Thứ tư tuần 33 thường niên

Đăng lúc: Thứ tư - 22/11/2017 01:45 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

Thứ tư tuần 33 thường niên – Thánh Cêcilia, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ.

"Sao ngươi không gửi bạc Ta ở ngân hàng".

 

 

* Cuối thế kỷ V, câu chuyện về cuộc thương khó của các chứng nhân tử đạo Cêcilia, Valêrianô và Tibuốc đã ca ngợi đức đồng trinh của Kitô giáo, khiến cho tên tuổi của một thiếu nữ người Rôma tên là Cêcilia trở thành lừng lẫy. Chị đã chịu tử đạo và được mai táng ở nghĩa trang Calíttô.

Một thánh đường đã được xây dựng để kính thánh nữ và một đoản văn trong câu chuyện trên đã khiến cho các nhạc sĩ chọn chị làm bổn mạng.

 

Lời Chúa: Lc 19, 11-28

Khi ấy, Chúa Giêsu phán thêm một dụ ngôn nữa, vì Người đã đến gần Giêrusalem, mà dân chúng lại cứ tưởng là Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện trong giây lát.

Vậy Người phán rằng: "Có người quý tộc kia đi phương xa để được phong vương rồi trở về. Ông cho gọi mười người tôi tớ đến, giao cho họ mười nén bạc và dặn rằng: "Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về". Nhưng các người dân của ông ấy ghét ông, sai người đi theo mà rằng: "Chúng tôi không muốn ông ấy làm vua chúng tôi". Ðược phong vương rồi ông trở về, cho gọi các tôi tớ mà trước kia ông đã giao tiền cho, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu. "Người thứ nhất đến và thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được mười nén". Nhà vua bảo: "Ðược, hỡi người tôi tớ tốt lành, ngươi đã trung tín trong điều nhỏ mọn, ngươi sẽ được quyền cai trị mười thành". Người thứ hai đến thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được năm nén". Nhà vua đáp: "Ngươi cũng vậy, hãy cai quản năm thành". "Người thứ ba đến thưa: "Tâu vua, đây nén bạc của vua, tôi còn giữ trong khăn, vì tôi sợ ngài: ngài là người hà khắc, và lấy cái ngài không gửi, gặt cái ngài không gieo". Vua phán rằng: "Hỡi đầy tớ bất lương, ta cứ lời ngươi mà xử ngươi. Ngươi đã biết ta là người hà khắc, lấy cái ta không gửi, gặt cái ta không gieo, sao ngươi không gửi bạc ta ở ngân hàng, để rồi khi ta trở về, ta có thể lấy cả vốn lẫn lời".

"Vua liền bảo những người đứng đó rằng: "Hãy lấy nén bạc của nó mà trao cho người đã có mười nén". Họ tâu rằng: "Tâu vua, người ấy đã có mười nén rồi". Vua đáp: "Ta nói cùng các ngươi: Ai có sẽ cho thêm, và người đó sẽ được dư dật; còn ai không có, người ta sẽ lấy đi cả cái nó đang có. Còn những kẻ nghịch cùng ta, không muốn ta làm vua, hãy đem chúng ra đây và giết chúng trước mặt ta". Nói thế rồi Chúa liền dẫn họ lên Giêrusalem.

 

 

 

Suy Niệm 1: Tỉnh thức chờ Chúa

Cộng đoàn tín hữu Thessalonica sống trong niềm thao thức việc Chúa sắp trở lại đến độ một số người trong họ không còn muốn dấn thân làm việc nữa. Thái độ lệch lạc này không phù hợp với lời dạy của Chúa Giêsu là sống tỉnh thức chờ đợi ngày Chúa trở lại trong vinh quang. Cần phải có thái độ tỉnh thức được thể hiện bằng những việc làm tốt, chứ không phải một thái độ canh chừng thụ động. Thánh Phaolô đã viết cho tín hữu Thessalonica: "Chúng tôi cầu xin Thiên Chúa cho anh em được sống xứng đáng với ơn gọi, xin Ngài dùng quyền năng mà hoàn thành mọi thiện chí của anh em và mọi công việc anh em làm vì lòng tin... Còn về ngày Chúa Giêsu Kitô quang lâm và tập hợp chúng ta về với Ngài, tôi xin anh em điều này: nếu có ai bảo rằng chúng tôi đã được thần khí mạc khải, hoặc đã nói, đã viết thư quả quyết rằng ngày của Chúa gần đến, thì anh em đừng vội để cho tinh thần giao động, cũng đừng hoảng sợ. Ðừng để ai lừa dối anh em bất cứ cách nào" (2Tx 1,11; 2,1-2)

Ðó là những lời khuyên cụ thể của thánh Phaolô cho tín hữu Thessalonica đang mong chờ lần trở lại của Chúa Giêsu, và những lời đó diễn đạt những lời Chúa dạy trong Tin Mừng hôm nay: "Hãy làm lợi thêm những nén bạc được giao phó, chứ đừng đem chôn dấu nó".

Dụ ngôn nén bạc mời gọi mỗi người chúng ta ý thức trách nhiệm với tư cách là người có niềm tin. Ðức tin không là nén bạc để được cất giữ, nhưng phải được đầu tư để phát triển, sinh lợi. "Một đức tin không có việc làm là đức tin chết". Nếu chúng ta chỉ đóng khung cuộc sống đạo trong bốn bức tường nhà thờ, nếu chúng ta chỉ giản lược đức tin vào những biểu dương bên ngoài, nếu đức tin chỉ là một mớ những giáo điều phải tin, những điều răn phải giữ, thì quả thực chúng ta đang chôn chặt đức tin như gia nhân đã chôn nén bạc mà chủ đã trao: chúng ta có giữ đạo, nhưng chưa thực sự sống đạo.

Cuộc đầu tư nào cũng bao hàm những bất tất, rủi ro; một đức tin sống động cũng hàm chứa nhiều hy sinh, mất mát. Nhưng chúng ta tin rằng chính lúc chúng ta mất mát là lúc chúng ta được lợi lộc, chính lúc chúng ta quên mình là lúc gặp lại bản thân, chính lúc chết đi là khi được vui sống. Ðó phải là bài trường ca trong cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta hãy dâng lời cảm tạ Chúa vì hồng ân đức tin chúng ta đã lãnh nhận. Xin Chúa ban thêm can đảm, để đức tin của chúng ta thực sự được đầu tư trong từng giây phút của cuộc sống, để đáng được phần thưởng Chúa ban trong ngày Ngài trở lại vinh quang.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Những nén bạc

Cộng đoàn tín hữu Thexalonica sống trong niềm thao thức Chúa sắp trở lại đến độ một số người trong họ không còn muốn dấn thân làm việc bổn phận nữa. Thái độ lệch lạc này không phù hợp với lời dạy của Chúa Giêsu về thái độ sống tỉnh thức canh chừng chờ ngày Chúa trở lại trong vinh quang. Cần có một thái độ thức tỉnh canh chừng tích cực được thể hiện trong các việc làm tốt, chứ không phải một thái độ canh chừng thụ động khoanh tay ngồi yên chờ đợi. Thánh Phaolô đã trách thái độ sống lệch lạc của một số tín hữu Thexalonica trong khi chờ đợi ngày Chúa đến với những lời như sau:

"Chúng tôi hằng cầu xin Chúa cho anh chị em được sống xứng đáng với ơn kêu gọi của anh chị em, được thực hiện đầy đủ mọi quyết định tốt lành và được can đảm hoạt động theo đức tin. Thưa anh chị em, về việc Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, tái hiện thì tôi xin anh chị em đừng vội bối rối, đừng quá lo sợ vì một vài lời tiên tri giả mạo hay vì một câu, một bức thư, tự xưng là của chúng tôi, mà cho là ngày của Chúa đã gần tới. Vậy, thưa anh chị em, anh chị em hãy vững tâm, hãy giữ các điều anh chị em đã học biết bởi lời giảng dạy hay bởi thư từ của chúng tôi. Nguyện xin Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, và nguyện xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, nâng đỡ tâm hồn anh chị em, để anh chị em quyết chí làm mọi việc và nói mọi lời cách hoàn hảo. Thưa anh chị em, nhân danh Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, chúng tôi khuyên anh chị em hãy lánh xa những tín hữu lười biếng và không tuân giữ các điều mà anh chị em đã học biết bởi chúng tôi".

Ðó là những lời khuyên cụ thể của thánh Phaolô tông đồ cho cộng đoàn tín hữu Thexalonica nơi thư thứ hai Thexalonica chương 1. Cộng đoàn tín hữu này đang mong chờ Chúa ngự đến lần thứ hai. Những lời đó diễn đạt một cách cụ thể lời dạy của Chúa Giêsu hãy làm lợi thêm những nén bạc Chúa ban cho, chứ đừng làm biếng chôn giấu nó như được trình bày trong dụ ngôn của bài Phúc Âm hôm nay.

Nội dung giáo lý Chúa Giêsu muốn dạy các đồ đệ của Ngài qua bài dụ ngôn trên khá rõ. Cần phải làm lợi nén bạc Chúa ban cho trong khi chờ đợi ngày Chúa ngự đến lần thứ hai để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Và dù có làm lợi thêm những điều tốt đẹp mới, người đồ đệ của Chúa không nên vì đó mà tự kiêu. Chúng ta tất cả chỉ là những đầy tớ vô dụng của Thiên Chúa mà thôi. Tất cả những gì chúng ta có đều đến từ lòng quảng đại của Ngài và Thiên Chúa muốn chúng ta cộng tác với Ngài như những người con hiếu thảo.

Lạy Chúa,

Chúng con cảm tạ Chúa vì đã tin tưởng vào chúng con, trao ban cho chúng con những nén bạc để làm lợi thêm. Xin Chúa thương mở mắt chúng con cho chúng con nhìn thấy những thiếu sót, những sự tầm thường của mình để canh tân và dấn thân lại trên con đường phục vụ Chúa và anh chị em chung quanh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 3: Nén bạc sinh lời

Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về. Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười yến bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.” (Lc. 19, 12-13)

Trước khi long trọng vào thành Giêrusalem, Đức Giêsu lưu ý các môn đệ về thời kỳ đăng quang cuối cùng. Tiếp đến thời kỳ Giáo hội được trao phó cho các ông để chịu thử thách.

Một lần nữa, Đức Giêsu kể một sự kiện nổi tiếng được mọi người đã biết, nó xảy ra hai năm sau ngày Người sinh ra: Đó là hành trình của quận vương A-kê-lau tới thăm Rô-ma để được chuẩn y thăng chức làm vua xứ Giu-đa. Một phái đoàn năm mươi người Do thái phản đối sự phong vương này. Và khi A-kê-lau trở về đã trả thù những người Do thái chống đối. Lần này, chính Đức Giêsu đến đương đầu với sự chống đối của người Do thái, họ không muốn nhận vương quyền của Người.

Trong khi vắng mặt, Đức Giêsu đã trao sự nghiệp của Người cho các đầy tớ, cho Giáo hội của Người. Sản nghiệp Người trao cho các ông, chỉ là một vật rất nhỏ. Các ông phải làm cho sinh lời. Các đầy tớ của Đức Giêsu đều phải được thử thách như thế để chứng tỏ lòng trung thành và sự kiên trì trong suốt thời gian bấp bênh. Các ông có là những quản lý trung tín và khôn ngoan rao giảng Lời Thiên Chúa không?

Khi Đức Giêsu trở về, Người kêu tính sổ, những đầy tớ không nói tới việc họ đã làm, nhưng nói về sản nghiệp được trao cho họ làm sinh lời, vì lời Người đã được rao giảng và vẫn sống động. Lời Người đã sinh hoa kết quả tùy theo sự cảm nhận và khôn khéo của các đầy tớ. Lòng trung tín trong các việc nhỏ được ghi công và được lãnh phần Nước Trời.

Kẻ lười biếng mất hết quyền lợi

Kẻ chỉ tìm yên thân, không làm gì. Nó chê trách chủ thu nơi không phát nên nó đem đi chôn, những người biệt phái cũng thế, họ canh giữ lề luật bắt người ta kính trọng lề luật để bảo vệ luật lệ được nguyên vẹn, làm cho lề luật khô héo ứ đọng, chết cứng, nên họ bị tước mất cả cái họ có. Sự mong đợi ngày quang lâm của Chúa kêu gọi hành động, chứ không phải bất động chờ đợi, ngập lòng sợ hãi.

Hình phạt của vua chống lại kẻ thù cho thấy sự khủng khiếp trong ngày phán xét chống lại sự nổi loạn của Ít-ra-en và chắc hẳn nhắm tới cảnh thiêu hủy của thành Giê-ru-sa-lem mà Đức Giêsu đã loan báo nhiều lần trước khi Người chết. Nhưng hình phạt cũng áp dụng cho những người từ chối đón nhận nước Chúa. Họ tự kết án mình phải hư mất.

RC

 

Suy niệm 4:

Khi Đức Giêsu đến gần Giêrusalem, 
nhiều người nghĩ rằng Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện rồi. 
Họ cho rằng khi Ngài tiến vào thành thánh lẫm liệt như một vị vua, 
Nước ấy sẽ bừng tỏa trọn vẹn trên đoàn dân của Thiên Chúa (c. 11). 
Thật ra Nước Thiên Chúa không đến nhanh như họ nghĩ. 
Đức Giêsu còn phải chịu đau khổ, chết, rồi được phục sinh. 
Sau đó Giáo Hội còn phải chờ một thời gian dài 
trước khi Nước Thiên Chúa đến cách viên mãn qua việc Ngài trở lại. 
Thời gian của Giáo Hội là thời gian đợi chờ, 
thời gian lo làm ăn sinh lợi với những gì Chúa tặng ban. 
Đó chính là ý nghĩa của dụ ngôn trong bài Tin Mừng hôm nay. 
Một nhà quý tộc kia đi xa để lãnh nhận vương quyền. 
Trước khi đi ông gọi mười người đầy tớ lại, 
và trao cho họ mỗi người một số tiền không lớn lắm, là một đồng mina. 
Ông ra lệnh: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến” (c. 13). 
Khi nhà quý tộc trở về trong tư cách là vua, 
ông truyền gọi các đầy tớ lại để họ báo cáo về công việc làm ăn. 
Hai người đầy tớ đầu tiên đã sinh lợi không ít. 
Một người được lời thêm mười đồng, người kia được thêm năm đồng. 
Cả hai được vua ban thưởng rất trọng hậu, cho cai trị các thành phố. 
Còn người thứ ba trả lại cho nhà vua đồng mina anh đã nhận. 
“Thưa Ngài, đồng mina của Ngài đây, tôi đã giữ kỹ nó trong khăn.” 
Tất cả tội của người đầy tớ này nằm ở thái độ giữ kỹ. 
Giữ kỹ thì chẳng mất gì, vẫn còn nguyên vẹn. 
Nhưng giữ kỹ lại không thể làm cho đồng tiền sinh lời. 
Hơn nữa, giữ kỹ là không vâng lời ông chủ trước khi đi: “Hãy lo làm ăn!” 
Người đầy tớ sợ ông chủ, vì ông là người nghiêm khắc (c. 21). 
Chính vì sợ làm ăn thua lỗ, sợ bị ông chủ trừng phạt 
mà anh chọn thái độ chắc ăn là giữ kỹ đồng vốn trong khăn. 
Thái độ này không được ông chủ, nay trở thành nhà vua, chấp nhận. 
“Tại sao anh không gửi tiền của tôi vào ngân hàng, 
để khi trở về, tôi mới rút được cả vốn lẫn lời chứ ?” (c. 23). 
Ý của chủ là đồng tiền cần phải được đầu tư để sinh lời. 
Nỗi sợ đã làm cho anh đầy tớ mất đi sự liều lĩnh cần thiết. 
Bài Tin Mừng nhắc các Kitô hữu một điều cần. 
Giữ kỹ, giữ nguyên những gì Chúa ban vẫn chỉ là một thái độ tiêu cực. 
Kitô hữu là người tích cực sử dụng đồng vốn nhận được để sinh lời. 
Ra khỏi thái độ rụt rè, sợ hãi, để dám nghĩ, dám làm việc lớn cho Chúa, 
đó mới là thái độ đúng đắn của người Kitô hữu có trách nhiệm. 
Nếu không liều lĩnh trong những dự tính và hành động, 
nhiều nén bạc Chúa ban sẽ bị bỏ quên mãi trong khăn. 
Ông chủ trong dụ ngôn thật ra không phải là người ham lời. 
Ông chỉ muốn các đầy tớ trung tín trong việc rất nhỏ (c. 17).

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con dám hành động 
theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa. 
Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện, 
vì xác tín rằng Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con, 
Chúa ngàn lần quảng đại hơn con, 
và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con. 
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá, 
xin cho con dám liều theo Chúa 
mà không tính toán thiệt hơn, 
anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ, 
can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim, 
và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa. 
Ước gì khi dâng lên Chúa 
những hy sinh làm cho tim con rướm máu, 
con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt 
của người một lòng theo Chúa. Amen 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

 

SUY NIỆM:

1. “Có một người quí tộc kia trẩy đi phương xa…”

Để giúp chúng ta hiểu, nhận ra và sống mầu nhiệm Nước Trời, hay còn gọi là Triều Đại Thiên Chúa, Đức Giê-su dùng nhiều dụ ngôn: người gieo giống, cỏ lùng, hạt cải, men trong bột, kho báu, ngọc quí, “Mười trinh nữ”, và với bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta nghe Đức Giêsu nói về Nước Trời bằng dụ ngôn “các yến bạc”.

Trong các dụ ngôn về Nước Trời, Đức Giê-su rất thích dùng hình ảnh người chủ đi xa. Thực vậy, trong dụ ngôn này, Ngài dùng hình ảnh người quí tộc trẩy đi phương xa để lãnh nhận vương quyền; và trước khi ra đi, ông trao phó tài sản của ông cho các tôi tớ. Và đây chính là một chi tiết quan trọng, nói cho chúng ta một cách sâu xa về tương quan của chúng ta với Chúa.

Thực vậy, khi loài người được tạo dựng, mỗi người chúng ta được sinh ra, từng người chúng ta được mời gọi sống theo được ơn gọi, và đặc biệt được tháp nhập vào Hội Dòng trong ơn gọi dâng hiến, tất cả mọi sự đã có sẵn, thậm chí được chuẩn bị chu đáo để đón nhận chúng ta và làm cho chúng ta lớn lên. Tất cả đã được ban, nhưng chúng ta chẳng thấy Đấng Ban Ơn đâu, chẳng thấy Chúa đâu. Bởi lẽ, như người kia phải đi xa, Chúa muốn chúng ta sống tương quan với Chúa, ngang qua những quà tặng, ngang qua những dấu chỉ; và chúng ta được Chúa ban cho quá nhiều quà tặng, quá nhiều dấu chỉ: bản thân chúng ta, cuộc đời và ơn gọi của chúng ta, cộng đoàn của chúng ta, sự sống mỗi ngày, Lời và Mình Đức Kitô được ban nhưng không mỗi ngày.

Bởi vì tương quan chỉ đích thật và trưởng thành khi vượt qua tương quan hiện diện thể lí, để sống tương quan ngay cả khi vắng mặt và ngang qua các dấu chỉ. Xét cho cùng, làm sao hai người hiện diện thể lí với nhau mọi lúc mọi nơi được! Giống như khi chúng ta còn bé, có lúc bé phải ở nhà một mình; và mẹ chỉ thực sự hài lòng và vui mừng khi bé ngoan cả khi mẹ đi chợ vắng nhà!

2. Ân huệ

Theo lời kể của thánh Mát-thêu, có sự khác biệt về số nén bạc được trao cho mỗi người: “Người này năm yến, người kia ba, còn người kia một, tùy theo khả năng mỗi người”. Còn theo thánh Luca, thì mỗi người đều được một nén. Nhưng dù là một nén hay hơn nữa, điều mà người chủ kí thác là rất lớn. Thật vậy, theo các nhà chuyên môn, mỗi yến bạc trị giá 6.000 ngày công, tương đương với 20 năm làm việc. Số vốn quá lớn! Điều này có nghĩa là, dù có sự khác biệt khách quan năm, hai hay một nén, tất cả những gì Chúa ban cho mỗi người chúng ta tự bản chất đều quá lớn, có thể nói được là vô giá, vô giá như chính sự sống. Chúng ta có thể hiểu những yến bạc là những năm tháng cuộc đời Chúa ban cho mỗi người, dài ngắn khác nhau. Chúng ta cũng có thể hiểu những yến bạc là tất cả những gì Chúa ban cho chúng ta trong cuộc sống: chủng tộc, xã hội, gia đình, giới tính, ngoại hình, khả năng, số phận…

Những gì Chúa trao ban cho chúng ta là quá lớn, là vô giá; nhưng trong thực tế, chúng ta lại hay rầu rĩ ỉ ôi về mình: tại sao Chúa trao cho con có nhiêu đây! Tại sao con sinh ra trong hoàn cảnh như thế này? Tại sao con không là con gái? Hay tại sao con không là con trai? Tại sao cái mặt, tay chân của con nó như vầy, tại sao con lại bị thế này, tại sao người ta có mà con không có? Tại sao và tại sao, và có những tại sao sâu thẳm mà chỉ mình mình biết thôi.

3. Người thứ ba

Đó chính là vấn đề của người thứ ba trong dụ ngôn. Dụ ngôn nói nhiều nhất về trường hợp này, bởi vì người này phù hợp với tất mọi người chúng ta ở chiều sâu, không chỉ trong ý thức nhưng nhất là trong vô thức. Bởi vì một cách khách quan có sự khác biệt nhiều ít, nhưng cảm nhận của chúng ta về điều mình có và về điều mình là luôn luôn là ít và đôi khi là ít nhất. Và khi rầu rĩ về mình, tất yếu chúng ta có hình ảnh lệch lạc về Thiên Chúa, về Đấng Tạo Hóa: tại sao Chúa ban có bao nhiêu đó, tại sao Chúa làm thế, tại sao Chúa hà khắc như vậy?
Người thứ ba trong dụ ngôn có hình ảnh méo mó về điều mình có, nên tất yếu có hình ảnh méo mó về người chủ, và chắc chắc có hình ảnh méo mó về người khác nữa. Thái độ tự ti, mặc cảm, ghen tị, hành động co cụm, yếm thế, lãng phí là những hệ quả tất yếu. Và cuối cùng anh trở thành nạn nhân của chính hình ảnh méo mó mà anh có về người chủ: anh nghĩ người chủ hà khắc, sự hà khắc ập xuống trên anh. Thực ra, khi mình nghĩ xấu và sai về người khác, thì cái xấu và cái sai đã hành hạ mình rồi sâu thẳm tự bên trong.

* * *

Dụ ngôn của Đức Giêsu, nhất là cuộc đời của Ngài mời gọi chúng ta sống tâm tình tạ ơn, mỗi Thánh Lễ là một lời tạ ơn, là Lễ Tạ Ơn, là lời kinh Tạ Ơn: tạ ơn về chính mình, mình y như thế đó, tạ ơn vì sự tin tưởng quá lớn Chúa trao tặng cho chúng ta, tạ ơn vì quà tặng Đức Giêsu Kitô Chúa cho chúng ta mỗi ngày thật quảng đại và nhưng không. Và chính tâm tình tạ ơn và ca tụng Chúa, làm cho chúng ta được bình an, hạnh phúc, và sinh hoa kết quả dồi dào, làm đẹp lòng Chúa.

Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc

 

 

SUY NIỆM LỜI CHÚA MỖI NGÀY SONG NGỮ

Họ không muốn tôi thống trị họ

Parable of the talents. John Fleetwood, Life of our Blessed Lord and Saviour (c 1870).

Wednesday (November 22):  “They did not want me to reign over them”

 

Scripture:  Luke 19:11-28

11 As they heard these things, he proceeded to tell a parable, because he was near to Jerusalem, and because they supposed that the kingdom of God was to appear immediately. 12 He said therefore, “A nobleman went into a far country to receive a kingdom and then return. 13 Calling ten of his servants, he gave them ten pounds, and said to them, `Trade with these till I come.’ 14 But his citizens hated him and sent an embassy after him, saying, `We do not want this man to reign over us.’ 15 When he returned, having received the kingdom, he commanded these servants, to whom he had given the money, to be called to him, that he might know what they had gained by trading. 16 The first came before him, saying, `Lord, your pound has made ten pounds more.’ 17 And he said to him, `Well done, good servant! Because you have been faithful in a very little, you shall have authority over ten cities.’ 18 And the second came, saying, `Lord, your pound has made five pounds.’ 19 And he said to him, `And you are to be over five cities.’ 20 Then another came, saying, `Lord, here is your pound, which I kept laid away in a napkin; 21 for I was afraid of you, because you are a severe man; you take up what you did not lay down, and reap what you did not sow.’ 22 He said to him, `I will condemn you out of your own mouth, you wicked servant! You knew that I was a severe man, taking up what I did not lay  down and reaping what I did not sow? 23 Why then did you not put my money into the bank, and at my coming I should have collected it with interest?’ 24 And he said to those who stood by, `Take the pound from him, and give it to him who has the ten pounds.’ 25 (And they said to him, `Lord, he has ten pounds!’) 26 `I tell you, that to every one who has will more be given; but from him who has not, even what he has will be taken away.  27 But as for these enemies of mine, who did not want me to reign over them, bring them here and slay them before me.'” 28 And when he had said this, he went on ahead, going up to Jerusalem.

Thứ Tư     22-11                Họ không muốn tôi thống trị họ

 

Lc 19,11-28

11 Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giê-su lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giê-ru-sa-lem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi.12 Vậy Người nói: “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về.13Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.”14Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng: “Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi.15 “Sau khi lãnh nhận vương quyền, ông trở về. Bấy giờ ông truyền gọi những đầy tớ ông đã giao bạc cho, để xem mỗi người làm ăn sinh lợi được bao nhiêu.16 Người thứ nhất đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén.17Ông bảo người ấy: “Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi! Vì anh đã trung thành trong việc rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành.18 Người thứ hai đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đã làm lợi được năm nén.19 Ông cũng bảo người ấy: “Anh cũng vậy, anh hãy cai trị năm thành.20 Rồi người thứ ba đến trình: “Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ.21 Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.22 Ông nói: “Hỡi đầy tớ tồi tệ! Tôi cứ lời miệng anh mà xử anh. Anh đã biết tôi là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.23 Thế sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng? Có vậy, khi tôi đến, tôi mới rút ra được cả vốn lẫn lời chứ!24 Rồi ông bảo những người đứng đó: “Lấy lại nén bạc nó giữ mà đưa cho người đã có mười nén.25 Họ thưa ông: “Thưa ngài, anh ấy có mười nén rồi!26-“Tôi nói cho các anh hay: phàm ai đã có, thì sẽ được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi.27 “Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn tôi làm vua cai trị chúng, thì hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi.”28 Nói những lời ấy xong, Đức Giê-su đi đầu, tiến lên Giê-ru-sa-lem.

Meditation: How does God establish his kingdom here on the earth? The Jews in Jesus’ time had a heightened sense that the Messiah would appear soon to usher in the kingdom of God’s justice, love, and peace on the earth (Isaiah 11:1-9). Jesus, in fact, spoke in messianic terms of the coming reign of God. Perhaps his entry into Jerusalem would bring about such a change and overthrow of Roman domination. 

 

 

Parable of the talents

Jesus speaks to their longing for a new kingdom in the parable of a nobleman who went away to receive a kingdom. The parable reveals something important about how God works his plan and purpose with the human race. The parable speaks first of the king’s trust in his subjects. While he goes away he leaves them with his money to use as they think best. While there were no strings attached, this was obviously a test to see if the Master’s workers would be industrious and reliable in their use of the money entrusted to them. The master rewards those who are industrious and faithful and he punishes those who sit by idly and who do nothing with his money. 

The essence of the parable seems to lie in the servants’ conception of responsibility. Each servant entrusted with the master’s money was faithful up to a certain point. The servant who buried the master’s money was irresponsible. One can bury seeds in the ground and expect them to become productive because they obey natural laws. Coins, however, do not obey natural laws. They obey economic laws and become productive in circulation. The master expected his servants to be productive in the use of his money.

The Lord rewards those who faithfully use their gifts and talents for doing good by giving them more

What do coins and the law of economics have to do with the kingdom of God? The Lord entrusts the subjects of his kingdom with gifts and graces and he gives his subjects the freedom to use them as they think best. With each gift and talent, God gives sufficient means (grace and wisdom) for using them in a fitting way. As the parable of the talents shows, God abhors indifference and an attitude that says it’s not worth trying. God honors those who use their talents and gifts for doing good. Those who are faithful with even a little are entrusted with more! But those who neglect or squander what God has entrusted to them will lose what they have. 

There is an important lesson here for us. No one can stand still for long in the Christian life. We either get more or we lose what we have. We either advance towards God or we slip back. Do you seek to serve God with the gifts, talents, and graces he has given to you?

The Lord Jesus offers us a kingdom of justice, love, and peace and he calls us to live as citizens of this kingdom where he rules as Lord and Master. Through his atoning death on the cross and through his resurrection victory, Jesus frees us from a kingdom of darkness where sin and Satan reign. Through the power of the Holy Spirit the Lord gives us freedom to live as his servants and to lay down our lives in loving service of our neighbors (Galatians 5:1,13). 

The Lord expects us to be good stewards of the gifts and graces he gives us

The Lord entrusts us with his gifts and graces and he gives us freedom to use them as we think best. With each gift and talent, the Lord gives sufficient grace and strength for using them in a fitting way. As the parable of the talents shows, God abhors indifference and an attitude that says it’s not worth trying. God honors those who use their talents and gifts for doing good. Those who are faithful with even a little are entrusted with more! But those who neglect or squander what God has entrusted to them will lose what they have. There is an important lesson here for us. No one can stand still for long in the Christian life. We either get more or we lose what we have. We either advance towards God or we slip back. Do you trust in God’s grace to make good use of the gifts and talents he has given you?

“Lord Jesus, be the ruler of my heart and mind and the master of my home and goods. Fill me with a generous and wise spirit that I may use the gifts, talents, time, and resources you give me for your glory and your kingdom.”

Suy niệm: Làm cách nào Thiên Chúa thiết lập vương quốc của Người ở đây trên trái đất? Dân Do Thái thời Đức Giêsu có cảm giác thổi phồng rằng Đấng Mêsia sẽ xuất hiện sớm để thiết lập vương quốc công bình, tình yêu, và bình an của Thiên Chúa trên trái đất (Is 11,1-9). Thực ra, Đức Giêsu nói về triều đại sắp đến của Thiên Chúa với tư cách là Đấng Mêsia. Có lẽ việc tiến vào thành Giêrusalem của Người sẽ đem lại sự thay đổi như thế và lật đổ sự thống trị của đế quốc Rôma.

 

Dụ ngôn về các tài năng

Đức Giêsu đáp lại sự mong ước của họ bằng một vương quốc mới, qua dụ ngôn người giàu có đi xa để lãnh nhận vương quốc. Dụ ngôn cho thấy điều gì đó rất quan trọng về cách thức Thiên Chúa thực hiện kế hoạch và mục đích của Người với nhân loại. Trước hết, dụ ngôn nói về lòng tin tưởng của nhà vua đối với thần dân. Trong khi ông đi xa, ông để lại cho họ tiền bạc để sử dụng lúc cần thiết. Trong lúc đó không có điều kiện nào đưa ra, điều này rõ ràng là một thử thách để xem họ có trung thành với vua, và có sử dụng tiền bạc được giao phó cách hợp lý không. Tiếp đến, nhà vua trọng thưởng cho những ai siêng năng và trung tín và xử phạt những kẻ ăn không ngồi rồi, không chịu sinh lợi cho tiền bạc của mình.

Ý nghĩa của dụ ngôn xem ra nằm trong khái niệm trách nhiệm của người gia nhân. Mỗi gia nhân được giao phó tiền của chủ thì phải trung tín đến mức nào đó. Người gia nhân chôn giấu tiền của chủ là thiếu trách nhiệm. Người ta có thể gieo hạt giống xuống đất và chờ mong chúng sinh ra hoa màu vì chúng vâng theo định luật tự nhiên. Nhưng đồng tiền thì không tuân theo định luật tự nhiên. Chúng tuân theo luật kinh tế và sinh lợi tức theo sự lưu hành. Ông chủ mong đợi gia nhân sẽ sinh lợi tức trong việc sử dụng tiền bạc của ông.

Chúa ban thưởng cho những ai trung tín sử dụng các năng khiếu và tài năng cho việc tốt bằng việc trao cho họ nhiều hơn nữa

Đồng tiền và luật kinh tế có quan hệ gì với vương quốc của Chúa? Chúa trao phó cho thần dân của mình với những tài năng và ơn sủng và Người ban cho họ sự tự do sử dụng chúng theo cách tốt nhất. Với mỗi năng khiếu và tài năng, Thiên Chúa ban cho đủ phương thức (ơn sủng và sự khôn ngoan) cho việc sử dụng chúng theo cách thích hợp. Như dụ ngôn về những tài năng cho thấy, Thiên Chúa chán ghét sự lãnh đạm và thái độ như có ý nói rằng “chẳng cần phải cố gắng”. Thiên Chúa khen thưởng những ai sử dụng tài năng và ơn sủng để làm việc tốt. Những ai trung thành dù chỉ với điều nhỏ nhất càng được giao phó thêm! Còn những người bỏ bê hay phí phạm những gì Thiên Chúa đã giao phó cho họ sẽ mất hết những gì họ có.

Ở đây có một bài học quan trọng cho chúng ta. Không ai có thể dậm chân tại chỗ trong đời sống Kitô hữu. Một là chúng ta có thêm, hai là chúng ta mất hết. Một là chúng ta đến gần Chúa hai là thụt lùi. Bạn có tìm cách phục vụ Chúa với những năng khiếu, tài năng, và ơn sủng mà Người đã ban cho bạn không?

Chúa Giêsu ban cho chúng ta vương quốc công chính, yêu thương, và bình an và Người kêu gọi chúng ta sống như những công dân của nước này, nước mà Người làm Chúa và làm Chủ. Ngang qua cái chết đền tội trên thập giá và qua chiến thắng phục sinh của Người, Đức Giêsu giải thoát chúng ta khỏi vương quốc tối tăm, nơi mà tội lỗi và Satan ngự trị. Qua sức mạnh của Chúa Thánh Thần, Chúa ban cho chúng ta tự do để sống như người tôi tớ của Người và hiến mạng sống mình trong sự phục vụ yêu thương tha nhân (Gl 5,1.13).

Chúa muốn chúng ta là người quản lý tốt các tài năng và ơn sủng Người ban cho chúng ta

Chúa trao phó cho chúng ta các ơn huệ và ban cho chúng ta tự do để sử dụng chúng cách tốt nhất. Với mỗi ân huệ và tài năng, Chúa ban đủ ơn sủng và sức mạnh cho việc sử dụng chúng theo cách thích hợp. Như dụ ngôn về những tài năng cho thấy, Thiên Chúa chán ghét sự lãnh đạm và thái độ như có ý nói rằng “chẳng cần phải cố gắng”. Thiên Chúa khen thưởng những ai sử dụng tài năng và ơn sủng để làm việc tốt. Những ai trung thành dù chỉ với điều nhỏ nhất càng được giao phó thêm! Còn những người bỏ bê hay phí phạm những gì Thiên Chúa đã giao phó cho họ sẽ mất hết những gì họ có. Ở đây có một bài học quan trọng cho chúng ta. Không ai có thể dậm chân tại chỗ trong đời sống Kitô hữu. Một là chúng ta có thêm, hai là chúng ta mất hết. Một là chúng ta đến gần Chúa hai là thụt lùi. Bạn có tìm cách phục vụ Chúa với những năng khiếu, tài năng, và ơn sủng mà Người đã ban cho bạn không?

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa cai trị tâm trí con và làm Chủ gia đình và tài sản của con. Xin lấp đầy lòng con với tinh thần quảng đại và khôn ngoan để con có thể sử dụng những tài năng, ơn huệ, thời gian và những tài nguyên Chúa ban cho con cho vinh quang và vương quốc của Chúa.

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ

Từ khóa:

tôi tớ

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin Giáo phận

Hôm nay, ngày thứ Năm, 4 tháng 1 năm 2018, Đức Cha Tôma Nguyễn Văn Trâm cùng với 63 Cha trong và ngoài Giáo Phận đã đến hiệp dâng Thánh Lễ tạ ơn Thiên Chúa cùng với Giáo Họ Thánh...

Tin mới