Thứ tư tuần 18 thường niên.

Đăng lúc: Thứ tư - 09/08/2017 02:23 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

 

Thứ tư tuần 18 thường niên.

"Này bà, bà có lòng mạnh tin".

 

Lời Chúa: Mt 15, 21-28

Khi ấy, ra khỏi đó, Chúa Giêsu lui về miền Tyrô và Siđon, thì liền có một bà quê ở Canaan từ xứ ấy đến mà kêu cùng Người rằng: "Lạy Ngài là con Vua Đavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm".

Nhưng Người không đáp lại một lời nào. Các môn đệ đến gần Người mà rằng: "Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Người trả lời: "Thầy chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel".

Nhưng bà kia đến lạy Người mà nói: "Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi". Người đáp: "Không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó". Bà ấy đáp lại: "Vâng, lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống".

Bấy giờ, Chúa Giêsu trả lời cùng bà ấy rằng: "Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy". Và ngay lúc đó, con gái bà đã được lành.

 

 

 

 

 

SUY NIỆM 1: Sống Niềm Tin

Mahatma Gandhi, người có công giành độc lập cho Ấn Ðộ bằng con đường bất bạo động, đã có lần tuyên bố: "Tôi yêu mến Chúa Kitô, nhưng tôi không phục những người Kitô hữu". Câu nói của con người đã từng lấy giáo lý của Chúa Kitô làm nền tảng cho chủ trương bất bạo động đáng làm cho chúng ta suy nghĩ.

Giáo lý của Chúa Kitô thì cao đẹp, nhưng nhiều Kitô hữu làm cho bao nhiêu người xa lánh Giáo Hội, chỉ vì cuộc sống của họ đi ngược lại với những gì họ tuyên xưng. Người ta thường nói: "Bà con xa không bằng láng giềng gần". Ðôi khi chúng ta cảm thấy gần gũi với những người láng giềng hơn là với những người thân thuộc. Trong liên hệ với Chúa Giêsu cũng thế, có biết bao người chưa từng được nghe nói đến Chúa Giêsu, có biết bao người không mang danh hiệu Kitô, nhưng lại gần gũi với Chúa Kitô và sống tinh thần Kitô hơn chính những người Kitô hữu.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đề cao lòng tin của người đàn bà xứ Canaan, tức là một người ngoại giáo. Một trong những điều hẳn sẽ làm chúng ta ngỡ ngàng, đó là trên Thiên đàng, chúng ta sẽ gặp gỡ những người chúng ta chưa từng quen biết, ngay cả những người chưa một lần mang danh hiệu Kitô hay đặt chân đến nhà thờ.

Thời Chúa Giêsu, có biết bao người ngoại giáo có lòng tin sâu sắc hơn cả những người Do thái. Trước hết, tiên tri Isaia đã từng khiển trách lòng giả dối của người Do thái: "Dân này thờ Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng họ thì xa Ta". Thời Chúa Giêsu, có biết bao người bị loại ra khỏi xã hội, bị đặt bên lề Ðền thờ, và có lẽ cũng không hề thuộc toàn bộ lề luật của Môsê, nhưng lại có lòng sám hối và tin tưởng sâu xa hơn. Nói với những người chỉ giữ đạo một cách hình thức, Chúa Giêsu đã cảnh cáo: "Không phải những ai nói: Lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào Nước Trời; nhưng là những kẻ thực thi ý Chúa".

Người đàn bà Canaan có lẽ không hề biết đến lề luật Môsê, nhưng đã sống niềm tin của mình một cách mãnh liệt. Lòng tin đó được thể hiện qua việc phó thác hoàn toàn vào quyền năng của Chúa Giêsu. Trong tình thế hầu như tuyệt vọng, bà đã chạy đến với Chúa Giêsu; sự van nài của bà cho thấy sự kiên nhẫn và lòng tin sắt đá của bà. Sự khác biệt cơ bản giữa một người có niềm tin và một người không có niềm tin, không hệ tại ở danh hiệu Kitô hay những thực hành đạo đức, mà chính là lòng tin. Tin vào sự hiện diện quyền năng của Thiên Chúa trong cuộc sống, tin vào tình yêu vô biên của Ngài, tin vào ý nghĩa của cuộc sống, tin vào tình người, đó là sắc thái chủ yếu của người có niềm tin: chính trong niềm tin đó, con người gặp gỡ Chúa Giêsu.

Trong một hoàn cảnh mà cái nhìn của con người có thể cho là tuyệt vọng, người Kitô hữu hơn bao giờ hết được mời gọi để nêu cao niềm tin của mình. Ðây là thời điểm để họ chứng tỏ bản sắc đích thực của mình. Trong cuộc sống chỉ có nghi kỵ và hận thù, họ được mời gọi để đốt lên ngọn đuốc của yêu thương. Trong một xã hội bị gậm nhấm bởi chán nản tuyệt vọng, họ được mời gọi để mang lại niềm hy vọng. Chỉ khi nào giữ đúng vai trò đó, người Kitô hữu mới thực sự xứng đáng với danh hiệu của mình.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 2: Tâm Hồn Khiêm Tốn (Mt 15,21-28)

Biến cố chúng ta vừa đọc lại trên đây cho thấy Chúa Giêsu đã vượt qua một biên giới, và đến gần vùng đất của dân ngoại. Và tại đây Ngài đã gặp một người đàn bà được hưởng lấy lợi ích từ tác vụ của Chúa Giêsu, tự lãnh nhận những hồng ân Thiên Chúa như những người con Do Thái đồng hương. Vừa bước vào vùng đất mới, Chúa Giêsu nghe được lời kêu van của một người đàn bà đang gặp thử thách: "Lạy Ngài, con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi. Ðức con gái tôi bị quỉ ám khổ sở lắm". Nhưng Chúa Giêsu không đáp lại một lời. Trước lời kêu xin tha thiết như vậy, tại sao Chúa không đáp lại? Chúa là Ðấng nhân từ, đầy cảm thông trước cảnh cùng khổ của những ai đến với Chúa và đã dạy các tông đồ: "Hãy cầu nguyện thì sẽ được. Hãy gõ cửa thì sẽ mở cho". Thế mà tại sao Chúa lại làm thinh, không trả lời cho người đàn bà đang thành tâm kêu xin? Hẳn có lý do.

Các tông đồ không hiểu được thái độ của Chúa và cũng không muốn bị quấy rầy nên đã nói với Chúa như sau: "Xin Thầy bảo bà ấy đi đi, kẻo bà ấy cứ theo chúng ta mà kêu mãi". Các tông đồ hiểu lầm thái độ im lặng của Chúa như một sự từ chối và các ngài cũng muốn phủi tay: "Xin Chúa đuổi bà ấy đi cho, đừng để bà ấy quấy rầy nữa". Chúa Giêsu không chỉ im lặng mà Ngài còn lên tiếng nói lời chối từ như sau: "Ta chỉ được sai đến để cứu những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi".

Chúng ta nên học hỏi thái độ khiêm tốn và kiên trì của người đàn bà: "Lạy Thầy, xin cứu giúp tôi". Bà không bực tức, không nổi giận, không trách móc Chúa tại sao thế này, tại sao thế nọ. Chúa càng im lặng thì bà càng khiêm tốn hơn nữa. Không những bà chỉ nói mà còn van xin bằng cả con người của mình. Bà sụp lạy Chúa Giêsu và nói: "Xin Ngài thương xót con". Sự im lặng của Chúa là một thử thách, thử thách trong đức tin, thử thách trong việc cầu nguyện Chúa Giêsu thử thách nhiều hơn nữa: "Không được lấy bánh dành cho con cái mà đem ném cho chó". Ðây là thử thách ở mức độ cuối cùng, ai có thể vượt qua được. Người đàn bà xa lạ và thuộc dân ngoại khiêm tốn thưa cùng Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, đúng thế, nhưng mà những con chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ trên bàn chủa rơi xuống". Có thể nói tâm hồn khiêm tốn đã giúp người đàn bà vượt qua được thử thách và trưởng thành trong đức tin. Chúa Giêsu trấn an bà như sau: "Này bà, lòng tin của bà thật mạnh. Bà muốn sao thì sẽ được như vậy". Người đàn bà chỉ xin Chúa cho lợi lộc thông thường cho con bà khỏi bị quỉ ám và bà được nhận lời.

Chúng ta có thể tượng tưởng người đàn bà sẽ vui mừng biết bao hơn nữa khi lãnh nhận được ơn Chúa. Cuối đoạn đường gian nan nhìn lại, chúng ta sẽ thấy rõ những giây phút Chúa xem ra im lặng là những giây phút quí trọng vô cùng vì những im lặng và từ chối này của Chúa giúp đức tin của chúng ta được trưởng thành. Khi đi qua đoạn đường gian nan, chúng ta có thể hiểu được chương trình của Chúa dành cho cuộc đời mình. Thử hỏi, chúng ta còn đủ nghị lực để đi qua đoạn đường nhiều gian nan thử thách hay không.

Lạy Chúa, Xin thương ban cho tất cả những ai chọn theo Chúa có được tâm hồn khiêm tốn để lãnh nhận những mầu nhiệm ân sủng của cuộc đời.

Lạy Chúa, Xin thương nâng đỡ chúng con và củng cố đức tin cho chúng con.

 

SUY NIỆM 3: Một Con Chó Biết Ơn.

Bà ấy liền bái lạy và thưa với Người rằng: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” Người đáp: “Không lên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” Bà ấy nói: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” Bấy giờ Đức Giêsu đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” Từ giờ đó con gái bà được khỏi. (Mt. 15, 25-28)

Những câu: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao thì sẽ được vậy.” cho người ta thấy Đức Giêsu rất cảm thương, tốt lành và kính chuộng những kẻ hèn mọn và nghèo khổ.

Thánh Mát-thêu cho chúng ta thấy một Đức Giêsu có óc bè phái: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Ít-ra-en mà thôi.” Có óc khinh bỉ: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”

Nhưng kìa: Đức Giêsu hoàn toàn không phải thế, Thánh sử muốn dạy chúng ta biết lắng nghe và hiểu rõ bài học này.

Có nhiều người lương dân biết xưng tụng, kêu van danh Đức Kitô, trong khi những Kitô hữu nghe danh người xưa kia mà nay lại không biết kêu cầu Người. Hay ngay cả khi họ nghĩ đến Người, hiểu biết Người bây giờ, họ vẫn điếc chẳng nghe Tin Mừng của Người, mù không thấy những phép lạ của Người, sự phục sinh của Người, câm không nói về Người.

Chó con trong nhà.

Chó con được ăn những đồ thừa, không những nó bằng lòng mà còn tỏ niềm vui mừng và biết ơn nữa. Trẻ con trong nhà thì sao? Không phải lúc nào chúng cũng biết ơn, cảm ơn dù chúng được chăm lo rất nhiều, chúng không thấy vì được quá nhiều đặc ân, quá thường xuyên.

Bà lương dân này chẳng được dạy dỗ, chẳng được ân huệ gì, bà lại có niềm tin thật mạnh đó là điều thiết yếu Đức Giêsu muốn Người không nói bà phải tỏ ra ngoan ngoãn phục tùng, Người không tra hỏi về đời tư của bà. Như bất cứ một kẻ nào đó đến với Người, cầu khẩn Người, với cảnh cùng khổ của mình, với lòng tin cậy được nhận lời.

Chúng ta hãy thành khẩn.

Còn chúng ta ngày nay thì sao?

Không còn đề cập đến vấn đề đức tin nữa, nó làm chúng ta mù quáng bằng đủ mọi thứ bào chữa để che đậy lòng thiếu đức tin của chúng ta.

Nếu người lương dân biết tin vào Đức Kitô thì càng có lý mạnh mẽ đòi chúng ta càng xây dựng niềm tin vào Đức Kitô biết bao! và phải làm cho Người trở lên sống động nơi chúng ta và nơi mọi người đến chừng nào! vì chúng ta hiểu biết Người hơn lương dân gấp bội.

 

Suy niệm 4:

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại chuyện Đức Giêsu chữa bệnh từ xa, 
tại Tia và Xiđon, vùng đất của dân ngoại. 
Nhưng chuyện chữa bệnh không quan trọng lắm. 
Chuyện quan trọng là lòng tin của người phụ nữ Canaan. 
Hẳn bà biết ít nhiều về Do Thái giáo, khi gọi Đức Giêsu là Con Vua Đavít. 
Con Vua Đavít là tước hiệu người Do Thái dùng để chỉ Đấng Mêsia. 
Bà tin Đức Giêsu có thể chữa lành con gái của bà. 
Người phụ nữ trực tiếp gặp Đức Giêsu và ngỏ lời nài xin: 
“Xin thương xót tôi… con gái tôi bị quỷ hành hạ dữ lắm.” 
Người mẹ đau vì con của mình đau. 
Bà kêu xin Đức Giêsu thương mình, bằng cách chữa lành cho cô con gái. 
Nhưng bà chỉ gặp sự thinh lặng như thể Người không nghe thấy. 
Dầu vậy bà vẫn không ngừng đi sau và kêu to. 
Tiếng kêu dai dẳng của bà đuổi theo các môn đệ khiến họ bực bội. 
Khi không chịu nổi được nữa, họ mới chạy đến với Thầy Giêsu. 
“Xin Thầy cho bà ấy đi đi, vì bà ấy cứ kêu sau lưng chúng ta mãi.” 
Có vẻ các môn đệ muốn Thầy gặp bà và cho điều bà cần. 
Cho đến nay vẫn chưa có cuộc đối thoại giữa bà và Đức Giêsu. 
Người phụ nữ vẫn là người độc thoại. 
Nhưng Đức Giêsu vẫn chưa muốn nói chuyện với bà. 
Người chỉ nói với các môn đệ và xác định sứ vụ của mình: 
“Thầy chỉ được sai đến với những chiên lạc nhà Israel thôi.” 
Đây là lời từ chối đầu tiên, rõ ràng và dứt khoát. 
Nó như đặt một dấu chấm hết cho mọi hy vọng của người mẹ. 
Đức Giêsu như muốn nói: Đừng kêu la vô ích. 
Chị không phải là chiên của nhà Israel. 
Dân ngoại lúc này không phải là sứ vụ của tôi, 
vì Cha tôi chưa sai tôi đến. 
Lòng tin của người phụ nữ bị thử thách đến tột độ. 
Chắc bà bị cám dỗ bỏ đi vì sự thinh lặng lạnh lùng, 
và sự từ chối cương quyết của Đức Giêsu. 
Nhưng trái tim của một người mẹ không cho phép bà làm thế. 
Bà trở nên táo bạo hơn và dám vượt lên trước để gặp Đức Giêsu. 
Trong thái độ cung kính bái lạy, bà tiếp tục nài xin: 
“Lạy Ngài, xin giúp tôi” (c. 25); 
khác với lúc nãy: “Lạy Ngài, xin thương xót tôi” (c. 22). 
Cả hai lời nài xin đều nhắm đến người con, dù có vẻ bà chỉ xin cho bà. 
Xin giúp tôi bằng cách giúp con tôi khỏi móng vuốt quỷ dữ. 
Hạnh phúc của người mẹ gắn liền với hạnh phúc của con, 
vì tình yêu nối kết cả hai nên một. 
Tuy vậy lời nài xin này của trái tim người mẹ 
dường như vẫn chưa đụng được vào trái tim Thầy Giêsu. 
Người đưa ra lời từ chối thứ hai 
quyết liệt hơn và có thể gây tổn thương nghiêm trọng: 
“Không nên lấy bánh dành cho con mà ném cho chó.” 
Con ở đây là dân Israel, là người trong nhà, có quyền hành. 
Dân ngoại đôi khi được ví với chó nuôi trong nhà. 
Hai bên không ở trên cùng một mặt phẳng. 
Câu nói này của Đức Giêsu phản ánh cái nhìn của người Do Thái. 
Họ tự hào về tính ưu việt của mình 
trong tư cách là Dân riêng của Chúa. 
Nói chung họ cho rằng chỉ họ mới xứng đáng hưởng ơn cứu độ. 
Người phụ nữ không phản đối cái nhìn của Đức Giêsu 
Bà không cảm thấy mình bị xúc phạm và giận dữ bỏ đi. 
Trái lại, bà đón nhận cái nhìn ấy và tìm thấy một kẽ hở cho ơn Chúa: 
“Thưa Ngài đúng thế. 
Nhưng chó con cũng được ăn các mảnh vụn rơi xuống từ bàn của chủ.” 
Bà chấp nhận mình chỉ là chó con nuôi trong nhà, 
không phải là ông chủ đang ngồi tại bàn ăn. 
Bà tin rằng dù mình không đủ tư cách 
để ngồi dự bàn tiệc cánh chung như những người Do Thái, 
bà vẫn có thể được hưởng chút vụn bánh từ bàn ăn rớt xuống. 
Bà vẫn giữ niềm hy vọng ngay khi bị từ chối thẳng thừng. 
Chính lời từ chối của Đức Giêsu lại mở ra niềm hy vọng. 
Đức Giêsu bị ấn tượng bởi lòng tin của bà. 
Người kêu lên: “Này bà, lòng tin của bà lớn thật.” 
Đức Giêsu từng ngỡ ngàng trước lòng tin của viên bách quản (Mt 8,10-11). 
Giờ đây Người đối diện với lòng tin của một người mẹ thương con. 
Chính tình thương thêm sức mạnh cho lòng tin, 
khiến lòng tin trở nên kiên trì, bất chấp thinh lặng và từ chối. 
Lòng tin không mất hy vọng ngay khi có vẻ chẳng còn gì để hy vọng. 
Lòng tin mạnh mẽ và khiêm hạ của người mẹ đã chinh phục Đức Giêsu, 
và cuối cùng đã chạm được vào trái tim của Người. 
Đức Giêsu đã để mình bị cuốn đi, ngỡ ngàng và ngây ngất… 
Bây giờ Người mới thực sự nói chuyện với bà: “Này bà…” 
Người sẽ làm điều trước đây Người không định làm. 
Người sẽ đáp lại lòng tin của bà, lòng ao ước của bà 
chỉ bằng một lời nói từ xa cho một cô bé chưa hề gặp mặt: 
“Hãy xảy ra cho bà như bà muốn”. 
Cô bé đã được chữa lành kể từ lúc đó. 
Mẹ cô đã được thương xót và trợ giúp. 
Đức Giêsu không cứng nhắc và bó hẹp trong sứ vụ Cha giao. 
Người vẫn nghe tiếng kêu của con người và chấp nhận những ngoại lệ. 
Ngoại lệ cũng nằm trong Ý Cha. 
Ý Cha vẫn mở ra mới mẻ từng ngày đòi ta phải tìm kiếm liên tục. 
Ngoại lệ hôm nay sẽ mở đường cho sứ vụ ngày mai: 
“Các con hãy đi, hãy làm cho mọi dân tộc thành môn đệ,” 
để “nhiều người từ Đông sang Tây sẽ đến và dự tiệc trong Nước Trời.” 
Xã hội hôm nay không thiếu những bà mẹ khổ vì con mình bị ám. 
Ám vì đủ thứ nghiện ngập do cuộc sống đem lại. 
Các bà mẹ thấy mình bất lực, chỉ biết hy vọng vào Chúa. 
Nhiều khi có cảm tưởng Chúa không nghe và lạnh lùng trước nỗi đau. 
Hãy có lòng tin lớn của người phụ nữ Dân ngoại, 
tiếp tục tin, tiếp tục yêu, tiếp tục hy vọng 
và biết mình có thể chạm được vào trái tim của Thiên Chúa. 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa, 
xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải, 
để con làm bật rễ khỏi lòng con 
những ích kỷ và khép kín. 
Xin cho con đức tin can đảm 
để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến, 
chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay. 
Xin cho con đức tin sáng suốt 
để con thấy được thế giới 
mà mắt phàm không thấy, 
thấy được Đấng Vô hình, 
nhưng rất gần gũi thân thương, 
thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ. 
Xin cho con đức tin liều lĩnh, 
dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân, 
dám tiến bước trong bóng đêm 
chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa, 
dám lội ngược dòng với thế gian 
và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó. 
Xin cho con đức tin vui tươi, 
hạnh phúc vì biết những gì 
đang chờ mình ở cuối đường, 
sung sướng vì biết mình được yêu 
ngay giữa những sa mù của cuộc sống. 
Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp 
qua những cọ xát đau thuong của phận người, 
để dù bao thăng trầm dâu bể, 
con cũng không để tàn lụi niềm tin 
vào Thiên Chúa và vào con người. 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

 

Suy niệm: 

A. Phân tích ( Hạt giống...)

Chúa Giêsu đáp lại lời xin của một phụ nữ Canaan. Có một số điển đáng ta lưu ý:

1. Về thân phận của bà này: bà là một người bị xã hội Do Thái khai trừ vì bà vừa là người phụ nữ vừa là người ngoại.

2. Về thử thách mà bà gặp phải: thân phận bị khai trừ, Chúa Giêsu lại làm ngơ trước lời của bà xin, lại còn nói nặng ví bà là chó. Nhưng bà đã kiên trì vượt qua mọi thử thách ấy.

3. Kết quả: Chúa Giêsu khen bà “có lòng tin mạnh” và còn nói “bà muốn sao thì được vậy”.

B. Suy niệm (...nảy mầm)

1. Có thể khẳng địng rằng không ain không gặp thử thách về đức tin. Chúa Giêsu muốn nói thế. Người phụ nữ này bị thử thách đức tin rất nặng. Vậy khi đức tin ta bị thử thách, ta đừng nản lòng, vì đó là chuyện phải có thôi, chẳng sớm thì muộn.

2. “Xin Thầy thương (mà ban ơn) để cho bà ấy trở về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”.

Ý nghĩ thái độ của các môn đệ: Là ơn không phải vì thương mà vì để không bị quấy rầy nữa. Phần Chúa Giêsu thì chẳng những muốn ban thứ ơn mà bà xin, mà còn muốn ban thêm một ơn quý trọng hơn nữa là chính đức tin.

Khi tôi xin Chúa ơn gì mà Chúa chậm ban, tôi hãy tự  nghĩ: Tôi muốn Chúa ban ơn cho nhanh để Chúa khỏi bị quấy rầy nữa, hay thà chậm một chút nhưng được thứ ơn quý hơn ơn mà tôi xin.

3. “Muốn sao thì được vậy”: quả là một ơn ban vô cùng to lớn. Ai mà không mong muốn sao được vậy. Chúa Giêsu sẵn sàng ban cho ta ơn này miễn là ta có đức tin mạnh.

4. “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con”. (Mt15,26).

Đọc xong đoạn Phúc âm, một bạn trong nhóm nói: “Có những lúc mình cảm thấy Chúa thử thách mình quá đáng!”. Tôi cũng đã có lúc như vậy. Nhưng lúc ấy tôi đã nỗi giận, đã nghĩ: chẳng cần Chúa nữa. Và mỗi lúc tôi càng cảm thấy thất vọng. Phải, tôi đã không có được sự tin tưởng, phó thác của người đàn bà dân ngoại.

Lạy Chúa, Chúa thử thách để lòng tin của con mạnh mẽ. Với lòng tin mạnh mẽ, con mới có thể làm được mọi điều thiện hảo. (Hosanna).

5. “Vâng lạy Ngài, vì chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống”: Người phự nữ này chẳng những có đức tin mà còn có lòng khiêm tốn. Khi xin thì phải có sự khiêm tốn kèm theo. Xin người ta và xin những thứ vật chất mà còn khiêm tốn, huống chi xin Chúa và xin những ơn siêu nhiên.

6. Bấy giờ Chúa Giêsu đáp: “Này bà, lòng tin của bà  mạnh thật, bà muốn sao thì được như vậy”. Từ giờ đó, người con gái bà được khỏi. (Mt15,28).

Một lần nọ tôi cùng nhóm bạn trò chuyện. Chúng tôi nói về sự sống và cái chết. Câu chuyện mỗi lúc một căng thẳng, mọi người tranh cãi kịch liệt. Khi tôi nói: “Con người chết đi mai mốt tới ngày tận thế sẽ sống lại”, thì một số bạn bật cười và cười một cách diễu cợt. Tôi muốn biện bạch cho lời nói của mình nhưng không thể vì họ còn cười mãi. Có điều là tôi rất buồn là thấy có những kẻ đồng niềm tin với tôi cũng cười. Tôi không hiểu vì sao họ cười, có lẽ vì bè bạn cười chăng, vì sợ quê lây với tôi hay vì tự bản thân họ cho đó là phi lý…Niềm tin của chúng ta như thế có đúng chưa? Người đàn bà dân ngoại còn hơn tôi và bạn, một mình bà chạy đến với Chúa Giêsu và tuyên xưng niềm tin của mình cho dù xung quanh là những người xa lạ, chưa quen hay chưa tin vào Chúa. Hình ảnh về người đàn bà dân ngoại và hình ảnh về những người bạn ấy giúp tôi suy nghĩ lại niềm tin của chính bản thân mình. Tôi đang tin vào ai hay tin vào cái gì? (Hosanna).

Lạy Chúa, xin củng cố niềm tin của con, xin thêm sức để con biết sống niềm tin ấy ở giữa anh em. (Hosanna).

(Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái)

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể!

Chúng con yêu mến và ngợi khen Chúa. Vì Chúa đã quá yêu thương chúng con. Dù rằng chúng con chỉ là một tạo vật nhỏ bé và đầy lỗi lẫm. Chúa vẫn chăm sóc cuộc đời chúng con. Qua bí tích Thánh Thể, Chúa hoà nhập vào cuộc đời chúng con. Chúa chấp nhận tan biến mình, để chúng con được sống sức sống của Chúa. Xin cho chúng con biết sống sao cho xứng với tình yêu mà Chúa đã dành cho chúng con.

Nhưng Chúa ơi! ở đời sự giàu sang, danh vọng và khoái lạc trần thế là những điều hấp dẫn chúng con, trói buộc chúng con, làm cho chúng con đui mù không nhìn thấy những giá trị vĩnh cửu ở trên trời. Chúng con đã hành động theo những đam mê mù quáng. Chúng con đã lao vào thói hư tật xấu vì chiều theo tính xác thịt. Xin Chúa giải thoát và tháo gỡ chúng con khỏi mọi sự u mê của trần thế, để chúng con nhìn thấy những sự phong phú và vĩnh cửu ở trên trời, để chúng con luôn nỗ lực tìm kiếm Chúa và biết khôn ngoan chọn Chúa là nguồn hạnh phúc của cuộc đời chúng con.

Lạy Chúa, giữa những thói đời đầy đam mê thấp hèn, xin giúp chúng con đứng vững trước những cám dỗ tội lỗi và trung tín trong ơn nghĩa với Chúa luôn. Amen.

(Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền)

Từ khóa:

trả lời

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin Giáo phận

Sáng ngày 08-12-2017, Giáo xứ Lương Sơn hân hoan được đón Đức Cha Tôma, Giám Mục Tông Tòa Giáo phận Phan Thiết, qu‎ý Cha Tổng Đại Diện, qu‎ý Cha Hạt Trưởng, qu‎ý Cha trong và Giáo...

Tin mới