Thứ Sáu tuần 5 thường niên

Thứ năm - 13/02/2020 07:28

Thứ Sáu tuần 5 thường niên

Thứ Sáu tuần 5 thường niên. – Thánh Syrilô, đan sĩ và thánh Mêtôđiô, giám mục. Lễ nhớ.

"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

 

* Hai anh em Contantinô và Mêtôđiô được thượng phụ giáo chủ Contantinôpôli phái sang Mô-ra-vi-a để loan báo Tin Mừng. Năm 868, hai vị đi Rôma để trình bày với đức giáo hoàng những việc các vị làm, Contantinô qua đời tại đó dưới tên trong đan viện là Syrilô (năm 869).

Còn Mêtôđiô được phong làm tổng giám mục Xiamium, đi loan báo Tin Mừng cho người Xi-la-vô-ni-a (+ năm 885). --------- Ngày 31 tháng 12 năm 1980, đức giáo hoàng Gioan Phaolô II công bố hai thánh Syrilô và Mêtôđiô là bổn mạng châu Âu cùng với thánh Biển Đức.

 

Lời Chúa: Mc 7, 31-37

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh.

Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là "hãy mở ra", tức thì tai anh được sõi sàng. Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả.

Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: "Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

 

 

 

Suy Niệm 1: Nói được rõ ràng

Suy niệm :

Khi đến thăm những trẻ em khuyết tật,

ta thấy mình dễ tiếp xúc, gần gũi các em mù,

hơn các em bị câm điếc.

Thật khó làm cho các em câm điếc hiểu được chúng ta,

và chúng ta cũng không hiểu được điều các em diễn tả.

Ðôi bên cứ như ở hai thế giới, không gặp được nhau.

Trong bài Tin Mừng hôm nay,

Ðức Giêsu chữa một người vừa ngọng vừa điếc.

Người ngọng là người gặp khó khăn khi trình bày,

khi phải diễn đạt bằng lời nói cho người khác hiểu.

Ta có cảm tưởng lưỡi anh bị một sợi dây trói buộc.

Ðức Giêsu đã đụng đến lưỡi anh,

và sợi dây đó được tháo cởi.

Giờ đây anh có thể nói được tự nhiên và rõ ràng.

Nói sao để người khác hiểu được mình,

đó là ước mơ của nhiều người trong chúng ta.

Nhưng ta lại thấy có cái gì đó trói buộc mình

khiến mình ngần ngại, sợ hãi, né tránh...

Nhiều người đã trở nên ngọng hay câm

vì đã trải qua những kinh nghiệm đau đớn:

kinh nghiệm bị châm chọc, bị khinh miệt, bị khước từ...

Bao kinh nghiệm làm con người mất tự tin và khép lại.

Có những đe dọa ám ảnh làm con người câm nín.

Epphatha, xin hãy mở miệng con

để con có thể hồn nhiên vén mở thế giới của mình,

hầu gặp được sự cảm thông và nâng đỡ.

Nếu bệnh ngọng làm chẳng ai hiểu tôi,

thì bệnh điếc làm tôi chẳng hiểu ai.

Tôi như người đang xem một phim trên truyền hình

mà máy đột nhiên mất tiếng.

Tôi chỉ thấy hành động, nhưng không hiểu được ý nghĩa.

Chẳng ai muốn mình bị điếc hay lãng tai,

nhưng trong thực tế, ta vẫn có thể mắc bệnh này,

nghĩa là mất khả năng lắng nghe người khác.

Chúng ta thường chỉ nghe điều mình muốn nghe,

hay lắm khi nghe điều người khác nói

nhưng lại hiểu dưới cái nhìn chủ quan của mình.

như thế vẫn là chưa hiểu được điều người kia muốn nói.

Nghe bằng tai, không đủ.

Cần lắng nghe bằng cả trái tim.

Chỉ trái tim yêu thương mới giúp ta hiểu đúng, hiểu đủ,

hiểu ý nghĩa đàng sau lớp vỏ ngôn từ.

Epphatha, xin giúp con ra khỏi cái tôi cứng cỏi,

ra khỏi những thành kiến, những suy nghĩ cứng nhắc,

để nghe được cái tôi của anh em.

Thế giới hôm nay thiếu cảm thông và đối thoại,

vì có nhiều người bị câm điếc về mặt tinh thần.

Bệnh này làm người ta thành những hòn đảo,

chẳng có gì để cho, chẳng có gì để nhận,

để rồi chết dần trong sự nghèo nàn của mình.

Xin cho con đừng câm điếc trước Thiên Chúa và anh em,

đồng thời giúp người khác ra khỏi sự câm điếc của họ.

 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa,

làm chân tay cho những người què cụt,

làm đôi mắt cho ai phải đui mù,

làm lỗ tai cho những người bị điếc,

làm miệng lưỡi cho người không nói được,

làm tiếng kêu cho người chịu bất công.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa,

để đem cơm cho người đói đang chờ,

và đem nước cho người họng đang khô,

đem thuốc thang cho người đang đau ốm,

đem áo quần cho người đang trần trụi,

đem mền đắp cho người rét đang run.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường vắng,

thắp đèn soi cho ai bước trong đêm,

đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh,

truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi,

nâng phẩm giá cho kẻ đời chà đạp,

đem tự do cho những kiếp đọa đày.

Lạy Chúa, xin cứ gởi con vào thôn xóm,

đem an hòa cho những ai bất thuận,

đem thanh bình cho kẻ sống âu lo,

đem ủi an cho người đang sầu khổ,

đem niềm vui cho những ai bất hạnh,

đem vận may cho người gặp rủi ro.

Lạy Chúa, xin cứ đặt con như một sự tình cờ,

đem may mắn cho những ai gặp được,

giữa đường đời khi lỡ bước bơ vơ,

cứ cho con đừng bao giờ khiếp sợ:

giữa biển đời mang con tim núi lửa

với đôi tay êm ái của mẹ hiền.

Lạy Chúa, xin cứ dùng con làm tất cả

cho mọi người được hạnh phúc yên vui ;

còn phần con xin gởi hết nơi Ngài

là Thiên Chúa, Tình Yêu và Lẽ Sống.

Ngài cho con tất cả niềm hy vọng

để tin yêu và vui sống trọn đời. Amen. (NCĐ)

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

Suy Niệm 2: Hãy mở ra

Michel-Angelo là một trong những danh họa đã để lại nhiều tác phẩm bất hủ nhất, bất hủ vì giá trị nghệ thuật siêu vượt thời gian đã đành, mà còn bất hủ vì sự sống động mà ông đã mặc cho các tác phẩm của ông, điển hình là bức tượng Môsê. Người ta kể lại rằng sau khi hoàn thành bức tượng này, Michel-Angelo đứng chiêm ngắm một cách say sưa, và sự sống động của pho tượng làm ông ngây ngất đến độ ông đã cầm búa gõ vào và thốt lên: "Hãy nói đi".

Quả thật, lời nói là một trong những biểu lộ sống động nhất của sự sống. Khi chúng ta mở miệng thốt ra lời, là lúc chúng ta muốn biểu lộ sự sống, đồng thời nói lên rằng chúng ta đang sống cùng và sống với người khác. Sự hiện diện của chúng ta trong thế giới này cần phải được xác nhận bằng tiếng nói của chúng ta. Những người câm điếc một phần nào bị hạn chế trong sự liên lạc với thế giới xung quanh, sự hiện diện của họ dễ bị người khác quên lãng. Nhưng đáng thương hơn, có lẽ là những người thấp cổ bé miệng, những người mà tiếng nói không được nhìn nhận, những người bị tước đoạt quyền được lên tiếng, quyền sống của họ gần như bị khước từ.

Sống xứng với phẩm giá con người, đó là phải được có tiếng nói. Có lẽ đó cũng là điều mà Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể cũng muốn khẳng định với chúng ta qua cuộc sống và cái chết của Ngài. Phép lạ chữa người câm điếc như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay, không chỉ là một chữa lành bệnh tật thân xác, mà còn là dấu chỉ của một thực tại cao siêu hơn, đó là sự sống đích thực mà Chúa Giêsu muốn mang lại cho con người. Khi phục hồi người câm điếc trong khả năng nghe và nói, có lẽ Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng con người không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng Lời Chúa nữa; con người chỉ có thể sống thực, sống trọn phẩm giá con người, khi nó biết mở rộng tâm hồn đón nhận và sống Lời Hằng Sống của Chúa.

Cử chỉ Chúa Giêsu trong phép lạ chữa lành người câm điếc, đã có một thời được Giáo Hội lặp lại khi cử hành Bí tích Rửa tội. Thật thế, Bí tích Rửa tội cũng là một phép lạ trong đó chúng ta được chữa lành và tái sinh trong đời sống mới. Trong phép lạ này, Chúa Giêsu cũng nói với mỗi người chúng ta: Ephrata, Hãy mở ra. Hãy mở lớn đôi tai để nghe được tiếng Ngài trong từng biến cố, từng giây phút của cuộc sống. Hãy mở rộng con tim và đôi tay để cảm thông và chia sẻ với người khác. Hãy mở miệng để cảm tạ, chúc tụng và loan báo tình thương Chúa; để nói những lời của yêu thương và hòa bình, của cảm thông và tha thứ.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta mở rộng tâm hồn đón nhận Lời Hằng Sống của Chúa, chính Ngài là lương thực mang lại sự sống đích thực cho chúng ta. Xin cho sự sống ấy tràn ngập tâm hồn chúng ta để chúng ta lớn lên trong tình yêu Chúa và không ngừng yêu thương, liên đới, chia sẻ với mọi người xung quanh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 3: Với một chút nước miếng

Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giêsu, và xin Người đặt tay trên anh ta. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. (Mc. 7, 32-33)

Các thánh sử thích những phép lạ chữa lành những người câm và điếc; ta đếm được ít nhất sáu câu chuyện được kể lại tỉ mỉ và Chúa Giêsu thì coi những phép lạ ấy như những dấu chỉ về Đấng Thiên sai đã được các ngôn sứ loan báo. Dầu sao đó cũng là những phép lạ nhỏ khi so sánh với những phép lạ về phục sinh và hóa bánh ra nhiều.

Maccô dùng lại chủ đề của Cựu ước vốn coi tật câm, điếc và sự thiếu lòng tin như có liên hệ với nhau. Ta thấy nhiều lần Chúa Giêsu than phiền về điều người ta có tai mà không nghe. Việc mở tai và tháo cởi cho lưỡi như thế không chỉ đơn thuần là việc chữa khỏi, mà còn có ý nghĩa sâu xa hơn, nếu không các thánh sử đã chẳng gán cho một tầm quan trọng như thế trong các sách Phúc âm.

Trình thuật của Maccô hình như bắt nguồn từ nghi thức đầu tiên trong nghi lễ thọ giáo trong đó có việc đặt tay lên mặt, mũi, tai. Theo quan niệm của Kinh thánh, nước miếng được coi như hơi thở đã đông đặc lại nên có đặc tính ám chỉ ơn ban của Thần Khí thực hiện ơn tái tạo trong con người. Tác giả còn giữ tiếng “Eppheta” vì trong phụng vụ phép rửa lúc buổi đầu người ta đã giữ lại lời này.

Nên nhớ rằng ông Mô-sê có tật nói ngọng và Thiên Chúa đã chữa ông khỏi tật và nói: “Giờ đây, ngươi hãy ra đi, Ta ở với môi miệng ngươi và sẽ dạy cho ngươi biết phải nói gì” (Xh. 4, 10-12). Ngôn sứ I-sai-a kể lại việc Chúa kêu gọi ông như sau: “Một trong những thiên thần Xê-ra-phim bay đến với tôi, tay cầm một cục than hồng… cham vào miệng tôi và nói: khi cục than hồng này đã chạm tới môi ngươi, thì lỗi của ngươi được cất khỏi” (Is. 6,6). Giê-rê-mi-a trỏ thành ngôn sứ khi “Thiên Chúa giơ tay ra chạm vào miệng tôi và nói: đây Ta đặt lời Ta trong miệng ngươi.”

Người ta dùng những lối nói như trên để ám chỉ rằng người ngôn sứ không thể tự mình nói Lời-Cứu-độ được, rằng ông phải loan truyền điều ông nhận được từ AI đó.

Nếu Chúa không mở tai tôi, không tháo cởi cho lưỡi tôi, tôi sẽ không biết nghe, lại càng không biết loan báo Lời Chúa. Khi tôi trưởng thành, người ta đưa tôi đi chịu phép rửa tội, lúc ấy vú bõ tôi như đưa đến một người điếc và không có thể nói được; người ta đã xin linh mục nhân danh Chúa đặt tay trên người ấy.Phép lạ chữa người điếc và câm đã được lặp lại và một ngôn sứ khác đã gia nhập Giáo hội vậy.

 

Suy Niệm 4: HÃY BIẾT NHẠY BÉN VỚI NHỮNG DẤU CHỈ (Mc 7, 31- 37)

Ngày nay, người ta nói nhiều về sự vô cảm, dửng dưng trước nỗi khổ của con người. Họ đưa ra rất nhiều lý do để giải thích cho sự dửng dưng và vô cảm đang trở thành phổ quát trong xã hội hôm nay.

Nguyên nhân mấu chốt, căn bản có lẽ chính là thiếu sự nhạy bén!

Thật vậy, nếu người ta có một chút nhạy bén thì hẳn họ đã không hờ hững khi thấy một người phải đói lả trong khi mình lại quá dư thừa; hay thiếu trách nhiệm khi xả rác cách bừa bãi trong khi hằng đêm vẫn có những người phải thức trắng để dọn dẹp đường phố; hoặc vô tâm đến mất nhân tính khi cướp đi từng gói mỳ tôm, từng nắm gạo của những người vô gia cư, nghèo khổ, đói khát đang thoi thóp mong chờ chút lương thực cho ấm lòng...! Tệ hơn nữa, đó là nhiều khi chúng ta lại phủi tay đến lạnh lùng trước tấm lòng của những người làm việc tốt, để rồi tung ra những lời nói không thật gây nên một sự hoang mang làm cho người ta bị khổ tâm!

Tin Mừng hôm nay trình thuật việc Đức Giêsu ra tay cứu chữa cho một người điếc và nói ngọng được nghe và nói rõ ràng. Đây là niềm vui mừng của người bị bệnh và cũng là niềm vui của những người đã dẫn anh ta đến gặp Đức Giêsu.

Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc lui lại các chương trước thì chúng ta sẽ thấy rõ giữa Đức Giêsu và những người Pharisêu luôn có sự đối kháng, và họ luôn cho rằng: Đức Giêsu lấy quyền của tướng Quỷ mà trừ Quỷ. Như vậy, họ không hề có chút nhạy bén với điều thiện, mà ngược lại, họ luôn lạnh lùng, vô cảm và vô tâm trước những nghĩa cử tốt lành của Đức Giêsu.

Lối sống và cái nhìn của những người Pharisêu khi xưa có thể cũng chính là quan điểm và lựa chọn của chúng ta! Nhiều khi vì thành kiến cá nhân, mà chúng ta không thể thấy được điều tốt nơi anh chị em mình. Lòng ích kỷ nơi bản thân nó đã làm cho lương tâm bị che khuất, sự thật bị bóp méo, vì thế, hậu quả chính là sự chia rẽ, bất công và không thể nhận ra chân lý.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn có tâm tình như đám đông dân chúng trong bài Tin Mừng hôm nay, đó là luôn biết ca ngợi và chúc tụng những điều tốt đẹp Chúa đã làm chung quanh và cho bản thân chúng con. Amen.

Ngọc Biển SSP



 

SUY NIỆM:

1. Tái tạo khả năng tương quan

Nếu bị điếc từ lúc mới sinh, em bé sẽ không nói được ngôn ngữ, cho dù các bộ phận liên quan đến khả năng phát âm đều bình thường. Tương tự như khi chúng ta học ngoại ngữ, phải nghe người bản xứ phát âm, rồi chúng ta mới có thể bắt chước phát âm lại y như vậy. Có lẽ đó là trường hợp người tật nguyền trong bài Tin Mừng của Thánh Lễ hôm nay : bị điếc, nên anh nói ngọng. Chính vì thế, Đức Giê-su đã mở tai cho anh trước để anh có thể nói rõ ràng.

Tuy nhiên, điều làm chúng ta ngạc nhiên là cách Đức Giê-su chữa bệnh, bởi vì, trong trường hợp này, Người chữa lành người bệnh công phu hơn bình thường. Thật vậy, thay vì chỉ nói một lời, người bệnh được lành, nhưng với người bị tật nguyền này :

  • Ngài kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, để đi vào trong tương quan thiết thân.
  • Ngài đặt ngón tay vào lỗ tai anh ; Ngài dường như phải lao tác để tai anh biết lắng nghe.
  • Ngài bôi nước miếng vào lưỡi anh ; để cho lưỡi của anh được tháo cởi, nghĩa là biết ngỏ lời để đi vào tương quan, để nói lời tạ ơn và ca tụng, anh phải được Đức Giê-su thông truyền sự sống của chính Ngài.
  • Và sau cùng Ngài ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói : « Ephata, nghĩa là hãy mở ra ! » Tất cả những gì Ngài vừa làm cho anh, chính là để anh đón nhận Lời tái tạo « Ephata » của Ngài.

Khả năng nghe và nói tượng trưng cho khả năng tương quan. Thế mà con người không chỉ sống bằng cơm bánh và những phương tiện khác, nhưng còn bằng tương quan nữa, và trong sự sống mới, sự sống phục sinh, chúng ta sẽ chỉ sống bằng tương quan mà thôi, đó là tương quan tình yêu (x. 1Cor 13).

Phép lạ này của Đức Giê-su mời gọi chúng ta nhận ra rằng, mỗi ngày, bằng chính Ngôi vị của Ngài, nghĩa là bằng Lời và Mình Máu của Ngài, Đức Giê-su vẫn chữa lành một cách rất công phu đôi tai và miệng lưỡi của chúng ta, để chúng ta thực sự biết nghe và biết nói với Chúa và với nhau, để đi vào tương quan tình yêu với Chúa và với nhau[1], để chúng ta biết đón nhận sự sống và lòng bao dung của Chúa (khả năng nghe) và khát mong đáp trả với lòng tri ân (khả năng nói). Bởi vì chúng ta thường « điếc » với ân huệ và vì thế, « câm » với lời đáp.

2. Tái tạo từ sự chết

Chỉ có một mình thánh Mác-cô kể lại phép lạ chữa bệnh điếc gắn liền với câm và kể lại những cử chỉ lạ lùng như thế của Đức Giê-su. Chắc chắn chúng ta chẳng bao giờ hiểu hết được những cử chỉ kì lạ này của Người. Dường như Người đã tái tạo anh, theo cùng một cách thức Thiên Chúa đã tạo dựng con người, được kể lại trong sách Sáng Thế :

  • Theo trình thuật thứ nhất, Thiên Chúa phán: « Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta » (St 1, 26). Thiên Chúa sáng tạo con người vừa bằng lời nói và vừa bằng đôi tay và Người không sáng tạo một mình. Vì thế, chúng ta có thể nói, con người là « sáng tạo điểm ».
  • Theo trình thuật thứ hai : « ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật » (St 2, 7). Thân thể con người thật kỳ diệu, là đỉnh cao của thế giới tạo vật, nhưng một ngày kia, không thể né tránh được, thân thể sẽ tan biến thành đất, thành tro. Nhưng con người có hơi thở của Thiên Chúa, vì thế có niềm hi vọng được tái tạo dựng cho sự sống mạnh hơn sự chết.

Và hành động tái tạo này của Đức Giê-su loan báo ơn tái tạo Ngài sẽ ban cho chúng ta khi mà đôi tai của chúng ta bị đóng lại và miệng lưỡi của chúng ta bị bị cột lại bởi sự chết.

3. « Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp… »

Cuối cùng, chúng ta không thể không được đánh động bởi sự tương phản gần như tuyệt đối :

  • Giữa đôi tai bị điếc và đôi tai biết lắng nghe.
  • Giữa môi miệng câm nín và môi miệng nói lên lời ; và biến cố này trở thành tâm điểm của sự loan truyền tự phát về Đức Giê-su.

Ước gì mỗi người chúng ta cũng được Chúa tái tạo, mở tai, cởi lưỡi, để trở thành lời loan báo sống động về Đức Ki-tô, và đồng thời trở thành một « biến cố » cho người ta thán phục Đức Ki-tô và đồn thổi cho nhau về Ngài, đến độ không gì ngăn cản được :

Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả:
ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được. (C 37)

Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc

……………………………………………………………………..

[1] Cầu nguyện theo phương pháp Linh Thao giúp chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa và biết tâm sự với Chúa như một ngôi vị sống động. Như thế, Linh Thao là một phương tiện Chúa có thể dùng để mở tai và cởi lưỡi cho chúng ta. Và để cho ơn chữa lành xẩy ra, Chúa vất vả biết bao, và chúng ta cũng vất vả nữa, khi nỗ lực “thao luyện thiêng liêng”!
 

Người đã làm mọi sự thật tốt đẹp – SN song ngữ ngày 14.02.2020

 

 

 

Friday (February 14):  “He has done all things well”

 

Scripture:  Mark 7:31-37

31 Then he returned from the region of Tyre, and went through Sidon to the Sea of Galilee, through the region of the Decapolis. 32 And they brought to him a man who was deaf and had an impediment in his speech; and they begged him to lay his hand upon him. 33 And taking him aside from the multitude privately, he put his fingers into his ears, and he spat and touched his tongue; 34 and looking up to heaven, he sighed, and said to him, “Ephphatha,” that is, “Be opened.” 35 And his ears were opened, his tongue was released, and he spoke plainly. 36 And he charged them to tell no one; but the more he charged them, the more zealously they proclaimed it. 37 And they were astonished beyond measure, saying, “He has done all things well; he even makes the deaf hear and the mute speak.”

Thứ Sáu    14 – 02               Người đã làm mọi sự thật tốt đẹp

 

Mc 7, 31-37

31 Đức Giê-su lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh.32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh.33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh.34 Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Ép-pha-tha”, nghĩa là: hãy mở ra!35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.36 Đức Giê-su truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra.37 Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”

Meditation: 

 

How do you expect the Lord Jesus to treat you when you ask for his help? Do you approach with fear and doubt, or with faith and confidence? Jesus never turned anyone aside who approached him with sincerity and trust. And whatever Jesus did, he did well. He demonstrated both the beauty and goodness of God in his actions. 

The Lord’s touch awakens faith and brings healing

When Jesus approaches a man who is both deaf and a stutterer, Jesus shows his considerateness for this man’s predicament. Jesus takes him aside privately, no doubt to remove him from embarrassment with a noisy crowd of gawkers (onlookers). Jesus then puts his fingers into the deaf man’s ears and he touches the man’s tongue with his own spittle to physically identify with this man’s infirmity and to awaken faith in him. With a word of command the poor man’s ears were opened, his tongue was released, and he spoke plainly.

What is the significance of Jesus putting his fingers into the man’s ears? Gregory the Great, a church father from the 6th century, comments on this miracle: “The Spirit is called the finger of God. When the Lord puts his fingers into the ears of the deaf-mute, he was opening the soul of man to faith through the gifts of the Holy Spirit.”

The transforming power of kindness and compassion 

The people’s response to this miracle testifies to Jesus’ great care for others: He has done all things well. No problem or burden was too much for Jesus’ careful consideration. The Lord treats each of us with kindness and compassion and he calls us to treat one another in like manner. The Holy Spirit who dwells within us enables us to love as Jesus loves. Do you show kindness and compassion to your neighbours and do you treat them with considerateness as Jesus did?

 

 

“Lord Jesus, fill me with your Holy Spirit and inflame my heart with love and compassion. Make me attentive to the needs of others that I may show them kindness and care. Make me an instrument of your mercy and peace that I may help others find healing and wholeness in you.”

Suy niệm:

 

 Bạn mong đợi Chúa đối xử với mình như thế nào khi bạn cầu xin Người trợ giúp? Bạn tới gần Người với sự sợ hãi và nghi ngờ, hay với lòng tin tưởng và tự tin? Đức Giêsu không bao giờ loại trừ bất cứ ai đến với Người với lòng thành thật và tin cậy. Và khi Đức Giêsu làm bất cứ điều gì, Người đều làm tốt đẹp. Người minh chứng cả hai: vẻ đẹp và tốt lành của Thiên Chúa trong những hành động của mình.

Sự đụng chạm của Chúa đánh thức đức tin và đem lại sự chữa lành

Khi Đức Giêsu đến gần người vừa điếc vừa ngọng, Người bày tỏ sự quan tâm cho tình trạng khó khăn của người này. Đức Giêsu đưa anh đến một nơi vắng vẻ, rõ ràng để không làm cho anh ta phải ngượng ngùng vì sự ồn ào của đám đông tò mò. Rồi Đức Giêsu để ngón tay vào tai của anh điếc và Người sức vào lưỡi anh với nước bọt của mình để chia sẻ với sự yếu đuối của anh một cách tự nhiên và đánh thức niềm tin trong anh. Với một lệnh truyền, tai của anh được mở ra, lưỡi của anh được tháo cởi, và anh ta nói được rõ ràng.

Ý nghĩa việc Đức Giêsu đặt tay vào tai của anh điếc là gì? Thánh Gregory Cả, giáo phụ ở thế kỷ thứ 6 giải thích về phép lạ này như sau: “Thần Khí được gọi là ngón tay của Thiên Chúa. Khi Thiên Chúa đặt ngón tay của Người vào tai của người câm điếc, Người đang mở lòng của anh với đức tin, ngang qua hồng ân của Chúa Thánh Thần”.

Sức mạnh biến đổi của lòng tốt lành và trắc ẩn

Sự đáp trả của con người với phép lạ này chứng tỏ sự quan tâm đặc biệt của Đức Giêsu dành cho người khác: Mọi việc ông ấy làm đều tốt đẹp. Không một vấn đề hay gánh nặng nào là quá lớn đối với sự quan tâm săn sóc của Đức Giêsu. Chúa đối xử với mỗi người chúng ta với sự tốt lành và trắc ẩn, và Người cũng kêu mời chúng ta đối xử với nhau giống như vậy. Chúa Thánh Thần, Đấng ngự trong chúng ta, giúp chúng ta yêu mến như Đức Giêsu yêu mến. Bạn có bày tỏ lòng tốt và trắc ẩn đối với tha nhân và bạn có đối xử với họ bằng sự quan tâm như Đức Giêsu đã làm không?

Lạy Chúa Giêsu, xin đỗ trên con Thần Khí của Chúa và đốt lên trong lòng con ngọn lửa yêu mến và cảm thông. Xin Chúa giúp con biết chú ý đến những nhu cầu của tha nhân, để con có thể bày tỏ lòng tốt và quan tâm đối với họ. Xin Chúa biến con thành khí cụ của lòng thương xót và bình an của Chúa, để con có thể giúp đỡ người khác tìm được sự chữa lành trọn vẹn trong Chúa.

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây