Thứ Bảy tuần 5 thường niên.

Thứ sáu - 11/02/2022 07:05

T7 12 2 1

T7 12 2 1

Thứ Bảy tuần 5 thường niên.

"Họ ăn no nê"

 

Lời Chúa: Mc 8,1-10

Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và họ không có gì ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: "Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường, vì có nhiều người từ xa mà đến".

Các môn đệ thưa: "Giữa nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no". Và người hỏi các ông: "Các con có bao nhiêu bánh?" Các ông thưa: "Có bảy chiếc".

Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát. Các ông chia cho dân chúng. Các môn đệ còn có mấy con cá nhỏ. Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân phát.

Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng còn thừa lại được bảy thúng. Số người ăn độ chừng bốn ngàn. Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống thuyền đến miền Ðam-ma-nu-tha.

 

Suy Niệm 1: Bị xỉu dọc đường

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Thân xác có những nhu cầu cơ bản của nó.

Nó biết đói, biết khát, biết mệt và có thế bị xỉu vì kiệt sức.

Khi Đức Giêsu làm phép lạ bánh hóa nhiều để nuôi dân,

Ngài cho thấy mình chẳng hề duy linh hay duy tâm chút nào.

Tin mừng Máccô kể lại hai phép lạ bánh hóa nhiều.

Lần đầu năm cái bánh và hai con cá cho năm ngàn người (Mc 6, 32-44).

Bài Tin mừng hôm nay nói đến một phép lạ bánh hóa nhiều khác,

bảy cái bánh và mấy con cá nhỏ cho bốn ngàn người ăn.

Lần đầu Đức Giêsu chạnh lòng thương

vì dân chúng bơ vơ như chiên không người chăn dắt (Mc 6, 34).

Lần này ngài chạnh lòng thương đám đông vì họ không có gì ăn (Mc 8,1).

Đức Giêsu đã giải thích cặn kẽ các lý do khiến Ngài thương họ:

vì họ đã ở với Ngài ba ngày rồi mà không có gì ăn (c.2),

vì Ngài sợ họ sẽ bị xỉu dọc đường nếu nhịn đói mà về nhà,

vì có một số người từ xa đến (c.3).

Rõ ràng Đức Giêsu quan tâm đến sức khỏe của đám đông.

Họ đã theo Ngài, ở với Ngài và được ăn bánh tinh thần trong mấy ngày qua.

Nhưng họ cũng cần tấm bánh vật chất cho thân xác.

Có thực mới vực được đạo.

Chính Đức Giêsu, chứ không phải các môn đệ, đã nhận ra điều ấy.

Ngài gọi họ lại để nhắc họ về nhu cầu của đám đông (c.1).

Bảy cái bánh được Đức Giêsu bẻ ra và trao cho các môn đệ.

Các môn đệ lại làm cử chỉ như vậy cho đám đông.

Bẻ ra và trao đi là những hành vi của bác ái, chia sẻ.

Bẻ ra là chấp nhận bị vỡ, chẳng còn nguyên vẹn như trước.

Trao đi là chấp nhận mất mát, chẳng còn giữ lại gì cho mình.

Nhưng chỉ khi dám bẻ ra và trao đi mới đem lại hạnh phúc dư dật.

Phép lạ bánh hóa nhiều là phép lạ các Kitô hữu làm mỗi ngày,

khi họ dám bẻ ra và trao đi tấm bánh của đời họ.

Họ bỗng thấy mình sung mãn khi người khác được no nê.

 

Cầu nguyện:

Lạy Thiên Chúa là Tình Yêu,

xin cho con biết nhạy cảm trước nỗi đau của con người,

những trẻ em bất hạnh, những phụ nữ bị bạo hành,

những người trẻ mất niềm hy vọng, những người già neo đơn.

Trong cơn khủng hoảng hiện nay trên toàn cầu,

có bao người thất nghiệp, bao người lâm cảnh đói ăn.

Xin cho tim con chạnh lòng thương như Chúa,

dám chấp nhận sống nghèo để giúp nhiều người thoát cảnh nghèo,

dám chấp nhận liên đới và chia sẻ để thế giới được công bằng hơn.

Ước gì khi thế giới ngưng chiến tranh và các cuộc chạy đua vũ trang,

khi nước giàu chia sẻ cho nước nghèo,

khi bất công và thù hận không còn thống trị,

chúng con được hạnh phúc vì thấy Nước Chúa đã gần bên. Amen.

 

Suy Niệm 2: Đói và no

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Ăn trái cấm, nguyên tổ thỏa mãn dục vọng. Nhưng lại bắt đầu những cơn đói khát. Đói khát sự hợp nhất. Tưởng rằng có tất cả nhưng bây giờ mất tất cả. Chia rẽ giữa con người với Thiên Chúa. Chia rẽ giữa con người với tạo vật. Chia rẽ giữa con người với nhau. Một cuộc trốn chạy Thiên Chúa. Đổ lỗi cho nhau và cho con rắn. Đói khát tình yêu. Không còn khả năng yêu mến Thiên Chúa. Nên phải ẩn trốn. Không còn tự nhiên yêu mến nhau vì tình yêu đã biến thành dục vọng thèm khát. Không còn yêu mến thiên nhiên vì đã có mối thù với con rắn. Đói khát hạnh phúc. Con người đánh mất hạnh phúc. Không còn thoải mái với chính mình. Phải lấy lá che thân cho khỏi xấu hổ. Hạnh phúc được ở với Thiên Chúa trở thành hình phạt giày vò. Hạnh phúc với thiên nhiên trở thành lời kết án. Hạnh phúc vợ chồng trở thành nỗi thèm khát. Hạnh phúc có con cái trở thành đau khổ. Hạnh phúc lao động trở thành án phạt vất vả. Đói khát sự sống. Trên hết là đánh mất sự sống. Bị đuổi ra khỏi vườn E-đen. Bị cấm đến gần cây trường sinh. Con người giờ đây đói khát sự sống. Nhưng cái chết cứ rình rập. Và nỗi sợ hãi cái chết trở thành một ách nô lệ đè nặng lên kiếp người (năm lẻ).

Đó là số phận của ông bà nguyên tổ. Đó cũng là số phận của vương quốc Israel. Gia-róp-am đói khát quyền lực. Nhưng khi vun đắp quyền lực bằng quay lưng lại với Chúa ông đánh mất tất cả. Và ông mau chóng đánh mất quyền lực. Vương quốc Israel mau chóng sụp đổ (năm chẵn).

Trái lại những người đói khát Lời Chúa lại được no đầy. Họ bỏ nhà cửa, công ăn việc làm, bỏ cả ăn uống nghỉ ngơi, để được gần Chúa và nghe Lời Chúa. Nên họ được tất cả. Chúa là nguồn mạch hợp nhất. Họ được kết hợp với Chúa, kết hợp với nhau và kết hợp với thiên nhiên vạn vật. Chúa là nguồn mạch tình yêu thương. Ở bên Chúa họ được tình yêu mến Chúa, yêu mến nhau và yêu mến mọi người. Cụ thể tỉnh yêu được tỏ lộ qua Lời Chúa giảng dậy, qua sự thân mật thân tình và qua sự quan tâm chăm sóc của Chúa. Chúa là hạnh phúc nên họ ngập tràn hạnh phúc đến quên ăn quên ngủ quên cả đường về. Ta thấy giống như thánh Phêrô trên núi Tabor. Họ được no thỏa sự sống. Vì họ được nuôi dưỡng bằng bánh hằng sống. Bên Chúa họ cảm thấy sự sống thật. Sự sống viên mãn. Họ được no thỏa. Đói trần gian. No thiên đàng.

 

Suy Niệm 3: Lòng quảng đại của Chúa

Tin Mừng hôm nay nêu bật lòng quảng đại của Chúa Giêsu đối với con người. Sở dĩ Chúa Giêsu đã có thể nuôi sống được đám đông dân chúng, dù chỉ bắt đầu với bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, là vì Ngài đã chạnh lòng thương xót họ. Mọi sáng kiến bác ái từ thiện và mọi chính sách phân phối thực phẩm đều phải được khởi đi từ tấm lòng yêu thương, nếu không chúng ta sẽ dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, trở ngại, hoặc không sớm thì muộn, những công việc ấy cũng bị chen vào những ý đồ ích kỷ, vụ lợi.

Một khía cạnh khác, đó là mọi hành vi của Chúa Giêsu đều bắt đầu từ sự thật của chính Ngài hay của những người khác. Chúa Giêsu đã không khởi sự phép lạ một cách mơ hồ, nhưng từ chính sự thật của con người, cho dù đó là sự thật yếu kém đến đâu đi nữa. Ngài đã làm phép lạ từ bảy chiếc bánh và mấy con cái và mấy con cá nhỏ. Hành vi của Chúa không phải là hành vi đột xuất, bởi vì Ngài vẫn tiếp tục phục vụ kẻ khác một cách quảng đại như thế ngay cả khi đã chết. Quả thật, các kiểu nói và từ ngữ trong Tin Mừng hôm nay, cũng chính là các kiểu nói và từ ngữ được áp dụng cho Bí tích Thánh Thể, như "cầm lấy bánh", "dâng lời tạ ơn", "bẻ ra, trao cho các môn đệ". Như vậy, phải hiểu Bí tích Thánh Thể là một hành vi cứu giúp người đói khát, là sự nối dài hành vi quảng đại của Chúa Giêsu hôm nào, khi từ bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, Chúa Giêsu đã cho đám đông ăn no nê chỉ vì Ngài yêu thương họ.

Ngày hôm nay, để nuôi sống nhân loại, Chúa Giêsu đã lấy chính Thịt Máu Ngài làm lương thực. Với lương thực này, Ngài tin chắc mọi người sẽ được no thỏa để phát triển đến mức tối đa. Tuy nhiên, để lương thực ấy đủ cho mọi người thuộc mọi thế hệ, Chúa Giêsu cần đến sự cộng tác của con người, đặc biệt của Giáo Hội, bằng cách phân phát, chia sẻ. Ðám đông sẽ vẫn tiếp tục đói khát, nếu hôm ấy, các Tông đồ không phân phát bánh và cá cho người khác, vì sợ thiếu hay sợ không còn phần cho mình. Nếu vậy, cảnh đói khát hiện nay vẫn còn, là vì người ta từ chối phân phát và chia sẻ cho người khác, mà chỉ bo bo giữ lấy cho mình.

Nếu không có tấm lòng yêu thương, thì chẳng những chúng ta không thể có sáng kiến trong việc cứu giúp người khác, mà còn biện hộ cho khả năng giới hạn của mình và đình hoãn việc trợ giúp. Những lúc ấy, Bí tích Thánh Thể chúng ta đón nhận mỗi ngày trở thành vô hiệu: thay vì là nguồn lương thực không bao giờ cạn thúc đẩy chúng ta quảng đại hiến tặng người khác, nó trở thành gia sản độc quyền và cằn cỗi của riêng chúng ta.

Xin cho chúng ta ngày càng có tấm lòng yêu thương của Chúa, để những người xung quanh chúng ta không còn bị đói khát vì sự ích kỷ của chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 4: Hóa bánh ra nhiều

Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Đức Giêsu gọi các môn đệ lại mà nói: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!”.

Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông. (Mc. 8, 1-2. 6)

Maccô vá Mat-thêu kể lại cho chúng ta hai phép la hóa bánh ra nhiều; có hai phép lạ chăng? Có thể, nhưng có lẽ đúng hơn chúng ta có ở đây bản trình thuật thứ hai về cùng một biến cố. Trình thuật này hình như bắt nguồn từ một truyền thống lâu đời, từ cộng đoàn các Kitô hữu gốc Hy lạp. Trình thuật kể lại sự việc như đang xảy ra coi như không liên kết gì với những biến cố dã xảy ra trước vậy.

Dĩ nhiên là có vài dị điểm về những con số giữa hai bản trình thuật: bảy chiếc bánh thay vì năm, mấy con cá nhỏ thay vì năm, bảy giỏ thay vì mười hai, bốn ngàn người thay vì năm ngàn. Chúng ta còn gặp những dị biệt đáng ngại hơn khi đối chiếu với những Phúc âm nhất lãm khác, nếu ta coi những bản văn Phúc âm như những tài liệu “lịch sử” theo đúng nghĩa của thời nay. Các tác giả chép Phúc âm thực ra không mấy bận tâm trong việc kiểm chứng các nguồn tài liệu của mình theo kiểu phê bình lịch sử hiện đại: sự thật của Tin Mừng tiên vàn không phải là những sự kiện được kiểm nghiệm gắt gao theo khoa học, mà chỉ là sự thật về ơn cứu độ để loan báo cho mọi người.

Trong văn chương người ta cũng thường xử dụng kiểu này: một sự kiện cùng được nhiều nhân chứng kể lại, mỗi người từ một quan diểm, một góc cạnh khác nhau; từ đó mới có những bản không giống nhau lạ thường; thế nhưng bản này cũng như những bản kia cũng đều đúng, không ai sẽ có ý tưởng loại bỏ bản này hay bản kia, mỗi bản đều chứa đựng sự thật của mình.

Trong việc rao giảng Tin mừng, đường lối chủ trương của Matthêu không phải là của Maccô, cũng không phải là của Luca, càng không phải là của Gioan, thế nhưng chân lý các ngài rao giảng thì vẫn là một. Cùng phát sóng một chương trình, nhưng phát hình đen trắng khác xa với phát hình mầu, thế mà không một ai dám có ý tưởng khẳng định rằng chương trình này phóng khoáng, chương trình kia đúng. Tượng Đức Kitô do Bourgault điêu khắc không có nét giống với tượng điêu khăc của Rodin, thế mà tượng nào cũng gợi lên trong lòng người nhìn ngắm cùng một niềm tin, cùng một lòng yêu mến. Khi so sánh với nghi lễ Rôma, những cử hành phụng vụ cực kỳ long trọng thuộc nghi lễ Đông phương cho ta cảm tưởng như đến từ một thế giới thật khác lạ, nhưng đằng sau những nét văn hóa khác nhau của đôi bên, người ta mới thấy rõ cả hai cùng chung một niềMt.in, một phép rửa, một Thiên Chúa và đúng là một sự hài hòa tuyệt vời.

Mầu nhiệm Đức Kitô quả đúng là một mầu nhiệm phong phú khôn lường đến nỗi chỉ có một thánh sử mà thôi sẽ không bao giờ diễn đạt được hết, mà chỉ cho ta biết được một mặt nào của mầu nhiệm tuyệt vời đó mà thôi.

 

Suy Niệm 5: Hãy biết chạnh lòng thương

Khi kể về ơn gọi của Mẹ Têrêxa Calcutta với người nghèo, người ta không quên được sự kiện làm cho mẹ thay đổi ơn gọi. Từ một giáo viên dạy địa lý và là một nữ tu của Dòng Nữ Vương Ðức Bà Loreto, mẹ đã trở thành một nữ tu khiêm tốn, chuyên phục vụ người nghèo khi quyết định rời bỏ dòng cũ để lập nên Hội Dòng Nữ Tu Bác Ái với hy vọng xoa dịu nỗi khổ cho biết bao con người ngày đêm kêu cứu. Vì thế, mẹ đã trở thành người nổi tiếng về lòng bao dung, nhân hậu.

Nguyên nhân để mẹ trở thành vĩ nhân là vì mẹ đã cảm nghiệm sâu xa lời kêu cầu của Đức Giêsu trên Thánh Giá “Ta khát” qua hình ảnh của một người già nghèo khổ, trong sân ga tàu hỏa khi mẹ lên đường để đi chữa bệnh.

Tin Mừng hôm nay trình thuật việc Đức Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều lần thứ hai. Qua phép lạ này, chúng ta thấy nổi bật lên sự quảng đại, lòng nhân hậu, thương xót của Đức Giêsu với đám đông dân chúng.

Thấy một đám đông đang theo mình, Đức Giêsu đã không thể yên vị được khi thấy họ vất vưởng và bụng đói, nên Ngài đã nói với các môn đệ: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn” (Mc 8, 2). Và Đức Giêsu đã làm phép lạ để nuôi dân chúng.

Hình ảnh thật đẹp về một Đức Giêsu: Ngài nhìn đám đông với một ánh mắt đăm chiêu, trìu mến và lộ rõ sự thao thức! Ngài nói với các môn đệ về nỗi thao thức của mình, rồi lường trước được những mối nguy hại khi họ bụng đói ra về! Và cuối cùng Ngài đã hành động để nuôi dân chúng.

Ngày hôm nay, vẫn có nhiều chương trình phúc lợi xã hội, nhưng không biết có phải là những chương trình được khởi đi từ tình thương hay là một dịp thuận tiện để những kẻ chuyên tham nhũng, bóc lột có cơ hội trục lợi cá nhân và đoàn thể khi nhân danh điều thiện???

Thật vậy, nếu mọi việc công ích, không được khởi đi từ lòng nhân hậu và tình thương thì sớm muộn gì nó cũng sẽ bị những ý đố đen tối, xấu xa xen vào và bị biến thái.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết mặc lấy tấm lòng từ bi nhân hậu và thương xót của Chúa, để chúng con biết đem Chúa đến với anh chị em chúng con. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 6: Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều

(TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân, vì Ngài chạnh lòng thương xót họ. Người Kitô hữu cũng có trách nhiệm cộng tác với Chúa Giêsu để nuôi sống nhân loại.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con dâng lời cảm tạ Chúa đã nuôi con mỗi ngày. Cơm gạo con ăn hàng ngày là ơn Chúa ban. Không những Chúa nuôi con phần xác mà Chúa còn dưỡng nuôi tâm hồn con bằng bánh Lời Chúa và bánh Thánh Thể.

Lạy Chúa, ngày xưa đứng trước đám đông dân chúng mệt lử, vì đói khát, các môn đệ biết rằng phải cứu giúp họ. Thế nhưng các ngài không có khả năng, không đủ phương tiện. Hôm nay, Chúa cũng sai con đến với người khác với hai bàn tay trắng. Con biết mình rất hạn chế khả năng và hạn hẹp lòng quảng đại. Tuy nhiên, với tất cả cố gắng và thiện chí, con đóng góp một mẩu bánh nhỏ. Phần còn lại, con tin Chúa sẽ lo liệu. Con chỉ có một mẩu bánh nhỏ như một lời chia sẻ ủi an, như một việc thiện giúp đỡ người khác, như một đồng bạc chia sẻ cho kẻ túng thiếu, như một lời kinh cầu cho những kẻ đau khổ… Một mẩu bánh ấy, con hiến dâng với cả tấm lòng và con tin Chúa sẽ thực hiện phép lạ làm no thỏa những đói khát của lòng người.

Lạy Chúa, con vui sướng được cộng tác với Chúa nuôi sống nhân loại. Những gì con đang có đều do Chúa thương ban. Con không muốn giữ riêng cho mình, nhưng muốn quảng đại trao tặng người khác. Xin Chúa ban cho con quả tim biết động lòng thương xót trước những thiếu thốn của anh chị em con. Lạy Chúa, của cải lương thực trần gian không thiếu, nhưng chúng con thiếu sự phân phối công bằng và thiếu lòng quảng đại xót thương. Xin Chúa làm cho nhân loại chúng con biết sống quảng đại, biết trao tặng, biết hiến dâng, biết để dành lại cho người khác phần của họ. Amen.

Ghi nhớ: “Họ ăn no nê”.

 

Suy Niệm 7: Phép lạ bánh hóa nhiều lần hai

(Lm. Nguyễn Vinh Sơn SCJ)

Câu chuyện

Vào thời Xuất hành khoảng năm 1250 trước Chúa Giêsu giáng sinh. Bấy giờ đoàn người Do Thái vừa ra khỏi đất Ai Cập màu mỡ. Họ theo Môisê vào nơi hoang địa trong hành trình về đất hứa chảy sữa và mật. Ở giữa sa mạc hoang vu, họ thiếu lương ăn nước uống. Họ kêu trách Môisê và ông kêu cầu Thiên Chúa, Ngài ban cho họ một thứ bánh là Manna.

Suy niệm

Dân Chúa hết lòng hết tâm đến nghe Lời, dù giữa cảnh đói khát… Nhìn thấy hoàn cảnh của họ, Chúa Giêsu gọi các môn đệ và bảo: “Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn…”.

Trước những người thiện tâm đến với Chúa Giêsu, Ngài luôn thương họ… như Tin Mừng có ghi nhận lại: Chúa chạnh lòng thương giơ tay đụng và chữa lành anh cùi xin ngài (x. Mc 1,41) Chúa chạnh lòng thương đoàn dân bơ vơ đến nghe ngài (x. Mc 6,34). Chúa chạnh lòng thương hoàn cảnh của bà góa thành Naim mất con (Lc 7,13) và cho con bà sống lại, Chúa thổn thức lòng trước cái chết của bạn hữu Ladarô với lời than khóc của gia đình bạn hữu (x. Ga 11,33.38) và Ladarô được Chúa cho sống lại…

Chúa thương dân đói khát Ngài làm bánh hóa nhiều từ bảy chiếc bánh và vài con cá nhỏ cho bốn ngàn người ăn. Đây là phép lạ bánh hoá nhiều lần hai. Lần thứ nhất từ năm chiếc bánh và hai con cá cho năm ngàn người không kể đàn bà và con trẻ là phép lạ duy nhất được cả bốn tác giả Tin Mừng cùng thuật lại (x. Mt 14,13-21; Mc 6,35-44; Lc 9,12-17; Ga 6,1-13). Riêng hai tác giả Matthêu và Maccô còn ghi nhận thêm phép lạ bánh hóa nhiều lần hai (x. Mt 15,32-38; Mc 8,1-10). Như vậy, chắc chắn sự kiện Chúa làm phép lạ cho dân chúng mang nội dung hết sức quan trọng và Giáo hội luôn xác tín đó là hình ảnh báo trước về Thánh Thể sẽ được dâng hiến cho muôn người.

Trong thánh lễ, Lời Chúa được giảng dạy và Thánh Thể nuôi dưỡng trong đời sống của các cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi. Cho nên, người ta không còn ngạc nhiên về vai trò đặc biệt nổi bật mà việc hóa bánh ra nhiều thể hiện trong đời sống của Đức Giêsu cùng với giáo huấn của Ngài.

Những người cất bước tìm nước Thiên Chúa và nghe lời giảng dạy, được Ngài thương, chăm sóc đỡ nâng, chữa lành mọi vết thương, cho đủ thỏa tất cả. Hơn nữa, Ngài trao ban Thánh Thể. Thật thế, chúng ta đến với Ngài, tôi và bạn sẽ cảm nghiệm được tình yêu bao la của Thiên Chúa, một tình yêu khiến chúng ta luôn vững vàng bước đi, đó là tình yêu được Thiên Chúa ban phát.

Xin cho chúng con một lòng khao khát tìm đến bên Chúa, lắng nghe lời giảng, được Ngài chạnh lòng thương và ban phát Thánh Thể hồng ân, như xưa Ngài ra tỏ tình thương qua phép lạ bánh hóa nhiều. Và từ lòng thương nơi Đức Giêsu, toả ban nguồn mạch của tình yêu thương. Chúng ta mở lòng lãnh nhận lòng yêu thương làm nên tính cách tình yêu nơi mỗi người chúng ta: Con tim biết rung động và chạnh lòng thương.

Ý lực sống: “Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta, sẽ không hề đói;

ai tin vào Ta, sẽ không hề khát bao giờ” (Ga 6,35).

 

Suy Niệm 7: Phép lạ hóa bánh lần thứ hai

(Lm Giuse Đinh Lập Liễm)

1. Đã ba ngày đám dân chúng đi nghe Chúa giảng mà không có gì ăn, Đức Giêsu động lòng thương xót họ nên bảo các môn đệ lo cho họ ăn, vì sợ họ về mệt lả dọc đường. Các môn đệ thưa ở nơi hẻo lánh này không thể tìm đâu đủ bánh cho họ ăn vì các ông chỉ có bảy chiếc bánh và mấy con cá. Chúa liền bảo dân chúng ngồi xuống, rồi Người cầm lấy bánh và cá của các ông, tạ ơn, rồi trao cho các ông phân phát cho dân chúng ăn. Mọi người đều ăn no nê và còn dư bảy thúng. Số người ăn độ bốn ngàn.

2. Bài Tin Mừng hôm nay  nêu bật lòng thương và quyền năng của Đức Giêsu. Người tỏ lòng thương  những người dân đơn sơ, chất phác đi theo Người không kể gian nan, không nghĩ đến việc phải tìm đâu ra của ăn. Sở dĩ Đức Giêsu đã có thể nuôi sống được đám đông dân chúng, dù chỉ bắt đầu với bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, là vì Người đã chạnh lòng thương xót họ. Vì thế, mọi  sáng kiến bác ái từ thiện và mọi chính sách phân phối đều phải được khởi đi từ tấm lòng yêu thương, nếu không chúng ta sẽ dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, trở ngại, hoặc không sớm thì muộn, những công việc ấy cũng bị chen vào ý đồ ích kỷ, vụ lợi.

3. Chúa Giêsu làm phép bánh xong, Người không đích thân phân phát mà trao cho các môn đệ để các ông phân phát. Nghĩa là tuy Chúa có thể  ban bánh cho lương dân, nhưng Người muốn chúng ta  góp phần mình vào đó. Chính Chúa Giêsu đã bảo các ông hãy dọn ra cho đám dân chứ không nhờ ai khác. Như vậy, Chúa cũng bảo chúng ta phải có liên đới với những người chung quanh (nơi giáo xứ, trường học, nơi làm việc) cả tinh thần lẫn vật chất:

- Về tinh thần: có trách nhiệm về đức tin với cận nhân. Đó không phải là chuyện chỉ dành cho cha xứ, dành cho các giáo lý viên, mà là mọi người con Chúa đều mang trên mình sứ mạng phải truyền bá và làm chứng đời sống đức tin và đạo đức cho anh em.

- Về vật chất: biết chia sẻ cơm áo cho người thiếu thốn hơn mình. Đó không phải chỉ là việc những nhà từ thiện, những tổ chức cứu trợ, mà là trong khả năng chung tay đóng góp của mình.

4. Nhiều nhà chú giải còn gọi phép lạ hóa bánh ra nhiều là phép lạ của tình thương. Vì thế mà phép lạ hóa bánh ra nhiều được coi như là hình ảnh của Bí tích Thánh Thể. Vì yêu thương mà Chúa đã lấy thịt máu mình để nuôi con người. Với lương thực này, Người tin chắc  mọi người sẽ được no thỏa để phát triển đến mức tối đa.

Tuy nhiên, để lương thực ấy đủ cho mọi người thuộc mọi thế hệ, Đức Giêsu cần đến sự cộng tác của con người, đặc biệt của Giáo hội, bằng cách phân phát, chia sẻ. Đám đông sẽ vẫn tiếp tục đói khát, nếu hôm ấy, các Tông đồ không phân phát bánh và cá cho người khác, vì sợ thiếu hay sợ không còn phần cho mình. Nếu vậy, cảnh đói khát ngày nay vẫn còn, là vì người ta từ chối phân phát và chia sẻ cho người khác, mà chỉ bo bo giữ lấy cho mình.

5. Truyện:  Một nồi cháo đá tuyệt vời.

Một người lạ mặt đến gõ cửa nhà một bà góa nghèo để xin ăn. Nhưng bà góa nghèo này biết, trong nhà bà không có gì để ăn cả.

Người lạ mặt nói:

- Không sao, tôi có mang theo một hòn đá. Hòn đá này có thể biến nước lã thành một thứ cháo tuyệt vời. Vậy xin bà cho tôi mượn một cái nồi lớn.

Thấy người là mặt này có vẻ thành thật, bà góa kia đi lấy một cái nồi lớn, bắc lên bếp, rồi đổ nước đầy nồi. Nhóm bếp lên để nấu nồi nước xong, bà chạy qua các nhà hàng xóm báo cho họ biết  về hòn đá lạ lùng của người lạ mặt đang ở nhà bà. Thế là người này truyền miệng người kia. Một lát sau, người ta kéo đầy đến nhà bà... đông quá đến nỗi không còn chỗ chứa. Trước những đôi mắt mở to vì tò mò, người lạ mắt lấy ra  từ trong bị của ông một hòn đá, rồi trịnh trọng bỏ vào nồi nước lúc này đang sôi. Ông ta lấy chiếc đũa giá lớn, quậy nồi nước lên. Một lát sau, ông lấy một muỗm nhỏ, múc nước ở trong nồi, đưa lên miệng thổi  cho nguội đi rồi nếm, vừa nếm ông vừa hít hà nói:

- Thật là tuyệt vời. Nhưng nếu giá có thêm một ít khoai bỏ vào nữa, thì còn tuyệt hơn nhiều

Nghe người lạ mặt nói thế, một người đàn bà có mặt lên tiếng:

- Nhà tôi có khoai.

Nói xong, bà vội chạy về nhà, đem đến một rổ khoai. Người lạ mặt cho những miếng khoai đã được gọt rửa, rồi xắt nhỏ, bỏ vào nồi cháo. Ông ngồi đó để quậy nồi cháo.

Một lát sau, ông lại lấy muỗm múc ra để nếm thử, rồi nói:

- Tuyệt lắm rồi. Nhưng giá có thêm một chút thịt thì ngon hơn nhiều.

Nghe nói thế, một bà có mặt ở đó, nhà làm thịt heo, chạy về nhà lấy ngay mấy miếng xương và mấy miếng thịt  heo  chưa bán hết đem tới.

Người lạ mắt bỏ những miếng xương và mấy miệng thịt kia vào nồi, rồi lại ngồi đó quậy nồi cháo một hồi lâu.

Trước những con mắt chờ đợi để xem sự lạ, người lạ mặt lại múc cháo nếm thử, rồi nói:

- Bây giờ thì chúng ta có thể thưởng thức nồi cháo này được rồi. Nhưng giá có thêm một  ít hành ngò và một chút tiêu nữa thì tuyệt hảo.

Thế rồi người ta đã đem hành, ngò và tiêu đến. Sau khi đã bỏ những thứ này vào nồi cháo, người lạ mặt bảo bà góa chủ nhà:

- Hãy lấy bát múc cho mọi người ăn thử.

Trong khi mọi người đang vui vẻ nếm thử cháo đá, thì người lạ mặt đã lén đi mất. Vậy là nhờ mỗi người đóng góp một tí mà hôm đó mọi người đã có một món cháo ngon lạ lùng.

 

Suy Niệm 8: Chúa Giêsu ban lương thực cho cả lương dân

(Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái)

A- Phân tích (Hạt giống...)

Trong các quyển Phúc Âm theo Thánh Matthêu và Thánh Maccô, có tới hai phép lạ hóa bánh ra nhiều, một xảy ra ở vùng đất Do Thái, một ở vùng đất lương dân. Phép lạ “lần thứ hai” này xảy ra ở vùng đất lương dân. Có vài chi tiết đáng lưu ý:

- Không nhắc tới những con cá, chỉ nói tới bánh thôi.

- Số lượng bánh ban đầu là 7 cái.

- Số người ăn là 4 ngàn.

- Số bánh dư là 7 giỏ.

Những con số 7 và 4 là những con số tượng trưng cho lương dân: các thành phố Hy Lạp có một hội đồng quản trị gồm 7 thành viên, người ngoại thường nói “4 phương trời”, “tứ hải giai huynh đệ”…

Như thế, ý nghĩa chính của phép lạ này là: Chúa Giêsu không chỉ ban lương thực cho người Do Thái mà còn cho lương dân.

B- Suy gẫm (... nẩy mầm)

1. Thấy dân chúng đói khát, Chúa Giêsu động lòng thương, Ngài không muốn họ nhịn đói mà về, sợ họ bị xỉu dọc đường. Tấm lòng Chúa Giêsu là thế và mãi mãi là thế, ngày xưa là thế mà ngày nay vẫn là thế.

Lạy Chúa, con đang đói khát, con sắp xỉu dọc đường, xin nhìn đến con.

2. Phép lạ này là hình bóng của bí tích Thánh thể. Và như thế, qua phép lạ “lần thứ hai” này, Chúa Giêsu có ý muốn cho lương dân cũng được nuôi dưỡng bằng bí tích Thánh thể của Ngài. Nhưng thực tế là ngày nay, còn biết bao nhiêu người lương chưa được hưởng thứ lương thực tuyệt vời ấy!

Ý thức xã hội đã tăng nên ngày nay các Kitô hữu đã biết lưu ý đến những người nghèo đói vật chất. Nhưng chúng ta có biết xót xa khi thấy những người đói khát tinh thần, những người chưa được ăn bánh của Chúa không?

3. Chúa Giêsu làm phép bánh xong, Ngài không đích thân phân phát mà trao cho các môn đệ để các ông phân phát. Nghĩa là tuy Chúa có thể ban bánh cho lương dân, nhưng Ngài muốn chúng ta góp phần mình vào đó. Mỗi khi chúng ta xin Chúa điều gì thì đừng chờ Chúa làm tất cả mà hãy cùng làm với Chúa theo điều ta đã xin.

4. “Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông”. (Mc 8,6)

Một lần nọ, khi dừng xe lại ở ngã tư vì đèn đỏ, tôi bất chợt thấy hai đứa trẻ nghèo ngồi bên vệ đường, bẻ đôi chiếc bánh cho nhau và cùng ăn cách ngon lành. Bỗng dưng tôi cảm thấy xúc động. Nhìn lại bản thân, tôi mới nhận ra rằng lâu này mình vẫn sống trong “tháp ngà” và bàng quan với mọi chuyện của “thiên hạ”. Chỉ tích lũy và thu vén cho bản thân hơn là cảm thông và chia xẻ với mọi người.

Tôi thực sự là kẻ nghèo và vẫn nghèo vì bao lâu nay chỉ biết thu vén và tích lũy mà không hề biết cho đi, dù chỉ là một ánh mắt trìu mến, một nụ cười cảm thông hay “bẻ đôi tấm bánh”.

Lạy Chúa, xin cho con thâm tín rằng mình chỉ thực sự hạnh phúc khi học biết “bẻ đôi tấm bánh” hay chia xẻ với mọi người anh em. (Epphata).
 

How many loaves do you have? – Suy niệm theo The WAU ngày 12.02.2022
Br. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD chuyển ngữ

Nguồn: The Word Among Us – February 2022

Saturday February 12th 2022
Meditation: Mark 8, 1-10

How many loaves do you have? (Mark 8:5)

“If only . . . ” It can be frustrating to think that there is only so much you can do for the people you love. If only I had more time. If only I lived closer. If only I had more energy.

This is not unique to our time. In today’s Gospel reading, we see that Jesus is concerned for the people who have been with him for three days. “If I send them away hungry to their homes,” he tells his disciples, “they will collapse on the way” (Mark 8:3). You can imagine the thoughts that must have been going through the disciples’ minds: “If only we had dismissed the crowd sooner.” “If only we had more food on hand.” “If only Jesus didn’t spend so much time teaching them.”

But Jesus overcame their objections with a deep faith that his Father could take what little they had and work a miracle with it. He passed out the loaves and the fishes and was able to feed all four thousand—and collect baskets full of leftovers!

The reality is that we will always have to battle that “if only” way of thinking. We will always want to do more than we are capable of doing. It’s just human nature. But that shouldn’t stop us from doing something. Determination to use whatever we have and the faith that God will bless our efforts—those are the weapons we can use whenever we face our own “if only” doubts.

Even giving just a little time or effort is better than doing nothing! You may not have time to go visit someone, but you can always write them an email or a quick text message. Perhaps you can’t volunteer in person, but you can always call to see if there’s anything else you can do to help. Maybe you don’t have time to prepare a meal for someone, but you can always drop off some extra groceries.

Remember today’s story of the loaves and the fish whenever you are facing an “if only” situation. If you give what little you have, Jesus will find a way to multiply it beyond your expectations!

“Jesus, help me find ways to do what I can with what I have.” 

Thứ Bảy ngày 12.02.2022
Suy niệm: Mc 8, 1-10

Các con có bao nhiêu bánh? (Mc 8,5)

“Giá như…” Có thể bực bội khi nghĩ rằng bạn chỉ có thể làm được rất nhiều điều cho những người bạn yêu thương. Giá như tôi có nhiều thời gian hơn. Giá như mình sống gần hơn. Giá như tôi có nhiều năng lượng hơn.

Đây không phải là duy nhất trong thời đại của chúng ta. Trong bài đọc Tin mừng hôm nay, chúng ta thấy rằng Chúa Giêsu quan tâm đến những người đã ở với Ngài trong ba ngày. Ngài nói với các môn đệ: “Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường” (Mc 8,3). Bạn có thể hình dung những suy nghĩ chắc hẳn đã đi qua tâm trí các môn đệ: “Giá như chúng ta giải tán đám đông sớm hơn”. “Giá như chúng ta có nhiều thức ăn hơn”. “Giá như Chúa Giêsu đừng dành nhiều thời gian để giảng dạy họ”.

Nhưng Chúa Giêsu đã vượt qua sự phản đối của họ với một niềm tin sâu sắc rằng Cha Ngài có thể lấy những gì ít ỏi họ có và làm phép lạ với nó. Ngài chuyển bánh và cá và có thể cho cả bốn nghìn người ăn – và thu lại những giỏ đầy thức ăn thừa!

Thực tế là chúng ta sẽ luôn phải đấu tranh với lối suy nghĩ “giá như” đó. Chúng ta sẽ luôn muốn làm nhiều hơn những gì chúng ta có thể làm. Đó chỉ là bản chất của con người. Nhưng điều đó không ngăn cản chúng ta làm điều gì đó. Quyết tâm sử dụng bất cứ thứ gì chúng ta có và với niềm tin rằng Thiên Chúa sẽ chúc lành cho những nỗ lực của chúng ta – đó là những vũ khí chúng ta có thể sử dụng bất cứ khi nào chúng ta đối mặt với những nghi ngờ “giá như” của chính mình.

 Thậm chí chỉ dành một chút thời gian hoặc nỗ lực vẫn tốt hơn là không làm gì cả! Bạn có thể không có thời gian để đi thăm ai đó, nhưng bạn luôn có thể viết cho họ một email hoặc một tin nhắn nhanh. Có lẽ bạn không thể trực tiếp làm tình nguyện viên, nhưng bạn luôn có thể gọi điện để xem bạn có thể giúp được gì khác không. Có thể bạn không có thời gian để chuẩn bị bữa ăn cho ai đó, nhưng bạn luôn có thể mua thêm một số hàng tạp hóa.

 Hãy nhớ câu chuyện về những chiếc bánh và con cá hôm nay bất cứ khi nào bạn gặp phải tình huống “giá như”. Nếu bạn cho đi những gì ít ỏi bạn có, Chúa Giêsu sẽ tìm cách nhân lên gấp bội ngoài những gì bạn mong đợi!

 Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con tìm cách làm những gì con có thể làm với những gì con có.

 

Jesus alone can satisfy our hunger for God – Suy niệm song ngữ Anh – Việt ngày 12.02.2022
Tác giả: Don Schwager

(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu, SDD – chuyển ngữ

Saturday (February 12)
Jesus alone can satisfy our hunger for God

Scripture:  Mark 8:1-10

1 In those days, when again a great crowd had gathered, and they had nothing to eat, he called his disciples to him, and said to them, 2 “I have compassion on the crowd, because they have been with me now three days, and have nothing to eat; 3 and if I send them away hungry to their homes, they will faint on the way; and some of them have come a long way.” 4 And his disciples answered him, “How can one feed these men with bread here in the desert?”  5 And he asked them, “How many loaves have you?” They said, “Seven.”6 And he commanded the crowd to sit down on the ground; and he took the seven loaves, and having given thanks he broke them and gave them to his disciples to set before the people; and they set them before the crowd. 7 And they had a few small fish; and having blessed them, he commanded that these also should be set before them. 8 And they ate, and were satisfied; and they took up the broken pieces left over, seven baskets full. 9 And there were about four thousand people.10 And he sent them away; and immediately he got into the boat with his disciples, and went to the district of Dalmanutha.

Thứ Bảy ngày 12.02.2022
Chỉ một mình Đức Giêsu mới thỏa mãn sự đói khát Thiên Chúa của chúng ta

 Mc 8,1-10

 1 Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông, và họ không có gì ăn, nên Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói:2 “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!3 Nếu Thầy giải tán, để họ nhịn đói mà về nhà, thì họ sẽ bị xỉu dọc đường. Trong số đó, lại có những người ở xa đến.”4 Các môn đệ thưa Người: “Ở đây, trong nơi hoang vắng này, lấy đâu ra bánh cho họ ăn no? “5 Người hỏi các ông: “Anh em có mấy chiếc bánh? ” Các ông đáp: “Thưa có bảy chiếc.”6 Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn, và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra. Và các ông đã dọn ra cho đám đông.7 Các ông cũng có mấy con cá nhỏ. Người đọc lời chúc tụng, rồi bảo các ông dọn cả cá ra.8 Đám đông đã ăn và được no nê. Người ta nhặt lấy những mẩu bánh còn thừa: bảy giỏ!9 Mà đám đông có khoảng bốn ngàn người. Người giải tán họ.10 Lập tức, Đức Giê-su xuống thuyền với các môn đệ và đến miền Đan-ma-nu-tha.

 

Meditation: Can anything on earth truly satisfy the hunger we experience for God? The enormous crowd that pressed upon Jesus for three days were hungry for something more than physical food. They hung upon Jesus’ words because they were hungry for God. When the disciples were confronted by Jesus with the task of feeding four thousand people many miles away from any source of food, they exclaimed: Where in this remote place can anyone get enough bread to feed them? The Israelites were confronted with the same dilemma when they fled Egypt and found themselves in a barren wilderness.

Like the miraculous provision of manna in the wilderness, Jesus, himself provides bread in abundance for the hungry crowd who came out into the desert to seek him. The Gospel records that all were satisfied and they took up what was leftover. When God gives he gives abundantly – more than we deserve and more than we need so that we may have something to share with others as well. The Lord Jesus nourishes and sustains us with his life-giving word and with his heavenly bread.

Jesus nourishes us with the true bread of heaven

The sign of the multiplication of the loaves, when the Lord says the blessing, breaks and distributes through his disciples, prefigures the superabundance of the unique bread of his Eucharist or Lord’s Supper. When we receive from the Lord’s table we unite ourselves to Jesus Christ, who makes us sharers in his body and blood. Ignatius of Antioch (35-107 A.D.) calls it the “one bread that provides the medicine of immortality, the antidote for death, and the food that makes us live for ever in Jesus Christ” (Ad Eph. 20,2). This supernatural food is healing for both body and soul and strength for our journey heavenward.

When you approach the Table of the Lord, what do you expect to receive? Healing, pardon, comfort, and refreshment for your soul? The Lord has much more for us, more than we can ask or imagine. The principal fruit of receiving from the Lord’s Table is an intimate union with Christ himself. As bodily nourishment restores lost strength, so the Eucharist strengthens us in charity and enables us to break with disordered attachments to creatures and to be more firmly rooted in the love of Christ. Do you hunger for Jesus, the true “bread of life”?

“Lord Jesus, you alone can satisfy the hunger in our lives. Fill me with grateful joy and eager longing for the true heavenly bread which gives health, strength, and wholeness to body and soul alike.”

Suy niệm:  Có bất cứ điều gì trên mặt đất này thật sự có thể làm thỏa mãn sự đói khát mà chúng ta cảm nghiệm về Thiên Chúa không? Cả đám đông lớn chen chúc đi theo Đức Giêsu ba ngày, đang đói khát điều gì đó còn hơn cả lương thực tự nhiên. Họ đói khát lời Chúa, bởi vì họ đói khát Thiên Chúa. Khi các môn đệ được Đức Giêsu giao cho nhiệm vụ nuôi ăn bốn ngàn người ở một nơi xa cách với mọi nguồn lương thực, họ thốt lên: Trong nơi xa xôi hẻo lánh này, lấy đâu ra đủ bánh để cho mọi người ăn? Dân Israel cũng đã gặp cùng một vấn đề tương tự khi họ ra khỏi nước Aicập, và thấy mình ở trong nơi hoang vắng khô cằn.

Giống như sự quan phòng lạ lùng của bánh manna trong hoang địa, Đức Giêsu, chính Người đã ban bánh dư dật cho đám đông đói khát, những người đã vào hoang địa để tìm kiếm Người. Tin mừng kể lại rằng tất cả đã được thỏa mãn và họ còn thu lượm lại những mẫu bánh thừa còn lại. Khi Thiên Chúa ban phát, Người ban một cách dư dật – hơn cả chúng ta đáng được và hơn cả mức chúng ta cần, để chúng ta cũng có thể có cái gì đó chia sẻ với người khác. Đức Giêsu nuôi dưỡng chúng ta với lời hằng sống và với bánh Thiên đàng của Người.

Đức Giêsu nuôi dưỡng chúng ta với bánh trên trời đích thật

Dấu chỉ nhân bánh ra nhiều khi Thiên Chúa đọc lời chúc tụng, bẻ ra và phân phát qua các môn đệ tiên báo trước sự sung mãn của bánh Thánh Thể hay bửa tiệc của Chúa. Khi chúng ta lãnh nhận từ bàn tiệc của Chúa, chúng ta kết hợp mình với Đức Giêsu Kitô, Đấng làm cho cho chúng ta thành người được chia sẻ Mình và Máu Người. Thánh Ignatius thành Antioch (35-107 A.D.) gọi đây là “bánh cung cấp thần dược, thuốc giải cho sự chết, và lương thực cho chúng ta sống vĩnh viễn trong Đức Giêsu Kitô” (Eph 20,2). Thần lương này là sự chữa lành cho cả thân xác và linh hồn, và là sức mạnh cho cuộc hành trình về Thiên đàng.

Khi tới bàn tiệc của Chúa, bạn muốn nhận lãnh điều gì? Sự chữa lành, ơn tha thứ, sự an ủi, và sự bồi dưỡng cho linh hồn mình? Thiên Chúa còn có nhiều hơn thế dành cho chúng ta, hơn cả điều chúng ta cầu xin hay tưởng tượng. Kết quả chính yếu của việc lãnh nhận từ bàn tiệc của Chúa chính là sự kết hợp mật thiết với chính Đức Kitô. Giống như chất nuôi dưỡng thân xác phục hồi lại sức khỏe đã mất, Bí tích Thánh Thể tăng cường cho chúng ta lòng mến, và giúp chúng ta dứt bỏ những gắn bó bất chính với các thụ tạo, và ăn rễ sâu trong tình yêu của Đức Kitô. Bạn có đói khát Đức Giêsu, “bánh sự sống” đích thực không?

Lạy Chúa Giêsu, chỉ có Chúa mới có thể làm thỏa mãn sự đói khát trong đời sống của con. Xin Chúa lấp đầy lòng con niềm vui cao cả và sự khát khao mãnh liệt bánh chân thật bởi trời, bánh ban phát sức khỏe, sức mạnh, và sự sung mãn cho thân xác cũng như linh hồn. 

 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây