Thứ Sáu tuần 2 mùa vọng

Đăng lúc: Thứ sáu - 14/12/2018 01:59 - Người đăng bài viết: Ban Truyen Thong

Thứ Sáu tuần 2 mùa vọng – Thánh Gioan Thánh Giá, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh. Lễ nhớ.

"Họ không nghe lời Gioan và lời Con Người".

 

Thánh Gioan thánh giá chào đời năm 1542 ở Phontivêrốt, nước Tây ban Nha. Sau một ít năm sống trong dòng Cácmen, và được thánh nữ Têrêxa thành Avila khuyến khích, thánh Gioan đã muốn thực hiện việc cải cách trong dòng. Điều này khiến thánh nhân phải chịu đựng muôn vàn đau khổ, thử thách. Người qua đời tại Ubêđa, nổi tiếng là một bậc khôn ngoan, thánh thiện, như chúng ta có thể nhận thấy qua các tác phẩm của người.

 

LỜI CHÚA: Mt 11, 16-19

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Ta sẽ so sánh thế hệ này với ai? Họ giống như bọn trẻ ngồi nơi phố chợ, gọi lũ trẻ khác mà rằng: "Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!" "Vì Gioan đến, không ăn không uống, thì họ nói: "Ông ta phải quỷ ám!"

Con Người đến, ăn uống giống như thường, thì họ nói: "Ðó là người mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi".

Nhưng sự khôn ngoan được biện minh bằng các công việc của mình".

 

 

 

Suy Niệm 1: Pharisiêu cứng lòng

Một vị quan văn nổi tiếng vào thời nhà Tống ở Trung Quốc có câu chuyện Giáp Ất tranh luận như sau:

Giáp hỏi Ất: - Nếu lấy đồng đúc thành chuông, đẽo gỗ làm cái dùi, lấy dùi đánh vào chuông, nó lêu boong boong. Vậy tiếng kêu là do gỗ hay do đồng.

Ất đáp:

- Lấy dùi gõ vào tường vách không kêu, gõ vào chuông lại kêu. Vậy tiếng kêu ở đồng.

Giáp lại hỏi: - Lấy dùi gõ vào tiền trinh bằng đồng không kêu, thế thì có chắc tiếng kêu là do ở đồng mà ra không?

Ất lại đáp:

- Ðồng tiền đặc, cái chuông rỗng. Vậy tiếng kêu là do các đồ vật rỗng mà ra.

Giáp hỏi tiếp: - Lấy gỗ, lấy đất sét làm thành chuông đánh cũng chẳng nghe tiếng kêu boong boong, thế thì chắc gì tiếng là do các vật rỗng mà ra.

Cuộc tranh luận giữa Giáp và Ất sẽ kéo dài mãi thì chẳng thể nào có một giải đáp đúng nghĩa nếu họ chỉ giải đáp một cách phiến diện và chủ quan, chỉ giải quyết vấn đề theo từng góc cạnh riêng lẻ. Tâm trạng chủ quan và cái nhìn phiến diện của họ phần nào cũng giống như cái nhìn của người Do Thái được Chúa Giêsu nói đến trong bài Tin Mừng mà thánh Matthêu ghi lại.

Thật vậy, sống trong một thế giới đầy màu sắc và ánh sáng thì chẳng ai lại không lo sợ và đề phòng về chứng tật mù lòa. Nhìn người mù không ai mà lại không cảm thấy xót thương, động lòng trắc ẩn, vì mắc phải bệnh mù con người gần như mất một phân nửa cuộc đời, và không những họ mất hết niềm vui do cái nhìn đem lại mà trước một sự việc họ cũng chẳng hiểu được tường tận nếu chỉ đón nhận bằng đôi tai, chưa nói đến những điều đòi phải được đón nhận bằng đôi mắt.

Tuy nhiên, dù cho thiệt thòi như vậy bệnh mù lòa vẫn chưa nguy hiểm bằng căn bệnh của những người Do Thái được Chúa Giêsu nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay, đó là óc phê phán chủ quan và họ cứ tưởng mình sáng hóa ra lại chẳng thấy gì. Vì nếu người mù biết mình tối thì họ sẽ cố gắng tìm hiểu sự việc trước mắt khi không nhìn được sự khác. Còn người chủ quan và phiến diện thì muôn đời sẽ tăm tối trước chân lý, vì khi chỉ nhìn được một khía cạnh của chân lý mà họ cứ tưởng là đã đạt được chân lý để rồi cứ thế mà cố chấp trước những vẻ đạp của chân lý. Họ chẳng khác gì năm người mù đi xem voi, người thì cho con voi là cái cột đình to tướng, kẻ lại nói con voi là chiếc quạt khổng lồ, người khác lại cho con voi là quả núi đồ sộ.

Khi thánh Gioan Tẩy Giả đến rao giảng ơn cứu độ, người không ăn uống thì được gán cho nhãn hiệu là bị quỉ ám. Ðức Kitô đến, Người ăn uống như bình thường thì bị kết án là người mê ăn uống, là bạn của quân thu thuế và tội lỗi. Họ chỉ hiểu ơn cứu độ theo quan điểm riêng của mình, chỉ nhìn Ðấng Messia theo cái nhìn phiến diện nên người Do Thái đã khép chặt cửa lòng trước lời mời gọi của ơn cứu rỗi. Với cái nhìn phiến diện đã nảy sinh những phe phái chủ quan chẳng khác gì bọn trẻ nít ngồi nơi phố chợ: "Chúng tôi thổi sáo sao các bạn không nhảy múa. Chúng tôi than vãn sao các bạn không than khóc?" Chính vì thế mà ơn cứu độ đến và qua đi mà người Do Thái chẳng nhận ra: "Ngài đã đến trong nhà Ngài nhưng người nhà đã không nhận ra Ngài, không đón tiếp Ngài".

Trong Giáo Hội ngày nay cũng không thiếu những trường hợp mắc phải căn bệnh của người Do Thái. Ðức Kitô được trình bày trọn vẹn trong Kinh Thánh, qua Phụng Vụ và qua Giáo Hội, thế mà người ta lại giới hạn Ðức Kitô trong cái nhìn của họ. Họ cũng giới thiệu Ðức Kitô cho người khác nhưng đây chỉ là một Ðức Kitô bị bóp méo cho hợp với chủ trương của họ, có lợi cho họ. Và nếu có một ai giới thiệu Ðức Kitô khác với chủ trương và đi ngược lại với quyền lợi thì họ sẵn sàng kết án hoặc bôi nhọ làm sao để đừng mất đi quyền lợi của mình.

Lạy Chúa, khi nhìn lại bản thân chắc chắn không ít lần con đã hành động như người Do Thái, nhìn Chúa bằng một cái nhìn phiến diện. Chỉ đón nhận Thiên Chúa hợp với sở thích, quyền lợi, giới thiệu cho người khác hoặc Thiên Chúa bị uốn nắn theo những điều con nghĩ tưởng, và nếu có điều nào khác quyền lợi của con, con sẽ sẵn sàng kết án dù cho đó là chân lý, là sự thật.

Trong Mùa Vọng này, xin Chúa cho con được biết vượt qua các thành kiến hẹp hòi mà vươn lên khỏi những ràng buộc của quyền lợi để rộng mở tâm hồn đón tiếp Chúa, vì Chúa đang đến trong từng giây phút qua các biến cố cuộc đời cũng như qua người anh em bên cạnh con.

(Trích trong ‘Suy Niệm Phúc Âm Hằng Ngày’ - Radio Veritas Asia)

 

Suy Niệm 2: Chủ quan, phiến diện.

Âu dương tử, một học giả Trung hoa có viết câu chuyện sau:

Giáp hỏi Ất: Lấy đồng đúc thành chuông, đẽo gỗ làm cái dùi, lấy dùi đánh vào chuông, thì tiếng kêu phát ra đó do gỗ hay do đồng?

Ất đáp: Lấy dùi gõ vào tường vách thì không kêu, mà gõ vào chuông lại kêu, vậy tiếng kêu do bởi đồng.

Giáp lại hỏi: Lấy dùi gõ vào đồng tiền bằng đồng thì không kêu, vậy có chắc tiếng kêu là do đồng chăng?

Ất đáp: Đồng tiền đặc, cái chuông rỗng, vậy tiếng kêu phát ra là do các vật mỏng.

Giáp hỏi tiếp: Lấy gỗ, lấy đất sét khoét làm chuông, đánh lên đâu có boong boong, thế thì có chắc gì tiếng kêu phát ra là do đồ vật rỗng?

Cuộc tranh luận nếu cứ đà ấy sẽ kéo dài lẩn quẩn và chẳng có câu giải đáp nào thỏa đáng, nếu họ chỉ nhìn vấn đề một cách chủ quan, phiến diện, chỉ giải quyết vấn đề từng góc cạnh riêng rẽ.

Sống trong một thế giới đầy màu sắc và ánh sáng, thì ai cũng lo đề phòng chứng tật mù lòa. Nhìn người mù, ai lại không xót thương và trắc ẩn. Mắc phải mù lòa, con người cảm thấy như mất nửa cuộc đời. Không những mất niềm vui do cái nhìn mang lại, họ còn chịu bao thiệt thòi khi không cảm nhận được những sự việc xảy ra chung quanh.

Tuy nhiên, bệnh mù lòa vẫn chưa nguy hiểm cho bằng căn bệnh của người Do Thái như được nói đến trong bài Tin Mừng hôm nay, đó là tâm trạng chủ quan và cái nhìn phiến diện. Bởi vì nếu người mù biết mình tối họ sẽ cố gắng hiểu sự vật trước mắt bằng những giác quan khác; còn người chủ quan, phiến diện sẽ muôn  đời tăm tối trước chân lý, chỉ nhìn được một khía cạnh của chân lý, họ tưởng mình đã đạt tới chân lý, để rồi cứ thế trở thành cố chấp. Gioan Tẩy giả đến rao giảng ơn cứu độ, ngài không ăn không uống thì bị gán cho là người bị quỷ ám; Chúa Giêsu đến, Ngài hòa nhập với mọi người, ăn uống bình thường, thì bị chê bai là người mê ăn uống, bạn bè với quân thu thuế và tội lỗi.

Chỉ hiểu ơn cứu độ theo quan điểm riêng của mình, chỉ hiểu Đấng Mêsia theo cái nhìn phiến diện, người Do Thái đã khép lòng trước lời mời gọi hoán cải để đón nhận ơn cứu độ. Ơn cứu độ đến và qua đi mà người Do Thái chẳng có cơ may nhận ra và đón tiếp.

Trong Giáo Hội hôm nay cũng không thiếu trường hợp mắc phải căn bệnh của người Do Thái xưa. Chúa Kitô được phô bày trong Kinh Thánh qua phụng vụ, thế mà người ta lại giới hạn Ngài trong cái nhìn của họ, hợp với chủ trương của họ, và nếu có ai tin thờ một Chúa Kitô đi ngược với quan điểm của họ, thì họ sẵn sáng phủ nhận, kết án, bôi nhọ.

Trong Mùa vọng này, chúng ta xin Chúa cho chúng ta biết vượt khỏi thiên kiến và ràng buộc của quyền lợi, để đón nhận Chúa đang đến qua từng biến cố cuộc đời và nơi mỗi người anh em.

 

Suy Niệm 3: Một trái tim cảm thương

Con Người đến, cũng ăn cũng uống, thì thiên hạ bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động. (Mt. 11, 19)

Một số người luôn luôn có tính ngang ngược. Tin mừng hôm nay vạch cho chúng ta thấy tính ngang ngược của chính chúng ta. Nếu có ai đi lễ nhiều, chúng ta nghĩ xấu họ là kẻ tốt thế đó, chẳng đứng đắn đâu. Nếu có ai siêng năng xưng tội rước lễ, thì bị coi là đạo đức ủy mị. Chúng ta luôn luôn bài bác người khác về bất cứ cái gì.

Gần đây, tôi gặp một gã thanh niên khổ sở vì một cô gái trẻ yêu thích bạn nó hơn nó. Nó không còn vui gì khi gặp bạn nó. Nó không còn trái tim muốn nhảy nhót nữa.

Và khi xảy đến một tai họa, một vụ giết người, hay có ai chết, có ai bệnh, có ai bị trừng phạt … chúng ta sẵn sàng nói: đó không phải là việc của tôi, tôi bận việc, tôi bị đau, kệ thây nó, nó phải tự lo lấy.

Chúng ta trở nên kẻ hoặc ghen ghét, hoặc lãnh đạm, nhưng lại không dám nói thẳng thắn. Thế là chính chúng ta đang bị Tin mừng phanh phui về chúng ta.

May thay, Tin mừng vẫn mời gọi chúng ta đi vào con đường hạnh phúc: “Phúc cho những ai biết cảm thương. Phúc cho trái tim biết thương xót”.

Đó là hiến chương nước trời, của triều đại đáng được mong chờ và đáng được loan báo trong mùa vọng này. Để được như thế, cần phải tước bỏ cái tôi, cần phải có con tim cảm thương nhạy bén: “Vui với người vui, khóc với người khóc”, sẵn sàng nâng đỡ nỗi cực khổ của người khác.

Ai trong các người lân cận của bạn, đã sống trong hoàn cảnh sung sướng hay khổ sở trong những ngày này? Họ cần bạn chia sẻ niềm vui nỗi buồn của họ. Họ cần tấm lòng thông cảm nhạy bén của bạn.

Và trong lễ tế Thánh Thể này, chúng ta có thể dự phần vui mừng của chính Thiên Chúa được không? Hãy vui mừng sung sướng vì Ngài sống trong Con yêu dấu của Ngài?

Hãy ngợi khen Thiên Chúa, đã cho phép chúng ta được vui sướng với Ngài, đã cho phép chúng ta được thông phần nguồn hoan lạc của Ngài.

J.Y.G

 

Suy Niệm 4: TẠI SAO...? (Mt 11,16-19)

Tin Mừng hôm nay tiếp nối bài Tin Mừng trước. Nếu hôm qua, Đức Giêsu khen ngợi sự xuất hiện và vai trò cũng như sứ mạng của thánh Gioan Tẩy Giả, thì hôm nay, Ngài khiển trách nặng nề đối với các vị lãnh đạo tôn giáo thời của Gioan. Tại sao vậy? Thưa vì Gioan đã kêu gọi dân chúng sám hối để đón chờ Đấng Cứu Tinh đến. Dân chúng đã tỏ lòng sám hối, xin chịu phép rửa thanh tẩy, còn những người lãnh đạo thì cứng lòng, ích kỷ và không chịu tin. Vì thế, Đức Giêsu đã mượn một trò chơi hát đối của trẻ em thời đó, nhằm diễn tả về thế hệ này vì sự cố chấp, kém tin của họ:

Các trẻ em thường chia làm hai phe. Bên xướng bên đáp. Nếu bên xướng hát những điệu buồn hay đưa đám thì bên đáp phải khóc lóc, than vãn..., còn nếu bên xướng hát lên những điệu nhạc vui, thì bên kia phải nhảy múa hân hoan....

Nếu đôi bên không hiểu ý nhau thì cuộc chơi mất vui. Tuy nhiên, trong thực tế, không phải lúc nào bọn trẻ cũng thành công trong trò chơi này, vì gặp phải những “đầu biếu” cố tình chọc ngoáy làm cho cuộc chơi mất vui. Vì vậy, bên chủ động bực tức nên mới nói: "Chúng tôi thổi sáo, sao các bạn không múa nhảy; chúng tôi than vãn, sao các bạn không khóc lên!". Tệ hơn nữa là nhóm trẻ không chịu chơi đó lại còn trách móc đủ điều....

Sự xuất hiện của Gioan Tẩy Giả cũng vậy. Lời mời gọi của ngài không được giới lãnh đạo đáp ứng, mà ngược lại, họ còn coi ông như là: người bị quỷ ám. Đức Giêsu cũng chung số phận với Gioan vì Ngài cũng đã từng bị họ lên án là người “mê ăn mê uống, là bạn của quân thu thuế và những kẻ tội lỗi".

Tin Mừng hôm nay được đọc trong bối cảnh của Mùa Vọng, hẳn sứ điệp Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy noi gương dân chúng thời Gioan khi xưa là: hãy hoán cải đời sống, ăn năn sám hối, trở về với Chúa trong phẩm giá người Kitô Hữu, để chuẩn bị tâm hồn đón mừng đại lễ Giáng Sinh. Bên cạnh đó, Lời Chúa còn mời gọi chúng ta hãy thực thi tinh thần sám hối cách thiết thực hơn nữa chính là những việc hy sinh, hãm mình, khổ chế, làm việc bác ái…, để nêu gương sáng cho hối nhân sám hối trở về với Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con biết đáp lại lời mời gọi của thánh Gioan để ăn năn sám hối, canh tân đời sống, ngõ hầu tâm hồn chúng con được xứng đáng đón tiếp chính Chúa Giáng Sinh hằng ngày qua việc đón nhận chính Mình và Máu Chúa. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 5: Lũ trẻ ngồi ngoài chợ

Suy niệm :

Đức Giêsu ví những người thuộc thế hệ của Ngài

với lũ trẻ ngồi chơi ngoài chợ (cc. 16-17).

Một nhóm bày trò chơi đám cưới,

thổi sáo, thổi kèn để mong nhóm kia nhảy múa.

Nhưng nhóm kia đã chẳng tham gia.

Nhóm này bèn chơi trò đám ma, hát những bài ca buồn não nuột.

Nhưng nhóm kia cũng không giả vờ than khóc.

Thế hệ của Đức Giêsu cũng có nét tương tự như lũ trẻ.

Khi Gioan Tẩy giả đến mời gọi họ sám hối ăn năn,

sự khổ hạnh của vị ngôn sứ này đã khiến họ từ khước (Lc 7, 30).

Đơn giản vì họ không thích khóc than hay hoán cải.

Lối sống của Gioan phù hợp với lời ông giảng về Nước Trời gần đến.

Nhưng lối sống khác thường ấy lại bị xem là một triệu chứng tâm thần.

Người ta đã coi ông là bị quỷ ám (c. 18),

nên cuối cùng đã không tin ông (Mt 21, 32).

Ngược lại, khi Đức Giêsu đến với thế hệ này,

Ngài đã không mang dáng dấp của một ẩn sĩ nơi hoang địa.

Ngài đã sống như một người bình thường, ăn uống bình thường.

Lối sống của Ngài phản ánh Tin Mừng Ngài rao giảng,

một Tin Mừng đem lại niềm vui và sự giải thoát.

Ngài tiếp đón những ai bị xã hội loại trừ.

Ngài ăn chung một bàn với những tội nhân cần xa tránh.

Chính trong bầu khí vui tươi, ấm áp của bữa ăn,

họ cảm nhận được tình thương tha thứ của Thiên Chúa và hoán cải.

Tiếc thay, Đức Giêsu cũng bị nhiều người từ khước như Gioan.

Ngài bị coi là kẻ chỉ biết ăn với nhậu (c. 19).

Cả Gioan lẫn Đức Giêsu đều bó tay trước sự cố chấp của thế hệ này.

Sống thế nào cũng không chiều được họ.

Khi sợ thay đổi chính mình, ai cũng cố tìm ra lý do để biện minh.

Để khỏi phải đối diện với chân lý, con người trở nên ngụy biện.

Đức Giêsu dám ví thế hệ của Ngài với đám con nít ngồi ngoài chợ.

Ngài sẽ ví thế hệ chúng ta với ai?

Nơi một số nước, người ta cho phép ly dị, phá thai, hôn nhân đồng tính.

Ở nhiều nơi vẫn còn sự kỳ thị về giới tính, màu da, tôn giáo, chủng tộc.

Bao giờ người ta cũng tìm đủ lý do để làm những điều trên.

Nguy cơ của con người thuộc mọi thời đại, là ở lại trong sự ấu trĩ,

khăng khăng với những ngang bướng ích kỷ của mình.

Cả Gioan và Đức Giêsu đều đã bị loại trừ và bị giết.

Mùa Vọng mời chúng ta dám tin vào lời chứng của Gioan và Giêsu.

Tin luôn đòi chúng ta hoán cải, không được sống như xưa.

Tiếng kêu từ hoang địa của Gioan kéo ta ra khỏi mọi dính bén trần tục.

Thái độ bao dung nơi bàn ăn của Giêsu mời tội nhân ra khỏi bóng tối.

Làm sao con người hôm nay nghe được tiếng kêu của Gioan và Giêsu?

 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Thánh Thần,

xin ban sức sống cho chúng con.

Xin cho cuộc đời Kitô hữu của chúng con

đừng rơi vào sự đơn điệu nghèo nàn,

vào những lối mòn quen thuộc,

nhưng xin canh tân

và tái tạo chúng con mỗi ngày.

Xin nuôi chúng con bằng những thức ăn mới,

cho chúng con khám phá ra

những chiều sâu khôn dò của Đức Kitô

và ý nghĩa thâm thúy của Tin Mừng.

Lạy Chúa Thánh Thần là Đấng ban sự sống,

thế giới hôm nay luôn bị đe dọa

bởi bạo lực, khủng bố, chiến tranh;

mạng sống con người bị coi rẻ.

Xin cho chúng con biết say mê sự sống,

và gieo vãi sự sống khắp nơi.

Ước gì Chúa ban cho nhân loại

một lễ Hiện Xuống mới

để con người có thể hiểu nhau hơn

và đón nhận nhau trong yêu thương. Amen

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

 

SUY NIỆM  :

1. « Họ giống như lũ trẻ… »

Để nói về thế hệ của mình đón nhận như thế nào những dấu chỉ Thiên Chúa thực hiện, Đức Giê-su so sánh họ với đám trẻ con chơi trò chơi đám cưới hay đám tang: một số thổi sáo, nhưng những đứa khác không nhảy múa; hoặc một số hát bài đưa đám, nhưng những đứa khác không khóc than.

Hình ảnh đám trẻ chơi trò chơi diễn tả một kinh nghiệm rất thường xẩy ra trong cuộc sống của chúng ta :

  • Đưa tay ra, người kia không bắt ; hay kể chuyện cười mà không ai chịu cười.
  • Cố giải thích một vấn đề, nhưng anh em hay chị em không hiểu ; và nếu có hiểu thì cũng hiểu sai. Hay sau một hồi cố gắng giải thích, anh em hay chị em lại đặt câu hỏi lạc đề !
  • Mình bày tỏ những cử chỉ thiện cảm, nhưng anh em hay chị em không nhận ra, hay nghiêm trọng hơn, giải thích sai ngược lại.
  • Mình sống bình thường, thậm chí rất tích cực về mọi mặt (học tập, cộng đoàn, thiêng liêng, tông đồ…), vậy mà anh em hay chị em nhìn mình như thế, suy nghĩ về mình như thế, hiểu mình như thế. Và điều này làm cho chúng ta đau đớn tận đáy lòng.

 2. Vấn đề của cả một thế hệ

Và Đức Giê-su mặc khải cho chúng ta biết rằng, đó chính là vấn đề của cả một thế hệ đối với những sáng kiến, những thiện chí, những dấu chỉ mà Thiên Chúa quảng đại ban cho loài người chúng ta. Thế hệ của Đức Giê-su là như thế và chắc chắn thế hệ của chúng ta cũng vậy :

  • Gioan đến không ăn không uống, thì người ta cho là đồ bị quỉ ám !
  • Còn Đức Giê-su, có ăn có uống, lâu lâu đi ăn tiệc, hay ăn cơm khách, thì bị cho là tay ăn nhậu, bạn bè dây dưa với quân thu thuế và phường tội lỗi !

Đức khôn ngoan của Thiên Chúa được nhận biết ngang qua chuyện ăn uống của Đức Giê-su và ngang qua nhiều chuyện khác nữa, chẳng hạn thân thế của Người, hành động trừ quỉ, lời tha tội…. Tất cả đều hướng chúng ta đến mầu nhiệm Thập Giá ; do đó, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa được tỏ bày ở mức độ tuyệt đỉnh nơi Đức Ki-tô chịu đóng đinh (x. 1Cr 1, 18-24). Nhưng Thập Giá lại bị người ta, các môn đệ nữa trước khi được ơn hiểu biết và có khi cả chúng ta hôm nay nữa, cho là sỉ nhục và điên rồ.

Theo hình ảnh trò chơi trẻ con mà chính Đức Giê-su đã dùng, chúng ta có thể nói rằng, Chúa bày « trò chơi » cho chúng ta, nhưng chúng ta không chơi, chúng ta mải mê chơi trò chơi của chúng ta, của loài người, của ma quỉ.

 3. Nhận biết Đức Ki-tô, Khôn Ngoan và Sức Mạnh của Thiên Chúa

Đức Giê-su nói: “Đức Khôn Ngoan được nhận biết bằng những công trình của mình”. Vậy chúng ta được mời gọi chiêm ngắm chính Đức Ki-tô, bởi vì Ngài là “Công Trình” lớn nhất và đẹp nhất, mà Thiên Chúa thực hiện cho chúng ta để biểu lộ sự khôn ngoan của Người. Và trong bầu khí của Mùa Vọng, chúng ta hãy dành nhiều thời gian để chiêm ngắm mầu nhiệm Giáng Sinh, để nhận ra sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa.

Trình thuật Giáng Sinh theo Tin Mừng theo thánh Luca, được công bố trong Thánh Lễ Đêm và Rạng Đông Giáng Sinh, mời gọi chúng ta hướng đôi mắt và tâm hồn chúng ta đến hình ảnh “Hài Nhi Giê-su bọc tã nằm trong máng cỏ”: “Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ” (c. 7); “Anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” (c. 12); “Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ” (c. 16). Biến cố “Một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ” là hệ quả của một sự kiện lịch sử có tầm mức toàn thiên hạ và của một của chuỗi những diễn biến xẩy sau đó: Hoàng đế Au-gút-tô ra chiếu chỉ truyền kiểm tra dân số trong khắp thiên hạ; thánh Giuse, thuộc dòng tộc Đa-vít, cùng với Đức Maria, phải về nguyên quán; Đức Maria đang có thai và đã đến lúc sinh con; và hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ.

Như thế, cách Chúa đến với thế giới của chúng ta hoàn toàn không có gì là ngoại thường, và nếu có thì hoàn toàn ẩn dấu. Ngài hoàn toàn khuôn theo dòng chảy của lịch sử và hơn nữa theo ý muốn và hành động của con người. Và đó cũng sẽ là cách Chúa đi đến, hiện diện và dẫn dắt lịch sử, thế giới và cuộc đời của mỗi người chúng ta. Ngài hoàn toàn đón nhận “chỗ” mà loài người chúng ta dành cho Chúa, “vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ”; và Ngài cũng sẽ đón nhận trong “nhỏ bé, khiêm tốn và hiền lành” chỗ mà con người dành cho Ngài trên Đồi Sọ. Nhưng Chúa lại dùng vị trí, thậm chí điều dữ con người dành cho Chúa, để bày tỏ Dung Nhan rạng ngời của Ngài cho loài người chúng ta (có thể đọc St 50, 20).

Thiên Chúa đến với loài người chúng ta như một em bé và cũng sẽ ra đi như một “em bé”, ngang qua Thập Giá, nhưng đó lại là cách tuyệt vời nhất và cũng nhiệm mầu nhất Thiên Chúa bày tỏ sức mạnh và khôn ngoan thần linh của Ngài (1Cr 1, 24). Phải chăng, đó cũng là như thế đối với những giới hạn, yếu đuối và tội lỗi, dù là tội gì đi nữa, của chúng ta? Xin Chúa ban cho chúng ta sự bình an thẳm sâu, khi nhìn ngắm Ngài là “Một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ”.

*  *  *

Trong sách Tin Mừng theo thánh Luca, Đức Giêsu nói: « Đức khôn ngoan được nhận ra bởi con cái của mình » (Lc 7, 35). Để nhận ra Đức Khôn Ngoan, vốn là chính Đức Ki-tô, chúng ta phải là con cái của Đức Khôn Ngoan, phải thuộc về Đức Khôn Ngoan, phải hướng về Đức Khôn Ngoan, phải trăn trở và đi tìm kiếm Đức Khôn Ngoan, phải có thiện cảm và ước ao Đức Khôn Ngoan.

Trong cầu nguyện chúng ta hãy xác tín rằng, chúng ta chắc chắn sẽ nghe được Lời Chúa, là sự Khôn Ngoan thần linh, bởi vì chúng ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa, nghĩa là chúng ta thuộc về Đức Khôn Ngoan, tự bản chất, chúng ta là con cái của Đức Khôn Ngoan. Và giữa chúng ta, để nhận ra nhau, điều kiện cũng y như thế. Bởi vì, tất cả chúng ta là con một Cha trên trời.

Lm. Giuse Nguyễn Văn Lộc

 

 

SUY NIỆM LỜI CHÚA MỖI NGÀY SONG NGỮ

Friday (December 14):  The Lord will lead you in the way you should go

 

Scripture: Matthew 11:16-19  

16 “But to what shall I compare this generation? It is like children sitting in the market places and calling to their playmates, 17 `We piped to you, and you did not dance; we wailed, and you did not mourn.’ 18 For John came neither eating nor drinking, and they say, `He has a demon’; 19 the Son of man came eating and drinking, and they say, `Behold, a glutton and a drunkard, a friend of tax collectors and sinners!’ Yet wisdom is justified by her deeds.”

Thứ Sáu     14-12                Đức Chúa sẽ dẫn dắt bạn trên đường phải đi

 

Mt 11,16-19

16 “Tôi phải ví thế hệ này với ai? Họ giống như lũ trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác,17 và nói:”Tụi tôi thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa; tụi tôi hát bài đưa đám, mà các anh không đấm ngực khóc than.”18 Thật vậy, ông Gio-an đến, không ăn không uống, thì thiên hạ bảo: “Ông ta bị quỷ ám.”19 Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì thiên hạ lại bảo: “Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.” Nhưng đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động.”

Meditation: 

 

Do you seek God’s way of peace and wisdom for your life? The prophets remind us that God’s kingdom is available to those who are teachable and receptive to the word of God. Through their obedience to God’s word and commandments, they receive not only wisdom and peace for themselves, but they, in turn become a blessing to their children and their offspring as well. Jesus warns the generation of his day to heed God’s word before it is too late. He compares proud teachers and vain scholars with stubborn playmates who refuse to follow wise counsel and instruction.

 

Jesus parable about a group of disappointed musicians and their stubborn friends who refuse to sing or dance at the appropriate occasion challenge us to examine whether we are selective to only hear and do what we want to hear. The young music players in Jesus’ parable react with great dismay because they cannot get anyone to follow their instruction. They complain that if they play their music at weddings, no one will join in their festive song and dance; and if they play mournful tunes and songs at funerals, no one will join in at all. This parable echoes the wisdom of Ecclesiastes 3:4 – “there is a time to weep and a time to laugh; a time to mourn and a time to dance.” Are you in tune with the message of God’s kingdom? And do you heed God’s word of wisdom and truth as if your life depended on it?

Spiritual indifference and deaf ears can block God’s word for us 

Jesus’ message of the kingdom of God is a proclamation of good news that produces great joy and hope for those who listen and obey – but it is also a warning of bad consequences and disaster for those who refuse to accept God’s gracious invitation. Why did the message of John the Baptist and the message of Jesus meet with resistance and deaf ears? It was out of jealously and spiritual blindness that the scribes and Pharisees attributed John the Baptist’s austerities to the devil and they attributed Jesus’ table fellowship as evidence for pretending to be the Messiah. They succeeded in frustrating God’s plan for their lives because they had closed their hearts to the message of  John the Baptist and now they close their ears to Jesus, God’s anointed Son sent to redeem us from bondage to sin and death.

 

What can make us spiritually dull and slow to hear God’s voice? Like the generation of Jesus’ time, our age is marked by indifference and contempt, especially in regards to the things of heaven. Indifference dulls our ears to God’s voice and to the good news of the Gospel. Only the humble of heart can find joy and favor in God’s sight. Is you life in tune with Jesus’ message of hope and salvation? And do you know the joy and blessing of believing and obeying God’s word?

“Lord Jesus, open my ears to hear the good news of your kingdom and set my heart free to love and serve you joyfully. May nothing keep me from following you wholeheartedly.”

Suy niệm:

 

Bạn có tìm kiếm đường lối bình an và sự khôn ngoan của Thiên Chúa dành cho cuộc đời mình không? Các ngôn sứ nhắc nhở chúng ta rằng vương quốc của Thiên Chúa mở ra cho những ai biết lắng nghe và tiếp nhận Lời Chúa. Qua sự vâng phục của họ đối với Lời Chúa và với các giới răn của Người, họ không chỉ tiếp nhận sự khôn ngoan và bình an cho chính mình, mà còn đến lượt mình, trở thành sự chúc lành cho con cháu và hậu duệ của mình nữa. Ðức Giêsu cảnh báo thế hệ thời của Người hãy lắng nghe Lời Chúa trước khi quá trễ. Người so sánh các kinh sư và luật sĩ với những ai đã được dạy dỗ với những người bạn cùng chơi bướng bỉnh, những người từ chối không theo bất cứ sự chỉ dẫn nào.

Dụ ngôn của Ðức Giêsu về những nhạc sĩ thất vọng và những người bạn bướng bĩnh của họ, từ chối ca hát hay múa nhảy vào lúc thích hợp, thách đố chúng ta xem xét lại chúng ta chỉ lựa chọn lắng nghe và làm những gì chúng ta muốn nghe phải không? Những đứa trẻ trong dụ ngôn của Ðức Giêsu cảm thấy thất vọng, bởi vì chúng không thể kiếm được ai tuân thủ theo luật chơi của chúng. Chúng than phiền rằng nếu chúng chơi nhạc đám cưới thì chẳng ai nhảy múa hay ca hát. Còn nếu chúng chơi nhạc đám ma, thì cũng thế, thì chẳng ai khóc lóc. Điệp khúc này vang vọng những lời trong sách Giảng viên 3,4: “Một thời để khóc, và một thời để cười. Một thời than vãn, một thời múa nhảy”. Bạn có hòa điệu với sứ điệp vương quốc của Thiên Chúa không? Bạn có lắng nghe lời khôn ngoan và chân lý của Thiên Chúa như thể cuộc đời bạn phụ thuộc vào nó không?

 

Sự lãnh đạm thiêng liêng và đôi tai điếc có thể ngăn cản lời Chúa dành cho chúng ta

Sứ điệp của Đức Giêsu về vương quốc Thiên Chúa là lời công bố Tin mừng đem lại niềm vui và hy vọng lớn lao cho những ai lắng nghe và tuân giữ – nhưng nó cũng là lời cảnh báo về những hệ quả xấu và tai hoạ cho những ai từ chối đón nhận lời mời gọi tốt lành của Thiên Chúa. Tại sao sứ điệp của Gioan Tẩy giả và sứ điệp của Ðức Giêsu lại gặp phải sự thờ ơ và chống đối? Chính vì sự ghen tị và sự mù quáng thiêng liêng mà các kinh sư và Pharisêu gán cho những việc khổ hạnh của Gioan Tẩy giả là do quỷ ám và gán cho tình bằng hữu ngồi bàn chung với người tội lỗi của Ðức Giêsu là bằng chứng Ngài chính là Đấng Mêsia giả hiệu. Họ thành công trong việc phá hoại kế hoạch của Thiên Chúa cho cuộc đời họ, bởi vì họ đã đóng cửa tâm hồn mình với sứ điệp của Gioan Tẩy giả và giờ đây họ bịt tai trước Đức Giêsu, người Con được tuyển chọn của Thiên Chúa sai đến để cứu chúng ta khỏi sự nô lệ cho tội lỗi và sự chết.

Điều gì có thể khiến chúng ta ra ngu đần và trì hoãn nghe tiếng nói của Thiên Chúa? Giống như thế hệ thời Ðức Giêsu, thế hệ chúng ta có dấu hiệu của sự thờ ơ và coi thường, đặc biệt đối với những mầu nhiệm nước Trời. Sự thờ ơ bịt tai chúng ta trước tiếng nói của Thiên Chúa và Tin mừng. Chỉ những tâm hồn khiêm nhường mới có thể tìm thấy niềm vui và ơn ích trong mắt của Chúa. Cuộc đời bạn có hòa điệu với sứ điệp hy vọng và cứu rỗi của Ðức Giêsu không? Bạn có biết niềm vui của sự vâng phục Lời Thiên Chúa không?

Lạy Chúa Giêsu, xin mở tai con để nghe Tin mừng của nước Chúa và mở rộng lòng con để yêu thương và phụng sự Chúa trong vui tươi. Chớ gì không một điều gì ngăn cản con đi theo Chúa cách trọn vẹn.

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ

Từ khóa:

khôn ngoan, biện minh

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Tin mới