Thứ Bảy tuần 5 thường niên.

Thứ sáu - 15/02/2019 08:35

Thứ Bảy tuần 5 thường niên.

"Họ ăn no nê"

 

Lời Chúa: Mc 8,1-10

Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và họ không có gì ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: "Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường, vì có nhiều người từ xa mà đến".

Các môn đệ thưa: "Giữa nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no". Và người hỏi các ông: "Các con có bao nhiêu bánh?" Các ông thưa: "Có bảy chiếc".

Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát. Các ông chia cho dân chúng. Các môn đệ còn có mấy con cá nhỏ. Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân phát.

Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng còn thừa lại được bảy thúng. Số người ăn độ chừng bốn ngàn. Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống thuyền đến miền Ðam-ma-nu-tha.

 

 

 

Suy Niệm 1: Lòng quảng đại của Chúa

Tin Mừng hôm nay nêu bật lòng quảng đại của Chúa Giêsu đối với con người. Sở dĩ Chúa Giêsu đã có thể nuôi sống được đám đông dân chúng, dù chỉ bắt đầu với bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, là vì Ngài đã chạnh lòng thương xót họ. Mọi sáng kiến bác ái từ thiện và mọi chính sách phân phối thực phẩm đều phải được khởi đi từ tấm lòng yêu thương, nếu không chúng ta sẽ dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, trở ngại, hoặc không sớm thì muộn, những công việc ấy cũng bị chen vào những ý đồ ích kỷ, vụ lợi.

Một khía cạnh khác, đó là mọi hành vi của Chúa Giêsu đều bắt đầu từ sự thật của chính Ngài hay của những người khác. Chúa Giêsu đã không khởi sự phép lạ một cách mơ hồ, nhưng từ chính sự thật của con người, cho dù đó là sự thật yếu kém đến đâu đi nữa. Ngài đã làm phép lạ từ bảy chiếc bánh và mấy con cái và mấy con cá nhỏ. Hành vi của Chúa không phải là hành vi đột xuất, bởi vì Ngài vẫn tiếp tục phục vụ kẻ khác một cách quảng đại như thế ngay cả khi đã chết. Quả thật, các kiểu nói và từ ngữ trong Tin Mừng hôm nay, cũng chính là các kiểu nói và từ ngữ được áp dụng cho Bí tích Thánh Thể, như "cầm lấy bánh", "dâng lời tạ ơn", "bẻ ra, trao cho các môn đệ". Như vậy, phải hiểu Bí tích Thánh Thể là một hành vi cứu giúp người đói khát, là sự nối dài hành vi quảng đại của Chúa Giêsu hôm nào, khi từ bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, Chúa Giêsu đã cho đám đông ăn no nê chỉ vì Ngài yêu thương họ.

Ngày hôm nay, để nuôi sống nhân loại, Chúa Giêsu đã lấy chính Thịt Máu Ngài làm lương thực. Với lương thực này, Ngài tin chắc mọi người sẽ được no thỏa để phát triển đến mức tối đa. Tuy nhiên, để lương thực ấy đủ cho mọi người thuộc mọi thế hệ, Chúa Giêsu cần đến sự cộng tác của con người, đặc biệt của Giáo Hội, bằng cách phân phát, chia sẻ. Ðám đông sẽ vẫn tiếp tục đói khát, nếu hôm ấy, các Tông đồ không phân phát bánh và cá cho người khác, vì sợ thiếu hay sợ không còn phần cho mình. Nếu vậy, cảnh đói khát hiện nay vẫn còn, là vì người ta từ chối phân phát và chia sẻ cho người khác, mà chỉ bo bo giữ lấy cho mình.

Nếu không có tấm lòng yêu thương, thì chẳng những chúng ta không thể có sáng kiến trong việc cứu giúp người khác, mà còn biện hộ cho khả năng giới hạn của mình và đình hoãn việc trợ giúp. Những lúc ấy, Bí tích Thánh Thể chúng ta đón nhận mỗi ngày trở thành vô hiệu: thay vì là nguồn lương thực không bao giờ cạn thúc đẩy chúng ta quảng đại hiến tặng người khác, nó trở thành gia sản độc quyền và cằn cỗi của riêng chúng ta.

Xin cho chúng ta ngày càng có tấm lòng yêu thương của Chúa, để những người xung quanh chúng ta không còn bị đói khát vì sự ích kỷ của chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Hóa bánh ra nhiều (Trình thuật thứ hai)

Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Đức Giêsu gọi các môn đệ lại mà nói: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!”.

Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông. (Mc. 8, 1-2. 6)

Maccô vá Mat-thêu kể lại cho chúng ta hai phép la hóa bánh ra nhiều; có hai phép lạ chăng? Có thể, nhưng có lẽ đúng hơn chúng ta có ở đây bản trình thuật thứ hai về cùng một biến cố. Trình thuật này hình như bắt nguồn từ một truyền thống lâu đời, từ cộng đoàn các Kitô hữu gốc Hy lạp. Trình thuật kể lại sự việc như đang xảy ra coi như không liên kết gì với những biến cố dã xảy ra trước vậy.

Dĩ nhiên là có vài dị điểm về những con số giữa hai bản trình thuật: bảy chiếc bánh thay vì năm, mấy con cá nhỏ thay vì năm, bảy giỏ thay vì mười hai, bốn ngàn người thay vì năm ngàn. Chúng ta còn gặp những dị biệt đáng ngại hơn khi đối chiếu với những Phúc âm nhất lãm khác, nếu ta coi những bản văn Phúc âm như những tài liệu “lịch sử” theo đúng nghĩa của thời nay. Các tác giả chép Phúc âm thực ra không mấy bận tâm trong việc kiểm chứng các nguồn tài liệu của mình theo kiểu phê bình lịch sử hiện đại: sự thật của Tin Mừng tiên vàn không phải là những sự kiện được kiểm nghiệm gắt gao theo khoa học, mà chỉ là sự thật về ơn cứu độ để loan báo cho mọi người.

Trong văn chương người ta cũng thường xử dụng kiểu này: một sự kiện cùng được nhiều nhân chứng kể lại, mỗi người từ một quan diểm, một góc cạnh khác nhau; từ đó mới có những bản không giống nhau lạ thường; thế nhưng bản này cũng như những bản kia cũng đều đúng, không ai sẽ có ý tưởng loại bỏ bản này hay bản kia, mỗi bản đều chứa đựng sự thật của mình.

Trong việc rao giảng Tin mừng, đường lối chủ trương của Matthêu không phải là của Maccô, cũng không phải là của Luca, càng không phải là của Gioan, thế nhưng chân lý các ngài rao giảng thì vẫn là một. Cùng phát sóng một chương trình, nhưng phát hình đen trắng khác xa với phát hình mầu, thế mà không một ai dám có ý tưởng khẳng định rằng chương trình này phóng khoáng, chương trình kia đúng. Tượng Đức Kitô do Bourgault điêu khắc không có nét giống với tượng điêu khăc của Rodin, thế mà tượng nào cũng gợi lên trong lòng người nhìn ngắm cùng một niềm tin, cùng một lòng yêu mến. Khi so sánh với nghi lễ Rôma, những cử hành phụng vụ cực kỳ long trọng thuộc nghi lễ Đông phương cho ta cảm tưởng như đến từ một thế giới thật khác lạ, nhưng đằng sau những nét văn hóa khác nhau của đôi bên, người ta mới thấy rõ cả hai cùng chung một niềMt.in, một phép rửa, một Thiên Chúa và đúng là một sự hài hòa tuyệt vời.

Mầu nhiệm Đức Kitô quả đúng là một mầu nhiệm phong phú khôn lường đến nỗi chỉ có một thánh sử mà thôi sẽ không bao giờ diễn đạt được hết, mà chỉ cho ta biết được một mặt nào của mầu nhiệm tuyệt vời đó mà thôi.

 

Suy Niệm 3: HÃY BIẾT CHẠNH LÒNG THƯƠNG (Mc, 8,1-10)

Khi kể về ơn gọi của Mẹ Têrêxa Calcutta với người nghèo, người ta không quên được sự kiện làm cho mẹ thay đổi ơn gọi. Từ một giáo viên dạy địa lý và là một nữ tu của Dòng Nữ Vương Ðức Bà Loreto, mẹ đã trở thành một nữ tu khiêm tốn, chuyên phục vụ người nghèo khi quyết định rời bỏ dòng cũ để lập nên Hội Dòng Nữ Tu Bác Ái với hy vọng xoa dịu nỗi khổ cho biết bao con người ngày đêm kêu cứu. Vì thế, mẹ đã trở thành người nổi tiếng về lòng bao dung, nhân hậu.

Nguyên nhân để mẹ trở thành vĩ nhân là vì mẹ đã cảm nghiệm sâu xa lời kêu cầu của Đức Giêsu trên Thánh Giá “Ta khát” qua hình ảnh của một người già nghèo khổ, trong sân ga tàu hỏa khi mẹ lên đường để đi chữa bệnh.

Tin Mừng hôm nay trình thuật việc Đức Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều lần thứ hai. Qua phép lạ này, chúng ta thấy nổi bật lên sự quảng đại, lòng nhân hậu, thương xót của Đức Giêsu với đám đông dân chúng.

Thấy một đám đông đang theo mình, Đức Giêsu đã không thể yên vị được khi thấy họ vất vưởng và bụng đói, nên Ngài đã nói với các môn đệ: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn” (Mc 8, 2). Và Đức Giêsu đã làm phép lạ để nuôi dân chúng.

Hình ảnh thật đẹp về một Đức Giêsu: Ngài nhìn đám đông với một ánh mắt đăm chiêu, trìu mến và lộ rõ sự thao thức! Ngài nói với các môn đệ về nỗi thao thức của mình, rồi lường trước được những mối nguy hại khi họ bụng đói ra về! Và cuối cùng Ngài đã hành động để nuôi dân chúng.

Ngày hôm nay, vẫn có nhiều chương trình phúc lợi xã hội, nhưng không biết có phải là những chương trình được khởi đi từ tình thương hay là một dịp thuận tiện để những kẻ chuyên tham nhũng, bóc lột có cơ hội trục lợi cá nhân và đoàn thể khi nhân danh điều thiện???

Thật vậy, nếu mọi việc công ích, không được khởi đi từ lòng nhân hậu và tình thương thì sớm muộn gì nó cũng sẽ bị những ý đố đen tối, xấu xa xen vào và bị biến thái.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết mặc lấy tấm lòng từ bi nhân hậu và thương xót của Chúa, để chúng con biết đem Chúa đến với anh chị em chúng con. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 4: Bị xỉu dọc đường

Suy niệm:

Thân xác có những nhu cầu cơ bản của nó.

Nó biết đói, biết khát, biết mệt và có thế bị xỉu vì kiệt sức.

Khi Đức Giêsu làm phép lạ bánh hóa nhiều để nuôi dân,

Ngài cho thấy mình chẳng hề duy linh hay duy tâm chút nào.

Tin mừng Máccô kể lại hai phép lạ bánh hóa nhiều.

Lần đầu năm cái bánh và hai con cá cho năm ngàn người (Mc 6, 32-44).

Bài Tin mừng hôm nay nói đến một phép lạ bánh hóa nhiều khác,

bảy cái bánh và mấy con cá nhỏ cho bốn ngàn người ăn.

Lần đầu Đức Giêsu chạnh lòng thương

vì dân chúng bơ vơ như chiên không người chăn dắt (Mc 6, 34).

Lần này ngài chạnh lòng thương đám đông vì họ không có gì ăn (Mc 8,1).

Đức Giêsu đã giải thích cặn kẽ các lý do khiến Ngài thương họ:

vì họ đã ở với Ngài ba ngày rồi mà không có gì ăn (c.2),

vì Ngài sợ họ sẽ bị xỉu dọc đường nếu nhịn đói mà về nhà,

vì có một số người từ xa đến (c.3).

Rõ ràng Đức Giêsu quan tâm đến sức khỏe của đám đông.

Họ đã theo Ngài, ở với Ngài và được ăn bánh tinh thần trong mấy ngày qua.

Nhưng họ cũng cần tấm bánh vật chất cho thân xác.

Có thực mới vực được đạo.

Chính Đức Giêsu, chứ không phải các môn đệ, đã nhận ra điều ấy.

Ngài gọi họ lại để nhắc họ về nhu cầu của đám đông (c.1).

Bảy cái bánh được Đức Giêsu bẻ ra và trao cho các môn đệ.

Các môn đệ lại làm cử chỉ như vậy cho đám đông.

Bẻ ra và trao đi là những hành vi của bác ái, chia sẻ.

Bẻ ra là chấp nhận bị vỡ, chẳng còn nguyên vẹn như trước.

Trao đi là chấp nhận mất mát, chẳng còn giữ lại gì cho mình.

Nhưng chỉ khi dám bẻ ra và trao đi mới đem lại hạnh phúc dư dật.

Phép lạ bánh hóa nhiều là phép lạ các Kitô hữu làm mỗi ngày,

khi họ dám bẻ ra và trao đi tấm bánh của đời họ.

Họ bỗng thấy mình sung mãn khi người khác được no nê.

 

Cầu nguyện:

Lạy Thiên Chúa là Tình Yêu,

xin cho con biết nhạy cảm trước nỗi đau của con người,

những trẻ em bất hạnh, những phụ nữ bị bạo hành,

những người trẻ mất niềm hy vọng, những người già neo đơn.

Trong cơn khủng hoảng hiện nay trên toàn cầu,

có bao người thất nghiệp, bao người lâm cảnh đói ăn.

Xin cho tim con chạnh lòng thương như Chúa,

dám chấp nhận sống nghèo để giúp nhiều người thoát cảnh nghèo,

dám chấp nhận liên đới và chia sẻ để thế giới được công bằng hơn.

Ước gì khi thế giới ngưng chiến tranh và các cuộc chạy đua vũ trang,

khi nước giàu chia sẻ cho nước nghèo,

khi bất công và thù hận không còn thống trị,

chúng con được hạnh phúc vì thấy Nước Chúa đã gần bên. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.



Suy niệm: 

Phân tích

Trong quyển Tin Mừng thánh Máccô và thánh Mátthêu, có tới hai phép lạ hóa bánh ra nhiều, một xảy ra ở vùng đất Do Thái, một xảy ra ở vùng đất lương dân. Phép lạ “lần thứ hai” xảy ra ở vùng đất lương dân có vài chi tiết đáng chú ý:

- Không nhắc tới con cá, chỉ nhắc tới bánh thôi

- Số lượng bánh ban đầu là 7 cái.

- Số người ăn là 4 ngàn.

- Số bánh dư là 7 giỏ.

Những con số 7 và 4 là những con số tượng trưng cho lương dân: các thành phố Hy Lạp có một hội đồng quản trị gồm 7 thành viên, người ngoại thường có “bốn phương trời”, “tứ hải giai huynh đệ”…

Như thế ý nghĩa chính của phép lạ này là: Chúa Giêsu không chỉ ban lương thực cho người Do Thái mà còn cho lương dân.

Suy gẫm

1. Thấy dân chúng đói khát, Chúa Giêsu động lòng thương, Ngài không muốn họ nhịn đói mà về, sợ họ bị xỉu dọc đường. Tấm lòng của Chúa Giêsu là thế và mãi mãi là thế, ngày xưa là thế mà ngày nay vẫn là thế.

Lạy Chúa, con đang đói, con sắp xỉu dọc đường, xin nhìn đến con.

2. Phép lạ này là hình bóng của Bí tích Thánh Thể. Và như thế, qua phép lạ “lần thứ hai” này, Chúa Giêsu có ý muốn cho lương dân cũng được nuôi dưỡng bằng Bí tích Thánh thể của Ngài. Nhưng thực tế là ngày nay, còn biết bao nhiêu người chưa được hưởng lương thực tuyệt vời ấy!

Ý thức xã hội đã tăng, nên ngày nay các Kitô hữu đã biết lưu ý đến những người nghèo đói vật chất, nhưng chúng ta có biết xót xa khi thấy những người đói khát tinh thần, những người chưa được ăn bánh của Chúa không?

3. Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh xong, Ngài không đích thân phân phát mà trao cho các môn đệ để các ông phân phát. Nghĩa là tuy Chúa có thể ban bánh cho lương dân, nhưng Ngài muốn chúng ta góp phần mình vào đó. Mỗi khi chúng ta xin Chúa điều gì thì đừng chờ Chúa làm tất cả mà hãy cùng làm với Chúa theo điều ta đã xin.

4. “Người cầm lấy bảy chiếc bánh dâng lời tạ ơn và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra, và các ông đã dọn ra cho đám đông” (Mc 8,6)

Một lần nọ, khi dừng xe ở ngã tư vì đèn đỏ, tôi bất chợt thấy hai đứa trẻ nghèo ngồi bên vệ đường, bẻ đôi chiếc bánh cho nhau và cùng ngồi ăn cách ngon lành. Bỗng dưng tôi cảm thấy xúc động. Nhìn lại bản thân, tôi mới nhận ra rằng lâu nay mình sống trong “tháp ngà” và bàng quan với mọi chuyện trong thiên hạ. Chỉ tích lũy và thu vén cho bản thân hơn là cảm thông chia sẻ cho mọi người.

Tôi thực sự là kẻ nghèo và vẫn nghèo bao lâu chỉ biết thu vén và tích luỹ mà không biết cho đi, dù chỉ là ánh mắt trìu mến, một nụ cười cảm thông hay “bẻ đôi tấm bánh.”

Thực ra, với quyền phép của Thiên Chúa, Chúa Giêsu có thể từ không làm ra bánh và cá để cho dân chúng ăn. Thế nhưng Ngài đã không làm như thế, mà Ngài lại lấy mấy chiếc bánh và mấy con cá của một người nào đó trong đám dân chúng để làm phép lạ bánh và cá hoá nhiều.

Hẳn là khi trao những chiếc bánh và những con cá này cho Chúa Giêsu, người chủ của những thứ này phải có một lòng quảng đại, biết nghĩ đến người khác, chứ không chỉ bo bo giữ cho mình, giữa lúc mọi người đang đói.

Thế là với một sự đóng góp nhỏ nhặt của một người, Chúa Giêsu đã làm một phép lạ cả thể là hoá bánh ra nhiều để nuôi cả ngàn người.

Cha Carôlô


Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã chọn tấm bánh là hình ảnh của chính Thân Thể Chúa. Vì tấm bánh cần thiết cho mọi người. Tấm bánh không kén chọn người ăn. Tấm bánh làm vui lòng mọi người. Từ trẻ thơ cho đến cụ già đều trân trọng, nâng niu tấm bánh được ai đó trao tặng. Xin giúp chúng con cũng biết bẻ tấm bánh cuộc đời chúng con để mang lại sức sống, niềm vui cho tha nhân.

Lạy Chúa Giêsu mến yêu, cuộc đời con người chỉ thực sự có ý nghĩa khi trở thành hữu ích cho tha nhân. Cuộc đời vô nghĩa là vô dụng đối với anh em. Vì thế, Chúa vẫn mời gọi chúng con hãy có trách nhiệm với tha nhân. “Chính anh em hãy cho họ ăn.” Chúa muốn chúng con hãy lãnh lấy trách nhiệm phục vụ sự sống của tha nhân. Xin cho chúng con biết học nơi Chúa để sẵn lòng trao ban chính mình làm của ăn nuôi dưỡng tha nhân. Xin giúp chúng con đừng bao giờ nại vào nghi nan để lẩn trốn trách nhiệm, để sống dửng dưng trước nỗi thống khổ của tha nhân.

Lạy Chúa, Chúa luôn đi bước trước trong tình yêu. Xin cho chúng con luôn mau mắn giúp đỡ những ai kêu cầu chúng con. Xin giúp chúng con biết dùng tài năng Chúa ban để mang lại lợi ích cho anh em. Amen.

Lm. Tạ Duy Tuyền

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây