Thứ hai tuần 18 thường niên.

Chủ nhật - 04/08/2019 08:23

cá

Thứ hai tuần 18 thường niên.

"Mọi người đều ăn no".

 

Lời Chúa: Mt 14, 13-21

Khi ấy Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy Giả đã chết, thì Người rời bỏ nơi đó, xuống thuyền đi đến nơi hoang địa vắng vẻ. Dân chúng nghe biết, thì từ các thành phố đi bộ theo Người. Ra khỏi thuyền, Người thấy dân chúng đông đảo, thì thương xót họ, và chữa những người bệnh tật trong họ.

Chiều tới, các môn đệ đến gần thưa Người rằng: "Đây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi, xin Thầy giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn". Nhưng Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn". Các ông thưa lại rằng: "Ở đây chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá". Người bảo các ông rằng: "Hãy đem lại cho Thầy".

Khi Người đã truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các ông này phân phát cho dân chúng. Mọi người đều ăn no. Và người ta thu lượm được mười hai thúng đầy những miếng bánh vụn. Số người ăn là năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và con trẻ.

 

 

 

Suy Niệm 1: Bánh Hóa Nhiều

Truyện kể một người đàn bà nghèo về vật chất, nhưng lại giầu về lòng tin. Người chủ căn phòng, nơi bà thuê là một người đàn ông giàu có, nhưng keo kiệt và vô đạo; ông thường đem lòng tin của người đàn bà ra làm trò cười.

Một hôm, người đàn bà cầu nguyện lớn tiếng với Chúa rằng hiện trong nhà không còn lấy một hột gạo. Ðể cho người đàn bà một bài học về sự mê tín dị đoan, kẻ vô đạo liền lấy một ổ bánh mì, rón rén đặt trước cửa phòng người đàn bà, bấm chuông rồi chạy vội về phòng mình.

Người đàn bà mở cửa phòng lấy ổ bánh mì, trở lại phòng và cầu nguyện: "Lạy Chúa, con cám ơn Chúa vì con biết rằng lúc nào Chúa cũng nhậm lời con".

Người đàn ông rất tâm đắc khi nghe một lời cầu nguyện như thế. Ông đến gõ cửa phòng người đàn bà và nói vọng vào: "Hỡi người đàn bà ngu xuẩn, bà tưởng rằng Chúa đã nhậm lời cầu xin của bà ư? Chính tôi là người đã mang ổ bánh đặt trước cửa phòng bà đó".

Làm như thể không để ý đến lời nói của người đàn ông, người đàn bà nghèo lại tiếp tục cầu nguyện: "Lạy Chúa, chúc tụng Chúa, vì Chúa luôn trợ giúp con trong lúc túng ngặt: Chúa dùng ngay cả một tên quỷ để đáp lại lời cầu xin của con".

Trong Tin Mừng hôm nay, khi các môn đệ xin Chúa giải tán dân chúng về các làng mạc để họ tự mua thức ăn, Ngài đã truyền lệnh cho họ: "Các con hãy liệu cho họ ăn". Rồi với năm chiếc bánh và hai con cá do các môn đệ mang đến, Ngài đã nuôi trên 5,000 người được ăn no nê mà còn dư 12 thúng bánh vụn.

Ngày nay, các đám đông đói ăn ấy được nhân lên đến cả triệu lần, họ không chỉ đói, mà còn chết đói là khác. Ðã và đang có biết bao người làm những việc hy sinh để nuôi sống đám đông ấy, nhưng vấn đề quá lớn lao đối với những giới hạn của con người. Dĩ nhiên, con người phải làm hết sức có thể để giúp đỡ đồng loại, nhưng với sức riêng, con người không thể giải quyết được vấn đề quá lớn lao ấy, họ cần có sự trợ lực từ bên trên. Thật thế, chúng ta cần phải có những việc làm cụ thể, vì "đức tin không có việc làm là đức tin chết". Tuy nhiên, chúng ta chỉ có thể mang lại cơm bánh cho người đói khát, khi chúng ta cũng trao ban cho họ lời cầu nguyện của chúng ta. Tự sức mình, với năm chiếc bánh và hai con cá, các môn đệ không thể nuôi sống trên 5,000 người; thế nhưng, xem chừng Chúa Giêsu không thể làm phép lạ, nếu không có năm chiếc bánh và hai con cá ấy.

Người Kitô hữu chúng ta không chỉ làm công tác xã hội. Năm chiếc bánh và hai con cá do đóng góp và san sẻ của chúng ta cần phải đi đôi với niềm tin và lời cầu nguyện. Với niềm tin và lời cầu nguyện, chúng ta hãy xác tín rằng cách nào đó, Chúa hằng nhậm lời chúng ta và chắc chắn phép lạ luôn diễn ra. Chúa Giêsu đã dạy chúng ta cầu nguyện: "Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày".

Ước gì những cố gắng chia sẻ và trao ban của chúng ta luôn được thực thi bằng tất cả niềm tin và lời cầu nguyện. Ước gì niềm tin và lời cầu nguyện của chúng ta cũng được thể hiện bằng những nghĩa cử cụ thể của chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Bánh Hóa Nhiều

Tin Mừng hôm nay nói đến việc Chúa Giêsu thực hiện phép lạ bánh hóa nhiều để nuôi sống dân chúng đang theo Ngài: "Các con hãy cho họ ăn", đó là những lời phát xuất từ tình yêu thương của Thiên Chúa.

Thật vậy, trước thách thức phải là một cái gì đó để giúp những anh em lâm cảnh khốn khó cần được trợ giúp, các tông đồ đã tỏ ra muốn thoái thác. Họ lý luận dựa trên bình diện tự nhiên: trời đã tối và trong nơi hoang vắng này tìm đâu ra của ăn cho một số đông dân chúng như vậy, do đó cần phải giải tán dân chúng để họ tự tìm kiếm lương thực nơi các vùng lân cận.

Tuy nhiên, với Chúa Giêsu, lý luận tự nhiên này xem ra không còn được chấp nhận nữa. Chúa ra lệnh cho các tông đồ: "Họ không cần phải đi đâu cả, chính các con hãy liệu cho họ ăn". Chúa không để cho các tông đồ phải tự sức mình mà lo, Ngài chỉ cần các ông cộng tác và đóng góp những gì có thể, dù chỉ là một phần nhỏ so với nhu cầu bao la. Chỉ năm chiếc bánh với hai con cá, Chúa đã thực hiện phép lạ nuôi sống năm ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và trẻ em.

Ngày hôm nay, người tín hữu Kitô cũng đang đứng trước nhu cầu bao la của biết bao người đang cần được trợ giúp, và người Kitô hữu không được tránh né bổn phận liên đới với những gì có thể. Trước khi khám phá và đóng góp phần nhỏ bé của mình, chúng ta cần phải thay đổi chính tâm tư của mình và để cho tâm hồn mình tràn đầy tình yêu của Chúa, hầu có thể dấn thân sống theo Chúa một cách thiết thực hơn.

Xin Chúa cho chúng ta biết quảng đại chia sẻ với người khác, dù chỉ là một phần nhỏ. Xin cho chúng ta trở thành phương tiện hữu hiệu chuyển thông tình yêu Chúa cho những người chung quanh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 3: Được Thiên Chúa nuôi

Chiều đến các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” Đức Giêsu bảo họ: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” Các ông đáp: “Ở đây chúng con chỉ có vỏn vẹn có năm chiếc bánh và hai con cá!” Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy!” (Mt. 14, 15-18)

Phép lạ này hé mở cho thấy bữa tiệc ly chiều thứ năm tuần thánh.

Những phép lạ hóa bánh ra nhiều còn loan báo một sứ điệp cũng không kém quan trọng cho mỗi người chúng ta, người công giáo cũng như mọi người Kitô là “Hãy cho họ ăn”

Hãy cho họ ăn!

Đức Giêsu không nói để họ tự lo, tự túc. Người không hỏi họ có gì để mua của ăn. Người không nói phải lựa lọc ra! Ai là kẻ lắng tai nghe Chúa, ai không, ai giầu ai nghèo, ai trẻ ai già, đàn ông, đàn bà, ai thông thái, ai có đức tin, ai nô lệ ai tự do, ai ngu đần, chỉ theo Chúa vì tò mò, vì chế diễu. Đức Giêsu không đặt vấn đề phân biệt. Người truyền cho đám đông ngồi xuống trên cỏ và họ được Thiên Chúa cho ăn no nê. Nhờ kẻ đã đưa cho Người chút ít, chỉ chút xíu thôi dâng cho Người, đủ cho Người tạ ơn Chúa Cha để làm phép lạ bánh ra nhiều cho đám đông hưởng dùng dư dật.

Họ được ăn no nê.

Điều đáng ngạc nhiên bánh hóa nhiều cho đám đông, rất đông đã tụ họp lại chỉ trong một vài giờ, đã trở thành một cộng đồng lớn rất ổn định để dự bữa ăn này. Họ không còn cần gì nữa, các môn đệ đã cung cấp tất cả: tất cả! Tôi nghĩ đến những tổ chức bác ái giúp người nghèo, giúp các nơi truyền giáo. Những tổ chức đó cần chúng ta đóng góp, nhưng chẳng đủ cho tất cả! công việc tông đồ bớt đi, mất mát dần mòn vì còn thiếu quá nhiều!

Quả thật, Đức Giêsu là trung tâm, là nguồn mọi ơn phúc, Người ban Lời và bánh. Rồi đến đoàn môn đệ nhỏ bé sống quanh Người, các vị đó đã cho dân chúng tất cả mọi sự vì hoàn toàn hiến thân cho Thiên Chúa, các vị rất giống Đức Kitô, đã thông ban ơn Chúa cho tất cả. Các vị là những kẻ nối dài cánh tay của Chúa.

Được dư đầy.

Sống gần Thiên Chúa được hưởng phong phú dồi dào lòng thương xót. Chính trong Ngài tất cả những kẻ đói khát được no đầy, chớ gì sự tưởng nhớ quê trời làm thỏa mãn tràn trề lòng chúng ta.

J.M

 

Suy Niệm 4: KHÔN NGOAN VÀ THƯƠNG XÓT (Mt 14,l3- 21)

Xem lại CN 18 TN A, CN 18 TN B, //Lễ Mình Máu Thánh năm C  và thứ Sáu tuần 2 PS và thứ Hai tuần 18 TN.

Khi đọc chuyện các thánh tử đạo Việt Nam, chúng ta thấy có những cuộc truy lùng của vua chúa quan quyền rất gắt gao thời bấy giờ. Khi hay tin, các ngài thường lẩn trốn để tránh cơn nguy biến ập đến cho mình và đoàn chiên. Sự tránh né đó không phải do nhát đảm, cũng không phải sợ chết, nhưng đây là cách khôn ngoan vì ích lợi của con chiên.

Hôm nay, đoạn Tin Mừng khởi đầu bằng việc thông báo cho biết rằng: sau khi Đức Giêsu nghe tin Gioan bị bắt, Ngài đã lẩn trốn vào nơi hoang vắng để tránh sự ra tay tàn ác của vị vua này. Bởi lẽ Ngài thừa hiểu số phận của Gioan thì cũng là số phận của chính Ngài. Nhưng giờ của Đức Giêsu chưa đến, nên Ngài đã tiến vào hoang mạc..., tìm nơi thanh vắng, một mặt để thoát nạn, mặt khác để thầy trò tâm tình sau những ngày vất vả ngược xuôi vì sứ vụ.

Tuy nhiên, vì đám đông rất cảm phục những lời khôn ngoan, nên đã tìm đến để nghe Ngài giảng dạy. Họ nghe đến say mê, nghe đến nỗi quên ăn, nên khi chiều đến, ai nấy đều đói. Vì thế, Đức Giêsu đã chạnh lòng thương, nên không những nuôi dưỡng họ bằng Lời Hằng Sống, mà còn nuôi họ về mặt phần xác khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều và yêu thương chữa lành bệnh tật cho họ.

Tuy nhiên, để phép lạ được thành hiện thực, Đức Giêsu cần sự cộng tác của người môn đệ, vì thế, Ngài đã truyền lệnh cho các ông: “Hãy mang lại đây cho thầy”; và “hãy cho họ ăn”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta:

Trước hết, khi giờ chưa đến, thì cần khôn ngoan để tránh sự nguy hiểm do kẻ thù gây nên.

Thứ hai, hãy tin tưởng vào quyền năng tuyệt đối nơi Đức Giêsu. Bởi vì khi lòng thương xót của Ngài được đụng chạm đến chúng ta, thì mọi chuyện được dư thừa như chỉ có 5 chiếc bánh và hai con cá. Nhưng khi đã được Đức Giêsu can thiệp nuôi cả 5 ngàn người đàn ông, không kể đàn bà và trẻ em mà sau đó còn thu lại được 12 thúng đầy.

Thứ ba, hãy biết thương đến những người nghèo, nghèo về thể xác, nghèo về tinh thần. Luôn tìm cách chữa trị những vết thương thể xác và tâm linh cho anh chị em chúng ta. Chúa không chấp nhận việc chúng ta thương hình thức, tức là chỉ có nói, mà Ngài muốn chúng ta thương thật, tức là hành động kịp thời.

Lạy Chúa Giêsu, phép lạ hóa bánh ra nhiều đã thể hiện tình thương của Chúa dành cho nhân loại vô bờ. Xin Chúa ban cho mỗi người chúng con biết rung động trước nỗi khốn cùng của anh chị em đồng loại, để chung tay cộng góp nhằm làm cho cuộc sống của họ bớt khổ hơn. Nhưng trước hết, xin Chúa ban cho chúng con sự khôn ngoan để biết điều nên làm và điều không nên hoặc chưa nên. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 5: Hãy cho họ ăn đi

(http://tinvuixuanloc.vn)

Lúc 7 giờ chiều thứ năm 30-5-2013, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự thánh lễ đầu tiên kính Mình Máu Thánh Chúa tại thềm Đền thờ thánh Gioan Laterano.  Trong bài giảng, Đức Thánh Cha đặc biệt quảng diễn câu Chúa Giêsu nói với các môn đệ khi thấy đám đông dân chúng đến với Ngài và khi chiều về họ không có gì để ăn : “Chính các con hãy cho họ ăn”[1]. Đức Thánh Cha  nhận xét rằng : “Đứng trước nhu cầu của đám đông, giải pháp của các môn đệ là mỗi người hãy nghĩ đến mình : giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn ! Bao nhiêu lần các tín hữu Kitô chúng ta cũng bị cám dỗ như thế ! Chúng ta không dám đảm trách những nhu cầu của người khác, chúng ta thường để họ ra đi với câu nói đạo đức : ‘Xin Chúa giúp đỡ bạn !’. Nhưng giải pháp của Chúa Giêsu đi theo một hướng đi khác, một hướng đi làm cho các môn đệ ngạc nhiên : ‘Chính các con hãy cho họ ăn’.

Đức Thánh Cha giải thích rằng : Lời mời gọi của Chúa Giêsu gửi đến các môn đệ là ‘Chính các con hãy cho, hãy chia sẻ.’ Và họ đã chia sẻ 5 chiếc bánh và hai con cá. Nhưng chính những chiếc bánh và cá ấy, Chúa đã làm cho đám đông được ăn no nê... Điều này có nghĩa là trong Giáo Hội, và cả trong xã hội, chúng ta không được sợ hãi, nhưng hãy ‘liên đới’, chúng ta hãy biết đặt những gì chúng ta có để Chúa sử dụng, đặt những khả năng khiêm hạ của chúng ta, vì chỉ trong sự chia sẻ, trao ban, cuộc sống chúng ta mới được phong phú, và mang lại nhiều hoa trái”.[2]

Trước đây, khi suy niệm đoạn Tin Mừng này trong tác phẩm “5 chiếc bánh và 2 con cá”, Đức Hồng Y Phanxico Nguyễn Văn Thuận cũng đã diễn tả cùng một ý như Đức Thánh Cha. Đức Hồng Y nói: Các môn đệ muốn chọn con đường dễ nhất, khỏe nhất: “xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn”. Nhưng Chúa Giêsu muốn các môn đệ hành động ngay trong phút hiện tại. “Chính các con hãy cho họ ăn”. Chúng ta cũng hãy hành động ngay trong phút hiện tại với tất cả những gì mình có. Không chọn dễ dãi nhưng chọn tình yêu.

Cũng như các môn đệ, chúng ta cần quan tâm học hỏi cách xử sự của Chúa Giêsu : Ngài chạnh lòng thương yêu cứu giúp mọi người đến quên bản thân mình. Chúng ta cũng chỉ có thể học được bài học này, nếu chúng ta có trái tim của Chúa Giêsu : thương cảm sâu sắc trước tình cảnh của người anh em chị em, tức là biết quan tâm đến hoàn cảnh sống của anh chị em mình, với trái tim đầy tình yêu thương. Hãy học cách yêu thương như Chúa bằng cách đáp ứng ngay, chia sẻ ngay, không tìm cách giải quyết né tránh, cũng không chọn cách phục vụ theo kiểu dễ dãi không dính bén đến mình.

Ước gì khi cảm nghiệm Lời Chúa dạy qua Tin Mừng hôm nay, chúng ta cũng dám dấn thân, dám chia sẻ ngay khi chúng ta chỉ có một phần ít ỏi nhỏ bé.

Lạy Chúa,

Lời Chúa dạy các Tông Đồ hôm nay :

“Họ không cần phải đi đâu xa, chính anh em hãy cho họ ăn”,

Lời này đã làm tim con đau nhói.

Nhiều lúc con chẳng quan tâm gì đến người chung quanh,

Con chỉ đòi hỏi, ra lệnh mà không có tâm hồn chia sẻ,

Con nỡ tâm nhìn anh chị em con đói khát về vật chất

Thiếu vắng Lời Chúa là sức sống, là ánh sáng cho họ.

Xin giúp con mau thực hành những điều Chúa đã dạy.

Biết quảng đại yêu thương,

Dám chia sẻ ngay khi con chỉ có một phần ít ỏi.

Xin cho con thực thi lời hy vọng này :

“Ðiều mà ngươi làm cho người bé mọn nhất trong anh em là làm cho chính Ta".

Amen.



 

Đức Giêsu làm phép lạ cho bánh và cá

Monday (August 5):  Jesus blessed the loaves and fishes

Scripture: Matthew 14:13-21  

13 Now when Jesus heard this, he withdrew from there in a boat to a lonely place apart. But when the crowds heard it, they followed him on foot from the towns. 14 As he went ashore he saw a great throng; and he had compassion on them, and healed their sick. 15 When it was evening, the disciples came to him and said, “This is a lonely place, and the day is now over; send the crowds away to go into the villages and buy food for themselves.” 16 Jesus said, “They need not go away; you give them something to eat.” 17 They said to him, “We have only five loaves here and two fish.” 18 And he said, “Bring them here to me.” 19 Then he ordered the crowds to sit down on the grass; and taking the five loaves and the two fish he looked up to heaven, and blessed, and broke and gave the loaves to the disciples, and the disciples gave them to the crowds. 20 And they all ate and were satisfied. And they took up twelve baskets full of the broken pieces left over. 21 And those who ate were about five thousand men, besides women and children.

Thứ Hai     5-8             Đức Giêsu làm phép lạ cho bánh và cá

 

Mt 14,13-21

(13) Nghe tin ấy, Ðức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đám đông từ các thành đi bộ mà theo Người. (14) Ra khỏi thuyền, Ðức Giêsu trông thấy một đám người đông đúc thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.(15) Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy giải tán đám đông, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn”. (16) Ðức Giêsu bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn”. (17) Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” (18) Người bảo: “Ðem lại đây cho Thầy!” (19) Rồi sau đó, Người truyền cho đám đông ngả lưng trên cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho đám đông. (20) Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẫu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. (21) Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

Meditation: 

What can truly satisfy our deepest hunger and longing? Wherever Jesus went multitudes of people gathered to meet him – people from every part of society – rich and poor, professionals and laborers, even social outcasts and pagans. What drew them to Jesus? Were they simply curious or looking for a healing? Many were drawn to Jesus because they were hungry for God. Jesus’ message of God’s kingdom and the signs and wonders he performed stirred fresh hope and expectation that God was acting in a new and powerful way to set people free from sin and oppression and to bring them the blessings of his kingdom.

 

God never rests in caring for our needs 

Jesus never disappointed those who earnestly sought him out. We see a marvelous example of this when Jesus and his twelve disciples got into the boat to seek out a lonely place for some rest along the lake of Galilee, only to discover a crowd of a few thousand people had already gathered in anticipation of their arrival! Did Jesus’ disciples resent this intrusion on their plan to rest awhile? Jesus certainly didn’t – he welcomed them with open-arms. His compassion showed the depths of God’s love and care for his people. Jesus spoke the word of God to strengthen them in faith and he healed many who were sick.

God multiplies the little we have to bring great blessing to others

As evening approached the disciples wanted Jesus to send the people away. Jesus, instead, commanded his disciples to feed the whole crowd. Why did Jesus expect his disciples to do what seemed impossible – to feed such a large and hungry crowd when there was no adequate provision in sight? Jesus very likely wanted to test their faith and to give them a sign of God’s divine intervention and favor for his people. Jesus took the little they had – five loaves and two fish – and giving thanks to his heavenly Father, distributed to all until they were satisfied of their hunger. Twelves baskets full of fish and loaves that were leftover show the overflowing generosity of God’s gifts to us – gifts that bring blessing, healing, strength, and refreshment.

Bread from heaven to sustain us on our journey 

Jesus’ feeding of the five thousand is the only miracle recorded in all four Gospel accounts (Luke 9:10-17, Mark 6:34-44, John 6:51-58, Matthew 14:13-21). What is the significance of this miracle? The miraculous feeding of such a great multitude recalled the miraculous provision of manna in the wilderness under Moses’ leadership and intercession for his people (Exodus 16). The daily provision of food for the people of Israel during their forty years of journeying in the barren wilderness foreshadowed the true heavenly bread which Jesus would pass on to his disciples at his last supper meal on the eve of his sacrifice on the cross. 

Jesus makes a claim which only God can make: He is the true bread of heaven that can satisfy the deepest hunger we experience (John 6:32-35). The miracle of the multiplication of the loaves, when Jesus said the blessing, broke and distributed the loaves through his disciples to feed the multitude, is a sign that prefigures the superabundance of the unique bread of the Eucharist, or Lord’s Supper which sustains us on our journey to the kingdom of heaven.

God multiplies the little we have so we can bring his blessing to others 

The feeding of the five thousand shows the remarkable generosity of God and his great kindness towards us. When God gives, he gives abundantly. He gives more than we need for ourselves that we may have something to share with others, especially those who lack what they need. God takes the little we have and multiplies it for the good of others. Do you trust in God’s provision for you and do you share freely with others, especially those who lack?

 

“Lord Jesus Christ, you satisfy the deepest longings of our hearts and you feed us with the finest of wheat (Psalm 81:16). Fill me with gratitude for your blessings and give me a generous heart that I may freely share with others what you have given to me.”

Suy niệm:

 

Điều gì thật sự có thể làm thoả mãn sự đói khát sâu xa nhất của chúng ta? Bất cứ nơi nào Đức Giêsu tới, đám đông dân chúng kéo tới gặp gỡ Người – những người từ mọi thành phần trong xã hội – giàu và nghèo, trí thức và lao động, kể cả những người bị loại bỏ và ngoại giáo. Điều gì đã lôi kéo họ đến với Đức Giêsu? Họ có đơn giản vì tò mò hay tìm kiếm sự chữa lành không? Nhiều người được lôi kéo tới Đức Giêsu bởi vì họ đói khát Thiên Chúa. Sứ điệp của Đức Giêsu về vương quốc Thiên Chúa và những điềm thiêng dấu lạ Người làm khơi lên niềm hy vọng và khao khát rằng Thiên Chúa đang hoạt động trong một cách thức mới mẽ và hùng mạnh để giải thoát con người khỏi tội lỗi và sự áp lực và đem tới cho họ những phúc lành nước của Người.

TC không bao giờ ngưng nghỉ trong việc lo lắng cho những nhu cầu của chúng ta

Đức Giêsu không bao giờ làm thất vọng những ai tha thiết tìm kiếm Người. Chúng ta thấy 1 ví dụ kỳ diệu về điều này khi Đức Giêsu và 12 môn đệ đi lên thuyền đến 1 nơi thanh vắng để nghỉ ngơi bên cạnh hồ Galilê, chỉ thấy 1 đám đông dân chúng hàng ngàn người đã tập trung nơi các ngài sắp đến rồi! Các môn đệ của Đức Giêsu có phẫn nộ với sự xâm phạm kế hoạch nghỉ ngơi 1 chút này không? Chắc chắn Đức Giêsu thì không, Người còn đón tiếp họ với đôi tay rộng mở. Lòng trắc ẩn của Người tỏ lộ tình yêu sâu thẳm của TC và sự quan tâm đến dân của Người. Đức Giêsu đã nói lời Chúa để củng cố họ trong đức tin và Người đã chữa lành nhiều người đau yếu.

Thiên Chúa nhân sự ít ỏi chúng ta có để đem lại phúc lành cao cả cho người khác

Lúc trời đã chiều, các môn đệ muốn Đức Giêsu cho mọi người ra về. Thế nhưng Đức Giêsu đã ra lệnh các môn đệ cho đám đông ăn uống. Tại sao Đức Giêsu đòi hỏi các môn đệ làm điều xem ra không thể làm được – là cho đám đông người như thế ăn uống khi không có sự cung cấp nào thỏa đáng trước mắt? Rõ ràng Đức Giêsu muốn thử thách lòng tin của các ngài và ban cho dấu chỉ sự can thiệp và chiếu cố của Thiên Chúa cho dân Người. Đức Giêsu nhận sự ít ỏi mà họ có – năm cái bánh và hai con cá – dâng lời cảm tạ Cha trên trời, phân phát cho tất cả cho tới khi họ ăn uống no nê. Mười hai thúng đầy cá và bánh còn thừa chứng tỏ sự quảng đại tràn trề của những ân huệ TC dành cho chúng ta – những ân huệ mang lại phúc lành, chữa lành, sức mạnh, và bồi dưỡng.

 

 

Bánh từ trời nuôi dưỡng chúng ta trên cuộc hành trình

Việc nuôi ăn hơn năm ngàn người ăn của Đức Giêsu là phép lạ duy nhất được bốn sách Tin mừng ghi chép lại (Lc 9,10-17; Mc 6,34-44; Ga 6,51-58; Mt 14,13-21). Ý nghĩa của phép lạ này là gì? Việc nuôi sống lạ lùng một đám đông như thế quy chiếu về sự quan phòng của Chúa ban bánh manna trong hoang địa cho dân Người là Israel dưới thời lãnh đạo và thỉnh cầu của ông Môisen (Xh 16). Sự quan phòng lương thực hằng ngày cho dân Israen trong suốt 40 năm đi trong sa mạc hoang vắng tiên báo bánh bởi trời đích thật mà Đức Giêsu sẽ trối cho các môn đệ ở bữa tiệc ly vào tối hôm lễ tế của Người trên thập giá.

 

 

 

Đức Giêsu làm một điều duy nhất chỉ có Thiên Chúa mới có thể làm được: Người chính là bánh bởi trời đích thật có thể làm thỏa mãn sự đói khát sâu thẳm nhất mà chúng ta cảm nghiệm được (Ga 6,32-35). Phép lạ hoá bánh ra nhiều, khi Đức Giêsu dâng lời tạ ơn, bẻ ra và trao bánh ngang qua các môn đệ để nuôi đám đông, là dấu chỉ tiên báo sự sung mãn của bánh duy nhất Thánh Thể, hay Bữa Tiệc của Chúa hầu nuôi dưỡng chúng ta trên đường về nước trời.

 

TC nhân sự ít ỏi ta có để chúng ta có thể đem phúc lành của Người cho người khác

Việc nuôi sống năm ngàn người cho thấy lòng quảng đại vô cùng của Thiên Chúa, và lòng nhân từ của Người đối với chúng ta. Khi Thiên Chúa ban, Người ban tặng cách dồi dào. Người ban nhiều hơn cả chúng ta cần cho chính mình, đến nỗi chúng ta có thể có cái gì đó để chia sẻ với tha nhân, đặc biệt những ai thiếu thốn các nhu cầu cần thiết. Thiên Chúa lấy một ít chúng ta có, và nhân nó lên vì lợi ích của người khác. Bạn có tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa dành cho mình, và bạn có chia sẻ cho tha nhân cách quảng đại không, đặc biệt đối với những ai nghèo khó không?

Lạy Đức Giêsu Kitô, Chúa làm thỏa mãn những ao ước sâu thẳm nhất của tâm hồn chúng con, và Chúa nuôi sống chúng con bằng lúa miến tinh hảo nhất (Tv 81,16). Xin Chúa lấp đầy trong con lòng biết ơn về những phúc lành của Chúa, và ban cho con tấm lòng quảng đại để con có thể sẵn sàng chia sẻ với tha nhân những gì mà Chúa đã ban cho con.”

 

Tác giả: Don Schwager
(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu – chuyển ngữ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây