Thứ Tư tuần 3 Phục Sinh.

Thứ ba - 03/05/2022 08:36

T4 4 5 1

T4 4 5 1

Thứ Tư tuần 3 Phục Sinh.

"Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời".

 

Lời Chúa: Ga 6, 35-40

Khi ấy, Chúa Giêsu phán với đám đông rằng: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói; ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ. Nhưng Ta đã bảo các ngươi rằng: Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin. Những ai Cha đã ban cho Ta sẽ đến với Ta. Và ai đến với Ta, Ta sẽ không xua đuổi ra ngoài.

Bởi vì Ta từ trời xuống không phải để làm theo ý Ta, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai Ta. Vậy ý của Cha, Đấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất, nhưng ngày sau hết, Ta sẽ cho nó sống lại. Quả vậy, ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời".

 

Suy Niệm 1: Đến với tôi, tin vào tôi

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Cuộc sống làm người ở đời chẳng mấy dễ dàng.

Con người lúc nào cũng phải đối diện với những vấn đề của cuộc sống.

Môi trường sống bị ô nhiễm do bụi, khí thải, tiếng ồn.

Thiên tai, bão lũ, hạn hán ngày thêm trầm trọng bởi sự biến đổi khí hậu.

Dịch bệnh đủ loại thỉnh thoảng lại bất ngờ bùng phát ở một nơi nào đó

và có nguy cơ lan rộng toàn thế giới.

Khủng hoảng kinh tế lại càng xô đẩy nhiều người đến chỗ đói nghèo.

Chiến tranh vẫn kéo dài giữa một số quốc gia, bộ tộc.

Căng thẳng trong mối quan hệ giữa người với người, ngay trong gia đình.

Có những vấn đề riêng tư mà tự mỗi người không sao giải quyết nổi.

Con người lúc nào cũng phải vất vả trăn trở trước cuộc sống.

Kinh Lạy Nữ Vương gọi trần gian là thung lũng đầy nước mắt.

Chúng ta thuộc Giáo Hội chiến đấu trước khi thuộc Giáo Hội khải hoàn.

Để sống ở cuộc đời chóng qua này một cách tận tụy, nghiêm túc,

để sống như một người con xứng đáng của Trời và Đất,

người Kitô hữu cần nhận được sự đỡ nâng của ơn trên.

Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, đã chia sẻ phận làm người ở đời như ta.

với đủ mọi cay đắng ngọt bùi của phận người và cái chết trên thập giá.

Ngài mong trở nên bạn được đồng hành của chúng ta

trên đường đời nhiều thách đố, gai chông và cạm bẫy.

Ngài thỏa mãn những khát vọng thâm sâu và thầm kín nhất của ta.

“Ai đến với tôi, sẽ không hề đói.

Ai tin vào tôi sẽ chẳng hề khát bao giờ” (c. 35).

Thiên Chúa Cha muốn gửi gắm chúng ta cho Chúa Giêsu lo liệu.

“Tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai,

nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (c. 39).

Hãy đến với Chúa Giêsu để nhận được sự bảo vệ của Thiên Chúa.

Hãy tin vào Ngài và cùng với Ngài đi trên con đường gập ghềnh,

bạn sẽ đến được quê hương vĩnh cửu đang chờ đợi bạn.

Sự sống vĩnh cửu thực ra đã bắt đầu ngay từ đời này rồi,

khi chúng ta đến với Giêsu với niềm tin tưởng:

“Ai tin vào Người Con, thì được sống muôn đời” (c. 40).

Hãy trở thành món quà của Chúa Cha cho Con của Ngài là Đức Giêsu.

Hãy trở thành món quà của Đức Giêsu cho thế giới.

 

Cầu nguyện:

Lạy Chúa,

xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải,

để con làm bật rễ khỏi lòng con

những ích kỷ và khép kín.

Xin cho con đức tin can đảm

để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến,

chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.

Xin cho con đức tin sáng suốt

để con thấy được thế giới

mà mắt phàm không thấy,

thấy được Đấng Vô hình,

nhưng rất gần gũi thân thương,

thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ.

Xin cho con đức tin liều lĩnh,

dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân,

dám tiến bước trong bóng đêm

chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa,

dám lội ngược dòng với thế gian

và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.

Xin cho con đức tin vui tươi,

hạnh phúc vì biết những gì

đang chờ mình ở cuối đường,

sung sướng vì biết mình được yêu

ngay giữa những sa mù của cuộc sống.

Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp

qua những cọ xát đau thuong của phận người,

để dù bao thăng trầm dâu bể,

con cũng không để tàn lụi niềm tin

vào Thiên Chúa và vào con người.

 

Suy Niệm 2: Ăn bằng đức tin

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Hôm nay Chúa Giê-su một lần nữa khẳng định Người là Bánh Hằng Sống từ trời xuống. Nhưng Người không mời gọi chúng ta ăn bánh mà lại mời gọi chúng ta hãy đến với Người và tin vào Người để khỏi đói khỏi khát.

Mỗi loại thực phẩm có một cách tiếp thu khác nhau. Một cách “ăn” khác nhau. Hấp thụ khí trời bằng hít thở. Hấp thụ nước bằng uống. Hấp thụ nhiều loại thuốc men bằng xông hơi nước, xông hương. Hấp thụ tư tưởng bằng trí tuệ. Hấp thụ tình yêu bằng tâm hồn. Hôm nay Chúa dạy ta hấp thụ Bánh Hằng Sống bằng đức tin.

Giáo Lý Công Giáo khẳng định: Tin là gắn bó bản thân, phó thác đời mình cho Thiên Chúa (GLCG 150). Như thế tin là nên một với Chúa. Khi ta dùng thực phẩm, thực phẩm trở nên máu thịt ta. Khi ta tin vào Chúa, ta nên một với Chúa.

Nên một với Chúa, ta sẽ suy nghĩ bằng suy nghĩ của Chúa. Nói tiếng nói của Chúa. Cư xử bằng hành động của Chúa. Đi trên những nẻo đường của Chúa. Sống bằng sự sống của Chúa. Đây chính là cao điểm cho ta hoàn toàn kết hợp với Chúa.

Chính Chúa Giê-su làm gương cho ta khi Người hoàn toàn tin tưởng Chúa Cha. Nên Người không sống cho bản thân. Nhưng luôn sống và làm theo thánh ý Chúa Cha.

Các Ki-tô hữu đầu tiên làm gương cho ta khi các ngài hoàn toàn tin tưởng Chúa. Tin tưởng nên từ bỏ của cải trần gian để chia sẻ cho những người túng thiếu. Tin tưởng nên dù bị bắt bớ phải trốn chạy mà vẫn vui tươi. Tin tưởng nên đang khi trốn chạy vẫn hăng say rao giảng Lời Chúa.

Sau khi Phó tế Stê-pha-nô chịu tử đạo, phó tế Phi-lip-phê nổi bật như một người hoàn toàn kết hợp với Chúa Giê-su Phục Sinh. Vì thế ngài xuất hiện ở đâu thì Chúa Giê-su xuất hiện ở đó. Ngài rao giảng đầy thuyết phục. Ngài làm được nhiều điều kỳ diệu. Xua đuổi thần ô uế. Chữa lành nhiều bệnh tật. Và làm cho mọi người được hân hoan.

Hôm nay tôi hiểu rằng Chúa Giê-su là Bánh Hằng Sống. Cách ăn bánh này là phải tin vào Chúa. Tin vào Chúa tôi phải từ bỏ mình để Chúa sống trong tôi. Khi hoàn toàn nên một với Chúa, tôi sẽ đạt đến sự sống đời đời.

 

Suy Niệm 3: Ý nghĩa của cuộc sống

Một nhà thơ nào đó đã nói lên thái độ bất cần của một số người như sau:

"Cần gì truy nguyên ta từ đâu đến

Lỡ sinh ra rồi, ta chơi đến nơi

Chết rồi đi đâu thì cũng mặc kệ

Trước khi sinh ra có ai hỏi đâu

Lỡ sinh ra đây ta không câu nệ

Từ đâu tới đây, chết rồi về đâu

Ôi thôi mặc kệ".

Vào thời Chúa Giêsu cũng không thiếu những người sống theo chủ trương mặc kệ ấy. Cái đám đông đi theo Ngài để chỉ được ăn uống nô nê là một điển hình. Họ chỉ biết có của ăn cho thân xác. Nói như thánh Phaolô: "Ðạo của họ là cái bụng". Là Ðấng Toàn Năng, Chúa Giêsu có thể vung chiếc đũa thần lên để thỏa mãn tất cả mọi nhu cầu thể lý của con người. Bằng chứng là với năm chiếc bánh và hai con cá, Ngài có thể nuôi sống một đám đông trên năm ngàn người. Nhưng Chúa Giêsu đã không đến trong trần gian để cung cấp một thức ăn chóng hư nát như thế. Ngài đến để làm cho con người được sống và sống sung mãn, và sự sống sung mãn ấy chính là sự sống vĩnh cửu. Của ăn dư dật mà Ngài đã dâng lên từ năm chiếc bánh và hai con cá là dấu chỉ của bánh trường sinh mà Ngài sẽ ban cho con người trong phép Thánh Thể, chỉ có bánh này mới làm cho con người được thỏa mãn trong nỗi khát vọng mà không một lương thực nào trên trần gian này có thể đắp đầy, chỉ có bánh này mới làm cho cuộc sống con người được sung mãn, chỉ có bánh này mới mang lại ý nghĩa cho cuộc sống con người, chỉ có bánh này mới không ngừng khơi dậy nỗi khát khao cõi trường sinh trong lòng người.

Cuộc sống tự nó là một nỗi khao khát khôn nguôi. Mỗi một ngày mới là một chuỗi những khắc khoải mới. Mỗi một ngày mới là một chuỗi những câu hỏi không ngừng được đặt ra cho chúng ta. Những người túng thiếu, những kẻ khốn khổ chung quanh chúng ta không ngừng hỏi chúng ta đã biết yêu thương đến mức độ nào. Cái chết của một người thân không ngừng hỏi chúng ta về cứu cánh của cuộc sống. Cô đơn và khổ đau không ngừng hỏi chúng ta về ý nghĩa của từng biến cố trong cuộc sống. Mỗi ngày sống là một chuỗi những câu hỏi mà chúng ta không thể tránh né được và đi cho đến ngọn nguồn những câu hỏi ấy là những câu hỏi ngàn đời của kiếp người: "Tôi từ đâu đến? Tôi sống để làm gì? Tôi sẽ đi về đâu? Tôi không thể dửng dưng trước sự chất vấn của cuộc sống" Tôi không thể mặc lấy thái độ mặc kệ trước những tra vấn ấy của cuộc sống?"

Chúa Giêsu không những đến để khơi dậy những câu hỏi ngàn đời của cuộc sống: "Phần các con, các con bảo Ta là ai?" Câu hỏi Ngài đã từng đặt ra cho các môn đệ của Ngài cách đây hai ngàn năm. Ngày nay, Ngài cũng không ngừng đặt ra cho mỗi người. Ngài không những tra vấn con người của mọi thời đại, Ngài là giải đáp cho mọi thắc mắc của con người. Ngài là Ðấng đang hiện diện trong từng biến cố của cuộc sống chúng ta. Ngài đang đồng hành với chúng ta.

Nguyện xin Ðấng Hôm Qua, Hôm Nay, và Mãi Mãi Vẫn Là Một cho chúng ta luôn được tác động bởi sự hiện diện của Ngài trong cuộc sống chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 4: Sức mạnh Phục Sinh

Vì tôi từ trời mà xuống

Không phải là để làm theo ý tôi,

Nhưng là để làm theo ý Đấng đã sai tôi.

Mà ý của Đấng đã sai tôi

Là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi,

Tôi sẽ không để mất một ai,

Nhưng sẽ cho họ sống lại

Trong ngày sau hết.

Thất vậy ý của Cha tôi

Thì tất cả những ai thấy người Con

Và tin vào người Con

Thì được sống muôn đời,

Và tôi sẽ cho họ sống lại

Trong ngày sau hết. (Ga. 6, 38-40)

Chúng ta đã nhấn mạnh đến giá trị tương quan giữa hai ngôi vị như của nuôi con người: Người ta chỉ có thể sống khi có sự tương quan với nhau, có sự cần tới nhau. Nói cách khác, ai có thể nuôi người khác được thì mới giải thoát được chính mình, mới gắn bó với người khác được.

Đức Giêsu, qua dấu chỉ tấm bánh, quả quyết với chúng ta rằng Người là một thứ của nuôi. Chính Người cam kết với chúng ta rằng: Người ban chính mình cho chúng ta, rằng: Chính mình Người là bằng chứng tình yêu gắn bó của Chúa Cha đối với chúng ta.

Hôm nay, Người cắt nghĩa rõ ràng Người được Đức Chúa Cha nuôi sống, Người sống nhờ Chúa Cha, cho chúng ta có sự sống của Người trong chúng ta. Thiên Chúa đã cam kết với chúng ta và cho chúng ta thấy dấu chỉ của sự cam kết này là chính Đức Giêsu Kitô đến dẫn đưa chúng ta đến sự sống lại: “Tất cả những ai thấy Chúa Con và tin ở Người thì được sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết”.

Tóm lại, bất kỳ ai chấp nhận liên đới với chính mình Đức Kitô đều được chúc phúc, được hưởng sức mạnh cứu độ của Người. Đời sống nhân loại của mình sẽ đi tới vô cùng để được tham dự vào đời sống của Thiên Chúa.

Sự mặc khải này đã làm cho chúng ta hôm nay thấy rằng tiếp xúc với Đức Giêsu Kitô là sức mạnh sự sống lại giúp ta bày tỏ lòng cảm tạ Thiên Chúa. Chúng ta phải biết rằng Đức Giêsu là quà tặng của Chúa Cha ban cho ta để Người đến tái tạo sự hợp nhất con người với Thiên Chúa, để tiêu diệt sự chết và tỏ bày sự sống lại.

Hành động tạ ơn của chúng ta có thể tô điểm cho ta thấy những sự lạ lùng để ý thức sự trung tín, vâng lời và sẵn sàng hiến dâng của Đức Giêsu Kitô đối với Đức Chúa Cha, Đấng đã sai Người đến thực hiện kế hoạch trao ban sự sống đời đời cho loài người.

C.G

 

Suy Niệm 5: Sống là chính Đức Kitô

Một mục sư nọ kể câu chuyện sau:

Hai người bộ đội vào một giáo đường để trốn các cuộc truy lùng. Khi bước vào giáo đường, họ đe dọa: Ai không bỏ đạo sẽ bị bắn ngay tại chỗ, ai bỏ đạo đứng sang bên phải. Có một số người đứng sang bên phải và được thả về nhà ngay, những người còn lại vẫn hiên ngang chờ đợi cái chết. Khi những kẻ nhát đảm ra khỏi nhà thờ, hai người lính mới hạ súng xuống và ôn tồn nói: “Chúng tôi cũng là Kitô hữu, sở dĩ chúng tôi làm thế, vì chúng tôi muốn biết ai là người thực sự sẵn sàng chết cho đức tin của mình, chỉ những người đó mới đáng tin cậy”.

Sống đức tin có nghĩa là sống cho Đức Kitô và vì Đức Kitô. Đó là đức tin mà Giáo Hội mời gọi chúng ta củng cố khi cho chúng ta lắng nghe đoạn Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu đã khẳng định: “Chính Ta là Bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”. Duy chỉ mình Ngài mới cho chúng ta sự sống đích thực.

Những người Do Thái đã thấy Chúa Giêsu nhưng họ không tin, thật ra họ đã không thấy gì. Cái nhìn của họ dừng lại nơi những cái chóng qua, họ tìm kiếm Thiên Chúa không phải vì đã tin nhận Ngài, mà chỉ vì chờ đợi được Ngài cho ăn no nê bằng của ăn hư nát. Muốn được thấy Chúa Giêsu, muốn tin nhận Ngài, trước tiên con người cần ra khỏi cái vỏ ích kỷ tham lam của mình. Có sẵn sàng ra khỏi thế giới hẹp hòi của mình, con người mới có thể thấy được Đức Kitô và đi vào thế giới của Ngài. Chúa Giêsu đã tuyên bố: “Phúc cho những ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa”. Quả thật, chỉ những tâm hồn trong sạch, nghĩa là biết quên đi cái thế giới ích kỷ, phàm trần mới nhìn thấy Thiên Chúa.

Ước gì chúng ta luôn sống kết hiệp với Ngài và nhận ra Ngài trong mọi biến cố cuộc sống, và khi cuộc lữ hành trần gian chấm dứt “Ngài thế nào, chúng ta sẽ được thấy như vậy”.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 6: Sống đức tin cách trưởng thành

Tin vào Đức Giêsu có nghĩa là đến với Ngài. Không chỉ dừng lại ở đó, mà chúng ta còn được mời gọi đi xa hơn nữa để đón nhận, tức là thông dự vào sự sống thần linh của Ngài bằng việc đón nhận chính Ngài.

Đây cũng chính là lời mời gọi của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết" (Ga 6, 40).

Tại sao Đức Giêsu phải tuyên bố như vậy? Thưa, bởi vì Ngài thấy lòng trai dạ đá nơi những người Do thái và họ đi tìm Ngài vì của ăn hư nát chứ không phải là của ăn tinh thần, tức là sự sống đời đời.

Lối sống và lựa chọn của người Do thái khi xưa cũng chính là lối sống và lựa chọn của nhiều người trong chúng ta! Nhiều khi chúng ta sẵn sàng bỏ lễ, bỏ nhà thờ chỉ vì mớ rau, củ hành, củ tỏi, con cá, con tôm, hay cũng có khi chỉ vì một nhu cầu nào đó rất tầm thường mà chúng ta sẵn sàng đánh đổi...!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta sống đức tin cách trưởng thành. Tức là sống cho Đức Kitô và vì Đức Kitô. Quả thật: “Người ta không chỉ sống nhờ cơm bánh, mà còn nhờ Lời miệng Thiên Chúa phán ra”.

Muốn được như thế, chúng ta phải bỏ qua lối sống thực dụng, phải sống vượt lên trên những gì là vật chất, hẹp hòi, ích kỷ của mình. Có thế, con mắt đức tin của chúng ta mới nhận ra những dấu chỉ thiêng liêng và lý trí của chúng ta mới trong sáng để nhận biết điều gì quan trọng, điều gì thứ yếu.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho ban chúng con ơn khôn ngoan để chúng con biết lựa chọn điều cần thiết cho sự sống đời đời hơn là những thứ chỉ nuôi được thân xác. Xin cho chúng con biết quý trọng Bánh Hằng Sống chính là Thánh Thể Chúa và siêng năng rước Chúa vào trong linh hồn với trọn lòng mến. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 7: Ai tin và đến với Chúa Giêsu, sẽ hạnh phúc

(TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Chúa Giêsu là Bánh Trường Sinh. Ai tin vào Chúa và đến với Chúa, sẽ được hạnh phúc trọn vẹn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Lời Chúa hôm nay quả thực là tin mừng lớn lao cho con. Là tin mừng, vì Chúa đến để thỏa mãn mọi khát vọng sâu xa của đời người. Là tin mừng, vì khi con đến với Chúa, Chúa không xua đuổi, nhưng luôn mở rộng vòng tay đón nhận con. Là tin mừng, vì khi con tin vào Chúa, Chúa không để mất con, nhưng Chúa sẽ cho con được sống muôn đời. Chúa là tin mừng, vì Chúa là hạnh phúc đích thực của con. Con dâng lời cảm tạ Chúa.

Lạy Chúa, cuộc sống con đầy giới hạn và thiếu thốn, nên con đói khát thật nhiều. Con đói khát cơm bánh hằng ngày. Con mong ước được nhiều của cải vật chất. Con thèm khát thú vui xác thịt. Con đói khát bồi dưỡng kiến thức và đời sống văn hoá. Con khao khát có được một địa vị. Con đói tình yêu và sự cảm thông. Con khát vọng có được hạnh phúc bền vững.

Nhưng lạy Chúa, để thỏa mãn những cơn đói ấy, nhiều lúc con đã chẳng kể gì đến Chúa, thậm chí con đã gạt Chúa ra khỏi cuộc đời mình. Nhưng chính lúc con gạt bỏ Chúa, thì con lại càng đói khát hơn. Dù con có đáp ứng được một vài khát vọng nào đó, nhưng khát vọng hạnh phúc lại càng được khơi sâu thêm, vì con vẫn chưa có Chúa là niềm hạnh phúc duy nhất của đời con.

Xin Chúa giúp con biết tin vào Chúa và đến với Chúa. Con sẽ có Chúa là Bánh Trường Sinh. Con tin Chúa sẽ ban tặng cho con niềm vui, sự bình an, sự no thoả sâu xa trong tâm hồn.

Lạy Chúa, khi con tìm kiếm của ăn cho thân xác, thì xin giúp con cũng biết quan tâm đến đời sống tâm linh nữa. Amen.

Ghi nhớ: “Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời”.

 

Suy Niệm 8: Chu toàn ý Cha

(Lm Nguyễn Vinh Sơn SCJ)

Câu chuyện

Vào những ngày cuối tháng 6 năm 1848. Cuộc nội chiến xảy ra ác liệt trên những đường phố của kinh thành Paris. Tiếng la hét om sòm vang lên khắp nơi. Nằm trên giường bệnh, nhà văn Chateaubriand nghe rõ mồm một. Ông cầm lấy cây thánh giá và cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa mới cứu vãn được xã hội hiện tại này”.

Rồi dán chặt đôi mắt một cách trìu mến vào tượng Chúa Giêsu chịu chết trên cây thánh giá, nhà văn thốt ra những lời cuối cùng đầy xúc động: “Đây chính là Chúa của con. Đây chính là Vua của con!”.

Suy niệm

Ðức Giêsu đến không làm theo ý mình, nhưng là để chu toàn ý Cha: “Ý của Cha Ta là hễ ai thấy Con và tin vào Người thì có sự sống đời đời”. Ai tin vào Đức Giêsu thì sẽ không còn phải chết trong tội nữa, nhưng được Người ban sự sống đời đời, như thánh Phaolô với kinh nghiệm người được đức tin chiếm hữu, đã quả quyết: “Cũng như vì một người duy nhất đã sa ngã (là Adam), mà mọi người bị Thiên Chúa kết án, thì nhờ một người duy nhất (là Đức Giêsu), đã thực hiện lẽ công chính, mọi người cũng được Thiên Chúa làm cho nên công chính, nghĩa là được sống” (Rm 5,18).

Tin vào Chúa Kitô thì được sống. Rải rác khắp trang Tin Mừng, nói về sức mạnh của đức tin vào Con Người - Đức Kitô: Người phụ nữ bị băng huyết cả chục năm với đức tin được chữa khỏi, như ông trưởng hội đường Do Thái với đức tin của ông đã khiến Chúa làm cho con gái ông đã chết được sống lại (x. Mt 9,18-26; Mc 5,1-43; Lc 8,40.55). Người phụ nữ dân ngoại Canaan có người con bệnh gần chết, dù Chúa thử thách bà, nhưng tâm hồn bà vẫn tin mạnh mẽ vào Ngài, và con bà được chữa lành. (x. Mt 15,21-28; Mc 7,24-30), người bị bệnh phong cùi với lòng tin cũng được khỏi (Mt 8,1-4; Mc 1,40-45; Lc 5,12-13; 17,11-19)... Người mù thành Giêricô với tất cả niềm tin kêu cầu Chúa và anh được sáng (Mt 20,29 -34; Mc 10,46-52; Lc 18,35-44)…

Người tin Chúa Kitô, là người để Chúa Cha lôi kéo và giáo hóa, nhưng trong thực tế, chúng ta sống tin thật sự, hay chúng ta để các thực tại quyền lực trần gian chiếm hữu. Tuy môi miệng tôi tuyên xưng “tin” Đức Kitô, nhưng con tim và khối óc lại hướng theo tiền bạc, danh lợi, vì nó mà tôi có thể bất chấp tất cả, ghen ghét, hãm hại, chà đạp anh em bạn hữu để được những cái bánh to, lợi lộc trần thế. Tâm tư của tôi của bạn như thánh Phaolô đã từng ví von: Chúa của họ thờ là cái bụng tức là mọi sự quyến rũ thấp kém của thế gian (x. Pl 3,19). Vì thế người sống niềm tin theo lời khuyên dạy của thánh Phaolô: “Anh em hãy loại ra khỏi anh em tính gay gắt, tức giận, nóng nảy, khoác lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác... Anh em hãy ăn ở hiền hậu, thương xót và tha thứ cho nhau” (Ep 4,31-32).

Sống đức tin sâu sắc, như thánh tông đồ Giacôbê xác tín: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17). Thật thế, người tin nhận Chúa Giêsu là Cứu Chúa của mình, chắc chắn cuộc đời của họ, mọi lời nói việc làm, được xây dựng và đặt nền tảng trên đức tin.

Ý lực sống: “Ai có đức tin thì làm được mọi việc… “Dù đức tin chỉ bằng hạt cải…” (x. Lc 17,5-6).

 

Suy Niệm 9: Hãy tin vào Đức Kitô

(Lm Giuse Đinh Lập Liễm)

1. Bài Tin Mừng này cho chúng ta thấy: từ đầu bài giảng về Bánh Hằng Sống, Đức Giêsu có ý  để thính giả đi từ phép lạ manna đến phép lạ hóa bánh ra nhiều; và từ phép lạ hóa bánh ra nhiều đến mầu nhiệm về Chúa và sứ mạng của Ngài. Khi thấy dân chúng chưa tin Ngài, Ngài lại hướng họ về Chúa Cha. Hôm nay, Đức Giêsu giải thích về ý nghĩa của lời Ngài nói: “Chính Ta là bánh trường sinh”.

2. Như chúng ta biết, đám đông dân chúng đi theo Đức Giêsu là chỉ để được ăn uống no nê. Họ chỉ biết có của ăn cho thân xác. Như thánh Phaolô nói: “Đạo của họ là cái bụng”. Là Đấng Toàn Năng, Đức Giêsu có thể  vung chiếc  đũa thần lên để thỏa mãn tất cả tất cả mọi nhu cầu thể lý của con người. Bằng chứng là với 5 chiếc bánh và 2 con cá, Ngài có thể nuôi sống một đám đông trên 5000 người.

Nhưng Đức Giêsu đã không đến trong trần gian để cung cấp một thức ăn chóng hư nát như thế. Ngài đến làm cho con người được sống và sống sung mãn, và sự sống sung mãn ấy chính là sự sống vĩnh cửu. Của ăn dư dật mà Ngài đã dâng lên từ 5 chiếc bánh và 2 con cá là dấu chỉ của bánh trường sinh mà Ngài sẽ ban cho con người trong phép Thánh Thể, chỉ có bánh này mới làm cho con người được thỏa mãn trong nỗi khát vọng mà không một lương thực nào trên trần gian này có thể lấp đầy.

3. Tin vào Đức Giêsu có nghĩa là đến với Ngài. Không chỉ dừng lại ở đó, mà chúng ta còn được mời gọi đi xa hơn nữa  để đón nhận, tức là thông dự vào sự sống thần linh của Ngài bằng việc đón nhận chính Ngài. Đây cũng chính là  lời mời gọi của Đức Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay: “Ai thấy người Con và tin vào người Con ấy, thì được sống muôn đời, và Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6,40).

Tại sao Đức Giêsu phải tuyên bố như vậy? Thưa, bởi vì Ngài thấy lòng chai dạ đá nơi những người Do thái và họ đi tìm Ngài vì của ăn hư nát chứ không phải là của ăn tinh thần, tức là sự sống đời đời.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta sống đức tin cách trưởng thành. Tức là sống cho Đức Kitô và vì Đức Kitô. Quả thật: “Người ta không chỉ sống nhờ cơm bánh mà còn nhờ Lời miệng Thiên Chúa phán ra”.

4. Người tin Chúa Kitô, là người để Chúa Cha lôi kéo và giao hòa, nhưng trong thực tế, chúng ta sống tin thật sự hay chúng ta để các thực tại quyền lực trần gian chiếm hữu. Tuy môi miệng tuyên xưng “Tin” Đức Kitô, nhưng con tim và khối óc hướng theo tiền bạc, danh lợi, vì nó mà ta có thể bất chấp tất cả, chà đạp anh em bạn hữu để được cái bánh to, lợi lộc trần thế.

Tâm tư của ta như thánh Phaolô đã từng ví von: Chúa của họ thờ là cái bụng, tức là mọi sự quyến rũ thấp hèn của thế gian (x.Pl 3,19).

Sống đức tin sâu sắc, như thánh tông đồ Giacôbê xác quyết: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17). Thật thế, phải được xây dựng và đặt nền tảng trên đức tin.

5. “Tất cả những người Chúa Cha đã ban cho Ta đều sẽ đến với Ta’.

Câu nói trên đây của Đức Giêsu có thể gây ra một vấn nạn: Phải chăng có những người Chúa Cha không ban cho Đức Giêsu?

Chúng ta nhớ lại chân lý bắt nguồn từ Thánh Kinh: Thiên Chúa muốn cho mọi người được cứu rỗi. Về phía Thiên Chúa, đó là tuyệt đối không luật trừ. Nhưng về phía con người, chúng ta cần phân biệt:

Chúa Cha đã ban cho Đức Giêsu toàn thể nhân loại, là những con người có tự do. Và tất cả, cách này hay cách khác, đều được mời gọi để chọn lựa: chấp nhận hoặc từ chối Đức Giêsu. Chính trên bình diện tự do trách nhiệm này, sẽ có tách biệt giữa những người “đến” hay “không đến” với Đức Giêsu. Nói cách khác, giữa cộng đoàn nhân loại, có người tự do đáp trả “vâng” với ân huệ đức tin, đức tin này đưa họ đến với Đức Giêsu, và đã có những người trả lời “không”, những người này đã từ chối Đức Giêsu.

6. Truyện: Lạy Chúa của con.

Vào những ngày cuối tháng 6 năm 1848. Cuộc nội chiến xẩy ra ác liệt trên những đường phố của kinh thành Paris. Tiếng la hét om sòm vang lên khắp nơi. Nằm trên giường bệnh, nhà văn Chateaubriand nghe rõ mồn một. Ông cầm lấy cây Thánh giá và cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu Kitô, chỉ có Chúa mới cứu vãn được xã hội hiện tại này”.

Rồi dán chặt đôi mắt một cách trìu mến vào tượng Chúa Giêsu chịu chết trên cây thánh giá, nhà văn thốt ra những lời cuối cùng đầy xúc động: “Đây chính là Chúa của con. Đây chính là vua của con”.

 

Suy Niệm 10: Chúa Giêsu là bánh ban sự sống

(Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái)

A- Phân tích (Hạt giống...)

Nhắc lại bài Phúc Âm hôm qua: nghe Chúa Giêsu nói tới một thứ lương thực quý trọng hơn cả Manna ngày xưa nữa, dân Do Thái tưởng đó là thứ thức ăn đặc biệt no lâu nên xin Chúa ban cho họ thứ thức ăn đó mãi.

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nói với họ rằng “Chính Ta là bánh ban sự sống”.

Chúa Giêsu trở thành Bánh Sự Sống cho loài người thế nào ?

Khi người ta đến với Ngài: “Ai đến với Ta, sẽ không hề đói”.

Khi người ta tin vào Ngài: “Ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ”.

Thực ra theo luật của cú pháp sóng đôi, “Đến với” và “Tin vào” không phải là hai việc khác nhau mà chỉ là hai cách diễn tả cùng một sự việc: Tin vào Chúa Giêsu, thể hiện ở thái độ đến với Ngài. Kết quả của công việc đó là không hề đói không hề khát.

B- Suy gẫm (...nẩy mầm)

1. Đức tin vào Chúa Giêsu phải thể hiện vào việc đến với Ngài. Một ngày tôi dành bao nhiêu thời gian để “đến với” Chúa.

2. Chúng ta “đến với” Chúa bằng nhiều cách: tưởng nhớ, cầu nguyện, suy gẫm, và nhất là tham dự Thánh Lễ. Hãy xét mình xem khi chúng ta làm những việc trên, lòng chúng ta có thực sự “đến với” Chúa không ?

3. Khi tâm hồn tôi cảm thấy đói khát, tôi đã “đến với” ai, với cái gì ? Có “đến với” Chúa không ?

4. Buổi sáng bà lão ra ngoài. Buổi chiều bà trở về, bà không tìm thấy chìa khóa.

Không biết làm thế nào ?! Bà chạy sang hàng xóm, mượn chìa khóa của họ mở thử, chẳng có cái nào hợp.

Cuối cùng một người góp ý: cứ mở then cài ra xem sao! Bà mở then và cánh cửa mở toang. Thì ra khi đi ra bà không khóa cửa.

Câu chuyện trên mô tả phần nào thái độ của chúng ta trước Chúa. Ta đứng ngoài, lòng đầy băn khoăn lo sợ. Ta nghĩ phải làm việc này việc nọ mới đáng đến với Chúa. Trong khi đó, cánh cửa nhà Chúa luôn mở rộng và ưu ái đón ta vào. (Góp nhặt)

5. “Vậy ý của Cha, Đấng đã sai Ta, là hễ sự gì Người đã ban cho Ta, Ta chẳng để mất”.

…Chúa Giêsu và Hội Thánh bấy giờ xuất hiện với tôi như một cái gì khô cứng, sự khô cứng của những khái niệm thần học, những bổn phận “phải” làm hơn là một tình yêu thiết tha tung cánh… Rồi chẳng biết từ đâu, Triết lý phương Đông và Phật Giáo len lỏi vào tâm hồn tôi, phất phơ nhẹ nhàng nhưng sao có sức giật tung những gì tôi mòn mỏi. Tôi nằng nặc đòi nhà Dòng một năm phép, cho ra độc cư trên núi, sống với nắng, gió, mưa, đói, khát, và sự sợ hãi nữa. Nhưng mỗi lần tôi nhất tâm thất niệm thì vấn đề về Chúa Giêsu lại vang lên, đeo bám tôi mãi… Một năm phép đã hết, thân tàn ma dại, tôi thua cuộc, trở về nhà Dòng một cách trắng tay. Nhưng Chúa Giêsu vẫn cứ đeo bám tôi mãi. Đang trong một năm nổi loạn, thất bại và hư hỏng cùng cực đó, tôi được gọi làm linh mục. Hoang mang và sợ hãi, tâm hồn rối bời, tan nát, tôi vào ngồi thẫn thờ trong nhà nguyện như sự đay nghiến, một sự nức nở và đền tội…

Một đêm trước khi làm linh mục vài hôm, tôi thử tiến lên đứng sát Nhà Tạm Thánh Thể. Có cái gì đó khác hơn là cảm giác, hơn cả sự rung động, mà là sự bao phủ lấy toàn bộ cuộc đời và con người tôi. Ngay giây phút đó, tôi “hiểu” rằng cho dù có là hòn đá hòn sỏi, dù tôi đã lấm bùn bê bết, dù tôi đã thân tàn ma dại, dù tôi đã hỏng hết cả cuộc đời, thì Chúa Giêsu vẫn gọi và chọn tôi, làm tâm hồn tôi bừng sáng huy hoàng. Và tôi gọi Ngài là Chúa, Cứu Chúa của đời tôi…

Lạy Chúa, chứng từ này giúp con nghiệm ra rằng, dù phận hèn yếu đuối đến đâu, con vẫn được Ngài yêu thương vì Ngài là Đấng khoan dung bền vững muôn đời. (Epphata)

 

Suy Niệm 11: Chính Chúa Giêsu là vị thầy duy nhất

(Lm Giuse Đinh Tất Quý)

1. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu quả quyết: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói. Ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ” (Ga 6,35).

Đức tin vào Chúa Giêsu phải thể hiện qua việc đến với Ngài. Đó là điều kiện tiên quyết để được hạnh phúc, được sống đời đời. Nhưng như thánh Phaolô nói: Làm sao tin được, nếu không được nghe; làm sao nghe được, nếu không có người rao giảng; và làm sao rao giảng, nếu không được sai đi (Rm 10,14). Tất cả những ai tin Chúa, thì cũng ý thức sứ mạng được sai đi để nói về Chúa cho người khác, nhờ đó họ mới có thể đến với Chúa và tin vào Chúa. Cộng đoàn Giáo Hội tiên khởi đã ý thức về sứ mạng đó, cho nên đi tới đâu, họ cũng rao giảng cho người khác biết về Chúa. Khi nói về sinh hoạt của Giáo Hội tiên khởi, các sử gia cho rằng, sở dĩ người Kitô hữu đem lại nhiều thành quả tốt đẹp, là vì họ không truyền bá Tin Mừng bằng sách vở, mà là bằng đời sống gương mẫu của họ.

2. Tuy nhiên, không phải chỉ có việc tin vào Chúa, mà còn phải lãnh nhận Mình Máu Chúa. Đây là điều không dễ chấp nhận trên bình diện nhân loại, nhưng Chúa Giêsu đã mạc khải sự thật này.

“Ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai” (Ga 6,39).

Cha Matthêô, vị tông đồ của Phong trào tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu trong các gia đình, thuật lại một câu chuyện đã xảy ra trong cuộc đời của mình:

Tôi ở Lộ Đức, khi vừa giảng xong tôi bước xuống khỏi hang đá, khá mệt. Một nông dân tiến lại gần, cầm tay tôi và nói:

- Có phải cha là người vừa giảng ở Vương Cung Thánh đường không ?

- Vâng!

- Ồ quí hóa quá. Từ nhiều năm nay con vẫn dâng việc rước lễ hàng ngày và giờ thờ lạy Mình Thánh Chúa mỗi tuần của con, để xin Trái Tim Chúa ngự trị trong mọi gia đình, và cha vừa giảng với mục đích ấy.

Tôi nói với ông:

- Hãy đến khách sạn với tôi. Chúng ta sẽ nói chuyện lâu dài với nhau.

- Đến khách sạn với cha ư ? Thưa cha không thể được, vì con còn có xe bò. Con không thể để xe và các con bò ở đây để đến với cha ngay được.

- Vậy tối nay, 8 giờ đến nhé.

- Tối nay, 8 giờ. Dạ, được.

Ông ta đến và chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau đến nửa đêm. Người nông dân nói chuyện như một nhà thần học có tầm cỡ. Cuối cùng, tôi nói với ông:

- Ông muốn trở thành bạn của tôi không ?

- Thưa cha, muốn lắm chớ.

- Vậy các người bạn thường viết thư cho nhau, ông nhớ viết thư cho tôi nhé.

Bác nông dân lắc đầu lia lịa:

-Thưa cha, con không biết đọc và biết viết.

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Vậy ông học ở đâu được tất cả những gì ông vừa nói với tôi thế ?

Đến lượt ông ngạc nhiên:

- Ở đâu ư ? Cha hỏi con học ở đâu khi mỗi ngày cha đều dâng lễ. Ở bên Người, bên Chúa, chính Người là vị thầy duy nhất của con.

Và đây là trang nhật ký của một Linh mục:

“…Đức Giêsu và Hội Thánh bấy giờ xuất hiện với tôi như một cái gì thật khô cứng, sự khô cứng của những khái niệm thần học, những bổn phận “phải” làm hơn là một tình yêu thiết tha tung cánh…Rồi chẳng biết từ đâu, Triết Đông và Phật Giáo len lỏi vào tâm hồn tôi, phất phơ nhẹ nhàng nhưng nó lại có sức giật tung những gì mòn mỏi trong lòng tôi. Tôi nằng nặc đòi nhà dòng cho tôi được ra ở một mình trên núi, sống với nắng, với gió mưa, với đói khát, và với cả sợ hãi nữa. Nhưng mỗi lần tôi để tâm suy, trí niệm thì vấn đề Đức Giêsu lại vang lên, đeo bám mãi. Sau một năm, tôi hết phép. Với thân tàn ma dại, tôi thua cuộc, lại mò về nhà dòng hoàn toàn tay trắng! Nhưng Chúa Giêsu cứ đeo bám tôi mãi. Một năm trời nổi loạn, thất bại đã trôi qua và kể như trắng tay, tôi được bề trên gọi làm …Linh mục. Hoang mang và sợ hãi, tâm hồn rối bời, tan nát, tôi vào ngồi bất động trong nhà nguyện trầm lặng nhưng lòng như bị đay nghiến, như một mất mát đòi tôi phải đền bù.

Một đêm trước khi làm Linh mục vài hôm, tôi thử tiến lên đứng sát nhà chầu. Có cái gì đó hơn là một cảm giác, hơn là một sự rung động, phủ chụp lấy toàn bộ cuộc đời và con người tôi. Ngay giây phút đó, tôi hiểu rằng, cho dù có là hòn đá, hòn sỏi, dù tôi có là con người bê bết lấm bùn, thân tàn ma dại, dù đã làm hỏng cả cuộc đời, thì Đức Giêsu vẫn gọi và chọn tôi. Việc đó làm cho tâm hồn tôi bừng sáng lên huy hoàng. Và tôi gọi Ngài là Chúa, Cứu Chúa cuộc đời của tôi…

Lạy Chúa, chứng từ này giúp con nghiệm ra rằng, dù phận hèn yếu đuối đến đâu, con vẫn được Ngài yêu thương và Ngài khoan dung bền vững muôn đời. (Epphata).
 

They preached The Gospel to all creation – Suy niệm theo The WAU ngày 04.5.2022
Br. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD chuyển ngữ

Nguồn: The Word Among Us – May 2022

Wednesday May 4th 2022
Meditation: Acts 8: 1-8

Those who had been scattered went about preaching the word. (Acts 8:4)

Just before he ascended, Jesus told the disciples to remain in Jerusalem until they were “clothed with power from on high” (Luke 24:49). So they waited, and just as Jesus promised, they were indeed filled with the Holy Spirit. From that day forward, the Spirit worked mightily through them to bring countless people to faith in Jesus. Then they continued to stay in Jerusalem to help minister to all these new believers.

But that all changed with the persecution that broke out after Stephen’s martyrdom. Not wanting to court trouble, many of Jesus’ first followers dispersed to other towns and cities. But even there, even after the threats they faced in Jerusalem, they didn’t hide their message. As a result, the gospel began to spread far and wide.

We may face challenges to our faith as well. We are likely not subject to actual persecution, but perhaps we are in environments where conversations about our faith in Christ might not be very welcome. While we don’t want to invite hostility, neither should we feel compelled to hide our faith. At times this can feel like a balancing act: How much can I say?

This is not always an easy question to answer. Sometimes you may get it wrong and say too much—or too little. But always remember that the first disciples asked the same question. Remember too that you have the same Holy Spirit who helped them. He will help you know what to say if an opportunity to share your faith arises. He will also help you discern whether to say anything at all! And perhaps most important, he will give you the grace to remain peaceful no matter your situation. Remember, it’s the witness of your love, your joy, and your trust in the Lord that will have the greatest impact.

The first Christians were everyday people just as we are. Whatever success they had came from the same source as it will for you: the Holy Spirit. So ask the Spirit to fill you every day. Ask him for the grace, the courage, and the humility to bring Christ to the people around you.

“Holy Spirit, help me know how to share the good news of the gospel wherever I find myself.”

Thứ Tư tuần III Phục Sinh
ngày 04.5.2022

Suy niệm: Cv 8, 1-8

Vậy những người phải tản mác này đi khắp nơi loan báo lời Chúa (Cv 8,4)

Ngay trước khi thăng thiên, Chúa Giêsu bảo các môn đệ ở lại Giêrusalem cho đến khi họ được “mặc lấy quyền phép từ trên cao” (Lc 24,49). Vì vậy, họ đã chờ đợi, và đúng như lời Chúa Giêsu hứa, họ thực sự được đầy dẫy Chúa Thánh Thần. Kể từ ngày đó trở đi, Thánh Thần đã làm việc hết sức mạnh mẽ qua họ để đưa vô số người tin vào Chúa Giêsu. Sau đó, họ tiếp tục ở lại Giêrusalem để giúp mục vụ cho tất cả những tín hữu mới này.

Nhưng tất cả đã thay đổi khi cuộc bách hại nổ ra sau khi Stephen tử đạo. Không muốn gây rắc rối với tòa án, nhiều môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu đã phân tán đến các thị trấn và thành phố khác. Nhưng ngay cả ở đó, ngay cả sau những mối đe dọa mà họ phải đối mặt ở Giêrusalem, họ vẫn không che giấu thông điệp của mình. Kết quả là, Tin mừng bắt đầu được lan rộng.

Chúng ta cũng có thể phải đối mặt với những thách thức đối với đức tin của mình. Chúng ta có thể không phải chịu sự bắt bớ thực sự, nhưng có lẽ chúng ta đang ở trong những môi trường mà những cuộc trò chuyện về đức tin của chúng ta nơi Đức Kitô có thể không được hoan nghênh cho lắm. Mặc dù chúng ta không muốn gây ra sự thù địch, nhưng chúng ta cũng không nên cảm thấy bắt buộc phải che giấu đức tin của mình. Đôi khi, điều này có thể giống như một hành động cân bằng: Tôi có thể nói bao nhiêu?

Đây không phải lúc nào cũng là một câu hỏi dễ trả lời. Đôi khi bạn có thể hiểu sai và nói quá nhiều – hoặc quá ít. Nhưng hãy luôn nhớ rằng các môn đệ đầu tiên đã hỏi câu hỏi tương tự. Cũng nên nhớ rằng bạn có cùng một Chúa Thánh Thần, Đấng đã giúp đỡ họ. Ngài sẽ giúp bạn biết phải nói gì nếu có cơ hội để chia sẻ đức tin của bạn. Ngài cũng sẽ giúp bạn phân biệt xem có nên nói gì không! Và có lẽ quan trọng nhất, Ngài sẽ ban cho bạn ân sủng để bạn luôn bình an trong bất kể hoàn cảnh nào. Hãy nhớ rằng, đó là chứng từ về tình yêu của bạn, niềm vui và sự tin cậy của bạn vào Chúa sẽ có tác động lớn nhất.

Những tín hữu sơ khai cũng là những người bình thường như chúng ta. Bất cứ thành công nào họ đã đạt được đều đến từ cùng một nguồn giống như nó sẽ dành cho bạn: Chúa Thánh Thần. Vì vậy, hãy cầu xin Thánh Thần tràn đầy bạn mỗi ngày. Hãy cầu xin người ấy về ân sủng, sự can đảm và sự khiêm nhường để mang Đức Kitô đến với những người xung quanh bạn.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin giúp con biết cách chia sẻ tin mừng của phúc âm ở bất cứ nơi nào con thấy.

Ga 6, 35-40
Bánh Hằng Sống

Fr. Joaquim MESEGUER García
Nguồn :  https://evangeli.net/gospel/day/2022-05-04

Hôm nay Chúa Giêsu tỏ mình ra là bánh ban sự sống. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, định nghĩa mà Ngài đưa ra về bản thân khá tò mò và nghịch lý; nhưng khi chúng ta tìm hiểu sâu hơn một chút, chúng ta nhận ra rằng với những từ này, ý nghĩa sứ mệnh của Ngài đã được nêu rõ ràng: cứu độ con người và cho họ một cuộc sống mới. “Ý của Đấng đã sai tôi là tôi không mất gì những gì Người đã ban cho tôi, nhưng thay vào đó tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6,39). Đây là lý do tại sao, để tiếp tục hành động cứu rỗi của Ngài là hiến thân cho chúng ta và sự hiện diện của Ngài ở giữa chúng ta, Chúa Giêsu Kitô đã trở thành lương thực thần linh cho chúng ta.

Thiên Chúa làm cho chúng ta có thể tin nhận Chúa Giêsu Kitô và đến gần Ngài: “Thế nhưng, tất cả những gì Cha ban cho tôi, sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không quay lưng lại. Vì tôi từ trời xuống, không phải để làm theo ý tôi mà là theo ý Đấng đã sai tôi” (Ga 6,37-38). Vì vậy, với đức tin của mình, chúng ta hãy đến gần Ngài, Đấng đã quyết định trở thành nguồn nuôi dưỡng, là ánh sáng và là sự sống của chúng ta, như Ignatius thành Antioch khẳng định “đức tin là nguyên tắc của sự sống đích thực”.

Chúa Giêsu Kitô mời gọi chúng ta theo Ngài, nuôi dưỡng bản thân nhờ Ngài, vì đây là ý nghĩa của việc nhìn thấy Ngài và tin vào Ngài. Đồng thời, Ngài chỉ cho chúng ta cách tuân theo ý muốn của Cha Ngài, giống như Ngài. Khi dạy các môn đệ lời kinh nguyện của con cái Thiên Chúa, Kinh Lạy Cha, Ngài kết hợp hai lời cầu xin này lại: “Xin cho ý Cha được thực hiện, dưới đất cũng như trên trời. Xin cho chúng con ngày hôm nay lương thực hằng ngày”. Điều này không chỉ đề cập đến bánh vật chất, mà còn nói đến chính Ngài, là bánh của sự sống vĩnh cửu mà ngày này qua ngày khác, chúng ta phải luôn ở rất gần với sự liên kết sâu xa mà Chúa Thánh Thần ban phát cho chúng ta.

 

I will raise you up… – Suy niệm song ngữ Anh – Việt, ngày 04.5.2022
Tác giả: Don Schwager

(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu, SDD – chuyển ngữ

Wednesday (May 4)
“I will raise you up at the last day”

Scripture: John 6:35-40  

35 Jesus said to them, “I am the bread of life; he who comes to me shall not hunger, and he who believes in me shall never thirst. 36 But I said to you that you have seen me and yet do not believe. 37 All that the Father gives me will come to me; and him who comes to me I will not cast out. 38 For I have come down from heaven, not to do my own will, but the will of him who sent me; 39 and this is the will of him who sent me, that I should lose nothing of all that he has given me, but raise it up at the last day. 40 For this is the will of my Father, that every one who sees the Son and believes in him should have eternal life; and I will raise him up at the last day.”

Thứ Tư ngày 04.5.2022
Ta sẽ cho anh em sống lại ngày sau hết

 

Ga 6,35-40 

35 Đức Giê-su bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!36 Nhưng tôi đã bảo các ông: các ông đã thấy tôi mà không tin.37 Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài,38 vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi.39 Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.40 Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.”

Meditation: Why did Jesus call himself the bread of life? The Jews understood that God promised them manna from heaven to sustain them on their journey to the promised land. Bread is the very staple of life. We could not live without food for very long. Bread sustains us. But what is life? Jesus clearly meant something more than mere physical existence. The life Jesus refers to is connected with God, the author of life. Real life is a relationship with the living God, a relationship of trust, love, obedience, peace, and joy. This is what Jesus makes possible for us – a loving relationship with God who created us for love with him. Apart from Jesus no one can enter that kind of life and relationship. Are you satisfied with mere physical existence or do you hunger for the abundant life which Jesus offers?

 

Jesus makes three claims here. First he offers himself as spiritual food which produces the very life of God within us. Second, he promises unbroken friendship and freedom from the fear of being forsaken or cut off from God. Third, he offers us the hope of sharing in his resurrection. Jesus rose physically never to die again. Those who accept Jesus as Lord and Savior will be bodily raised up to immortal life with Jesus when he comes again on the last day. Do you know the joy and hope of the resurrection?

“Lord Jesus Christ, your death brought life and hope where there was once only despair and defeat. Give me the unshakable hope of everlasting life, the inexpressible joy of knowing your unfailing love, and the unwavering faith and obedience in doing the will of our Father in heaven.”

Suy niệm: Tại sao Đức Giêsu gọi mình là bánh sự sống? Người Dothái hiểu rằng Thiên Chúa đã hứa với họ bánh manna từ trời để nuôi dưỡng họ trên cuộc hành trình về đất hứa. Bánh chính là yếu tố chủ yếu của sự sống. Chúng ta không thể sống mà không có thực phẩm cho một thời gian dài. Bánh nuôi dưỡng chúng ta. Nhưng sự sống là gì? Đức Giêsu rõ ràng có ý nói tới điều gì đó còn hơn cả sự hiện hữu thể lý. Sự sống mà Đức Giêsu nhắm tới được nối kết với Thiên Chúa, Tác giả của sự sống. Sự sống thật là mối quan hệ với Thiên Chúa hằng sống, mối quan hệ của sự tin tưởng, yêu thương, và vâng phục. Đây là những gì Đức Giêsu đem lại cho chúng ta – một mối quan hệ yêu thương với Thiên Chúa, Đấng đã tác thành nên chúng ta với Người vì yêu thương. Tách lìa Đức Giêsu, không một ai có thể bước vào sự sống và mối quan hệ đó. Bạn có thỏa mãn với sự hiện diện thể lý thuần túy hay bạn đói khát sự sống sung mãn mà Ðức Giêsu ban cho?

Đức Giêsu tuyên bố ba điều ở đây. Trước hết, Người ban chính mình như bánh thiêng liêng, đem lại sự sống thật của Thiên Chúa trong chúng ta. Thứ đến, Người hứa đem lại mối tình bằng hữu không chia cắt và sự giải thoát khỏi sự sợ hãi của việc bị từ bỏ hay loại trừ từ Thiên Chúa. Cuối cùng, Người ban cho chúng ta niềm hy vọng được chia sẻ sự sống lại của Người. Những ai đón nhận Đức Giêsu là Chúa và là Đấng cứu chuộc sẽ được đưa lên tới sự sống bất tử với Đức Giêsu, khi Người trở lại vào ngày tận thế. Bạn có biết niềm vui và niềm hy vọng của sự sống lại không?

Lạy Đức Giêsu Kitô, cái chết của Chúa đem lại sự sống và niềm hy vọng cho những nơi chỉ có sự thất vọng và thất bại. Xin ban cho con niềm hy vọng không lay chuyển vào sự sống đời đời, niềm vui không thể diễn tả của sự hiểu biết tình yêu bền vững của Chúa, và niềm tin và sự vâng phục không nghi ngờ trong việc thực hiện ý Cha trên trời của chúng con. 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây