Thứ Sáu tuần 5 thường niên

Đăng lúc: Thứ sáu - 10/02/2017 01:56 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong
Thứ Sáu tuần 5 thường niên – Thánh Côláttica, trinh nữ. Lễ nhớ.

"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

 

* Thánh nữ là em của thánh Biển Đức, nhà lập luật cho các đan sĩ Tây phương. Thánh nữ chào đời ở Nuốc-xi-a, nước Ý, khoảng năm 480. Thánh nữ sống đời thánh hiến ở chân núi Cátxinô, nơi thánh Biển Đức đã lập ra một đan viện nổi tiếng. Thánh nữ qua đời không bao lâu trước anh người (+ năm 547). Chính vì thế, các nữ đan sĩ Biển Đức tôn kính thánh nữ Côláttica như người mẹ tinh thần của mình.

 

Lời Chúa: Mc 7, 31-37

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh. Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là "hãy mở ra", tức thì tai anh được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: "Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

 

 

Suy Niệm 1: Hãy mở ra

Michel-Angelo là một trong những danh họa đã để lại nhiều tác phẩm bất hủ nhất, bất hủ vì giá trị nghệ thuật siêu vượt thời gian đã đành, mà còn bất hủ vì sự sống động mà ông đã mặc cho các tác phẩm của ông, điển hình là bức tượng Môsê. Người ta kể lại rằng sau khi hoàn thành bức tượng này, Michel-Angelo đứng chiêm ngắm một cách say sưa, và sự sống động của pho tượng làm ông ngây ngất đến độ ông đã cầm búa gõ vào và thốt lên: "Hãy nói đi".

Quả thật, lời nói là một trong những biểu lộ sống động nhất của sự sống. Khi chúng ta mở miệng thốt ra lời, là lúc chúng ta muốn biểu lộ sự sống, đồng thời nói lên rằng chúng ta đang sống cùng và sống với người khác. Sự hiện diện của chúng ta trong thế giới này cần phải được xác nhận bằng tiếng nói của chúng ta. Những người câm điếc một phần nào bị hạn chế trong sự liên lạc với thế giới xung quanh, sự hiện diện của họ dễ bị người khác quên lãng. Nhưng đáng thương hơn, có lẽ là những người thấp cổ bé miệng, những người mà tiếng nói không được nhìn nhận, những người bị tước đoạt quyền được lên tiếng, quyền sống của họ gần như bị khước từ.

Sống xứng với phẩm giá con người, đó là phải được có tiếng nói. Có lẽ đó cũng là điều mà Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể cũng muốn khẳng định với chúng ta qua cuộc sống và cái chết của Ngài. Phép lạ chữa người câm điếc như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay, không chỉ là một chữa lành bệnh tật thân xác, mà còn là dấu chỉ của một thực tại cao siêu hơn, đó là sự sống đích thực mà Chúa Giêsu muốn mang lại cho con người. Khi phục hồi người câm điếc trong khả năng nghe và nói, có lẽ Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng con người không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng Lời Chúa nữa; con người chỉ có thể sống thực, sống trọn phẩm giá con người, khi nó biết mở rộng tâm hồn đón nhận và sống Lời Hằng Sống của Chúa.

Cử chỉ Chúa Giêsu trong phép lạ chữa lành người câm điếc, đã có một thời được Giáo Hội lặp lại khi cử hành Bí tích Rửa tội. Thật thế, Bí tích Rửa tội cũng là một phép lạ trong đó chúng ta được chữa lành và tái sinh trong đời sống mới. Trong phép lạ này, Chúa Giêsu cũng nói với mỗi người chúng ta: Ephrata, Hãy mở ra. Hãy mở lớn đôi tai để nghe được tiếng Ngài trong từng biến cố, từng giây phút của cuộc sống. Hãy mở rộng con tim và đôi tay để cảm thông và chia sẻ với người khác. Hãy mở miệng để cảm tạ, chúc tụng và loan báo tình thương Chúa; để nói những lời của yêu thương và hòa bình, của cảm thông và tha thứ.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta mở rộng tâm hồn đón nhận Lời Hằng Sống của Chúa, chính Ngài là lương thực mang lại sự sống đích thực cho chúng ta. Xin cho sự sống ấy tràn ngập tâm hồn chúng ta để chúng ta lớn lên trong tình yêu Chúa và không ngừng yêu thương, liên đới, chia sẻ với mọi người xung quanh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Với một chút nước miếng

Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh ta. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. (Mc. 7, 32-33)

Các thánh sử thích những phép lạ chữa lành những người câm và điếc; ta đếm được ít nhất sáu câu chuyện được kể lại tỉ mỉ và Chúa Giêsu thì coi những phép lạ ấy như những dấu chỉ về Đấng Thiên sai đã được các ngôn sứ loan báo. Dầu sao đó cũng là những phép lạ nhỏ khi so sánh với những phép lạ về phục sinh và hóa bánh ra nhiều.

Maccô dùng lại chủ đè của Cựu ước vốn coi tật câm, điếc và sự thiếu lòng tin như có liên hệ với nhau. Ta thấy nhiều lần Chúa Giêsu than phiền về điều người ta có tai mà không nghe. Việc mở tai và tháo cởi cho lưỡi như thế không chỉ đơn thuần là việc chữa khỏi, mà còn có ý nghĩa sâu xa hơn, nếu không các thánh sử đã chẳng gán cho một tầm quan trọng như thế trong các sách Phúc âm.

Trình thuật của Maccô hình như bắt nguồn từ nghi thức đầu tiên trong nghi lễ thọ giáo trong đó có việc đặt tay lên mặt, mũi, tai. Theo quan niệm của Kinh thánh, nước miếng được coi như hơi thở đã đông đặc lại nên có đặc tính ám chỉ ơn ban của Thần Khí thực hiện ơn tái tạo trong con người. Tác giả còn giữ tiếng “Eppheta” vì trong phụng vụ phép rửa lúc buổi đầu người ta đã giữ lại lời này.

Nên nhớ rằng ông Mô-sê có tật nói ngọng và Thiên Chúa đã chữa ông khỏi tật và nói: “Giờ đây, ngươi hãy ra đi, Ta ở với môi miệng ngươi và sẽ dạy cho ngươi biết phải nói gì” (Xh. 4, 10-12). Ngôn sứ I-sai-a kể lại việc Chúa kêu gọi ông như sau: “Một trong những thiên thần Xê-ra-phim bay đến với tôi, tay cầm một cục than hồng… cham vào miệng tôi và nói: khi cục than hồng này đã chạm tới môi ngươi, thì lỗi của ngươi được cất khỏi” (Is. 6,6). Giê-rê-mi-a trỏ thành ngôn sứ khi “Thiên Chúa giơ tay ra chạm vào miệng tôi và nói: đây Ta đặt lời Ta trong miệng ngươi.”

Người ta dùng những lối nói như trên để ám chỉ rằng người ngôn sứ không thể tự mình nói Lời-Cứu-độ được, rằng ông phải loan truyền điều ông nhận được từ AI đó.

Nếu Chúa không mở tai tôi, không tháo cởi cho lưỡi tôi, tôi sẽ không biết nghe, lại càng không biết loan báo Lời Chúa. Khi tôi trưởng thành, người ta đưa tôi đi chịu phép rửa tội, lúc ấy vú bõ tôi như đưa đến một người điếc và không có thể nói được; người ta đã xin linh mục nhân danh Chúa đặt tay trên người ấy.Phép lạ chữa người điếc và câm đã được lặp lại và một ngôn sứ khác đã gia nhập Giáo hội vậy.

 

Suy nim 3:

Đức Giêsu đã đi một vòng khá xa : từ vùng Tia đi lên phía bắc để đến Xiđon,
rồi ngài phải quẹo sang hướng đông để đến bên kia Hồ Galilê, 
và cuối cùng đi về miền nam để đến vùng Thập Tỉnh. 
Vùng này là nơi ngài đã từng trừ quỷ và cho chúng nhập vào bầy heo (Mc 5, 1-20).
Người được khỏi bệnh đã đi rao truyền khắp vùng về điều Đức Giêsu làm cho anh. 
Có thể vì thế mà khi ngài trở lại đây, 
người ta đã đem đến cho ngài một người bị câm điếc.
Họ chỉ xin một điều đơn giản : xin ngài đặt tay trên anh.

Đức Giêsu chữa cho anh một cách cầu kỳ.
Ngài kéo anh khỏi đám đông, đặt những ngón tay mình vào tai anh,
rồi ngài nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh (c. 33).
Tay của ngài chạm đến những cơ quan bị khiếm khuyết của anh.
Sau đó ngài ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói “Ép-pha-ta.”
“Ép-pha-ta” , “Hãy mở ra!” : đây không phải là một câu thần chú bí ẩn,
nhưng là một lời quyền năng có sức giải phóng anh khỏi những trói buộc từ lâu.

 “Lập tức tai anh được mở ra.”
Người điếc là người tai bị khép lại, nên không nghe được, 
bị bưng bít, không tiếp xúc được với thế giới bên ngoài, 
không hiểu được điều người khác muốn nói.
Ngày nay người ta nói nhiều đến nghệ thuật lắng nghe,
bởi lẽ đôi lúc chúng ta đã mất khả năng nghe, hay trở nên lãng tai.

Cầu nguyn:

Lạy Chúa Giêsu, xin biến đổi con,
Xin biến đổi con từ từ qua cầu nguyện.

Mỗi lần con thấy Chúa,
Xin biến đổi ánh mắt con.
Mỗi lần con rước Chúa,
Xin biến đổi môi miệng con.
Mỗi lần con nghe lời Chúa,
Xin biến đổi tai con.

Xin làm cho khuôn mặt con ngời sáng hơn
Sau mỗi lần gặp Chúa.

Ước chi mọi người thấy nét tươi tắn của Chúa
Trong nụ cười của con,
Thấy sự dịu dàng của Chúa
Trong lời nói của con.

Thế giới hôm nay không cần những kitô hữu
Có bộ mặt chán nản và thất vọng.

Xin cho con biết nhẫn nại và can đảm
Cùng đi với Chúa và với tha nhân
Trên những nẻo đường gập ghềnh. Amen

 

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.
 

 SUY NIỆM:

1. Tái tạo khả năng tương quan

Nếu bị điếc từ lúc mới sinh, em bé sẽ không nói được ngôn ngữ, cho dù các bộ phận liên quan đến khả năng phát âm đều bình thường. Tương tự như khi chúng ta học ngoại ngữ, phải nghe người bản xứ phát âm, rồi chúng ta mới có thể bắt chước phát âm lại y như vậy. Có lẽ đó là trường hợp người tật nguyền trong bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay : bị điếc, nên anh nói ngọng. Chính vì thế, Đức Giê-su đã mở tai cho anh trước để anh có thể nói rõ ràng.

Tuy nhiên, điều làm chúng ta ngạc nhiên là cách Đức Giê-su chữa bệnh, bởi vì, trong trường hợp này, Người chữa lành người bệnh công phu hơn bình thường. Thật vậy, thay vì chỉ nói một lời, người bệnh được lành, nhưng với người bị tật nguyền này :

  • Ngài kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, để đi vào trong tương quan thiết thân.
  • Ngài đặt ngón tay vào lỗ tai anh ; Ngài dường như phải lao tác để tai anh biết lắng nghe.
  • Ngài bôi nước miếng vào lưỡi anh ; để cho lưỡi của anh được tháo cởi, nghĩa là biết ngỏ lời để đi vào tương quan, để nói lời tạ ơn và ca tụng, anh phải được Đức Giê-su thông truyền sự sống của chính Ngài.
  • Và sau cùng Ngài ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói : « Ephata, nghĩa là hãy mở ra ! » Tất cả những gì Ngài vừa làm cho anh, chính là để anh đón nhận Lời tái tạo « Ephata » của Ngài.

Khả năng nghe và nói tượng trưng cho khả năng tương quan. Thế mà con người không chỉ sống bằng cơm bánh và những phương tiện khác, nhưng còn bằng tương quan nữa, và trong sự sống mới, sự sống phục sinh, chúng ta sẽ chỉ sống bằng tương quan mà thôi, đó là tương quan tình yêu (x. 1Cor 13).

Phép lạ này của Đức Giê-su mời gọi chúng ta nhận ra rằng, mỗi ngày, bằng chính Ngôi vị của Ngài, nghĩa là bằng Lời và Mình Máu của Ngài, Đức Giê-su vẫn chữa lành một cách rất công phu đôi tai và miệng lưỡi của chúng ta, để chúng ta thực sự biết nghe và biết nói với Chúa và với nhau, để đi vào tương quan tình yêu với Chúa và với nhau[1], để chúng ta biết đón nhận sự sống và lòng bao dung của Chúa (khả năng nghe) và khát mong đáp trả với lòng tri ân (khả năng nói). Bởi vì chúng ta thường « điếc » với ân huệ và vì thế, « câm » với lời đáp.

2. Tái tạo từ sự chết

Chỉ có một mình thánh Mác-cô kể lại phép lạ chữa bệnh điếc gắn liền với câm và kể lại những cử chỉ lạ lùng như thế của Đức Giê-su. Chắc chắn chúng ta chẳng bao giờ hiểu hết được những cử chỉ kì lạ này của Người. Dường như Người đã tái tạo anh, theo cùng một cách thức Thiên Chúa đã tạo dựng con người, được kể lại trong sách Sáng Thế :

  • Theo trình thuật thứ nhất, Thiên Chúa phán: « Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta » (St 1, 26). Thiên Chúa sáng tạo con người vừa bằng lời nói và vừa bằng đôi tay và Người không sáng tạo một mình. Vì thế, chúng ta có thể nói, con người là « sáng tạo điểm ».
  • Theo trình thuật thứ hai : « ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật » (St 2, 7). Thân thể con người thật kỳ diệu, là đỉnh cao của thế giới tạo vật, nhưng một ngày kia, không thể né tránh được, thân thể sẽ tan biến thành đất, thành tro. Nhưng con người có hơi thở của Thiên Chúa, vì thế có niềm hi vọng được tái tạo dựng cho sự sống mạnh hơn sự chết.

Và hành động tái tạo này của Đức Giê-su loan báo ơn tái tạo Ngài sẽ ban cho chúng ta khi mà đôi tai của chúng ta bị đóng lại và miệng lưỡi của chúng ta bị bị cột lại bởi sự chết.

3. « Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp… »

Cuối cùng, chúng ta không thể không được đánh động bởi sự tương phản gần như tuyệt đối :

  • Giữa đôi tai bị điếc và đôi tai biết lắng nghe.
  • Giữa môi miệng câm nín và môi miệng nói lên lời ; và biến cố này trở thành tâm điểm của sự loan truyền tự phát về Đức Giê-su.

Ước gì mỗi người chúng ta cũng được Chúa tái tạo, mở tai, cởi lưỡi, để trở thành lời loan báo sống động về Đức Ki-tô, và đồng thời trở thành một « biến cố » cho người ta thán phục Đức Ki-tô và đồn thổi cho nhau về Ngài, đến độ không gì ngăn cản được :

Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả:
ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.

Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc

……………………………………………………………………..

 

[1] Cầu nguyện theo phương pháp Linh Thao giúp chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa và biết tâm sự với Chúa như một ngôi vị sống động. Như thế, Linh Thao là một phương tiện Chúa có thể dùng để mở tai và cởi lưỡi cho chúng ta. Và để cho ơn chữa lành xẩy ra, Chúa vất vả biết bao, và chúng ta cũng vất vả nữa, khi nỗ lực “thao luyện thiêng liêng”!

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin mới