Hoa Nở Không Màu

Thứ sáu - 05/11/2021 07:53

Hoa Nở Không Màu

HOA NỞ KHÔNG MÀU

Lm.Anphong Nguyễn Công Vinh

1.Tôi có một người bạn làm linh mục được 30 năm thì anh bị đột quỵ và sau đó thì phải nghỉ việc vì không chữa lành được, hai chân bị teo lại, không cử động. Biến cố đó đến với anh thật kinh hoàng, khi tuổi đời và tuổi làm việc còn đang lên. Thỉnh thoảng tôi đến thăm anh và tâm sự hàn huyên để anh vơi bớt nỗi buồn. Anh nói với tôi: Bác biết, em làm linh mục nay đã được 30 năm. Đời linh mục em thành công trong mục vụ, xây cất nhà thờ, nhà giáo lý, tượng đài Đức Mẹ, các phong trào đoàn hội em đều hoạt động hăng hái thành công, em chẳng nghĩ đến bản thân mình, chỉ biết hi sinh nhiệt thành phục vụ với chí hướng của một người đã hiến thân cho Chúa. Thời gian ấy em được giáo dân thương mến, ân cần chăm nom. Thế rồi em bị đột qụy, có lẽ do làm việc quá mức, và bây giờ thì ngồi một chỗ trên xe lăn, ở trong phòng hưu dưỡng nầy. Thời gian đầu, kẻ lui người tới thăm hỏi, mang theo nào là cam táo, bánh kẹo, sữa, nước sâm…Nhưng rồi khách thăm thưa dần, cả những đồng nghiệp với em cũng thế…Bây giờ thì chỉ còn một ít người thân. Họ mau quên và vô ơn quá! Nhiều khi nghĩ đến những người mình đã giúp đỡ, phục vụ, mà nay khi em bệnh tật không thấy họ đâu, em buồn quá!

2.Vô ơn là bản chất của cuộc đời mà! Tôi đáp lại. Nghe ra thì chua cay tàn nhẫn nhưng thực đúng vậy. Tôi làm linh mục 46 năm, phụ trách ít nhất là 6 xứ, nay lớn tuổi và chỉ còn ít thời gian nữa thì cũng tìm một chỗ nào đó trong Nhà Hưu. Đầu đời linh mục của tôi từ 1975-1988 là những năm đầy khó khăn, vất vả. Một mình gánh vác việc mục vụ nặng nề, khó khăn bên ngoài, khó khăn bên trong, một chốn đôi quê. Lấy hết sức trẻ, chẳng quản ngại điều gì, luôn tin cậy vào Chúa để duy trì sự tồn tại của giáo xứ và tinh thần hiệp nhất của giáo dân. Nhưng sau khi rời xứ chừng một ít thời gian thì người ta quên ngay những hi sinh vất vả đó. Chú biết không, những người đại diện lên trình với giám mục là suốt thời gian ấy tôi chẳng làm được việc gì cho giáo xứ. Tôi rất buồn vì nhận xét vô ơn ấy và tự hỏi không biết đầu óc họ có bình thường và công bình khi đưa ra kết luận đó không. Theo họ thì khi xây được những cơ sở vật chất thì khi ấy mới làm được việc và làm đúng việc của linh mục. Họ cũng chẳng hiểu hoàn cảnh của từng giai đoạn. Buồn đó, nhưng sau ít thời gian, tôi quyết tâm không còn nhớ đến nó nữa! Khi coi xứ lớn, có chức vụ thì giáo dân tấp nập đến thăm,vì thương mến cũng có, nhưng vì công việc và nhờ vả thì nhiều. Sau khi chuyển xứ khác, năm đầu còn đến thăm, nhưng khi hết tang rồi[1] thì không còn ma nào nữa. Cuộc đời các linh mục đều giống nhau, dầu có xây dựng nhiều công trình đi chăng nữa. Mỗi năm, tôi thấy chỉ có một hai giáo dân xin lễ cho các linh mục đã coi sóc mình qua đời mà thôi. Chú coi, tôi cũng đâu hơn chú, cũng gặp những người vô ơn. Chú đừng chấp nhất làm gì những hạng người ấy cho bận tâm và bệnh thêm nặng. Hãy quên đi và tha thứ cho đầu óc thảnh thơi, để Chúa cho sống thêm ngày nào thì luôn cảm thấy nhẹ nhàng bình an hạnh phúc.

3.Trước nhà xứ, tôi trồng mấy chậu hoa nguyệt quế. Loại hoa nầy lá không có gì đặc biệt, hoa thì 5 cánh, không màu hồng ướt át, không màu vàng quyền lực, không màu tím u buồn, mà chì có trắng. Trắng thì coi như không màu. Người ta không chưng hoa nguyệt quế, vì nó chẳng đẹp. Tuy nhiên, hơn các loài hoa khác, mỗi sáng nó toả mùi hương thơm nhẹ nhàng rất dễ chịu. Hơn một ngày thì hoa tàn rồi, vài ba ngày sau lại ra tiếp. Cứ thế liên tục. Những cánh hoa tàn nhưng vẫn còn mùi hương và làm đậm đà khi nhấp từng ngụm trà ứơp nguyệt quế. Đơn sơ, không màu sắc loè loẹt, rụng rồi lại cứ nở, nhưng cây nguyệt quế lại tượng trưng cho chiến thắng, vinh quang. Hoa ướp trà uống giúp tăng tuổi thọ. Tôi thường gọi nó là loài hoa nở không màu.Chúng mình, những người chọn đời dâng hiến làm linh mục hay tu sĩ là loài hoa nở không màu. Chẳng màu sắc hào nhoáng lôi kéo sự chú ý của người đời, chẳng cần ai đem chưng; chỉ cần mỗi ngày âm thầm toả mùi hương nhẹ nhàng của hi sinh, phục vụ, trong trắng, làm mọi người hạnh phúc là đủ rồi. Cần chi ai biết ơn. Chúa biết là đuợc. Đó chính là sự chiến thắng vinh quang của vòng nguyệt quế. Chú cứ nhớ như vậy, đừng buồn nhá và bỏ qua cho những kẻ vô ơn.
                                                ***
 “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” ( Lc 23,34).
  -“Một con ếch ngồi chơi bên bờ suối. Một con bọ cạp đến gần và nói:”Anh ếch à, tôi muốn đi qua con suối nhưng tôi là bọ cạp nên không thể bơi được. Anh vui lòng chở tôi trên lưng anh qua suối được không ?”
Con ếch trả lời: “Nhưng anh là bọ cạp mà bọ cạp thường chích ếch!”
Con bọ cạp nói:”Tại sao tôi lại chích anh. Tôi chỉ muốn qua bờ bên kia thôi!”
“Thôi được, hãy leo lên lưng tôi để tôi cõng anh sang”.
Mới đi được nửa đường thì con bọ cạp chích con ếch. Con ếch đau đớn oằn xuống và trước khi thở hơi cuối cùng, nó nói:”Tại sao anh làm thế ? Bây giờ thì cả hai đều chết đuối!”
Con bọ cạp nói: “Bởi vì ta là bọ cạp mà bọ cạp thường chích ếch!”
                                       
***
Hãy coi chừng những con bọ cạp vô ơn. Bọ cạp trứơc sau vẫn là bọ cạp! Nhưng tha thứ thì lúc nào cũng tha thứ và phải cố gắng 70 lần 7.

(Vinh An, mùa dịch 21)
*Xin chia sẻ cho ngườ khác

 
 

[1] Chuyển xứ chừng một hai năm, thời gian nầy các linh mục thường gọi đùa là thời gian mãn tang.

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây