Thứ bảy tuần 33 thường niên.

Đăng lúc: Thứ bảy - 25/11/2017 02:06 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

Thứ bảy tuần 33 thường niên.

"Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng của kẻ sống".

 

Lời Chúa: Lc 20, 27-40

Khi ấy, có mấy người thuộc phái Sađốc, là những người chối không tin có sự sống lại, đến gần Chúa Giêsu hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, Môsê đã viết cho chúng tôi: nếu ai có một người anh cưới vợ, rồi chết đi mà không có con, thì người em phải cưới người vợ đó để anh mình có kẻ nối dòng. Vậy có bảy anh em: người thứ nhất cưới vợ, rồi chết mà không có con. Người kế tiếp cưới vợ goá đó, rồi cũng chết không con. Người thứ ba cũng cưới người vợ goá đó. Và tất cả bảy người đều cưới như vậy và đều chết mà không để lại người con nào. Sau cùng người thiếu phụ đó cũng chết. Vậy đến ngày sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ ai trong các người ấy, vì tất cả bảy người đều lấy người ấy làm vợ?"

Chúa Giêsu trả lời rằng: "Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, song những ai sẽ xét đáng được dự phần đời sau và được sống lại từ cõi chết, thì sẽ không cưới vợ lấy chồng; họ sẽ không thể chết nữa, vì họ giống như thiên thần, họ là con cái Thiên Chúa: vì họ là con cái của sự sống lại. Về vấn đề kẻ chết sống lại, thì Môsê trong đoạn nói về Bụi gai, khi ông gọi Chúa là Thiên Chúa Abraham, Thiên Chúa Isaac, và Thiên Chúa Giacóp. Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, mà là của kẻ sống, vì mọi người đều sống cho Chúa".

Bấy giờ có mấy luật sĩ lên tiếng thưa Người rằng: "Lạy thầy, Thầy dậy đúng lắm". Và họ không dám hỏi Người điều gì nữa.

 

 

 

Suy Niệm 1: Có sự sống lại

Sự sống, thân xác và tất cả những gì con người có được, đều là những món quà Thiên Chúa ban tặng, do đó, phải được bảo toàn và trân trọng. Chính cung cách sống và hành xử của con người trong cuộc sống hiện tại định đoạt số phận tương lai của họ: được cứu độ hay bị trầm luân đời đời. Bởi vì cuộc sống của con người không kết thúc với cái chết của thân xác trên trần gian này; sau khi chết, thân xác và linh hồn con người mới bắt đầu cuộc sống tràn đầy hạnh phúc, một cuộc sống phục sinh, một cuộc sống hoàn toàn biến đổi.

Ðó cũng là sự thật Chúa Giêsu khẳng định khi trả lời cho một số người thuộc nhóm Sađốc, như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay.

Vào thời Chúa Giêsu, giới lãnh đạo Do thái chia thành nhiều nhóm khác nhau. Liên quan đến sự sống lại, số người thuộc nhóm Biệt phái thì tin rằng cuộc sống sau khi chết cũng giống như cuộc sống trước đó trên trần gian này, nghĩa là con người cũng ăn uống, buôn bán, sống đời vợ chồng, nhưng chỉ có sung sướng mà thôi; tuy nhiên, một số khác thì tin rằng cuộc sống sau cái chết là cuộc sống hoàn toàn biến đổi. Còn nhóm Sađốc thì không tin vào cuộc sống đời sau: đối với họ, chết là hết; họ dựa trên luật Do thái buộc người em phải lấy chị dâu để đảm bảo cho anh mình có con nối dõi tông đường, nếu người anh chết mà chưa có con. Họ đặt ra trường hợp bảy anh em nhà kia cùng lấy một người đàn bà và hỏi Chúa Giêsu: khi sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ của ai? Chúa Giêsu khẳng định cuộc sống phục sinh hoàn toàn được biến đổi và không giống cuộc sống trên trần gian này như một số người Biệt phái tưởng nghĩ; do đó, mọi tương quan giữa con người với nhau cũng sẽ được biến đổi và tan hòa trong tương quan tình yêu thương của Thiên Chúa, cũng như mang sắc thái và chiều kích của tình yêu ấy, vì thế, mọi cách diễn tả và biểu lộ trong các liên hệ cuộc sống trần gian khi đó không còn ý nghĩa nữa.

Chúa Giêsu quả quyết có sự sống lại, nhưng Ngài không giải thích sự việc sẽ xẩy ra thế nào và khi nào sẽ xẩy ra biến cố sống lại, vì điều đó không quan trọng cho ơn cứu rỗi. Chẳng những có lời quả quyết của Chúa, chúng ta còn có một sự kiện cụ thể khác, đó là sự phục sinh của Chúa Kitô, đó là câu trả lời duy nhất cho thắc mắc của con người về sự chết, về sự sống lại và sự sống đời đời.

Xin Chúa gìn giữ chúng ta trong niềm tin vào sự sống lại và kiên trì hy vọng vào cuộc sống vĩnh cửu mai sau.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Chân lý của đời sống đức tin

Vào cuối kinh Tin Kính, những đồ đệ của Chúa Giêsu tuyên xưng: "Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại. Tôi tin hằng sống vậy. Amen".

Sự sống lại và sự sống đời đời là chân lý quan trọng cho đời sống đức tin. Nếu không có sự sống lại và sự sống đời đời thì đức tin của chúng ta còn có ý nghĩa gì nữa, và công việc nhập thể cứu chuộc của Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, không còn ý nghĩa nữa. Ðây là chân lý quan trọng nhưng khó tin và có thể có trường hợp xảy ra như đã xảy ra vào thời Chúa Giêsu, và cả những kẻ có niềm tin cũng bị vấp phạm không tin vào sự thật này nữa bởi vì nó không thể nào giải thích cặn kẽ được. Bởi lý trí con người lập luận theo đường lối tự nhiên, con người có thể chất vấn Thiên Chúa như những người Sađốc ngày xưa đã chất vấn Chúa Giêsu.

Có thể nói chúng ta cám ơn những người Sađốc vì nhờ vào vấn nạn của họ, mà chúng ta có được lời xác định rõ ràng của Chúa Giêsu về sự sống lại. Những người theo phái Sađốc là những kẻ thuộc hàng quí tộc và tư tế. Danh gọi Sađốc phát sinh từ tên riêng của vị thượng tế trong đền thờ thời vua Salômôn. Bộ luật duy nhất mà những người thuộc phái Sađốc chấp nhận là bộ Tora của Môisen, được ghi lại trong năm cuốn sách đầu tiên của Kinh Thánh mà thôi. Trong bộ Ngũ Thư thời Môisen, sự thật về sự sống lại và về sự sống đời đời chưa được mạc khải rõ ràng. Mãi về sau, tức là vào thời của Maccabê và tiên tri Daniel, tức khoảng thứ kỷ thứ 2 trước Chúa giáng sinh, thì sự thật về sự sống lại mới được quả quyết rõ ràng. Một đàng thì chưa được mạc khải rõ ràng, và đàng khác lại có luật nối dòng của Môisen cho trường hợp cưới vợ của anh khi anh mình chết đi mà không có con, nên chúng ta không lạ gì khi thấy các nhà thông luật, trưởng giả và tư tế không tin có sự sống lại, đã dùng luật Môisen chống lại sự sống lại. Trong dòng lịch sử cũng không thiếu những người chối bỏ chân lý về sự sống lại. Vào thời đại của chúng ta hiện nay cũng vậy, cũng có những triết gia và đôi khi tệ hơn nữa, những thần học gia lại tuyên bố không tin hay ít ra là nghi ngờ sự thật về sự sống lại.

Trên bình diện này, mọi lý luận chỉ dựa trên công sức trí khôn con người, thì không thể nào dẫn dắt đến sự nhìn nhận niềm tin vào sự sống lại. Chúa Giêsu đã quả quyết mạnh mẽ về sự thật có sự sống lại, nhưng Ngài không giải thích cho biết sự việc sẽ xảy ra như thế nào và cũng không nói về thời gian khi nào sẽ xảy ra biến cố sống lại. Có thể là hai câu hỏi: như thế nào và vào lúc nào, là hai điều không quan trọng cho ơn cứu rỗi, nên Chúa Giêsu đã không giải thích, không mạc khải gì thêm. Không phải chỉ có lời quả quyết suông của Chúa Giêsu mà thôi, nhưng chúng ta còn có sự kiện cụ thể khác nữa, đó là chính sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô. Chúa Kitô Phúc sinh là câu trả lời duy nhất cho thắc mắc của con người về cái chết, về sự sống lại và sự sống đời đời.

Xin Chúa gìn giữ chúng ta trong niềm tin này.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 3: Kiếm cớ gây chuyện

Đức Giêsu đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, chứ những ai được xét là hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ lấy chồng. Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa vì là con cái sự sống lại.” (Lc. 20, 34-36)

Những thượng tế, luật sĩ và các thủ lãnh dân chúng tìm cách tiêu diệt Đức Giêsu. Trước tiên, họ phải làm Người mất tín nhiệm trước mặt dân chúng. Vì Đức Giêsu hay dậy dỗ trong đền thờ, đây là dịp thuận tiện để họ đặt hàng chuỗi câu hỏi nóng bỏng để Người trả lời đưa đến chỗ gây chia rẽ thính giả và làm Người mất tín nhiệm.

Câu hỏi cạm bẫy

Phái Sa-đu-sê đại diện giai cấp quý tộc và chính trị, họ xa cách dân chúng và chỉ dựa vào Ngũ kinh. Họ không tin sự sống lại do sách Đa-ni-en đề xướng ra. Cuộc tranh luận về vấn đề này khá gay gắt. Ba mươi năm sau Đức Giêsu, thánh Phao-lô đã dùng vấn đề sống lại làm tấm bình phong gây hỏa mù giữa biệt phái và Sa-đu-sê.

Đức Giêsu dạy về nước trời và sự khẩn thiết phải ăn năn trở về để được sống đời đời. Giáo huấn này mất giá trị nếu người ta chết là hết. Sa-đu-sê đặt vấn nạn có ý chế nhạo kẻ tin vào sự sống lại và họ hy vọng đánh bại giáo huấn của Đức Giêsu.

Đó chỉ là trái pháo tịt ngòi

Đức Giêsu luôn luôn từ chối lối trả lời theo khôn ngoan thế gian, nhưng Người đứng trên bình diện khác để trả lời. Câu chuyện của Sa-đu-sê đặt ra là giả tưởng, không có thật. Sự sống đời sau khi sống lại không như nhiều người Do thái tưởng là sự nối tiếp sự sống đời này. Nhưng, “những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ gả chồng, quả thật họ không thể chết nữa, vì họ được giống như thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa”.

Đức Giêsu còn trưng dẫn sách Ngũ kinh như ông Mô-sê đã gọi: “Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham, Thiên Chúa của tổ phụ I-sa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp, Ngài không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Ngài, tất cả đều đang sống”. Thiên Chúa là sự sống, Ngài ban và duy trì sự sống, ngay cả sau khi chết.

Kết luận thật rõ ràng để xác nhận có sự sống lại, vì ngay từ đầu cuộc sống công khai, Đức Giêsu đã lập đi lập lại: “Hãy trở về với Thiên Chúa và hãy ăn năn sám hối để Ngài ban cho anh em sự sống đời đời”.

RC

 

Suy niệm 4:

Cuộc đời con người có vẻ như chấm dứt bằng cái chết. 
Một triết gia Ðức bảo con người sinh ra để chết. 
Cái chết là số phận của mỗi người, 
nhưng nói chung ai cũng muốn sống. 
Kitô giáo cho rằng con người sinh ra là để sống mãi. 
Cái chết chỉ là cánh cửa mở vào cõi vĩnh hằng. 
Một số tôn giáo tin rằng đời người có nhiều kiếp. 
Kitô giáo chỉ nhận có một cuộc đời ta đang sống. 
Chính cuộc đời duy nhất này 
định đoạt số phận vĩnh cửu của ta. 
Không có một cơ hội thứ hai để làm lại. 
Chính vì thế phải sống hết mình cho đời này 
để đáng hưởng hạnh phúc đời sau. 
Ðời sau mãi mãi là một mầu nhiệm. 
Chẳng ai chụp hình được thiên đàng hay hỏa ngục. 
Người đã khuất cũng không trở lại để kể ta nghe. 
Bởi thế, nhiều người không tin có đời sau. 
Cả những tín hữu cũng bị cuốn hút bởi vật chất, 
và sống như thể chỉ có đời này. 
Ðời sau là chuyện ở đâu đó, hoàn toàn xa lạ. 
Người thuộc phái Xađốc tin rằng sau cái chết 
linh hồn con người vất vưởng như cái bóng nơi âm phủ. 
Âm phủ là nơi tối tăm, buồn chán, thiếu sự sống. 
Người Pharisêu lạc quan hơn, cho rằng 
đời sau là sự kéo dài của đời này. 
Người ta sống như trước, nhưng tràn trề hạnh phúc. 
Ðức Giêsu vén mở cho ta phần nào bức màn đời sau. 
Ðời sau khác hẳn đời này. 
Người ta không cưới vợ lấy chồng, không cần con nối dõi, 
nhưng sống như các thiên thần, 
nghĩa là chỉ lo phụng sự và ca ngợi Thiên Chúa. 
Ðời sau là nơi không còn bóng dáng của thần chết. 
Người ta thoát khỏi quy luật thông thường của lẽ tử sinh. 
Toàn bộ con người được sống lại: cả hồn lẫn xác. 
Thân xác tuy đã tan thành tro bụi theo thời gian, 
nhưng sẽ được biến đổi một cách kỳ diệu 
để chung hưởng hạnh phúc với linh hồn. 
Trong tháng cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, 
chúng ta nghĩ đến cái chết và đời sau. 
Cái chết dạy tôi biết cách sống. 
Ðời sau kéo tôi ra khỏi những hạnh phúc giả tạo, 
và những nỗi khổ đau do mê lầm. 
Tôi đang đi về đời sau 
để gặp Ðấng mà tôi đã tin yêu suốt đời. 
Tất cả cuộc hành trình đều phải hướng về nguồn cội. 
Chúng ta đã được dựng nên cho Thiên Chúa, 
và chúng ta còn khắc khoải mãi cho đến khi gặp được Ngài.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, khi ra thăm nghĩa địa, 
khi vào viếng phòng hài cốt, 
con hiểu rằng mình phải có lòng tin lớn lao 
mới dám nghĩ một ngày nào đó 
những thân xác hư hoại này sẽ sống lại. 
Con người trở về bụi tro, nhưng bụi tro sẽ trở lại làm người, 
vì con người sinh ra là để bất tử như Thiên Chúa. 
Lạy Chúa Giêsu, trần gian này quá đẹp 
khiến con mải mê, quên mình là lữ khách; 
thiên đàng lại xa xôi, chẳng có chỗ trong con. 
Con loay hoay vun vén cho đời sống cá nhân, 
như thể con sẽ sống mãi trên mặt đất. 
Xin khơi dậy nơi con niềm khát khao những điều cao cả. 
Xin đừng để con mãn nguyện với những cái tầm thường. 
Ước gì Chúa cho con nếm chút vị ngọt ngào của trời cao, 
khi con quên mình để sống cho anh em trên mặt đất. Amen. 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

 

SUY NIỆM:

Trong tháng cầu nguyện cho các linh hồn, thật là an ủi cho chúng ta, khi Đức Giê-su nói trong bài Tin Mừng hôm nay:

Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng Người là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống. (c. 38)

Xin cho lời này của Đức Giê-su cũng cố niềm tin của chúng ta vào sự sống lại; và ước gì niềm tin này đem lại ý nghĩa và hướng đi cho chúng ta trong cuộc đời chóng qua này, nhất là trong tương quan của chúng ta đối với những gì thuộc về đời này.

Và xin cho các linh hồn, nhất là linh hồn của những người thân yêu của chúng ta được Chúa thứ tha, thương xót và cho sống lại để cùng nhau xum họp và mãi mãi thuộc về Chúa, là Đấng hằng sống.

 1. Cầu nguyện cho các linh hồn và sự sống lại

Chúng ta đang ở vào tuần đầu tiên của tháng cầu cho các linh hồn đã qua đời. Vì thế, thật là ý nghĩa, khi Lời Chúa trong Thánh Lễ hôm nay củng cố niềm tin của chúng ta vào sự sống lại. Bởi lẽ, chính vì niềm tin vào sự sống lại mà chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời. Như chúng ta vẫn tuyên xưng trong kinh Tin Kính: « Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau ».

Và tất cả chúng ta những người đang có mặt trong Thánh Lễ này, dù ở độ tuổi nào, chúng ta cũng sẽ lần lượt qua đi với niềm hi vọng được sống lại với Chúa và với nhau. Vì thế, ngay hôm nay, khi chúng ta cầu nguyện cho các linh hồn, chúng ta được mời gọi hướng về sự sống lại của chúng ta rồi, đã sống cho sự sống lại của chúng ta rồi, ngay khi còn đang sống trong cuộc đời chóng qua này.

Tuy nhiên, cũng giống như những người thuộc nhóm Xa-đốc, không tin có sự sống lại, chúng ta cũng có những câu hỏi, những vấn nạn, những thắc mắc nan giải về sự sống lại, khiến cho niềm tin của chúng ta bị lung lay.

 2. Niềm hi vọng sống lại

Chắc chắn, mãi mãi chúng ta sẽ không hiểu hết được về sự sống lại, bởi vì đó là quyền năng sáng tạo và tái sáng tạo thuộc về kế hoạch cứu độ của riêng một mình Thiên Chúa. Tuy nhiên, chúng ta vẫn cứ tin, bởi vì tin thì không cần phải biết hết. Và thật bi đát cho loài người chúng ta, khi sống cuộc đời chóng qua này mà không có niềm hi vọng sống mãi.

Thật vậy, chúng ta được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa hằng sống, nên chúng ta tự trong cõi lòng, dù ý thức hay không ý thức, luôn khao khát được hằng sống. Và thật là bất hạnh cho chúng ta, khi khao khát mà không được ban tặng, không được làm cho no thỏa. Và Đức Giê-su, phát xuất từ Thiên Chúa và là Thiên Chúa, Ngài đến để xác chuẩn cho chúng ta về lời đáp của Thiên Chúa, là sẽ ban tặng sự sống đời đời của Thiên Chúa cho chúng ta : « Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống » (Ga 11, 25). Và đó là lí do, chúng ta luôn cầu nguyện cho các linh hồn ; và chính chúng ta một ngày nào đó, cũng sẽ được cầu nguyện như thế.

Hơn nữa, loài người chúng ta luôn khao khát sự sống đời đời, nhất là khi thương yêu nhau: khi thương yêu nhau, chúng ta luôn ước ao thương yêu nhau mãi, và để thương yêu nhau mãi, thì phải sống mãi. Bởi vì tình thương phát xuất từ Thiên Chúa hằng sống và hướng về Thiên Chúa hằng sống. Tình thương tự bản chất hướng về vô biên và sẽ tồn tại mãi mãi, như Thánh Phaolo nói: « Lòng mến không bao giờ mất được » (1Cor 13, 8). Bởi vì Thiên Chúa là lòng mến, là tình thương.

Ngoài ra, niềm tin vào Thiên Chúa hằng sống và ơn huệ sống lại, sẽ làm cho chúng ta được bình an và tự do đối với sự sống này và những gì thuộc về sự sống này, đó là của cải, tiện nghi vật chất, sức khỏe, vẻ bề ngoài, thành công, danh vọng. Niềm tin vào sự sống lại giúp chúng ta tương đối hóa những điều này và không biến những điều này thành cùng đích, thành chủ nhân, thành ngẫu tượng. Như bài đọc 1, trích sách Ma-ca-bê, quyển thứ hai, kể lại cho chúng ta: bảy anh em và cả người mẹ nữa, sằn sàng chịu chết, nghĩa là từ bỏ hết tất cả, kể cả mạng sống mình, chứ không vi phạm luật của Chúa truyền, vì tin vào tình thương của Chúa và ơn huệ Chúa sẽ ban tặng là sự sống lại.

Cuối cùng, cuộc đời này có rất nhiều người bất hạnh do số phận, sinh ra đã bệnh tật hay tật nguyền, hay bất hạnh do thiên tai, như ở miền Trung trong những ngày này, có những em bé bị giết hại khi chưa được sinh ra, có những con người hi sinh đời mình để sống cho Chúa và cho người khác, trong đời tu cũng như trong đời sống gia đình. Vì thế, chúng ta tin mạnh mẽ rằng, Chúa sẽ an ủi mãi mãi những người này một cách quảng đại và nhưng không.

 3. « Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết »

Chúng ta hãy trở lại với Lời Chúa trong bài Tin Mừng, để lắng nghe và cố gắng hiểu câu trà lời của chính Đức Giê-su về sự sống lại. Chắc hẳn, chúng ta cũng có những thắc mắc liên quan đến sự sống đời sau và sự sống lại, tương tự như những người thuộc nhóm Xa-đốc. Tuy nhiên trong đức tin, chúng ta được mời gọi vượt qua lòng ham muốn biết tất cả, để nói như thánh I-nhã qua miệng cha Karl Rahner: « Hãy thả mình vào trong cung lòng của Thiên Chúa » một cách vô điều kiện. Và đó chính là lời gọi mà chúng ta có thể nghe ra được trong câu trả lời của Đức Giê-su.

Theo Đức Giê-su, niềm tin phục sinh của chúng ta được đặt nền tảng tận cùng ở trên chính bản tính của Thiên Chúa, đó là bản tính hằng sống; và vì Ngài là hằng sống, nên Ngài tình yêu của Ngài cũng sẽ là muôn đời, là mãi mãi; như Tv 136 tuyên xưng:

Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

Thế mà Thiên Chúa là tình yêu, nên tình yêu của Chúa không thể là vắn vỏi, không thể là chóng qua. Do đó, chúng ta tin mạnh mẽ rằng, chính tình yêu muôn đời của Thiên Chúa hằng sống làm cho chúng ta được sống lại và sống mãi, cho dù chúng ta có phải chết. Bởi vì, Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta, đang yêu thương chúng ta và sẽ yêu thương mãi mãi. Như chính Đức Giê-su nói một cách rất mạnh mẽ và thuyết phục về sự sống lại: « Thiên Chúa không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng Người là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống ».

*  *  *

Trong Thánh Lễ, sau khi truyền phép, chúng ta tuyên xưng: « Lạy Chúa, chúng con loan truyền Chúa chịu chết, và tuyên xưng Chúa sống lại, cho tới khi Chúa đến ». Ước gì mầu nhiệm Vượt Qua của Đức Ki-tô chết và phục sinh trở thành lẽ sống và niềm hi vọng của chúng ta trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời này.

 Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc

 

 

SUY NIỆM LỜI CHÚA MỖI NGÀY SONG NGỮ

Lc 20,27-40

Saturday (November 25): “All live to him”

 

Scripture:  Luke 20:27-40

27 There came to him some Sadducees, those who say that there is no resurrection, 28 and they asked him a question, saying, “Teacher, Moses wrote for us that if a man’s brother dies, having a wife but no children, the man must take the wife and raise up children for his brother. 29 Now there were seven brothers; the first took a wife, and died without children; 30 and the second 31 and the third took her, and likewise all seven left no children and died.  32 Afterward the woman also died. 33 In the resurrection, therefore, whose wife will the woman be? For the seven had her as wife.” 34 And Jesus said to them, “The sons of this age marry and are given in marriage; 35 but those who are accounted worthy to attain to that age and to the resurrection from the dead neither marry nor are given in marriage, 36 for they cannot die any more, because they are equal to angels and are sons of God, being sons of the resurrection. 37 But that the dead are raised, even Moses showed, in the passage about the bush, where he calls the Lord the God of Abraham and the God of  Isaac and the God of Jacob. 38 Now he is not God of the dead, but of the living; for all live to him.” 39 And some of the scribes answered, “Teacher, you have spoken well.” 40 For they no longer dared to ask him any question.

Thứ Bảy     25-11     Tất cả đều sống đối với Người

 

Lc 20,27-40

27 Có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại.28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su: “Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết.30Người thứ hai,31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào.32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết.33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ? “34 Đức Giê-su đáp: “Con cái đời này cưới vợ lấy chồng,35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng.36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham,Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp.38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống.”39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: “Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm.”40 Thế là, họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

Meditation: Is your life earth-bound or heaven-bound? The Sadducees had one big problem – they could not conceive of heaven beyond what they could see with their naked eyes! Aren’t we often like them? We don’t recognize spiritual realities because we try to make heaven into an earthly image. The Sadducees came to Jesus with a test question to make the resurrection look ridiculous. The Sadducees, unlike the Pharisees, did not believe in immortality, nor in angels or evil spirits. Their religion was literally grounded in an earthly image of heaven.

 

The Scriptures give witness – we will rise again to immortal life

Jesus retorts by dealing with the fact of the resurrection. The scriptures give proof of it. In Exodus 3:6, when God manifests his presence to Moses in the burning bush, the Lord tells him that he is the God of Abraham, Isaac, and Jacob. He shows that the patriarchs who died hundreds of years previously were still alive in God. Jesus defeats their arguments by showing that God is a living God of a living people. God was the friend of Abraham, Isaac, and Jacob when they lived. That friendship could not cease with death. As Psalm 73:23-24 states: “I am continually with you; you hold my right hand. You guide me with your counsel, and afterward you will receive me to glory.” 

The ultimate proof of the resurrection is the Lord Jesus and his victory over death when he rose from the tomb. Before Jesus raised Lazarus from the dead, he exclaimed:  “I am the resurrection and the life; he who believes in me, though he die, yet shall he live, and whoever lives and believes in me shall never die.  Do you believe this?” (John 11:25). Jesus asks us the same question. Do you believe in the resurrection and in the promise of eternal life with God?

Jesus came to restore Paradise and everlasting life for us

The Holy Spirit reveals to us the eternal truths of God’s unending love and the life he desires to share with us for all eternity. Paul the Apostle, quoting from the prophet Isaiah (Isaiah 64:4; 65:17) states: “What no eye has seen, nor ear heard, nor the heart of man conceived, what God has prepared for those who love him,” God has revealed to us through the Spirit (1 Corinthians 2:9-10). The promise of paradise – heavenly bliss and unending life with an all-loving God – is beyond human reckoning. We have only begun to taste the first-fruits! Do you live now in the joy and hope of the life of the age to come?

“May the Lord Jesus put his hands on our eyes also, for then we too shall begin to look not at what is seen but at what is not seen. May he open the eyes that are concerned not with the present but with what is yet to come, may he unseal the heart’s vision, that we may gaze on God in the Spirit, through the same Lord, Jesus Christ, whose glory and power will endure throughout the unending succession of ages.” (Prayer of Origen, 185-254 AD)

Suy niệm: Cuộc sống của bạn hướng về thế gian hay hướng về thượng giới? Người Sađốc có vấn đề lớn – họ không thể quan niệm về Thiên đàng bên ngoài những gì họ có thể nhìn thấy với đôi mắt trần của họ! Chẳng phải chúng ta cũng thường giống như họ sao? Chúng ta không nhận ra những thực tại thiêng liêng bởi vì chúng ta cố gắng tạo ra Thiên đàng theo hình ảnh trần thế. Người Sađốc đến dò hỏi Đức Giêsu với một câu hỏi để khiến việc sống lại xem như một điều lố bịch. Người Sađốc không giống như người Pharisêu, không tin sự bất tử, hay các thiên thần hay những thần dữ. Thật vậy, niềm tin của họ dựa trên một hình ảnh trần thế về Thiên đàng.

 

Kinh thánh làm chứng – chúng ta sẽ trổi dậy cho sự sống vĩnh cửu

Đức Giêsu trả miếng bằng việc xử lý với sự kiện sống lại. Kinh thánh làm chứng về điều đó. Trong sách Xuất hành 3,6 khi Thiên Chúa tỏ mình cho Môisen trong bụi gai bốc cháy, Thiên Chúa nói với ông rằng Người là Thiên Chúa của Abraham, Isaac, và Giacóp. Người bày tỏ rằng các tổ phụ, đã chết hằng trăm năm trước đó, vẫn sống trong Chúa. Đức Giêsu đánh bại những tranh cãi của họ bằng sự bày tỏ rằng Thiên Chúa là Thiên Chúa hằng sống của người sống. Thiên Chúa là bạn của Abraham, Isaac, và Giacóp khi họ còn sống. Tình bằng hữu đó không thể dừng lại với cái chết. Như Thánh vịnh 73,23-24 nói rằng: “Thật con ở với Chúa luôn, tay con Ngài nắm chẳng buông chẳng rời. Dắt dìu khuyên nhủ bao lời, một mai đưa tới rạng ngời quang vinh.”

 

Bằng chứng cơ bản của sự sống lại là Chúa Giêsu và sự chiến thắng của Người trên sự chết khi Người sống lại ra khỏi mồ. Trước khi Đức Giêsu cho Lagiarô sống lại từ cõi chết, Người tuyên bố: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, dù có chết, cũng sẽ sống, và ai sống mà tin Ta sẽ không bao giờ chết. Ngươi có tin điều này không?” (Ga 11,25). Đức Giêsu hỏi chúng ta cũng cùng một câu hỏi. Bạn có tin sự sống lại và lời hứa sự sống đời đời với Thiên Chúa không?

Đức Giêsu đến để phục hồi hạnh phúc và sự sống vĩnh cửu cho chúng ta

Chúa Thánh Thần mặc khải cho chúng ta những chân lý đời đời của tình yêu bất tận của Thiên Chúa và sự sống Người muốn chia sẻ với chúng ta trong cõi đời đời. Thánh Phaolô tông đồ, trích dẫn lời của ngôn sứ Isaia 64,4- 65,17 rằng: “Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người”, Thiên Chúa đã mặc khải với chúng ta nhờ Thần Khí (1Cor 2,9-10). Lời hứa Thiên đàng – hạnh phúc Thiên đàng và cuộc sống bất tận với Thiên Chúa luôn yêu thương – vượt quá sự hiểu biết của con người. Chúng ta mới chỉ bắt đầu nếm những hoa trái đầu mùa! Bạn có đang sống trong vui mừng và hy vọng của cuộc sống đời sau không?

Chớ gì Đức Giêsu cũng đặt tay của Người trên cặp mắt chúng ta, để rồi chúng ta cũng sẽ bắt đầu không chỉ nhìn thấy những gì trông thấy, mà cả những gì không nhìn thấy. Chớ gì Chúa mở những đôi mắt liên quan không chỉ với đời này, nhưng với những gì ở đời sau. Chớ gì Chúa mở cái nhìn của tâm hồn, để chúng ta có thể nhìn ngắm Thiên Chúa trong Thần Khí, qua cùng một Thiên Chúa, Đức Giêsu Kitô, Đấng mà vinh quang và quyền lực của Người sẽ tồn tại qua muôn vàn thế hệ. (Lời cầu nguyện của giáo phụ Origen, 185-254 AD)

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ

Từ khóa:

thiên chúa

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin mới