bao giờ vào nhà thờ: ở ngoài, ngồi trên xe dự lễ, ngồi gốc cây nói chuyện… bên trong nhà thờ vẫn còn nhiều ghế trống, đi dự lễ cho có mà chẳng có một chút lòng yêu mến đối với Thiên Chúa. Có lẽ Chúa Giêsu lại phải bực dọc mời họ vào trong nhà thờ để tham dự thánh lễ sốt sắng hơn, và khuyến cáo họ sống đạo chân thành, loại bỏ những lỗi sống đạo hình thức thiếu tâm tình yêu mến.

Thánh lễ là lễ hy sinh của Chúa Giêsu trên thập giá được hiện tại hóa trên bàn thờ để tiếp tục ban ơn cứu độ cho nhân loại, thì mỗi thánh lễ mang sức sống mới của Đức Giêsu Kitô phục sinh. Người chính là đền thờ mới, nơi nhân loại tôn thờ Thiên Chúa cách đích thực.

Về mục lục

.

SUY NIỆM CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY_B.

Lm Giuse Đinh Tất Quý

“Ðem tất cả những thứ này ra khỏi đây,

đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán” (Ga 2,16). 

Câu chuyện Tin Mừng Gioan vừa thuật lại cho chúng ta xảy ra vào dịp lễ Vượt qua năm 28, vào cuối cuộc đời công khai của Chúa Giêsu. Cũng như những người Do thái ngoan đạo khác Chúa thường có mặt tại Jerusalem vào dịp lễ đặc biệt này. Đây là ngày lễ lớn của dân tộc.

A. Như đã có nhiều lần tôi nói với anh chị em.

Đời sống tôn giáo của người Do thái gắn chặt với đền thờ. 

Đền thờ là trung tâm của Đạo. 

Đền thờ là nơi có hòm bia thánh – nơi con người đến để gặp gỡ Thiên Chúa. 

Lễ Vượt Qua nhằm vào ngày thứ mười lăm tháng Nisan, tức khoảng tháng tư dương lịch và theo luật pháp, mọi người nam Do Thái sống cách Jerusalem trong vòng hai mươi lăm cây số, bắt buộc phải về dự lễ. Không phải chỉ có người Do thái ở trong xứ Palestine về dự lễ Vượt Qua mà thời bấy giờ dân Do Thái tản lạc khắp thế giới, họ chẳng bao giờ quên tôn giáo và đất nước của tổ tiên họ. Người Do Thái dầu sống ở xứ sở nào, họ vẫn mơ ước và hi vọng được dự lễ Vượt Qua tại Jerusalem ít nhất một lần. 

Riêng đối với Chúa Giêsu lần này, thì Chúa có mặt tại đây không phải chỉ với danh nghĩa một người Do Thái mà đây còn là dịp để Chúa chu toàn chức vụ của Ngài. Bởi vậy mà Ngài đã vào đền thờ như một Đấng có uy quyền. 

Chúa đã phải đối diện với một đền thờ như thế nào? 

Đó là một đền thờ đã bị tục hóa. Đền thờ đã không còn phải là nơi thánh nữa mà nó đã gần như trở thành một “hang trộm cướp”. Chúa không thể chấp nhận được tình trạng này mãi mãi.

Nhìn lại lịch sử ban đầu thì đền thờ là nơi rất thánh thiện. Theo như truyền thống còn ghi lại thì ngưởi Do Thái hết lòng quí mến tôn trọng đền thờ: thậm chí họ không dám đi ngang qua chỉ vì lý do tiện đường. 

Nhưng bây giờ thì sự tôn kính đối với đền thờ không còn nữa…nhất là vào dịp lễ Vượt qua. 

Lý do: 

+ Khách hành hương phải dâng một hy lễ theo luật (những người giầu thì một con bò hay một con chiên – còn những người nghèo thì một cặp bồ câu như Đức Mẹ và Thánh Giuse đã làm) 

+ Bên cạnh đó mỗi người còn phải nộp một đồng tiền thuế. Đây là loại thuế đặc biệt của đền thờ. 

Kết quả thế nào?

+ Hàng quán của các lái buôn chiên bò dựng la liệt ngay trước cả trụ lang đền thờ. 

+ Các bàn đổi tiền cũng thế. 

Vấn đề đặt ra tại đây là ai phải chịu trách nhiệm về tình trạng này. 

Theo luật thì giới tư tế được đặc cử để phụ trách và trông coi đền thờ, thế những những lợi lộc vật chất do chức vụ đem lại đã làm mờ mắt họ, khiến họ đã quên đi nhiệm vụ cao cả và thánh thiện của mình để rồi từ đó không biết bao nhiêu lạm dụng đã xẩy ra, xẩy ra ngay trong những nơi thánh thiện nhất. Người ta đã tìm thấy một câu thật đau lòng được ghi lại do một ký lục đạo dức trong sách Mishna trước khi Giêrusalem bị tàn phá như sau: “Họ là tư tế – Con cháu họ là thu ngân – Rể họ là thanh tra đền thờ – Và gia nhân của họ cầm dùi để rình đánh chúng ta”. 

Đứng trước tình trạng như thế Chúa không thể không có thái độ. 

Với tư cách là Con của Thiên Chúa Ngài phải hành động để trả lại cho “Nhà Cha Ta” cái địa vị cao cả của nó. 

B. Trước hành động của Chúa người ta đã phản ứng lại như thế nào?

Đối với các môn đệ và những người Do thái đạo đức thì chắc chắn đây là dịp để họ vui mừng. Thánh Gioan ghi lại một chi tiết rất nhỏ, nhưng nó cũng nói lên một phần nào niềm vui của những người thấy nhà của Chúa được bảo vệ: “Sự nhiệt thành vì nhà Chúa thiêu đốt tôi” (Tv 69,10) . Đây cũng là cơ hội để họ được chứng kiến những lời mà các tiên tri đã loan báo từ bao nhiêu năm qua được thể hiện. Vâng từ bao nhiêu năm qua, một số các ngôn sứ đã dự báo trước về sự việc này. 

Tin Tri Malakia đã loan báo: “Và bỗng nhiên Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, đi vào Thánh Ðiện của Người. Kìa, vị sứ giả của giao ước mà các ngươi đợi trông đang đến, – Ðức Chúa các đạo binh phán. Ai chịu nổi ngày Người đến? Ai đứng được khi Người xuất hiện? (Ml 1,3) Hay như Dacaria cũng đã có lần nói: “Sẽ không còn phường lái buôn trong đền thờ của Giavê nữa.”(Dcr 14,21) 

Ngài đến để thực hiện một hy lễ “đẹp lòng Thiên Chúa hơn lễ tế bò tơ hay ngưu sinh đủ sừng đủ móng” (Tv 69,32) 

Còn đối với giai cấp lãnh đạo đền thờ thì chắc chắn đây là dịp để họ tăng thêm lòng ghen ghét đối với Chúa. 

Sự việc Chúa là một con người không thuộc giai cấp tư tế mà lại dám can thiệp vào công việc có tính cách nội bộ của đền thờ thì điều đó đối với họ không thể nào chấp nhận được. Tuy nhiên chúng ta thấy phản ứng của họ ở đây tương đối là có hạn chế. Nó chỉ dừng lại ở một chất vấn là Chúa lấy quyền nào mà dám làm như vậy. Ngoài ra chúng ta thấy họ đã không có một hành động nào khác. Điều đó chứng tỏ việc Chúa làm là việc hợp lẽ phải, hợp lòng người. Chính vì thế mà ngay cả các tư tế cũng không dám có một phản ứng mạnh nào đối với Chúa. 

C. Vấn đề còn lại là tại sao Giáo Hội lại chọn đoạn Tin Mừng này để đọc vào Chúa nhật thứ 3 mùa Chay hôm nay? Câu trả lời không khó lắm: Giáo Hội cũng muốn chúng ta làm một cuộc “thanh tẩy”, không phải đền thờ vật chất nhưng là đền thờ tâm hồn của mỗi người như lời thánh Phaolô: “Nào anh em chẳng biết rằng anh em là Đền Thờ của Thiên Chúa, và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?” (1Cr 3,16)

Vua Trajano là hoàng đế cai trị nước Rôma từ năm 98 đến năm 117. Nhà vua đã cấm đạo, và đã bắt thánh Ignatio giám mục thành Antiochia. Tại tòa án, nhà vua đã chế nhạo đạo công giáo, rồi gọi thánh Ignatio là thằng quỉ xấu xa, thánh Ignatio giám mục thưa lại rằng: 

– Tâu đức vua, chẳng có ai gọi người mang Thiên Chúa trong mình là thằng quỉ dữ được. 

Nhà vua hỏi lại: 

– Vậy ông mang Thiên Chúa trong mình ư? 

Thánh Ignatio giám mục trả lời: 

– Tâu đức vua, phải – tôi mang Thiên Chúa trong mình, vì những người đã chịu phép rửa tội, sống đời sạch tội, đều là đền thờ của Thiên Chúa. Bởi vậy, không hạnh phúc nào lớn lao cho bằng người công giáo, bằng được trở nên đền thờ Thiên Chúa; và cũng chẳng có gì can hệ cho con người bằng phải luôn là đền thờ cho Thiên Chúa ngự. 

Nghe xong, hoàng đế Trajano đã lên án rằng: 

– Ignatio thành Antiochia là người đã cậy mình vì mang Thiên Chúa trong mình nên phải điệu đến Roma, để làm của ăn cho thú dữ. 

Đức Giêsu đã thanh tẩy đền thờ. Người cũng muốn chúng ta hãy tiếp tục công việc của Người là giữ gìn ngôi đền thờ thiêng liêng là chính bản thân ta. Tâm hồn chính là cung thánh nơi Chúa ngự. Ta phải luôn luôn thanh tẩy để tâm hồn được xứng đáng với Chúa. 

Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi thói tôn thờ tiền bạc, coi trọng tiền bạc hơn Chúa.

Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi những dục vọng đam mê làm ô uế cung thánh của Chúa.

Hãy thanh tẩy tâm hồn khỏi thói gian tham, bất công.

Hãy thanh tầy tâm hồn ta khỏi những kiêu căng đố kỵ.

Hãy kính trọng thân xác của mình và của người khác.

Hãy tu bổ những đền thờ thân xác đã xuống cấp, suy tàn, bị xúc phạm, bị bán rẻ.

Hãy sửa chữa những đền thờ thân xác đang bị bào mòn vì bệnh tật, vì đói khát, vì thương tích. 

Tôi xin được kết thúc bằng một lời cầu xin của một người ngoại đạo. Người ngoại đạo nhưng lời cầu nguyện của họ còn đẹp hơn rất nhiều người có đạo. Tôi muốn nói đến văn hào R. Tagore: 

Lạy Thiên Chúa, đây lời con cầu nguyện: Xin tận diệt, tận diệt trong tim con mọi biển lận tầm thường. Xin cho con sức mạnh thản nhiên để gánh chịu mọi buồn vui. Xin cho con sức mạnh hiên ngang để đem tình yêu gánh vác việc đời. Xin cho con sức mạnh ngoan cường để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy. Xin cho con sức mạnh dẻo dai để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày. Và cho con sức mạnh tràn trề để nâng mình theo ý Ngài luôn. (Đỗ Khánh Hoan dịch)

Về mục lục

.

HÃY XEM LẠI LỐI SỐNG ĐẠO CỦA CHÚNG TA

Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển

Trước và sau tết Nguyên Đán, người dân Việt Nam nói chung, nhất là miền Bắc, không ai lại không biết đến ít nhiều lễ hội.

Theo thống kê 2009 trên vi.wikipedia, hiện cả nước có 7.966 lễ hội; trong đó có 7.039 lễ hội dân gian (chiếm 88,36%), 332 lễ hội lịch sử (chiếm 4,16%), 544 lễ hội tôn giáo (chiếm 6,28%), 10 lễ hội du nhập từ nước ngoài (chiếm 0,12%), còn lại là lễ hội khác (chiếm 0,5%). Các địa phương có nhiều lễ hội là Hà NộiBắc NinhHà Nam, Nam Định, Hải Dương và Phú Thọ.

Qua những lễ hội này, chúng ta thấy được một phần nào truyền thống, văn hóa của dân tộc Việt Nam. Điều này rất bổ ích, nhất là cho thế hệ trẻ! Tuy nhiên, trong những năm gần đây, có khá nhiều nơi đã lạm dụng lễ hội để kinh doanh, buôn bán và mê tín dị đoan. Từ đó, kéo theo một loạt những hệ lụy không đẹp như trộm cắp, đánh đập, chửi bới và hành xử thiếu văn hóa ngay chốn linh thiêng…, làm cho lễ hội nhuốm màu trần tục!

Hôm nay, Tin Mừng cũng thuật lại việc những nhà lãnh đạo tôn giáo thời Đức Giêsu đã biến đền thờ là chốn linh thiêng, là nơi dành riêng để tôn thờ Thiên Chúa thành nơi buôn bán và trao đổi tiền bạc. Thấy vậy, Đức Giêsu đã thẳng tay đánh đuổi để trả lại cho đền thờ đúng với ý nghĩa của nó.

Qua đó, Ngài muốn dạy cho chúng ta rất nhiều bài học sau biến cố này.

1. Lý do khiến Đức Giêsu đánh đuổi con buôn

Đền thờ Giêrusalem là một đền thờ nguy nga, tráng lệ vào bậc nhất thời đó. Đền thờ này được dùng vào việc tôn thờ Thiên Chúa và là nơi quy tụ những người Dothái hằng năm vào dịp lễ Vượt Qua.

Câu chuyện căng thẳng giữa Đức Giêsu và dân chúng đã xảy ra đúng vào thời điểm này.

Khởi đi từ việc Đức Giêsu quan sát và thấy được người ta đổi tiền, mua bán súc vật ngay trong đền thờ, làm cho đền thờ trở nên ô uế!

Điều đáng nói là: theo quy định, những con vật được dùng vào việc tế lễ phải là con vật lành lặn không tỳ vết. Những người chính thức được các chức sắc chỉ định mới đủ thẩm quyền để tuyên bố con vật xứng đáng sau khi đã kiểm tra! Tuy nhiên, con vật đủ kiều kiện để dùng vào việc tế lễ phải là con vật được mua trong nơi quy định của các tư tế và nó sẽ đắt gấp 15 lần so với bên ngoài. Hơn nữa, người mua còn phải trả một loại phí không nhỏ cho những người kiểm tra!

Bên cạnh đó, nơi đây còn diễn ra chuyện đổi tiền. Theo luật thì buộc mỗi người Dothái phải nộp thuế cho đền thờ từ 19 tuổi trở lên. Tiền thuế phải nộp là nửa siếc-lơ, tương đương với hai ngày lương công nhật.

Vì là lễ Vượt Qua không chỉ dành riêng cho người Dothái tại chỗ, mà còn cho cả những người Dothái ở nhiều nơi khác hội tụ về, nên tiền họ mang theo cũng đủ loại…. Nhưng tiền nộp vào đền thờ lại chỉ được chấp nhận là thứ tiền của người Dothái, vì họ cho rằng chỉ có tiền này mới xứng đáng để nộp thuế đền thờ, các thứ tiền khác là ô uế!

Chính vì lý do đó nên việc đổi tiền đã diễn ra tại nơi đây với giá cắt cổ.

Chứng kiến cảnh tượng đó, cộng thêm: “Lòng nhiệt thành đối với nhà Chúa hun đúc tâm hồn”(Tv 68.10), nên Đức Giêsu đã bừng bừng nổi giận. Thánh Gioan cho biết là Ngài đã lấy dây bện thành một ngọn roi xua đuổi bọn họ và đạp đổ tung thùng tiền (x. Ga 2, 14-17).

Khi có hành vi ấy, Đức Giêsu cho thấy những hệ lụy đầy bất công của những kẻ lãnh đạo tinh thần thời bấy giờ, đó là: họ đã nhân danh tôn giáo để đè đầu cưỡi cổ và bóc lột dân, nên Ngài đã không thể chấp nhận tình trạng ấy diễn ra ngay tại nơi dành riêng để tôn thờ Thiên Chúa, vì thế, Đức Giêsu nói:  “Đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán” (Ga 2,16). Lời cảnh cáo này của Đức Giêsu cho thấy Ngài đã nhắc lại lời của Ngôn Sứ Isaia khi xưa: “Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện, thế mà các ngươi lại biến thành sào huyệt của bọn cướp” (Is 56,7).

2. Thực trạng đời sống đạo của chúng ta

Khi xua đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ, Đức Giêsu mặc khải và dạy cho chúng ta những bài học thật bổ ích, đó là:

Cần cẩn trọng và đừng nên mừng vội khi thấy mỗi Chúa Nhật và các dịp lễ trọng, người đi lễ nườm nượp và ngồi chật kín cả nhà thờ, nhất là tuần làm phúc (trước Tuần Thánh) và Tuần Thánh. Có lẽ về khía cạnh này, Giáo Hội Việt Nam đứng đầu bảng trên toàn thế giới. Đây là một tín hiệu rất đáng mừng và rất nên khuyến khích cũng như phát huy.

Tuy nhiên, điều đáng tự hào ấy lại cần phải xem xét lại, vì biết bao nhiêu người chỉ tập chung vào những chuyện bên ngoài như đi “xem lễ” chứ không “sống thánh lễ”trong đời sống của mình.

Lại có những người siêng năng tham dự thánh lễ và chăm chú nghe giảng rồi lên rước lễ rất sốt sắng như thiên thần. Nhưng khi ra khỏi nhà thờ, họ sẵn sàng chửi bới, nói hành nói xấu, buôn gian bán lận, ăn chơi trác táng… không khác gì dân chơi thứ thiệt hạng sang ngoài đời! Hơn nữa, việc đi lễ, thuộc kinh là một chuyện, còn chuyện coi bói, xem quẻ, thờ ông địa, bái gốc đa, khấn gốc gạo với viện cớ rằng: “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành…” lại là chuyện thường tình xảy ra hằng ngày ngay tại các cộng đoàn tín hữu với những sinh hoạt tôn giáo sầm uất!

Và, vẫn còn đó những người rất năng nổ tham gia chuyện quyên góp để xây dựng những công trình tôn giáo, nhưng đền thờ tâm hồn lại không màng chi đến hoặc có quan tâm thì cũng chẳng khác gì cưỡi ngựa xem hoa! Vì thế, việc xây dựng đền thờ tâm hồn với những nét đẹp như: từ bi, nhân hậu, bao dung, tha thứ, xây dựng tình huynh đệ, tạo sự hiệp nhất, liên đới, cảm thông…, thì lại quá xa lạ đối với những người xem ra có vẻ đạo đức ấy!

Hơn nữa, điều đáng buồn nhất, đó là nhiều khi chúng ta lại đi lại chính vết xe của những nhà lãnh dạo tôn giáo khi xưa, đó là: nhân danh lề luật, tôn giáo và nhân danh Thiên Chúa để làm bình phong, nhằm ngụy trang cho những thói lưu manh, gian dối bẩn thỉu của mình!!!

Tắt một lời, tin Chúa như vậy là hình thức, là vỏ bọc, là đầu môi chóp lưỡi, còn thực chất bên trong là rỗng tuếch! Tin Chúa như vậy được ví như tin có mùa vụ. Tin lúc thuận tiện. Tin khi có lợi mà thôi….

3. Sứ điệp Lời Chúa

Bài học cho chúng ta hôm nay chính là: ngoài việc tôn kính nhà thờ, nhà nguyện là nơi dành riêng để thờ phượng Thiên Chúa, chúng ta còn có một đền thờ khác, đó là đền thờ thân xác của mỗi người. Thánh Phaolô nói: “Thân xác anh em là đền thờ Thiên Chúa” (1 Cor 3, 16).

Vì vậy, mỗi người chúng ta phải có bổn phận xây dựng cho mình một ngôi đền thờ xứng đáng để cho Thiên Chúa ngự. Ngôi đền thờ này phải được xây dựng bằng nền móng vững chắc là đức tin và lòng mến thật tâm. Cần phải được trang trí bằng những việc đạo đức, bác ái, khoan dung, quảng đại, thông cảm và tha thứ. 

Mặt khác, chúng ta đang sống trong Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy canh tân để đổi mới. Canh tân lối sống cũ không phù hợp với giá trị Tin Mừng. Đổi mới từ con người tội lỗi, hình thức, hào nhoáng bên ngoài thành con người có chiều sâu nội tâm bên trong qua việc ăn năm sám hối thật lòng….

Ước gì sứ điệp Lời Chúa hôm nay được chúng ta mở rộng tâm hồn để đón nhận và sống sao cho thật đẹp lòng Chúa, ngõ hầu xứng đáng là đền thờ cho Thiên Chúa Ba Ngôi ngự. Amen. 

Về mục lục

.

XÂY DỰNG ĐỀN THỜ TÂM HỒN

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Phụng vụ Lời Chúa qua hai Chúa Nhật Mùa Chay cho thấy Đức Giêsu vừa là con người phải chịu cám dỗ trong sa mạc, vừa là Con Thiên Chúa nơi biến cố Hiển Dung trên núi Tabor.

Phụng vụ Lời Chúa tuần 3 Mùa Chay trình bày Đức Giêsu là Đền Thờ của Thiên Chúa qua sự kiện thanh tẩy đền thờ Giêrusalem.

  1. Chúa Giêsu thánh tẩy đền thờ

Đối với Do thái giáo, Lễ Vượt Qua là một đại lễ, tưởng niệm cuộc vượt qua Biển Đỏ tiến về Đất Hứa. Lễ Vượt qua được tổ chức vào ngày 15 tháng Nissan, tức là tháng 4 dương lịch.

Mọi người trong đất nước Palestin đều về Giêrusalem dự lễ.Cả những người tản mác khắp thế giới không bao giờ quên tôn giáo, tổ tiên cũng về dự đại lễ quan trọng nhất này. Dầu sống ở xứ nào, người Do thái vẫn ước mơ và hy vọng được dự lễ Vượt Qua tại Giêrusalem ít nhất là một lần trong đời.Trong dịp này Chúa Giêsu cùng đi dự lễ Vượt qua với các môn đệ.

Thuế Đền Thờ là một sắc thuế mà mỗi người Do thái từ 9 tuổi trở lên đều phải đóng.Tiền thuế là ½ siếc-lơ, tương đương với 2 ngày công nhật.

Trong việc giao dịch thương mại, mọi loại tiền đều có giá trị tại Palestin. Nhưng tiền thuế Đền thờ phải nộp bằng đồng siếc-lơ Galilê hoặc siếc-lơ của Đền Thờ. Khách hành hương đến Đền Thờ phải đổi tiền siếc-lơ. Vì vậy trong sân Đền Thờ có nhiều người làm nghề đổi tiền.Tiền huê hồng khi đổi là ¼ ngày công cho 1đồng. Cứ 4 đồng siếc-lơ thì người đổi được lợi một ngày công. Do đó số tiền thuế Đền thờ và lợi tức đổi tiền thật là lớn.

Điều khiến Chúa Giêsu nổi giận là khách hành hương phải chịu những tệ nạn của bọn đổi tiền bóc lột với giá cắt cổ.Thật là bất công và càng tệ hơn nữa khi người ta nhân danh Tôn giáo để trục lợi.

Bên cạnh bọn đổi tiền còn có một số người bán bò, chiên, bồ câu để khách hành hương mua làm lễ vật toàn thiêu. Điều hết sức tự nhiên và tiện lợi là có thể mua đựơc các con vật ở sân Đền Thờ. Luật quy định các con vật làm của lễ phải lành lặn không tỳ vết. Có những chức sắc kiểm tra khám xét con vật. Mỗi lần khám xét phải trả 1/12 siếc-lơ, không được mua vật ở ngoài Đền thờ. Khốn nổi, mỗi con vật mua trong đền thờ đắt gấp 15 lần ở bên ngoài. Khách hành hương nghèo bị bốc lột trắng trợn khi muốn dâng lễ vật. Sự bất công này lại càng tệ hại thêm vì nó làm dưới danh nghĩa tôn giáo.

Chính vì những điều ấy đã làm Chúa Giêsu bừng bừng nổi giận. Chúa lấy dây thừng bện thành roi đánh đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ.

Trong Phúc âm hiếm khi ta thấy Chúa Giêsu nổi giận. Ngài bình thản đón lấy nụ hôn phản bội của Giuđa; lặng lẽ trước những lời cáo gian buộc tội; xin Chúa Cha tha thứ cho những kẻ đóng đinh mình vì họ không biết việc họ làm. Chính Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta học lấy nơi Ngài bài học hiền lành và khiêm nhường. Vậy mà ở đây, Chúa đã nỗi giận đùng đùng, lật tung bàn ghế, lấy dây thừng làm roi xua đuổi tất cả.

Khung cảnh đền thờ phải là nơi yên tĩnh, thánh thiêng. Thế mà nay lại ồn ào huyên náo, mua bán đổi chác, tranh giành, cãi cọ, đôi co như là một cái chợ buôn bán sầm uất. “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây,đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán” (Ga 2,16). “Nhà của Ta là nhà cầu nguyện,còn các ngươi làm thành hang trộm cướp” ( Mt 21,12-13).Chúa Giêsu thất vọng biết bao trong tiếng than thở ấy.”Nơi buôn bán”, “Hang trộm cướp”, Đền thờ nơi tôn nghiêm thờ phượng Đức Chúa, nay lại quá bất kính, quá bát nháo khiến Chúa Giêsu phải đau lòng. Lời ngôn sứ Giêrêmia quở trách dân Do thái xưa đã nên ứng nghiệm ( x. Gr 7,11).

Thế là Chúa Giêsu thực hiện một cuộc thanh tẩy Đền thờ vì Ngài yêu mến Đền thờ: “Vì nhiệt tâm lo việc Nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân” (Tv 69,10). Lòng nhiệt thành với Đền thờ sẽ dẫn Chúa Giêsu đến chỗ bị người đời bách hại (x. Ga 15,5).

  1. Tại sao Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ?

– Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ vì nhà Thiên Chúa đã bị xúc phạm.

Trong sân đền thờ có thờ phượng mà không có lòng tôn kính.Thờ phượng mà không có lòng tôn kính là việc bất xứng. Đó là việc thờ phượng hình thức chiếu lệ. Trong sân Đền thờ người ta cãi vả về giá cả, tiếng ồn ào huyên náo tạo thành một cái chợ chứ không phải là Đền thờ.

– Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ để chứng minh rằng việc dâng thú vật làm lễ tế không còn thích đáng nữa.

Các ngôn sứ đã loan báo: “Đức Chúa phán, ngần ấy hy lễ của các ngươi đối với Ta nào có nghĩa lý gì? Lễ toàn thiêu chiên cừu,mỡ bê mập, Ta chán ngấy.Máu chiên dê Ta chẳng thèm.” (Is 1,11). “Chúa chẳng ưa thích gì tế phẩm, con có thượng tiến lễ toàn thiêu, Ngài cũng không chấp nhận” ( Tv 50,16). Thái độ thanh tẩy Đền thờ của Chúa Giêsu chứng tỏ Chúa đòi hỏi lòng thành kính.Lễ vật đẹp lòng Thiên Chúa là tấm lòng chân thành.

– Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ vì “Nhà Cha Ta là nhà cầu nguyện”

Đền thờ là nơi Thánh, là chốn Thiên Chúa hiện diện tiếp nhận phụng tự của người dâng lễ và thông ban cho họ sự sống và các ân huệ của Người.   

Các chức sắc Đền thờ, các con buôn người Do thái đã biến Đền thờ thành nơi huyên náo, nổi loạn. Tiếng bò rống, tiếng chiên kêu, tiếng rao hàng, lời qua tiếng lại mặc cả, cãi cọ mua bán làm cho khách hành hương không thể cầu nguyện được.

  1. Xây dựng đền thờ tâm hồn

Chúa Giêsu đã thanh tẩy Đền thờ Giêrusalem. Chúa muốn chúng ta thanh tẩy Đền thờ tâm hồn của mình.

Đền thờ tâm hồn không xây dựng bằng vật liệu cao cấp của các thứ kim loại, bằng những loại gỗ quý giá. Đền thờ tâm hồn được xây bằng các bí tích, các việc lành thánh thiện, những hy sinh, lòng yêu mến Thiên Chúa.

Trong Đức Kitô, chúng ta đã trở nên đền thờ sống động và đã được cung hiến ngày lãnh nhận phép Thánh Tẩy. Thánh Phaolô minh định: “Anh em là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong đền thờ ấy”. Đó là một hồng ân cao cả mà Thiên Chúa dành cho mỗi tín hữu qua Đức Giêsu Kitô. Thiên Chúa yêu thích ngự nơi đền thờ tâm hồn chúng ta hơn là đền thờ bằng gỗ đá, dù là gỗ thơm đá quý. Bởi lẽ đền thờ bằng gỗ đá, dẫu có xinh đẹp và đồ sộ như đền thờ Latêranô đi chăng nữa thì một ngày kia, cũng sẽ tiêu tan. Không có đền thờ nào đẹp bằng đền thờ Giêrusalem. Một công trình nguy nga tráng lệ xây cất ròng rã 46 năm. Khi đi qua, các môn đệ tự hào chỉ cho Chúa Giêsu thấy sự huy hoàng của Đền thờ,nhưng Người lại nói rằng: sẽ có ngày không còn hòn đá nào trên hòn đá nào. Khi người Do thái chất vấn: Ông lấy quyền nào mà làm như vậy ? Chúa Giêsu bảo: cứ phá Đền thờ này đi,trong 3 ngày Ta sẽ xây dựng lại. Chúa ám chỉ đến cái chết và sự phục sinh của Người. Đền thờ ở đây chính là thân thể Đức Giêsu mà mỗi người Kitô hữu là một viên đá sống động xây dựng nên đền thờ ấy. Thân thể phục sinh của Chúa là đền thờ mới, nơi con người thờ phượng Thiên Chúa cách đích thực, trong tinh thần và trong chân lý. Chỉ có Thân thể Chúa Kitô và tâm hồn chúng ta mới là đền thờ vững bền.

Đền thờ đích thực, là chính thân thể Đức Giêsu Kitô (Ga 2,21). Chính nơi đền thờ này, Thiên Chúa đã thi thố tất cả quyền năng cứu độ nhân loại. Cũng chính nơi đền thờ này sự thờ phượng đích thực mới được dâng lên Thiên Chúa. Quả thế, Thánh Linh đã phục sinh thân thể Đức Giêsu. Chúa Cha đã đặt Người làm Trung gian duy nhất để chuyển cầu cho nhân loại (x. 2 Tm 2:5; Dt 9:15; 12:24). Tất cả mọi giá trị và ý nghĩa của mọi nhà thờ trên thế giới này đều phải bắt nguồn từ đền thờ này. Thật vậy, “không ai có thể đặt nền móng nào khác ngoài nền móng đã đặt sẵn là Đức Giêsu Kitô.” (1Cr 3,11). Máu và nước từ cạnh sườn Đức Giêsu tuôn chảy như giòng sông. “Sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống.” (Ed 47,9). Người được phúc đón nhận sự sống đó là Kitô hữu. Vì họ là “thân thể Đức Kitô.” (2 Cr 12, 27). Bởi đó, họ cũng là “Đền Thờ của Thiên Chúa.” (1 Cr 3,16).

Lạy Chúa Giêsu Kitô,

Chúa đã đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ vì họ đã đem đền thờ biến thành nơi buôn bán, đổi chác;

Xin Chúa xua đuổi nhưng thói hư tật xấu ra khỏi tâm hồn chúng con, để tâm hồn chúng con xứng đáng là đền thờ sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị. Amen.

Về mục lục

.

LUẬT VĨNH HẰNG

Trầm Thiên Thu

Văn hào Victor Marie Hugo (1802-1885, Pháp) phân biệt: “Đối với nhân dân, quyền lực duy nhất là pháp luật; đối với cá nhân, quyền lực duy nhất là lương tâm”. Còn văn thi sĩ Johann Wolfgang von Goethe (1749-1832, Đức) nói: “Có hai sức mạnh mang đến sự yên ổn: pháp luật và đạo đức”. Những ý tưởng thật hay! Kinh Thánh xác định: “Chính nhân cầm quyền, dân mừng rỡ. Ác nhân cai trị, dân oán than” (Cn 29:2). Và chắc chắn chỉ có luật Chúa là tuyệt đối, được đề cập trong Tv 119 (rất dài, với 176 câu). Thật vậy, “Luật pháp Chúa quả là hoàn thiện, bổ sức cho tâm hồn. Thánh ý Chúa thật là vững chắc, cho người dại nên khôn” (Tv 19:8).

Trong xã hội loài người, bất cứ một quốc gia nào, một tổ chức nào, một gia đình nào, một nhóm nào, dù chỉ là một “nhóm” vài người,… cũng đều phải có luật lệ, nội quy, quy tắc, hoặc nguyên tắc để bảo đảm trật tự – ở phạm vi lớn gọi là an ninh, ở phạm vi thế giới gọi là hòa bình. Vì con người làm hư trật tự Thiên Chúa đã thiết lập nên cần phải có luật để tái lập trật tự.

Bởi vì luật có sau con người nên luật được lập ra cốt để phục vụ con người, giúp xã hội tốt hơn, gọi là “luật vị nhân sinh” – luật vì con người, chứ con người không câu nệ hoặc quá lệ thuộc vào luật. Tuy nhiên, lề luật của Thiên Chúa là Thập Giới, tức là Mười Điều Răn. Luật Chúa là Thánh luật, là Thánh chỉ, là luật giao ước, là Ý Chúa. Luật của Thiên Chúa là luật vĩnh hằng và bất biến. Còn luật của con người có thể thay đổi cho phù hợp, ngay cả luật của Giáo hội cũng thay đổi – trước đây là SÁU Điều Răn, nhưng nay là NĂM Điều Răn.

Xin “mở ngoặc” nho nhỏ: Vào các ngày Chúa nhật (và Lễ Trọng), nhiều nơi vẫn đọc “Hội thánh có SÁU điều răn…” thay vì Năm Điều Răn (*). Như vậy là không kịp cập nhật thông tin cần thiết về giáo huấn của Giáo hội. Trách nhiệm của ai đây? Có những nơi đã sử dụng kinh Năm Điều Răn Hội Thánh, nhưng kinh Nghĩa Đức Tin (Ngày Chúa Nhật hôm nay chúng con họp nhau kính lạy thờ phượng Chúa…) vẫn thấy đọc “…song phải giữ Mười Điều Răn Đức Chúa Trời cùng SÁU Luật Điều Hội Thánh…” chứ không sửa là “năm”. Chuyện nhỏ mà… không nhỏ. Lệch pha!

BIẾT LUẬT

Cựu Ước có đề cập Thập Giới (Xh 20:3-17; Đnl 5:7-21). Thiên Chúa là Đấng đã tạo dựng con người, đồng thời trao quyền tự do cho con người, bởi vì chính Ngài đã “đưa dân Chúa ra khỏi đất Ai Cập, để thoát khỏi cảnh nô lệ” (Xh 20:2). Thoát khỏi nô lệ là được tự do. Tự do rất cần, mà Thiên Chúa đã cho con người tự do, nhưng đồng thời Ngài cũng có luật đòi hỏi con người phải thực hành: “Ngươi không được có thần nào khác đối nghịch với Ta. Ngươi không được tạc tượng, vẽ hình bất cứ vật gì ở trên trời cao, cũng như dưới đất thấp, hoặc ở trong nước phía dưới mặt đất, để mà thờ” (Xh 20:3-4).

Các Phúc Âm nhất lãm lặp lại Giới Răn thứ nhất: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi” (Mt 22:37; Mc 12:30; Lc 10:27), hoặc như tiên tri Samuel xác định: “Hãy phụng thờ Đức Chúa hết lòng” (1 S 12:20). Đó là điều răn quan trọng nhất và điều răn thứ nhất (Mt 22:39). Theo kinh Mười Điều Răn, chúng ta quen đọc là “thứ nhất, thờ phượng và kính mến Người trên hết mọi sự”.

Tiếp theo, Thiên Chúa nghiêm cấm: “Ngươi không được phủ phục trước những thứ đó mà phụng thờ: vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi” (Xh 20:5a). Ngài không ngần ngại tự nhận Ngài là “một vị thần ghen tương” (Xh 20:5b), và Ngài nhấn mạnh: “Đối với những kẻ ghét Ta, Ta phạt con cháu đến ba bốn đời vì tội lỗi của cha ông” (Xh 20:5c). Có phải vì Thiên Chúa đã “ấn định” như vậy nên ngày xưa người ta cũng “bắt chước” mà ra luật “tru di tam tộc” chăng?

Có lẽ chúng ta cảm thấy cách nói của Chúa có vẻ “gay gắt”, nhưng thật ra không phải như vậy. Ngài là Đấng giàu lòng thương xót thì chắc chắn không độc đoán, và vì yêu thương mà Ngài hứa chắc chắn: “Những ai yêu mến Ta và giữ các mệnh lệnh của Ta thì Ta trọn niềm nhân nghĩa đến ngàn đời” (Xh 20:6). Ôi, Ngài quả là rất tâm lý và công bằng, Ngài “bắt buộc” về lĩnh vực này thì Ngài lại “thưởng công” về lĩnh vực khác. Đó là công lý. Chính Thánh Vịnh gia đã xác định: “Chúa giữ gìn những ai thành tín, nhưng thẳng tay trừng trị người ăn ở kiêu căng” (Tv 31:24). Thiên Chúa còn giải thích rất rõ ràng: “Ngươi không được dùng danh Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, một cách bất xứng, vì Đức Chúa không dung tha kẻ dùng danh Người một cách bất xứng” (Xh 20:7). Và đó chính là Giới răn thứ hai: “Chớ kêu tên Đức Chúa Trời vô cớ”.

Đối với các Giới răn từ thứ ba tới thứ mười, trình thuật Xh 20:9-17 “liệt kê” chi tiết: “Ngươi HÃY nhớ ngày Sa-bát, mà coi đó là ngày thánh. Trong sáu ngày, ngươi sẽ lao động và làm mọi công việc của ngươi. Còn ngày thứ bảy là ngày Sa-bát kính Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi. Ngày đó, ngươi KHÔNG được làm công việc nào, cả ngươi cũng như con trai con gái, tôi tớ nam nữ, gia súc và ngoại kiều ở trong thành của ngươi. Vì trong sáu ngày, Đức Chúa đã dựng nên trời đất, biển khơi, và muôn loài trong đó, nhưng Người đã nghỉ ngày thứ bảy. Bởi vậy, Đức Chúa đã chúc phúc cho ngày Sa-bát và coi đó là ngày thánh. Ngươi HÃY thờ cha kính mẹ, để được sống lâu trên đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, ban cho ngươi. Ngươi KHÔNG được giết người. Ngươi KHÔNG được ngoại tình. Ngươi KHÔNG được trộm cắp. Ngươi KHÔNG được làm chứng gian hại người. Ngươi KHÔNG được ham muốn nhà người ta, ngươi KHÔNG được ham muốn vợ người ta, tôi tớ nam nữ, con bò con lừa, hay bất cứ vật gì của người ta”. Trong tám Giới răn đó có hai cái HÃY và bảy cái KHÔNG. Rất rõ ràng, rất rạch ròi.

Là Kitô hữu, ai cũng biết luật của Thiên Chúa và luật của Giáo hội. Biết thì phải giữ. Không biết thì không có tội, biết mà không giữ thì có tội (x. Ga 9:40-41).

GIỮ LUẬT

Giữ luật không chỉ là duy trì và bảo vệ luật mà còn phải thi hành – nghiêm túc chứ không lơ là, gặp chăng hay chớ. Vô tri bất mộ – không biết nên không yêu thích. Ngược lại, càng hiểu biết thấu đáo điều gì thì người ta càng yêu quý. Hiểu biết sâu sắc về Luật Chúa, Thánh Vịnh gia đã vui mừng thốt lên: “Luật pháp Chúa quả là hoàn thiện, bổ sức cho tâm hồn. Thánh Ý Chúa thật là vững chắc, cho người dại nên khôn” (Tv 19:8). Luật pháp khiến người ta “sáng mắt” để khả dĩ phân biệt đâu là đúng và đâu là sai. Còn Luật Chúa khiến “người dại hóa khôn”. Chính các “huấn lệnh Chúa hoàn toàn ngay thẳng” có thể “làm hoan hỷ cõi lòng” và “mệnh lệnh Chúa minh bạch” để làm cho “đôi mắt rạng ngời” (Tv 19:9).

Thánh Vịnh gia cũng chân nhận rằng “quyết định Chúa phù hợp chân lý, hết thảy đều công minh” nên thực sự “quý báu hơn vàng ròng muôn lượng” và “ngọt ngào hơn mật ong nguyên chất” (Tv 19:10-11). Như vậy, luật làm cho người ta hạnh phúc hơn chứ không làm cho người ta bị gò bó, chịu lệ thuộc hoặc đau khổ. Luật phải hợp lòng dân, phải bắt nguồn từ yêu thương chứ không vì tư lợi, nếu không thì đó chỉ là ác luật để hành dân, là luật không hợp lý, và luật đó khiến người dân khổ sở. Tất nhiên luật đó trái với Ý Chúa. Và người ta thường nói: “Quan nhất thời, dân vạn đại”.

Trong cuộc sống đời thường, chúng ta thấy luôn có những điều trái ngược, như người ta thường nói rằng chín người mà có tới mười ý, và đôi khi có những tình huống rất khó xử. Không ai chịu nghe ai, nếu không có nghiêm luật thì xã hội sẽ rối loạn. Thánh  Phaolô nói: “Người Do Thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy Lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan” (1 Cr 1:22). Hai thái cực khác nhau. Còn những người tin yêu Chúa, như thánh Phaolô, thì “lại rao giảng một Đấng Kitô bị đóng đinh, điều mà người Do Thái coi là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngoại cho là điên rồ” (1 Cr 1:23). Người ta chỉ theo những người có uy tín – dù “uy tín” đó chỉ là vàng bạc, chức tước, địa vị, quyền hành,… chứ ai lại ủng hộ người “nghèo rớt mồng tơi”, không có cục đất chọi chim? Thậm chí người ta còn “chửi xéo” là kẻ “thừa nói thiếu ăn”! Những người “chịu” theo Chúa chắc chắn cũng bị người ta cho là “tâm thần”, là “ngu xuẩn”, là “dại dột”, hoặc chí ít cũng là “khờ khạo”. Tuy nhiên, “đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi, dù là Do Thái hay Hy Lạp, Đấng ấy chính là Đức Kitô, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa” (1 Cr 1:24). Thật tuyệt vời!

Quả thật, Chúa Giêsu là “dị nhân” đúng nghĩa, bởi vì Ngài có những động thái “ngược đời”, hoàn toàn khác loài người. Trong xã hội cũng vậy (cả đạo lẫn đời), những người có tư tưởng “mới lạ” là những người “đi trước thời đại”, có khả năng “nhìn xa, hiểu rộng”, nhưng họ thường bị coi là cấp tiến, bị xa lánh, bị cô lập, bị ghét bỏ, thậm chí là bị hại. Thật phũ phàng! Thực tế cho thấy đã có những người chỉ được chấp nhận là vĩ nhân sau khi họ chết từ lâu rồi – đơn vị thời gian có thể tính bằng thế kỷ. Thật đáng buồn! Những người có tư tưởng mới mà “yếu bóng vía” sẽ ái ngại, và rồi có thể “bỏ của chạy lấy người”. Còn những người “dị ứng” với những tư tưởng mới thì chỉ là những người không theo kịp thời đại, thậm chí có thể là “tiểu nhân”, không muốn người khác hơn mình, hoặc cố chấp, không muốn thay đổi nếp nghĩ dù vẫn biết mình cổ hủ, lỗi thời. Ngày nay người ta gọi loại người đó là “đầu đất” hoặc “đầu tôm”. Tồi tệ thật!

Đối với “nhà thông thái” Saolê, sau lần ngã-ngựa-chí-tử, ngài chợt nhận ra cái “ngược-đời-xem-chừng-nghịch-lý” kia, và hóa thành Phaolô, và ông đã can đảm xác nhận: “Cái điên rồ của Thiên Chúa còn hơn cái khôn ngoan của loài người, và cái yếu đuối của Thiên Chúa còn hơn cái mạnh mẽ của loài người” (1 Cr 1:25). Thật vậy, có lần Thiên Chúa đã xác định: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta. Trời cao hơn đất chừng nào thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy” (Is 55:8-9). Khoảng cách biệt quá lớn, và chẳng bao giờ phàm nhân có thể hiểu hết Thánh Ý của Ngài. Nhưng Ngài rất công minh chính trực, công bằng tuyệt đối, chắc chắn sẽ “bù lỗ” cho những người chịu thua thiệt ở đời này.

HƯỞNG LUẬT

Trình thuật theo Thánh sử Gioan cho biết rằng…

Gần dịp lễ Vượt Qua, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem, Ngài hết sức ngạc nhiên khi thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền. Ngài liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Ngài đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ.

Bản tính thẳng thắn và nghiêm túc, Chúa Giêsu nói thẳng với những kẻ buôn bán: “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha Tôi thành nơi buôn bán” (Ga 2:16). Lúc đó, các môn đệ “giật mình” nhớ lại lời đã chép trong Kinh Thánh: “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân” (Ga 2:17; Tv 69:10). Thấy Chúa Giêsu “nổi nóng” và dám chê họ sai, người Do Thái ấm ức nên chất vấn Ngài: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” (Ga 2:18). Nhưng Ngài vẫn thản nhiên: “Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại” (Ga 2:19).

Ui da! Ngôi Đền Thờ Giêrusalem phải mất 46 năm mới xây xong, thế mà Chúa Giêsu nói có thể xây lại chỉ nội trong 3 ngày. Ai cũng lắc đầu và nói: “Bó tay luôn!”. Bó toàn thân luôn chứ bó tay là chuyện nhỏ. Đối với họ thì đúng là Chúa Giêsu sinh sống gần kho đạn, “nổ” hết mức, hoặc là “tâm thần” thật. Tuy nhiên, Ngài muốn nói về chính thân thể Ngài mà họ không thể nghĩ kịp tư tưởng của Ngài. Ngay cả các môn đệ, dù đã từng rong ruổi với Ngài khắp nơi, cùng chia ngọt sẻ bùi với Ngài, đúng ra là họ phải hiểu Ngài, thế mà các ông cũng đã “miệng chữ A, mắt chữ O” khi nghe Sư phụ mình nói như vậy. Và chúng ta cũng chẳng hơn gì!

Tất cả còn trong “bức màn bí ẩn”. Mãi đến khi Chúa Giêsu từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ mới “tá hỏa tam tinh” mà nhớ lại điều Ngài đã nói thì mới đủ tin vào Kinh Thánh và lời Ngài nói. Trong lúc Ngài ở Giêrusalem vào dịp lễ Vượt Qua, có nhiều người tin Ngài vì đã chứng kiến các dấu lạ Ngài làm. Thế nhưng chính Đức Giêsu chưa đủ tin họ, vì Ngài biết rõ có gì trong lòng con người.

Chắc chắn chúng ta cũng chẳng hơn gì người Do Thái. Thật vậy, thấy cái gì lạ thì tin ngay, nhưng rồi “đâu lại vào đấy”, xin và được ơn thì tin lắm, xin không được thì “nhăn mặt” và muốn “đặt vấn đề” hoặc lung lay niềm tin. Thậm chí, đôi khi chúng ta cầu nguyện mà kỳ thực chúng ta đang “ngã giá”, “hối lộ” hoặc “mua chuộc” Chúa và các vị thánh mà chúng ta cho là “thiêng lắm”. Quả thật, đó là điều chúng ta phải suy tư nhiều, bởi vì ngày xưa chính Thiên Chúa cũng đã từng đặt vấn đề: “Cho đến bao giờ nữa quý vị từ chối, không tuân giữ các mệnh lệnh và luật lệ của Tôi?” (Xh 16:28). Coi bộ “căng” dữ nghen!

Lạy Thiên Chúa duy nhất mà con tôn thờ, con chẳng khác những kẻ bơ vơ, lạc hướng trong thế giới ngày nay, vì khó tìm được người thực sự đáng tin cậy, trong khi xung quanh con có nhiều loại thần ô uế, thần tài, thần nhục dục, thần danh vọng, thần địa vị, thần quyền lực,… nhất là thần hóa “cái tôi”. Đôi khi con còn mắc những chứng bệnh trầm kha trong cách nhìn, trong nếp nghĩ, và trong lối sống, thế nên con vẫn làm ngơ những người sống bên lề xã hội, mặc họ bị bóc lột, bị áp bức, bị khinh miệt, bị tước đoạt nhiều thứ… Con chân thành xin lỗi Chúa, cầu xin Ngài thương giúp con nhận diện chính mình để có thể nhìn rõ tha nhân mà chạnh lòng thương xót họ bằng chính trái tim của Đức Kitô, đồng thời cũng xin giúp con can đảm chấp nhận mọi thứ dù trong hoàn cảnh nào. Con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng cứu độ nhân loại. Amen.

————

(*) Hội Thánh có năm điều răn:

– Thứ nhất: Dự lễ và kiêng việc xác ngày Chúa Nhật cùng các ngày lễ buộc;

– Thứ hai: Xưng tội trong một năm ít là một lần;

– Thứ ba: Rước Mình Thánh Chúa trong mùa Phục Sinh;

– Thứ bốn: Giữ chay và kiêng thịt những ngày Hội Thánh buộc;

– Thứ năm: Góp công góp của xây dựng Hội Thánh, tùy theo khả năng của mình.

Về mục lục

.

THANH SẠCH TÂM HỒN

Lm. Jos. DĐH.

Có những người lầm đường vì vô ý trượt ngã, có những kẻ cố tình quên đi lời răn dạy của tiền nhân, chỉ vì thích mạo hiểm, muốn làm giầu tiền của vật chất, khi té ngã, khó có thế đứng dậy được. Có một số bậc làm cha mẹ, thấy con sai lầm, mà không dám sửa chữa, sợ con phật ý, dẫn đến nguy hiểm chết người. Chỉ vì cả nể, vì thành tích, để rồi có những sinh viên tốt nghiệp, ra trường, kiến thức rỗng, gây nhiều thiệt hại cho ra đình, xã hội. Khuynh hướng tự nhiên trong ứng xử là tốt khoe, xấu che, không ai dại dột tới độ “cầm pháo cho người ta đốt”, chẳng ai thích thú gì khi được người ta đặt cho danh hiệu “anh hùng rơm”. Tiếc xót mà xã hội hay nói tới đó là quyền lợi bị xâm phạm, cái mất lớn và đáng sợ hơn là mất uy tín, lương tâm bất ổn, Kitô giáo chúng ta xem điều đáng sợ nhất là tâm hồn dơ bẩn, cuộc sống không niềm tin.

Đền thờ, nhà thờ, là chốn linh thiêng, vậy mà người ta vô tâm đến buôn bán làm ô uế, làm ảnh hưởng xấu đến sự linh thánh của đền thờ. Đức Giêsu hôm xưa hết sức giận dữ, lấy dây thừng bện làm roi xua đuổi, Ngài đòi mọi người hãy trả lại đúng ý nghĩa ban đầu, đền thờ phải là nơi dành cho việc thờ phượng Thiên Chúa. Hành động gay gắt của Đức Giêsu cho thấy giữa “biết và sống” là một khoảng cách, giữa lợi lộc vật chất và đời sống tâm linh luôn là một cám dỗ to lớn đáng ngại. Xét theo lý lẽ ở đời, cha mẹ là người có quyền la mắng con cháu, cha mẹ phải có trách nhiệm nhắc nhớ con cháu về lời nói việc làm của chúng. Xét theo tình cảm tự nhiên: con khôn cũng là con mẹ, mẹ dại cũng là mẹ con. Dù ở mức độ lý hay tình, hẳn Đức Giêsu vẫn mơ ước con người hãy đặt tình yêu thương vào trong mọi tương quan với Chúa và tha nhân.

Người xưa có câu: sói vào nhà, không mất gà cũng mất vịt. Rõ ràng, một khi sự xấu xâm nhập vào gia đình, tâm hồn con người bị dơ bẩn, cho dù giầu sang phú quý, dù có xức dầu thơm hảo hạng, người ta sẽ không thể tránh khỏi bất hạnh, tâm trí, môi miệng làm sao lại không thốt lên lời hôi tanh ? Trong đời sống thiêng liêng, sự xấu hay tội lỗi, nếu cứ lì lợm ở mãi trong tâm hồn, không những đè bẹp ta chết, mất linh hồn, mà sẽ còn làm ảnh hưởng không ít đến con cháu, người thân. Có thể lúc ban đầu, những vị trông coi, quản lý đền thờ, họ nghĩ việc đổi tiền, bán của lễ cho khách hành hương là việc làm bác ái, không phải là không có lý. Rõ ràng về lâu về dài, “vật chất, lợi nhuận”, đã xâm nhập và làm xáo trộn khung cảnh linh thiêng của đền thờ, sự xấu lớn dần và biến nơi thờ phượng thành nơi buôn bán.

Trong mưu toan tính toán rất tự nhiên, bất cứ ở đâu dễ buôn bán làm giầu được, người ta gọi là cơ hội trời cho, do đó không thể chậm trễ, dù nơi đó là nhà thờ, hay đền thờ. Khi quyền lợi bị phá đổ, những người Do thái tỏ ra rất bực tức họ hỏi: “ông hãy tỏ cho chúng tôi thấy dấu gì là ông có quyền làm như vậy ?”. Đức Giêsu đã trả lời thật chí lý: “các ngươi cứ phá huỷ đền thờ này đi, nội rong ba ngày, Ta sẽ xây dựng lại”. Đúng, không có ai đủ can đảm đập phá đền thờ để xem Đức Giêsu sẽ thực hiện phép lạ thế nào, vì thế mà họ đã hiểu rất nên tôn trọng về đền thờ vật chất do cha ông họ xây dựng. Từ việc trả lại vẻ sạch đẹp linh thiêng cho đền thờ vật chất, mỗi người mới đủ khôn ngoan để bảo quản đền thờ, đủ uy tín chăm lo cho sự thanh sạch tâm hồn, vì đền thờ, vì tâm hồn đều là nơi Thiên Chúa ngự.

Lấy lại vẻ đẹp cho đền thờ Giê-ru-sa-lem, là trả lại bầu khí trang nghiêm thánh thiện cho việc thờ phượng Thiên Chúa, cũng còn nói lên ý nghĩa con cháu phải tôn trọng công sức của tiền nhân họ mất 46 năm vất vả xây dựng. Thanh sạch tâm hồn, là lấy lại được vẻ đẹp ban đầu Thiên Chúa tạo dựng con người giống hình ảnh Ngài. Một khi con người đã làm đền thờ ô uế, con người đã làm cho tâm hồn dơ bẩn, rất cần phải có uy quyền và sự thẳng thắn: thương cho roi cho vọt. Đức Giêsu đã mạnh mẽ thanh tẩy đền thờ, Ngài còn có ý nói tới đền thờ tâm hồn chúng ta ; hãy kêu cầu, đặt tin tưởng vào tình yêu và quyền năng của Ngài. Ngày hôm nay, Chúa Giêsu vẫn mong muốn chúng ta hãy xem lại bàn thờ gia đình, nhà thờ giáo xứ, đền thờ tâm hồn, dù hoàn cảnh, thời thế, có khác xưa, nhưng Thiên Chúa vẫn ưa thích hiện diện và ngự thật nơi tâm hồn thanh sạch mà thôi.

Người ta có kể câu truyện “dạy con” như sau: có một ông chồng phấn khởi mang về nhà một cuốn sách dầy cộm, ông ta nói với người vợ, “bà nó ơi”, tôi vừa kiếm được cuốn sách giáo dục con đây rồi, phen này thằng bé nhất định phải nên người hữu ích. Chị vợ, thôi đi ông ơi, cứ dạy con theo lối cũ đó là kinh nghiệm của tiền nhân: gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. “Gương bày lôi kéo” đã là cách giáo dục con cháu tuyệt vời rồi, từ xa xưa, Đức Giêsu đã có ý nhắc chúng ta phải thường xuyên lưu ý đến sự thanh sạch, đừng cậy dựa vào tài liệu sách vở, hãy cậy dựa vào tình yêu và ơn Chúa để tâm hồn luôn sạch đẹp. Suốt ba năm đi rao giảng, giáo huấn, chữa bệnh, trừ quỷ, làm nhiều phép lạ, và rồi Chúa Giêsu chỉ tập trung vào giới luật mến Chúa yêu người. Hiểu sai, hiểu nhầm, đều có nguy cơ sai đường lạc lối, thanh tẩy đền thờ vật chất là cần thiết, Chúa Giêsu còn muốn chúng ta hãy ý thức việc sám hối, kêu cầu sự hiện diện của tình yêu Chúa, hầu tâm trí môi miệng và cách cư xử của chúng ta mãi ngập tràn tình yêu thương. Amen.

Về mục lục

.

NHIỆT THÀNH VỚI NHÀ CHÚA

Lm. Giuse Nguyễn Văn Hữu

Tin mừng thánh Gioan hôm nay mời gọi chúng ta cùng hành hương tiến lên đền thờ dự lễ, như Đức Giê-su về Giêrusalem tham dự ngày lễ Vượt qua của Đạo Dothái.

Trong đoàn người hành hương Giê-ru-sa-lem, không ai nhận ra Đền thờ Giêrusalem đã bị tục hoá, không ai thấy cần phải thanh tẩy Đền thờ, không ai coi Đền thờ là nhà Cha mình, không ai còn nhiệt tâm với Nhà Chúa, ngoại trừ Đức Giê-su.

Vâng, tất cả đều mất ý thức về Đền thờ, chỉ còn mình Đức Giê-su. Đền thờ được xây dựng với mục đích thờ phượng và là nơi Thiên Chúa ngự trị. Thế mà con người ngang nhiên chuyển đổi mục đích, biến nơi thờ phượng thành chợ búa và tiền bạc thành đối tượng tìm kiếm của con người… Chuyển đổi mục đích của Đền thờ như thế, con người đã công khai xua đuổi Thiên Chúa ra khỏi Đền thờ và rước tiền bạc vào Đền thờ chiếm chỗ Thiên Chúa.

Vì nhiệt tâm với Nhà Chúa, Đức Giê-su đã nổi nóng, một cơn nóng của người con thấy Cha mình bị xúc phạm trầm trọng, cơn nóng của tình yêu khi chứng kiến những cảnh phản bội trắng trợn của con người, cơn nóng giận của vị Thiên Chúa làm người khi tận mắt chứng kiến con người thản nhiên biến nơi thờ phượng thành chợ búa, kiếm tiền… “Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả chiên cũng như bò ra khỏi Đền thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những kẻ bán bồ câu: “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán”.

Hành động mạnh tay của Đức Giê-su làm cho người Do-thái phải chú ý. Họ vặn hỏi Người: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” Đức Giê-su trả lời: “Các ông cứ phá hủy Đền thờ này đi! Nội trong ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại”.

Phải mất 46 năm mới xây xong Đền thờ Giê-ru-salem. Thế mà Đức Giê-su tuyên bố “phá Đền thờ, rồi tự mình xây lại trong ba ngày”, nghĩa là làm sao?  Đức Giê-su muốn nói rằng ngoài đền thờ vật chất là Giê-ru-sa-lem, còn có một Đền thờ thiêng liêng và sống động khác. Đó chính là Thân thể Người.

Giống như người Do-thái, hành động của Đức Giê-su trong Tin mừng cũng gây chú ý cho người Ki-tô hữu chúng ta ngày nay. Nhưng khác với người Do-thái, chúng ta không phẫn nộ và cũng không vặn hỏi Đức Giê-su, mà chúng ta tự hỏi mình và tự hỏi nhau rằng:

Trong cộng đoàn phụng vụ hôm nay, có bao nhiêu người ý thức được như Chúa Giêsu coi Đền thờ là nhà của Cha mình cần phải gìn giữ?

Có bao nhiêu người ngày hôm nay hiểu được lời Đức Giê-su đã nói trong Tin mừng, để luôn ý thức rằng ngoài đền thờ vật chất ra còn có một ngôi đền thờ thiêng liêng sống động. Đó chính là Hội Thánh, Thân Mình màu nhiệm  Đức Ki-tô, mà Người là Đầu, còn chúng ta là chi thể?

Có bao nhiêu người ngày hôm nay còn nhiệt thành với Nhà Chúa, với việc Đạo, mà không thờ ơ trễ nải, để gìn giữ và xây dựng những ngôi Đền thờ dâng kính Chúa, nhất là những ngôi Đền thờ thiêng liêng bằng việc thực thi “Mười Điều Răn Chúa” trong cuộc đời?

Có bao nhiêu người ngày hôm nay thấy Đền thờ vật chất cũng như thiêng liêng đã bị tục hóa và băng hoại, cần phải nhanh chóng và mạnh tay thanh tẩy, để trả lại sự trang nghiêm cho Đền thờ, xứng đáng là nơi Thiên Chúa ngự trị?

Câu trả lời xin nhường lại cho mỗi người chúng ta khi để lương tâm mình đối diện với Chúa.

Về mục lục

.

TÔI LÀ ĐỀN THỜ

Lm Trịnh Ngọc Danh

Tại một hội đường Do thái nọ, người ta không chuyền tay nhau chiếc giỏ quyên tiền như vẫn thường thấy ở các nhà thờ Kitô giáo. Cách quyên tiền của họ là bán vé vào cửa trong những dịp lễ lớn; vì vào những ngày ấy, rất đông tín đồ đến hội đường, và đó cũng là những dịp cho người ta tỏ ra hào phóng.

Đúng vào một dịp lễ lớn, một cậu bé chạy đến hội đường để tìm cha cậu; nhưng người gác cửa không cho vào, vì cậu bé không có vé. Cậu bé phân bua với người gác cửa: “ Thưa bác, cháu có một chuyện rất quan trọng.” Nhưng người gác cửa từ chối: “ Những người không mua vé như chú mày thì luôn luôn phịa ra những lý do quan trọng để vào hội đường.” Cậu bé cố năn nỉ: “ Xin bác làm ơn cho cháu vào. Cháu có chuyện khẩn cấp lắm, bác ạ. Cháu chỉ vào một phút rồi ra ngay thôi.” Người gác cửa có vẻ động lòng. Ông nói với cậu bé: “ Được, nếu vậy thì vào đi. Nhưng nếu tao thấy chú mày cầu nguyện trong đó thì đứng có trách!”

Việc cầu nguyện trở thành một phương tiện để người ta trục lợi! Tôn giáo trở thành một tổ chức độc quyền. Lại cũng có trường hợp người ta biến đền thờ, nơi cầu nguyện thành những nơi buôn thần bán thánh. Quyên góp tiền để trang trải các chi phí sinh hoạt là chuyện hợp lý, nhưng người ta thường biến thánh đường thành những địa điểm để quyên góp dưới nhiều hình thức nhân các dịp lễ lớn từ thức ăn cho đến những sinh hoạt vui chơi ca hát.

“Gần đến lễ Vượt Qua của người Do thái, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem. Người thấy trong Đền Thờ, có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền. Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ.” ( Ga 2:13-15) Đây là lần duy nhất Đức Giêsu nổi giận: “ Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” Lý do Đức Giêsu nổi giận và có hành động quyết liệt, vì người ta đã biến Đền Thờ là nơi tôn kính, gặp gỡ Thiên Chúa, là nơi cầu nguyện thành một thứ chợ búa. Ngài thanh tẩy Đền Thờ.

Hành động thanh tẩy đền thờ của Đức Giêsu là một sự chống lại việc thương mại hóa tôn giáo và việc trần tục hóa khung cảnh thiêng liêng của đền thờ. Nhưng qua đó, Đức Giêsu còn muốn phê phán hệ thống thờ phượng của người Do Thái. Đối với Ngài, các lễ nghi và hiến tế súc vật trong đền thờ không còn phù hợp nữa. Ngài muốn thay thế lối thờ phượng với hiến tế lễ vật bằng lối thờ phượng trong tinh thần. Ngài cũng phản đối đường lối tôn giáo chật hẹp theo chủ nghĩa dân tộc cục bộ, độc quyền bằng đường lối mở rộng cho hết mọi dân tộc. Đền thờ không phải là nơi để bảo vệ ích kỷ hẹp hòi cho một dân tộc nào mà là một nơi thờ phượng và cầu nguyện cho mọi quốc gia, mọi dân tộc.

Từ việc thanh tẩy Đền Thờ về vật chất, Đức Giêsu hướng chúng ta đến việc thanh tẩy đền thờ tâm hồn của mỗi người. Khi thấy Đức Giêsu có hành động quyết liệt về việc biến đền thờ thành sao huyệt của bọn cướp, thành nơi buôn bán, những người Do thái đã hỏi Ngài: “ Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” Đức Giêsu đã trả lời: “ Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi; nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại.” Ngôi Đền Thờ mà Ngài hứa sẽ xây dựng lại trong ba ngày, đó chính là cái chết và sự phục sinh của Ngài. Đây cũng là lời ám chỉ đền thờ linh hồn nơi thân xác của chúng ta như thánh Phaolô đã viết cho tín hữu Côrintô: “ Nào anh em chẳng biết rằng thân xác anh em là một phần thân thể của Đức Kitô sao?” ( 1 Cr 6:15a) Ai phá hủy đền thờ của Thiên chúa nơi chính mình và nơi người khác thì hãy thức tỉnh với lời của thánh Phaolô: “ Ai phá hủy Đền thờ Thiên Chúa, thì Thiên Chúa sẽ hủy diệt kẻ ấy. Vì Đền thờ Thiên Chúa là nơi thánh, và Đền Thờ ấy chính là anh em.” ( 1 cr 3:17)

Tôi là đền thờ, nhưng phải là đền thờ như thế nào để Thiên Chúa không hủy diệt?

Về mục lục

.

CHÚA GIÊSU THANH TẨY ĐỀN THỜ

Lm Giuse Nguyễn Văn Tuyên

 Trong sách Tin Mừng, hiếm khi chúng ta thấy Đức Giêsu nổi giận. Ngài bình thản đón lấy nụ hôn phản bội của Giuđa. Ngài lặng lẽ trước những    lời cáo gian buộc tội của phường gian ác. Chính Ngài đã mời gọi chúng ta hãy học nơi Ngài bài học hiền lành và khiêm nhượng.

Tại sao lại phải thanh tẩy đền thờ ?

Vậy mà hôm nay, trong bài Tin Mừng, chúng ta lại thấy Đức Giêsu dùng roi để đuổi những người buôn bán bồ câu, chiên bò, Ngài còn lật nhào bàn ghế của những người đổi bạc! Vậy đâu là lý do khiến Chúa Giêsu phải nổi giận như vậy?

Thực ra, lúc ban đầu, những người quản lý đền thờ có thể đã tổ chức bán chiên bò, chim bồ câu, hay đổi tiền đổi bạc với tinh thần phục vụ, với ý hướng ngay lành là để giúp cho người lên đền thờ có sẵn lễ vật, khỏi phải mang theo từ xa. Cũng là một thứ dịch vụ. Thế nhưng có lẽ tất cả là do ma lực của đồng tiền. Tiền bạc là một cái dốc êm ả và người ta cũng có thể bị tuột trên cái dốc này một cách nhẹ nhàng mà không hay biết.

Có biết bao nhiêu việc khởi đầu là phục vụ, là cứu trợ, là bác ái, là từ thiện, là tôn vinh Chúa và mưu ích cho các linh hồn, cho xã hội. Nhưng rồi theo hơi men của đồng tiền đã biến thành chuyện kinh tài thuần tuý, chạy theo lợi nhuận, mưu cầu địa vị, thanh danh hay để phục vụ cho quyền lực riêng cho mình. Chính vì vậy mà lợi nhuận sẽ kéo theo gian dối, chèn ép, bất hoà và bất công.

Và như chúng ta đã thấy, đền thờ, mặc dù vẫn được coi là nơi thiêng liêng, nơi để con người hướng tâm hồn lên trên những cái trần tục, chóng qua, nơi giúp con người tìm gặp được sự thánh thiêng, cũng có thể biến thành chợ búa, thành hang trộm cướp, nơi người ta cãi cọ nhau, giành giật nhau.

Trước cảnh tượng như vậy, cùng với lòng nhiệt thành đối với nhà Chúa, Ngài đã lấy dây thừng làm roi để xua đuổi phường buôn bán và quân đổi tiền ra khỏi đền thờ. Ngài đổ tung tiền của họ xuống đất và xô nhào bàn ghế của họ.

Khi thanh tẩy đền thờ Giêrusalem, Chúa cũng muốn thanh tẩy ngôi đền thờ tâm hồn mỗi người chúng ta.

Với chúng ta, kể từ khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, tâm hồn chúng ta đã trở nên như một đền thờ, một gian cung thánh sống động, một nơi cho Thiên Chúa ngự trị. Thế nhưng, cùng với thời gian, lòng đam mê tiền bạc, của cải vật chất đã xô đẩy chúng ta vấp phạm hết tội này đến tội khác. Bởi vì như người ta thường nói: “Tiền bạc là một tên đầy tớ tốt, nhưng nó lại là một ông chủ hà khắc”. Thế nên, dần dà, theo dòng thời gian, tiền bạc bóp nghẹt những tình cảm cao đẹp nhất của chúng ta.

Quả vậy, vì đam mê chạy theo tiền bạc mà chúng ta sao lãng những bổn phận đối với Chúa. Vì đam mê chạy theo tiền bạc, chúng ta sẵn sàng gian tham, chèn ép và đối xử bất công với những người chung quanh. Vì đam mê chạy theo tiền bạc, chúng ta sẵn sàng trộm cắp, ăn gian nói dối, ăn hối lộ… Tất cả những tội lỗi phát sinh từ lòng đam mê chạy theo tiền bạc ấy, đã biến tâm hồn chúng ta trở nên như một cái chợ, một hang ổ trộm cướp, chứ không còn phải là một gian cung thánh, một ngôi đền thờ sống động cho Chúa nữa.

Vậy hôm nay, Khi thanh tẩy đền thờ Giêrusalem, Chúa cũng muốn thanh tẩy ngôi đền thờ tâm hồn mỗi người chúng ta.

Chúng ta phải làm gì để giữ cho đền thờ là tâm hồn luôn trong trắng, xứng đáng là nơi Thiên Chúa ngự trị?

Thánh Phaolô đã từng quả quyết: “Anh em không biết rằng thân xác anh em là đền thờ Chúa Thánh Thần sao?” (1Cr 6,19). Thật buồn khi biết rằng có những người trước đây vốn là người đạo đức mà nay đã trở nên xấu xa. Có những người con ngoan hiền mà nay trở nên hư hỏng. Có những đền thờ thánh thiêng đã trở nên phàm tục. Bởi vì những đam mê vô độ của thân xác đã trục xuất Thánh Thần ra khỏi lòng mình.

“Hãy đem tất cả những thứ này ra khỏi đây!” Chúa Giêsu hôm nay cũng giận dữ như thế khi thấy con người của chúng ta bị vấy bẩn, đền thờ của Ba Ngôi bị nhơ nhớp.

Để thanh tẩy đền thờ tâm hồn, chúng ta cũng hãy biết đem ra khỏi thân xác tất cả những gì là bất xứng, những gì là không phù hợp với Thánh Thần, như: Tính ghen tương, đố kỵ; tính nóng nảy giận hờn; tính tham lam vô độ… Tất cả những thứ đó đã và đang làm vẩn đục tâm hồn chúng ta, làm cản trở ân sủng thiêng liêng của Thiên Chúa và chiếm chỗ của Thánh Thần trong tâm hồn ta.

Khi dạy chúng ta phải thanh tẩy đền thờ tâm hồn mình, Thiên Chúa cũng mời gọi chúng ta cũng hãy biết tôn trọng người khác, tức là những ngôi đền thờ xung quanh chúng ta.

Chúng ta đang sống trong một xã hội ngày càng trở nên văn minh hiện đại, đáng lý ra, phẩm giá của con người càng phải được coi trọng hơn mới đúng. Thế nhưng, dường như là ngược lại. Nhân phẩm của con người đang ngày càng bị coi rẻ, đặc biệt là ở những nước kém phát triển. Bằng chứng là người ta sẵn sàng đâm chém nhau chỉ vì những chuyện cỏn con; người ta sẵn sàng lợi dụng chức quyền, để ức hiếp dân lành (như vụ ở Tiên Lãng – Hải Phòng vừa qua chẳng hạn).

Khủng khiếp hơn nữa, nhiều chính phủ còn sẵn sàng cho phép hay ủng hộ cho việc phá thai. Ở các nước phát triển, người ta tự hào vì là quốc gia dẫn đầu vì có những phát kiến mới về khoa học; tự hào vì là nước đã đạt được những thành tựu vượt bậc về kinh tế; còn Việt Nam chúng ta, không biết chúng ta sẽ nghĩ gì khi biết rằng, chúng ta là quốc gia có tỉ lệ phá thai nhất nhì trên thế giới, trong đó người Công Giáo chúng ta không phải là không góp phần vào đó !!!

Nếu ai cũng biết nhìn người anh em như những ngôi đền thờ sống động của Thiên Chúa, thì chắc chắn chúng ta sẽ biết tôn trọng nhân vị và phẩm giá của họ hơn.

Trước những biến cố lớn hay vào những dịp lễ, chúng ta thường có thói quen dọn dẹp nhà cửa, trang hoàng bài trí căn phòng chúng ta ở cho khang trang, sạch đẹp. Cũng vậy, để đón mừng màu nhiệm Vượt Qua của Đức Kitô, một biến cố vô cùng trọng đại, chúng ta không thể nào không dọn dẹp ngôi nhà tâm hồn mình cho xứng hợp. Vậy Mùa Chay chính là cơ hội thuận tiện để giúp chúng ta sửa chữa, tân trang ngôi nhà tâm hồn mình.

Ước mong rằng, hôm nay đây, khi Chúa trở lại viếng thăm chúng ta, thay vì giận dữ, Ngài sẽ vui mừng ngự vào ngôi nhà tâm hồn mỗi người chúng ta, bởi vì mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng. Amen.

Về mục lục

.

SUY NIỆM CHÚ GIẢI LỜI CHÚA CHÚA NHẬT 3 MÙA CHAY

Lm. Inhaxio Hồ Thông

Chúa Nhật III Mùa Chay Năm B này có thể được gọi là “Chúa Nhật về sự thánh thiện của Thiên Chúa”.

Xh 20: 1-17

Bài Đọc I trích từ sách Xuất Hành trình bày Thập Giới trong đó việc thờ phượng Thiên Chúa chân thật và tôn kính Danh Thánh của Ngài được định vị ngay ở hàng đầu tiên.

1Cr 1: 22-25

Bài Đọc II, trích từ thư thứ nhất của thánh Phao-lô gởi tín hữu Cô-rin-tô, dành một chỗ đặc biệt cho biến cố Tử Nạn: Đấng Mê-si-a bị đóng đinh là hình ảnh kỳ chướng đối với người Do thái và điên rồ đối với dân ngoại, nhưng đó lại là sự khôn ngoan khôn dò của Thiên Chúa.

Ga 2: 13-25

Tin Mừng Gioan tường thuật hoạt cảnh Đức Giê-su đuổi những người buôn bán ra khỏi Đền Thờ, vì họ làm ô uế nơi Thiên Chúa ngự giữa dân Ngài.

BÀI ĐỌC I (Xh 20: 1-17)

Sách Xuất hành là cuốn sách thứ hai trong Ngũ Thư. Sách tường thuật cuộc ra khỏi Ai-cập và giai đoạn đầu tiên của cuộc hành trình trong hoang địa. Biến cố này được định vị có lẽ vào thế kỷ thứ mười ba trước Công Nguyên (giữa 1250 và 1230).

Qua trung gian của ông Mô-sê, Thiên Chúa không chỉ giải thoát dân Ít-ra-en khỏi cảnh đời nô lệ bên Ai-cập, nhưng Ngài còn quy tụ dân và ban cho họ Lề Luật. Thập Giới chỉ là một phần rất nhỏ của Luật Mô-sê, nhưng phải nói là căn bản của Luật Mô-sê. Trong các bộ luật được gặp thấy trong Ngũ Thư chỉ có Thập Giới được đặt vào bối cảnh của cuộc Thần Hiển, ở đó Thiên Chúa trực tiếp phán với dân Ngài (Xh 20: 18-19); còn các bộ luật khác Thiên Chúa ban gián tiếp cho dân Ngài qua trung gian của ông Mô-sê.

Trong Ngũ Thư, có hai bản văn Thập Giới: bản văn của sách Xuất Hành (Xh 20: 1-17) và bản văn của sách Đệ Nhị Luật (Đnl 5: 6-21) với vài tiểu dị. Hai bản văn nêu lên hai lý do khác nhau về việc tuân giữ ngày sa-bát. Trong Thập Giới của sách Xuất Hành, lệnh truyền tuân giữ ngày sa-bát quy chiếu đến cuộc Sáng Tạo (Xh 20: 11) để nêu bật tính chất tôn giáo của ngày sa-bát; còn trong Thập Giới của sách Đệ Nhị Luật, lệnh truyền tuân giữ ngày sa-bát quy chiếu đến cuộc giải phóng khỏi cảnh đời nô lệ bên Ai-cập (Đnl 5: 15) để nhấn mạnh tính chất xã hội của ngày sa-bát. Cả hai bản văn này đều cho thấy chúng không là bản văn nguyên thủy nhưng được khai triển rồi. Vài chi tiết cho thấy chúng được gởi đến dân chúng không còn hành trình trong hoang địa nhưng đã định cư rồi.

  1. Tính chất cổ xưa của Thập Giới

Có nhiều dấu chỉ cho thấy tính chất cổ xưa của Thập Giới. Việc luật được ghi khắc trên hai bia đá là nét đặc trưng cho thấy tính chất cổ xưa của nó. Mặt khác, cách thức luật được trình bày nhắc nhớ vài hiệp ước được soạn thảo ở miền Cận Đông vào giữa những thế kỷ thứ mười lăm và mười ba trước Công Nguyên, nhất là những hiệp ước được ký kết giữa các vua Hít-ti và các vua Át-sua hay giữa vua Hít-ti và Pha-ra-ô Ai-cập. Vị bá vương đề xuất hiệp ước của mình với các chư hầu khi nhắc lại cho họ trước tiên những ân phúc mà vua đã ban cho họ. Cũng vậy, Đức Chúa nhắc lại cho dân Do thái rằng Ngài đã can thiệp để giải phóng họ khỏi miền đất nô lệ. Giờ đây, Ngài ngỏ lời với họ như với những con người tự do, những con người được luật pháp bảo vệ hẳn hoi; nhưng bù lại, Ngài đưa ra những yêu sách của mình.

Thập Giới được Thiên Chúa ban trong khung cảnh cuộc Thần Hiển trên núi thánh Xi-nai. Ở viện bảo tàng Louvre, có một tấm bia đá trên đó ghi khắc Bộ Luật Ba-by-lon của vua Hammourabi, vào thế kỷ thứ mười tám trước Công Nguyên. Ở đỉnh của tấm bia đá này như đỉnh của một ngọn núi, biểu thị thần Shamash và vua Hammourabi. Vua này nhận được tước hiệu: “Vua Công Chính mà thần Shamash đã ban luật cho vua”. Chúng ta cũng không thể không liên tưởng đến vua Hy-lạp là Minos. Vào cũng một thời kỳ này, vua leo lên ngọn núi thánh Crète để suy niệm và cầu nguyện suốt chín năm; sau đó vua ra sức làm cho sự công chính ngự trị trong vương quốc của mình. Thế giới của thiên niên kỷ thứ hai trước Công Nguyên có những truyền thống chung và sử dụng những hình ảnh tôn giáo tương tự nhau.

  1. Nội dung của Thập Giới

Thập Giới trình bày một tổng đề về những bổn phận tôn giáo và luân lý. Vả lại, con số “mười” đánh dấu sự viên mãn. Trong số mười giới luật, tám giới luật được phát biểu theo hình thức phủ định tức lệnh cấm: “Ngươi không được…”; còn hai giới luật được đặt vào giữa Thập Giới và được phát biểu theo hình thức khẳng định tức lệnh buộc: tuân giữ ngày sa-bát để kính Đức Chúa và giữ trọn đạo hiếu với cha mẹ (20: 8-12). Thập Giới được phân chia thành những giới luật để nhắc nhớ những bổn phận đối với Thiên Chúa và những bổn phận đối với tha nhân.

Hình thức phủ định nhắc nhớ hình thức mà chúng ta gặp thấy trong một cuốn sách của Ai-cập có nhan đề “Những người đã qua đời”, ở đó người qua đời tự bào chữa mình trước tòa án của thần Orisis, thần của những người chết:

      Tôi đã không ăn cắp…

      Tôi đã không giết người…

      Tôi đã không nói láo…

      Tôi đã không ngoại tình…

      Tôi đã không làm chứng gian…

      Tôi đã không khinh thường Thiên Chúa trong lòng…

      Luân lý của người Ai-cập gần với luân lý Kinh Thánh hơn luân lý của người Ca-na-an và của những dân tộc khác miền Cận Đông hay của dân Hy-lạp. Thập Giới được phân chia thành những giới luật, chúng nhắc nhớ những bổn phận đối với Thiên Chúa và những bổn phận đối với tha nhân.

2.1- Bổn phận đối với Thiên Chúa

Những bổn phận đối với Thiên Chúa cốt yếu là những lời cảnh báo mà Thiên Chúa nhắc nhở dân Do thái khi dân định cư ở giữa dân ngoại: không được tạc các tượng thần; không được thờ lạy các tượng thần đó, nhưng chỉ phụng thờ Thiên Chúa độc nhất. “Đức Chúa, Thiên Chúa ghen tuông” là cách diễn tả tính không nhân nhượng của Ngài. Đoạn văn này chứa đựng một ghi nhận hùng hồn bằng con số: những kẻ ghét Ngài, Ngài phạt con cháu đến “ba bốn đời”, nhưng những ai yêu mến Ngài, Ngài giữ trọn niềm nhân nghĩa đến “ngàn đời”. Lối nói song đối nghịch đảo nàydiễn tả lòng xót thương nhân hậu vô cùng tận của Thiên Chúa: Ngài trừng phạt có chừng có mực, nhưng Ngài yêu thương vô bờ bến. Đây là kinh nghiệm về mối quan hệ của dân Do thái với Thiên Chúa của mình trong lịch sử của dân tộc mình: Thiên Chúa nổi giận, giận trong giây lát, nhưng Ngài yêu thương, thương cho đến trọn một đời.

Tuy nhiên, trong Thập Giới chúng ta không gặp thấy lệnh buộc: “Hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng hết dạ, hết sức anh em”. Biểu thức này chịu ảnh hưởng của các ngôn sứ bút ký như ngôn sứ A-mốt và nhất là ngôn sứ Hô-sê.

Bổn phận của dân đối với Thiên Chúa liên quan đến định chế ngày sa-bát: “Ngươi hãy nhớ ngày sa-bát…”. Lệnh buộc này nhấn mạnh nét đặc thù của dân Ít-ra-en: mọi ngày sống trong một tuần lễ phải hướng đến ngày sa-bát, ngày của Chúa, Đấng đem lại ý nghĩa cho cuộc sống.

2.2- Bổn phận đối với tha nhân

Với những bổn phận đối với tha nhân, Thập Giới trở về luân lý phổ quát, có giá trị thường hằng và khắp nơi. Điều cốt yếu ở nơi những bổn phận này là tôn trọng gia đình, con người và của cải. Tuy nhiên, những ý định ẩn kín ở trong lòng con người được gợi lên ở đây: “Ngươi không được ham muốn…”. Căn nguyên của mọi tội lỗi hệ tại ở trong lòng con người. Khẳng định nà ychuẩn bị giáo huấn của các ngôn sứ và của chính Đức Giê-su.

Cuối cùng, chúng ta ghi nhận rằng lệnh buộc “Ngươi phải yêu đồng loại như chính mình” cũng không được gặp thấy ở Thập Giới. Huấn lệnh này được gặp thấy ở sách Lê-vi (19: 18).

  1. Nét độc đáo của Thập Giới

Tuy nhiên, Thập Giới bày tỏ nét độc đáo của riêng mình. Chắc chắn nó dựa trên luân lý tự nhiên, nhưng nguồn gốc của nó thì siêu việt: chính Thiên Chúa đích thân ban Thập Giới cho dân Ngài. Thập Giới chủ yếu lấy sự thánh thiện của Thiên Chúa làm khuôn vàng thước ngọc, vì thế Luân Lý của Thập Giới trổi vượt trên luân lý của dân ngoại chung quanh, nhất là ở nơi lời kêu gọi ăn ngay ở lành. Tính siêu việt này sẽ đảm bảo sự thăng tiến tinh thần của một dân tộc nhỏ bé có một vận mệnh đặc biệt.

Thập Giới được đặt ở dưới dấu chỉ lịch sử của cuộc giải phóng khỏi Ai-cập. Chúng ta hãy đọc lại lời mào đầu, ở đây Đức Chúa không phán như trước đây: “Ta là Thiên Chúa của cha ông ngươi: Thiên Chúa của Áp-ra-ham, của I-sa-ác và của Gia-cóp”, nhưng “Ta là Đức Chúa, Chúa của ngươi, đã đưa ngươi ra khỏi Ai-cập, khỏi cảnh nô lệ”. Đức Chúa tự giới thiệu mình như Đấng Giải Phóng. Chính ách nô lệ khác mà giờ đây Thiên Chúa muốn giải phóng dân Ngài, tức ách nô lệ của tội lỗi, nhằm làm cho họ thành một dân thánh.

BÀI ĐỌC II (1Cr 1: 22-25)

Đoạn văn trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô gởi tín hữu Cô-rin-tô được cấu trúc rất chặc chẽ. Một cách nào đó, đoạn trích này tự nó là trọn nghĩa; tuy nhiên, để hiểu chiều kích của đoạn trích này rõ hơn, chúng ta đặt nó vào trong bối cảnh của bức thư.

Xin được nhắc lại cách vắn tắt: các tín hữu Cô-rin-tô bất hòa với nhau về những nhà rao giảng của họ. Những bất hòa này đã dẫn đến những bè phái. Chống lại những chia rẽ này, thánh Phao-lô vạch cho họ thấy rằng óc bè phái không phù hợp với tinh thần Tin Mừng. Đối với những người thích“lý sự” tự cho mình là “khôn ngoan hiểu biết”, thánh Phao-lô nhắc nhở rằng thánh nhân đã không rao giảng cho họ những lời lẽ khôn ngoan, nhưng sự điên rồ của thập giá. Thánh nhân đề cập đến việc người Do thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ và người Hy-lạp tìm kiếm sự khôn ngoan. Tuy là hai tinh thần rất khác nhau, nhưng hình ảnh thập giá trên đồi Can-vê không thể nào có chỗ đứng trong những viễn cảnh của họ. Trong hoạt động truyền giáo của mình, thánh nhân đã gặp phải cả hai chướng ngại này.

  1. Thập giá đối với người Do thái

Người Do thái mong chờ một Đấng Mê-si-a đầy quyền năng, Ngài sẽ thực hiện những điềm thiêng dấu lạ và đem lại sự toàn thắng cho dân tộc của mình. Vì thế, nhiều người Do thái đã không chịu nổi ý tưởng về Đấng Mê-si-a chịu khổ hình thập giá một cách nhục nhã đến như vậy. Vì thế, thánh nhân bị họ bách hại ở An-ti-ô-khi-a, ở Thê-xa-lô-ni-ca và ở những nơi khác.

  1. Thập giá đối với người Hy-lạp

Người Hy-lạp tìm kiếm sự khôn ngoan thì hình ảnh một con người bị đóng trên thập giá chẳng khôn ngoan một chút nào. Thánh nhân đã chạm trán với họ ở A-thê-na; ngài đã ra sức thuyết phục họ, nhưng vô ích. Họ chờ đợi một hệ thống triết lý cao vời trong khi thánh Phao-lô lại rao giảng “Một Con Người”. Đoạn trích thư nàytự nó cho thấy rằng việc rao giảng thập giá khó mà tránh khỏi sự thất bại. Đối với người Hy-lạp, phẩm tính đầu tiên của thần linh chính là vẻ đẹp; ấy vậy, Đấng chịu đóng đinh không ra hình tượng người không tương xứng với hình ảnh của vị thần linh.

  1. Rao giảng một Đức Ki tô chịu đóng đinh

Nhưng thập giá không là một bài thuyết giáo, cũng không là một sự chứng minh mà là một sự kiện, một sự kiện khác thường, ở nơi sự kiện đó ẩn dấu sự khôn ngoan khôn dò của Thiên Chúa, hoàn toàn khác với những viễn cảnh của con người.

Một trong những bài học vĩ đại của bức thư nàyđó là “rao giảng mầu nhiệm đau khổ như yếu tố cốt yếu của Tin Mừng”. Một cách khái quát, thần học của thánh Phao-lô không tách Tử Nạn ra khỏi Phục Sinh. Đây là một trường hợp ngoại lệ, thánh nhân có chủ ý chỉ giương cao “hình ảnh Đức Ki tô bị đóng đinh” đối diện với sự tự mãn của con người.

TIN MỪNG (Ga 2: 13-25)

Đoạn Tin Mừng hôm nay được trích từ Tin Mừng Gioan. Hoạt cảnh thật khác thường: cơn phẩn nộ của Đức Giê-su: “Ngài bèn lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi đền thờ, còn tiền của những người đổi bạc, Ngài đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ”. Đối với những kẻ bán bồ câu – của lễ của những người nghèo – Ngài không mở tung các lồng chim của họ, nhưng cho họ một lời giải thích: “Đừng biến nhà Cha tôi thành nơi chợ búa”. Vì thế, phải chăng Đức Giê-su đến để chấn chỉnh tôn giáo Ít-ra-en và thanh tẩy Đền Thờ mà chẳng bao lâu sau bị phá hủy? Không phải như thế, trái lại, Ngài loan báo rằng một thời đại mới đang khởi sự. Cách hành xử của Ngài cốt yếu mang tính ngôn sứ.

Để hiểu trọn vẹn ý nghĩa của hoạt cảnh quá đặc biệt này, phải định vị nó trước hết vào trong khung cảnh bên ngoài; đoạn vào trong khung cảnh tôn giáo: lễ Vượt Qua; và sau cùng, vào trong văn mạch của Tin Mừng thứ tư.

  1. Khung cảnh bên ngoài

Đền Thờ Giê-ru-sa-lem được xây dựng trên một tiền sảnh bát ngát có những hàng hiên bao quanh. Khi băng qua hàng hiên, người ta ở trên tiền đình được gọi “Tiền Đình dân ngoại”, được gọi như thế vì lương dân nào muốn cầu nguyện với Thiên Chúa của dân Do thái đều được phép đi vào ở đây. Tiếp đó, là nơi thánh, chỉ dành riêng cho người Do thái, được phân chia thành nhiều khu vực khác nhau: khu vực nữ giới, khu vực nam giới, và sau cùng sân của các tư tế.

Chính ở nơi Tiền Đình dân ngoại này mà những kẻ bán súc vật được dùng làm hy lễ. Công việc buôn bán của họ rất thịnh đạt. Có nhiều lý do để nghĩ rằng các chức sắc tư tế đã kiếm nhiều lợi nhuận từ những thương vụ này.

Những người đổi bạc cũng ở nơi Tiền Đình nầy. Việc đổi bạc từ hiện kim sang “tiền đền thánh” là một nhu cầu cần thiết cho khách hành hương, vì người Do thái không được nộp thuế cho Đền Thờ bằng những đồng tiền “ô uế” được đúc hình của hoàng đế Rô-ma hay của vị thần linh ngoại giáo.

  1. Khung cảnh lễ Vượt Qua

Thánh ký nói với chúng ta “gần đến lễ Vượt Qua của người Do thái”. Qua kiểu nói: “lễ Vượt Qua của người Do thái”, thánh ký hàm ý với độc giả rằng vào thời tác giả và từ nhiều năm rồi có một lễ Vượt Qua khác: “lễ Vượt Qua của người Ki-tô hữu”.

Niên biểu lễ Vượt Qua của người Do thái này được chính bản văn cung cấp: “Đền Thờ nàyphải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong”. Đền Thờ được vua Hê-rô-đê Cả khởi công tái thiết vào năm 19 trước Công Nguyên, vì thế, đây là lễ Vượt Qua vào năm 28 sau Công Nguyên.

Khung cảnh lễ Vượt Qua này đem lại ý nghĩa sâu xa cho hoạt cảnh. Đức Giê-su đuổi những người buôn bán ra khỏi Đền Thờ, vì đây là nơi dành riêng để cầu nguyện. Nhưng Ngài cũng còn xua đuổi những súc vật dành riêng cho các hy lễ, vì chính Ngài sẽ là “con chiên sát tế”, con chiên Vượt Qua đích thật, hy lễ có giá trị duy nhất từ nay sẽ thay thế tất cả hy lễ vô giá trị khác (chúng ta quen lối đọc đa nghĩa này của Tin Mừng Gio-an). Thư gởi tín hữu Do thái cho chúng ta một bài suy niệm sâu xa về ý nghĩa này: “Khi vào trần gian, Đức Ki-tô đã nói: Chúa đã không ưa hy lễ và hiến lễ, nhưng đã tạo cho con một thân thể. Chúa cũng chẳng thích lễ toàn thiêu và lễ xóa tội. Bấy giờ con mới thưa: Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài, như Sách Thánh đã chép về con” (Dt 10: 5-6).

Đức Giê-su xua đuổi những người đổi bạc vì công việc làm ăn của họ bất lương không xứng hợp với khung cảnh thánh thiêng, nhưng cũng vì những tiền dâng cúng chẳng bao lâu nữa không còn lý do tồn tại nữa: sẽ không còn Đền Thờ, không còn tư tế…

Sau cùng, Đức Giê-su thanh tẩy Tiền Đình dân ngoại vì dân ngoại có quyền đòi hỏi phải tôn trọng những lời cầu nguyện của họ. Quả thật, sẽ đến một ngày không xa lắm, dân ngoại sẽ không còn phải bị loại ra ngoài, chính họ cũng sẽ là một phần không thể thiếu Dân Mới của Ngài và sẽ được mời gọi dự phần vào ơn cứu độ như dân Ít-ra-en.

  1. Văn mạch của Tin Mừng Gio-an

Tin Mừng Gioan đặt việc Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem dự lễ Vượt Qua vào lúc bắt đầu sứ vụ của Ngài, sau tiệc cưới Ca-na và sau vài ngày lưu lại ở Ca-phác-na-um. Ba Tin Mừng nhất lãm tường thuật việc Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem vào lúc Ngài sắp bước vào tuần Tử Nạn và xem biến cố này như đổ thêm dầu vào lửa khiến cho giáo quyền Do thái công phẩn đến cực độ. Đây là một trong những lý do họ ra lệnh truy nả Đức Giê-su.

Tin Mừng Gioan có một quan điểm thần học khác với các Tin Mừng nhất lãm. Thánh Gioan muốn dẫn chúng ta tiến bước vào trong mầu nhiệm của Đức Ki-tô (Đấng Mê-si-a). Đức Giê-su đã được Gioan Tẩy Giả giới thiệu là Đấng Mê-si-a. Ở Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su hành xử với tư cách “Con Thiên Chúa”. Ngài cho mọi người tiên cảm những mối liên hệ rất đặc biệt của Ngài với Thiên Chúa, Cha Ngài, qua việc Ngài ra tay hành động để buộc người ta phải tôn kính nơi thánh thiêng, nơi Thiên Chúa ngự giữa dân Ngài.

Ở tiệc cưới Ca-na, Đức Giê-su đã ban “rượu mới”, báo trước rượu sẽ trở thành máu Ngài (Ga 19: 31-37). Ở Giê-ru-sa-lem, Ngài loan báo “đền thờ mới” đền thờ này sẽ là thân thể Ngài. Như vậy, Ngài ám chỉ đến cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Ngài: “Các ông cứ phá hủy đền thánh nàyđi, nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại” (2: 19). Sau này, những kẻ xuyên tạc lời của Ngài khi tố cáo Ngài bằng cách thay chủ từ “các ông” trong câu nói của Ngài bằng chủ từ “tôi” trong câu lập lại của họ: “Tên này đã nói: tôi có thể phá hủy Đền Thờ Thiên Chúa…” (Mt 26: 61). Điều mà thánh Gioan muốn chúng ta lưu ý ở đây chính là khi nói đến Đền Thờ Giê-ru-sa-lem, thánh Gioan dùng từ “Đền Thờ” có nghĩa “không gian thánh” (2: 14, 15) nhưng khi nói về đền thờ sẽ là thân thể của Ngài, thánh ký sử dụng từ “Đền Thánh” là nơi cực thánh của Đền Thờ.

Mặt khác, toàn bộ Tin Mừng Gioan được trình bày như một phiên tòa ở đó những người xét xử Đức Giê-su mà thánh Gioan gọi là “người Do thái” với nét nghĩa tiêu cực (cốt yếu là các chức sắc tư tế và các kinh sư). Hoạt cảnh Đức Giê-su đuổi những người buôn bán ra khỏi Đền Thờ cấu thành điểm nhấn của phiên tòa nầy. Ai đọc hoạt cảnh này chắc chắn nghĩ đến lời công bố của các ngôn sứ: “Việc Thanh tẩy Đền Thờ sẽ đánh dấu việc khai mạc thời đại Mê-si-a”.

Cuối cùng, thánh Gioan ghi nhận rằng có nhiều người đến với Ngài và tin vào Ngài vì họ đã chứng kiến các dấu lạ Ngài làm, nhưng Ngài không tin họ vì Ngài “biết có gì trong lòng con người”. Như vậy, Đức Giê-su tiên cảm họ sẽ quay lưng lại với Ngài trong tương lai.

Như vậy, trong Tin Mừng Gioan, hoạt cảnh này có giá trị mặc khải: bày tỏ con người Đức Giê-su với tư cách Con Thiên Chúa và loan báo những đảo lộn mà Ngài sẽ thực hiện cũng như sự vô tri mà Ngài sẽ là đối tượng. Khung cảnh của lễ Vượt Qua sắp đến phóng chiếu trên những dữ kiện này một sự soi sáng mang tính ngôn sứ.

Về mục lục

.

CƠN THỊNH NỘ BẤT THƯỜNG

JM. Lam Thy

Có thể nói chưa bao giờ thấy Đức Giê-su bộc lộ cơn giận như trong bài Tin Mừng hôm nay (CN III/MC-B – Ga 4, 14-16). Thánh sử Gio-an trình thuật: “Người thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền. Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những kẻ bán bồ câu: “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” Nếu không được biết Đức Giê-su từ trước, mà chỉ nhìn hành động của Người xảy ra trước mắt, chắc chắn sẽ cho đó là một người cộc cằn thô lỗ, thiếu văn hóa. Nhưng nếu được diện kiến Người nhiều lần và chỉ cần nhìn theo con mắt trần gian cũng đã thấy được Đức Giê-su là một mẫu người rất hiền lành khiêm nhường và có một tấm lòng bao dung độ lượng không ai sánh kịp. Đến ngay như đám kinh sư luật sĩ Ít-ra-en vốn là những kẻ chỉ muốn tìm chứng cớ để hãm hại Người, vậy mà họ đã không tìm được khuyết điểm nào.

Còn nhìn theo lăng kính siêu nhiên thì vì Đức Giê-su là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa thật, nên bản tính của Người là nhân từ bác ái (“Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.” – Mt 11, 29-30).  Với một châm ngôn “Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế” (Mt 9, 13), Người luôn dạy dỗ các môn đệ một tình yêu vô bờ bến (yêu đến độ sẵn sàng hy sinh cả mạng sống cho người mình yêu, yêu cả kẻ thù – Mt 5, 43), một tấm lòng khoan dung độ lượng bao la (“ai tát mình má trái, thì hãy đưa cả má phải cho họ tát tiếp” – Mt 5, 39; tha thứ cho anh em đã xúc phạm đến mình không chỉ 3 hay 7 lần, mà là bảy mươi lần bảy – Mt 18, 21…) và một đức tính khiêm nhường tuyệt đối (“Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường, hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình” – 1Pr 5, 5; “Thầy là Thầy là Chúa mà còn quỳ xuống rửa chân cho anh em thì anh em hãy rửa chân cho nhau” – Ga 13, 14). Vậy mà lần này Người đã nổi cơn thịnh nộ dữ dội như vậy là vì sao?

Đền thờ là biểu tượng ngôi nhà của Thiên Chúa, cũng là nơi dân Chúa tập trung để bày tỏ lòng tôn kính phụng thờ Đấng Toàn Năng hằng hữu. Vì thế, Đền thờ Giê-ru-sa-lem vào những ngày Sa-bát, nhất là những ngày đại lễ như lễ Vượt Qua, lễ Ngũ Tuần, người Do Thái ở các nơi tề tựu hành lễ rất đông. Trong những dịp đó, dân chúng thường phải đổi tiền và mua các con vật như chiên, bò, bồ câu để dùng làm lễ vật dâng tiến theo nghi thức Do Thái giáo thời đó. Tuy nhiên, người ta đã lợi dụng dịp này, biến Đền Thờ thành chỗ buôn bán, đổi chác để kiếm lời, biến nơi linh thiêng thành chốn ô uế. Vấn đề đặt ra ở đây không phải là quy lỗi cho những người buôn bán, mà kẻ gây ra cảnh trái tai gai mắt như vậy thực chất là những người trông coi đền thờ (bọn luật sĩ, kinh sư Pha-ri-sêu). Họ đã làm ngơ để những bọn con buôn vào buôn bán, mà vì sao họ làm ngơ? Tất nhiên là vì lợi nhuận do đám người buôn bán đóng thuế hoặc ngầm ngấm đút lót hối lộ. Không đóng thuế hoặc hối lộ, chắc chắn không thể làm ăn gì được. Vì thế, nói đám người kinh sư luật sĩ làm ngơ còn là nhẹ, mà phải nói là họ đã cố tình để xảy ra tình trạng bát nháo trong đền thờ nhằm mục đích trục lợi cá nhân. Cơn thịnh nộ của Chúa là điều tất yếu vậy.

Hành động của Chúa Giê-su không chỉ đơn thuần là xua đuổi các con buôn, đụng chạm đến quyền lực và lợi nhuận của hàng tư tế, nhưng sâu xa hơn, đó là Người phủ nhận hoàn toàn cung cách thờ phượng đã biến chất (chẳng khác gì cảnh buôn thần bán thánh diễn ra nhan nhản ở thế kỷ XXI này). Ngoài ra, thông qua việc tẩy uế đền thờ được xây dựng bằng vật chất, Chúa Giê-su còn giới thiệu ngôi đền thờ đích thực là chính thân thể Người (“Người Do Thái hỏi Đức Giê-su: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” Đức Giê-su đáp: “Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi; nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại.” Người Do Thái nói: ”Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao?” Nhưng Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói ở đây là chính thân thể Người. Vậy khi Người từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, họ tin vào Kinh Thánh và lời Đức Giê-su đã nói.” – Ga 2, 18-22).

Ngoài ra, Người còn muốn nhắc đến ngôi Đền Thờ tâm linh, như Lời Người trao đổi với người phụ nữ Sa-ma-ri: “Này chị, hãy tin tôi: đã đến giờ các người sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Giê-ru-sa-lem. Các người thờ Đấng các người không biết; còn chúng tôi thờ Đấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ phát xuất từ dân Do Thái. Nhưng giờ đã đến – và chính là lúc này đây – giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Người như thế. Thiên Chúa là thần khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật.” Người phụ nữ thưa : “Tôi biết Đấng Mê-si-a, gọi là Đức Ki-tô, sẽ đến. Khi Người đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự.” Đức Giê-su nói: “Đấng ấy chính là tôi, người đang nói với chị đây.” (Ga 4, 21-26).

Cũng đã có nhiều người cho rằng khi trả lời người phụ nữ Sa-ma-ri, Đức Giê-su đã phủ nhận những đền thờ xây dựng bằng vật chất, vậy tại sao Người lại nổi giận xua đuổi người buôn bán ra khỏi đền thờ Giê-ru-sa-lem và nói đó là “nhà Cha tôi”? Đức Giê-su không phủ nhận, vì – hơn ai hết – Người hiểu rất rõ Đền thờ xây dựng bằng vật chất là một biểu tượng không thể thiếu cho lòng tôn kính thờ phương của loài người đối với Đấng Tối Cao. Loài người với nhãn quan và tâm lực trần tục, thường thì phải có một điểm tựa, một điểm xuất phát hiện thực, để từ đó hướng tâm hồn lên cõi siêu linh. Nói cách khác, tâm lý chung của loài người chỉ thích được “thực mục sở thị” (trông thấy nhãn tiền) mới tin. Vì thế, Đức Ki-tô nổi cơn thịnh nộ là nhằm xác định tầm quan trọng của nơi thờ phượng Thiên Chúa (Đền thờ xây dựng bằng vật chất), nhiên hậu Người mới dẫn mọi người tới ngôi Đền thờ đích thực là nơi cung lòng mỗi người và cuối cùng là đích điểm: “Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói ở đây là chính thân thể Người” (Ga 2, 21).

Rõ ràng là Đức Giê-su Ki-tô đã một lần nữa nhắc lại Lời dạy đừng chú trọng hình thức bên ngoài mà phải coi trọng cái cốt lõi, cái chân lý đích thực ẩn kín bên trong. Đừng khua chiêng gõ mõ khi làm việc thiện, đừng đứng ở ngã ba ngã tư lải nhải khi cầu nguyện; cũng vậy, việc thờ phượng Thiên Chúa không cứ ở núi này núi nọ, đền nọ miếu kia, mà phải là “thờ phượng Thiên Chúa trong Thần Khí và sự thật”. Và cũng chính điều đó khiến đám luật sĩ đặt câu hỏi: “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” và được Đức Giê-su trả lời: “Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại.” (Ga 4, 18-19).

Đền thờ Giê-ru-sa-lem là một công trình xây dựng ròng rã 46 năm mới xong, vậy mà phá bỏ đi, chỉ cần ba ngày là Đức Giê-su sẽ xây lại được! Ai nghe cũng thấy là chuyện không tưởng, nên chẳng lạ khi thấy đám “Người Do Thái nói: “Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao?” (Ga 4, 20). Đến như vậy mà đám người Do Thái vẫn chưa sáng mắt thì làm sao mà sáng lòng cho nổi! Chỉ đến khi Sự Thật phơi bày, mới đấm ngực thốt lên: “Quả thật người này là Con Thiên Chúa” (Mt 27, 54). Lời tiên báo của Chúa đã thành hiện thực: Ngôi Đền Thánh Giê-su Ki-tô bị dân Do Thái phá huỷ tan tành, thì ngày thứ ba đã khôi phục hoàn toàn, tráng lệ hơn, sáng láng hơn: Chúa đã phục sinh vinh hiển.

Đối với Ki-tô hữu ngày nay thì sao? Tất cả những sự kiện và Lời dạy của Chúa đã được lịch sử chứng minh rất cụ thể và được trình thuật lại trong Kinh Thánh thật chi tiết, không còn cảnh như mấy người Do Thái ngơ ngác tự hỏi “xây một Đền thờ hoành tráng như thế mà chỉ trong 3 ngày thôi ư?” Tuy nhiên, có một điều mà nhiều người vẫn chưa  ý thức được, đó là ngôi Đền thờ do chính Đức Giê-su xây dựng là Giáo hội cho đến nay, đã hơn 2000 năm trôi qua, tuy rằng rất nguy nga lộng lẫy, nhưng vẫn thực sự chưa được tẩy uế như mong muốn của Người đã xây dựng nên (Đức Giê-su). Thật thế, những lầm lỗi khiếm khuyết của Giáo hội xuyên qua lịch sử 20 thế kỷ, cũng không phải là it. Bởi vậy ngày 12/3/2000, Thánh GH Gioan-Phaolô II đã chính thức thanh tẩy Giáo hội vì “các tội đã phạm trong khi phục vụ chân lý, các tội đã làm tổn thương đến sự hiệp nhất Ki-tô giáo, các tội chống lại dân tộc Israel, các tội chống lại tình yêu, hòa bình và kính trọng đối với các nền văn hóa và các tôn giáo, các tội chống lại phẩm giá của người phụ nữ và sự hiệp nhất của loài người, và các tội phạm đến các quyền cơ bản của con người.” (theo “VietCatholic –19/3/2000”). Không những chỉ là dịp này, mà trong suốt triều đại, Thánh GH Gioan-Phaolô II đã đề ra phương châm và cùng với Giáo hội thực hiện một cách cụ thể và hữu hiệu: “canh tân và sám hối”.

“Lầm lỗi là bản tính của con người”, chuyện đó không có gì đáng trách, nhưng nó sẽ thật sự đáng trách phạt nếu người lầm lỗi không nhìn ra được mà ăn năn hối cải để xin ơn tha thứ như Thánh GH Gioan-Phaolô II đã làm. Ngoài ngôi đền thờ chung là Giáo hội, mỗi Ki-tô hữu còn là ngôi Đền thờ của Chúa Thánh Thần. Muốn thờ phượng Thiên Chúa trong Thần Khí và sự thật, thì xuất phát điểm phải là Đền thờ Thánh Linh nơi cung lòng mỗi người phải luôn được thanh tẩy hàng ngày, hàng giờ. Khi nhắc đến công việc tẩy uế ngôi Đền thờ Thánh Linh trong cung lòng mỗi Ki-tô hữu, có người thì cho rằng “Chuỵên nhỏ! Chỉ cần đến toà hoà giải là mọi chuyện xong xuôi hết!”; nhưng cũng không ít người thì cho rằng khi “bàn tay đã chót nhúng chàm” khó lòng tẩy sạch, thì chi bằng nhúng chàm luôn cả thân mình cho yên chuyện.

Cả 2 thái độ cực đoan ấy (một bên thì lạc quan tếu, còn một bên thì bi quan thái quá) đều không thể chấp nhận. Anh đến toà hoà giải là để xin ơn tha thứ, Chúa luôn sẵn sàng “cho” nhưng anh có biết dọn dẹp cung lòng và mở rộng cửa lòng đón “nhận” hay không. Đến toà hoà giải lấy lệ và theo luật, mà cửa lòng cứ khép kín, cung lòng không tẩy uế, thì cũng chẳng khác gì xua đuổi hơn là đón tiếp, liệu Chúa có vào cung lòng anh được không? Còn anh bi quan thái quá cũng không được. Anh nên nhớ ngôi đền thờ Chúa Thánh Thần nơi con người anh là do chính Thiên Chúa tạo dựng, không lý gì Người lại bỏ rơi anh, dù ngôi đền ấy có rác rưởi dơ dáy đến đâu chăng nữa. Điều quan trọng là bản thân anh có thực lòng muốn và quyết chí thanh tẩy hay không mà thôi. Nếu lòng anh đã mở, chí anh đã quyết, Thiên Chúa sẽ ban Thần Khi và anh sẽ được sạch. Hãy in sâu vào tâm trí câu châm ngôn của Thánh Au-gus-ti-nô: “Thiên Chúa có thể dựng nên chúng ta mà không cần hỏi ý kiến chúng ta, nhưng Người không thể cứu rỗi chúng ta nếu chúng ta không ưng thuận.” (“Để dựng nên ta, Thiên Chúa không cần đến ta, nhưng để cứu rỗi ta, Thiên Chúa không thể làm được nếu ta không cộng tác với Ngài” – ibid).

Nói tóm lại, ngôi Đền Thánh Linh nơi cá vị mỗi Ki-tô hữu cũng như ngôi Đền Giáo hội đều rất cần được thanh tẩy. Tất nhiên, với ngôi đền Giáo hội thì không thể chỉ ỷ lại vào một mình Đức Giáo hoàng, cũng như ngôi Đền Thánh Linh cá vị chỉ trông cậy vào vị Mục tử đại diện Chúa Ki-tô nơi toà hoà giải. Các ngài không thể làm gì được nếu không có sự đồng lòng, quyết tâm nơi mỗi Ki-tô hữu cũng như toàn thể Giáo hội. Ôi! Lạy Chúa! Cúi xin Chúa hãy ban Thần Khi cho chúng con, để chúng con vững lòng tin cậy, biết tôn trọng bảo vệ sự trong sáng ngôi đền thờ Giáo xứ, Giáo họ, Giáo phận và Giáo hội toàn cầu; đặc biệt biết sửa sang dọn dẹp ngôi Đền thờ tâm hồn của chúng con để Chúa yêu thương ngự trị.

Ôi! “Lạy Chúa là Ðấng rất từ bi nhân hậu, Chúa đã từng chỉ dạy chúng con cách chữa lành những vết thương tội lỗi: là ăn chay hãm mình, siêng năng cầu nguyện và chia cơm sẻ áo cho kẻ khó nghèo. Này chúng con nhận biết mình yếu hèn lầm lỗi, và hết lòng sám hối ăn năn; xin Chúa thương đoái nhìn chúng con và đưa tay nâng đỡ. Chúng con cầu xinnhờ Đức Ki-tô Chúa chúng con. Amen.” (Lời nguyện nhập lễ CN III MC-B).

Về mục lục

.

CÁC ÔNG CỨ PHÁ HỦY ĐỀN THỜ NÀY ĐI

  Fx Đỗ Công Minh

     Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Chúa Giêsu vào đền thánh Giêrusalem, “ Người thấy trong đền thờ có những kẻ bán chiên bò, bồ câu và những người đang ngồi đổi tiền. Người lấy dây làm roi mà xua đuổi. . . Người nói với những kẻ bán bồ câu: Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán “. Đức Giêsu đã rất giận giữ cho thấy Người coi trọng “Nhà Cha “ như thế nào! Còn hơn thế nữa, Người  tự nhận là Đền thờ của Thiên Chúa : “Các ông cứ phá hủy Đền thờ này đi nội ba ngày tôi sẽ xây dựng lại”. Điều này phải sau cuộc phục sinh của Người, các môn đệ mới nhận ra, các ông đã tin vào kinh thánh và vào Đức Giêsu.

        Lạy Chúa,

        Mỗi một ngôi thánh đường, dù lớn, dù nhỏ, như Thánh Giáo hòang Gioan PhaoLô II đã nói: ” nhà thờ nào cũng là của anh chị em và là nhà của Thiên Chúa. Anh chị em hãy coi trọng nhà thờ như một nơi chúng ta có thể gặp gỡ Cha của chúng ta “.  Mỗi một công đòan cần có một ngôi nhà thờ. Chính trong nhà thờ, nơi mọi người tụ họp cầu nguyện, nơi thuận tiện để lắng nghe Lời Chúa. Đức Giêsu luôn hiện diện trong nhà Cha của Người. Chúa hằng chờ đợi mỗi người chúng con mỗi ngày đến để tâm sự với Người nơi nhà Tạm, lãnh nhận Người trong Thánh Thể.  Thế nhưng, nhiều khi con người lại  quên mất điều ấy. Đức Cha Anfonso Nguyễn Hữu Long trong một bài viết mới đây sau chuyến thăm của Đức Hồng Y Bộ Trưởng bộ Loan báo Tin mừng đã từng nhận xét về Giáo hội Chúa tại Việt Nam . Ngài viết “Chúng ta còn loay hoay dồn nhiều công sức vào việc xây dựng cơ sở vật chất, tổ chức nhiều cuộc lễ hòanh tráng , tốn phí nhiều , trong khiviệc xây dựng và củng cố các đền thờ tâm hồn vẫn còn bị lơ là. Nhân lực , vật lực dành cho việc xây cất và tổ chức lễ lạt thì nhiều, mà dành cho việc Loan báo Tin Mừng thì quá ít. . . “. Đó là một thực tế đáng buồn hiện nay. Chúng con hiểu rằng ngôi nhà thờ mà Chúa nói đến trong  Tin Mừng hôm nay còn là chính Chúa.   Mỗi người chúng con có thể kín múc được sự sống đời đời từ nơi Người? chúng con có dám tự nhận mình cũng phải trở nên đền thờ Chúa  như lời Thánh PhaoLô căn dặn “ Anh em không biết rằng thân thể anh em là đền thờ Thiên Chúa sao? “ . Phần con, con có tự nhận mình là một viên gạch, góp phần vào việc xây dựng nhà Chúa cho xứng hợp?  Mỗi lần đến nhà Chúa, con có mang trong lòng một tình yêu chân chính ,một lòng mến sốt sắng, lòng trông cậy Chúa ở bên con, hay đến nhà Chúa với thái độ thờ ơ, bàng quan, vô cảm. Thậm chí mang theo hằn thù, chia rẽ, đầy những toan tính sự đời. Đến nhà Chúa nhưng vẫn chồng chất cồng kềnh với mọi lo toan về tiền của, danh lợi. Không những không đón nhận được từ nơi Chúa điều gì, nhưng lại sẵn sàng để lại những trách móc, tị nanh, đòi hỏi Chúa phải thỏa mãn cho con theo ý riêng của con. Và khi ra về, Chúa ở lại trong nhà thờ, còn con, con lại thênh thang giữa đời với bao bon chen, lạc thú . Tự bản thân con có lo tu sửa đền thờ tâm hồn mỗi ngày để trở nên xứng đáng làm nơi Chúa ngự , hay mãi mang nặng ích kỷ, vụ lợi ?

      Xin cho con nhân những ngày mùa Chay Thánh này biết nhìn lại mình, con có xứng đáng hơn những người buôn bán, đổi chác tiền của ngày xưa ? hay nếu ngày hôm nay, con  không chịu sám hối và Tin vào Tin Mừng để Chúa phải xua đuổi ra khỏi đền thờ, thì khốn cho con .

       Xin Chúa giúp con biết thực sự hối lỗi mình, biết sửa đổi  hầu mỗi ngày nên xứng đáng hơn, trở thành những viên đá sống động góp phần xây dựng Đền thờ Thiên Chúa nơi con.    

       Xin giúp con . Chúa ơi !

Về mục lục

Từ khóa:

xua đuổi

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin Giáo phận
Tin mới