Thứ Sáu tuần 4 Phục Sinh.

Thứ năm - 12/05/2022 06:56

T6 13 5 1

T6 13 5 1

Thứ Sáu tuần 4 Phục Sinh.

"Thầy là đường, là sự thật và là sự sống".

 

Lời Chúa: Ga 14, 1-6

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với các con rồi; Thầy đi để dọn chỗ cho các con. Và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ các con rồi, Thầy sẽ trở lại đem các con đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì các con cũng ở đó. Thầy đi đâu, các con đã biết đường rồi".

Ông Tôma thưa Người rằng: "Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi?"

Chúa Giêsu đáp: "Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy".

 

Suy Niệm 1: Thầy là đường

(Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.)

Sách Công vụ Tông đồ có một lối nói đặc biệt để chỉ Kitô giáo.

Tôn giáo mới này được gọi Đường của Chúa (Cv 18, 25-26),

hay thường xuyên hơn, được gọi là Đường (Cv 19, 9. 23; 22, 4; 24, 14. 22).

Sách Công vụ cũng có lối nói đặc biệt để chỉ các Kitô hữu.

Họ được gọi là những người thuộc về Đường (Cv 9, 2),

và họ đã chịu bách hại vì theo con đường này, theo Đạo này.

Trong bài Tin Mừng hôm nay,

chúng ta nghe Đức Giêsu nói: “Chính Tôi là Đường” (c. 6).

Phải chăng vì thế Kitô giáo được sách Công vụ gọi là Đường của Chúa,

và các Kitô hữu đầu tiên được gọi là những người thuộc về Đường?

Đối với Kitô hữu, theo đạo chính là theo một Con Đường.

Con Đường ấy không phải chỉ là một số lễ nghi hay giáo lý phải giữ,

cũng không phải là những minh triết khôn ngoan phải theo.

Con Đường ấy hiện thân nơi một con người.

Theo đạo chính là theo Con Đường mang tên Giêsu,

là gắn bó sống chết với Giêsu, chia sẻ sứ mạng của Giêsu,

Con Thiên Chúa làm người bằng xương bằng thịt.

Đức Giêsu không chỉ là người dẫn đường.

Chính Ngài là Đường, là Đạo.

Hơn thế nữa, Ngài là Con Đường duy nhất dẫn ta đến với Chúa Cha.

“Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (c. 6).

Phải qua Con Đường Giêsu chúng ta mới vào được thế giới của Thiên Chúa,

bởi lẽ chỉ Đấng từ trời xuống mới có thể đưa chúng ta lên trời.

Ngày nay người ta nói đến nhiều con đường khác để được cứu độ.

Nhưng con đường nào cũng phải đi qua Con Đường Giêsu.

Nơi Con Đường này chúng ta gặp được Sự Thật trọn vẹn về Thiên Chúa.

Nơi đây chúng ta gặp được Sự Sống viên mãn của chính Thiên Chúa.

Khi các môn đệ xao xuyến vì đến giờ chia tay,

Thầy Giêsu cho biết Ngài đi về với Cha để dọn chỗ cho họ (c. 2).

Chỗ ở vĩnh viễn của họ là nơi Thầy trò được ở với nhau mãi mãi.

“Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy,

để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14, 3; x. 12, 26; 17, 24).

Thiên đàng là nơi Thầy trò được ở bên nhau, không gì ngăn cách nổi.

Tình Thầy trò đã bắt đầu ở đời này và sẽ kéo dài đến vĩnh cửu.

Là người theo Đạo Giêsu, chúng ta biết mình từ đâu đến và sẽ đi đâu.

Chúng ta không đi loanh quanh cho đời mỏi mệt.

Chúng ta biết hạnh phúc đang chờ mình ở cuối đường.

Nhưng nếu chúng ta không có tình bạn thiết thân với Giêsu ở đời này

thì vào thiên đàng để làm gì?

 

Cầu nguyện:

Con đã yêu Chúa quá muộn màng!

Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính,

vừa luôn mới mẻ,

con đã yêu Chúa quá muộn màng!

Bấy giờ Chúa ở trong con

mà con thì ở ngoài,

con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài.

Con thật hư hỏng,

khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp.

Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con

mà con lại không ở với Chúa.

Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa,

trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa.

Chúa đã gọi con, đã gọi to

và phá tan sự điếc lác của con.

Chúa đã soi sáng

và xua đi sự mù lòa của con.

Chúa đã tỏa hương thơm ngát

để con được thưởng thức,

và giờ đây hối hả quay về với Chúa.

Con đã nếm thử Chúa

và giờ đây con đói khát Người.

Chúa đã chạm đến con,

nên giờ đây con nóng lòng

chạy đi tìm an bình nơi Chúa. Amen. (Thánh Âu-Tinh)

 

Suy Niệm 2: Đường sự sống

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Đức Phật bi quan vì thấy con người đắm chìm trong vòng xoáy khắc nghiệt của sinh, lão, bệnh, tử. Nên Phúc, Lộc, Thọ mãi mãi là niềm mơ ước của con người. Mơ ước chỉ là mơ ước. Vì chưa ai tìm ra con đường đến được nơi ước mơ. Nhưng hôm nay Chúa Giê-su loan báo một lời làm nức lòng con người. Sáng lên niềm hi vọng: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống”. Chúa là đường. Đi theo Chúa ta sẽ đến nơi. Chúa là sự thật. Đi theo Chúa ta không lo bị lầm lạc. Chúa là sự sống. Sống với Chúa ta không bao giờ chết. Và còn hơn nữa ta sẽ được hạnh phúc. Vì đó là thiên đàng. Thiên đàng là nơi Chúa Giê-su ở với Chúa Cha. Đây không còn là ước mơ. Nhưng là hiện thực. Vì chính Chúa chuẩn bị chỗ cho ta ở thiên đàng. “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó”.

Tuy nhiên đi theo Chúa không phải dễ dàng. Vì có những thế lực ma quỷ luôn tìm cách chặn đường. Bằng gian dối. Bằng chết chóc. Chính Chúa Giê-su đã phải chiến đấu để mở ra con đường sự thật và sự sống.

Thế gian là gian dối. Muốn bịt miệng sự thật. “Tuy không thấy Người có tội gì đáng chết, họ vẫn đòi Phi-la-tô xử tử”. Người Do thái dùng chứng gian tố cáo Người. Phi-la-tô biết Người vô tội. Nhưng vì sợ người Do thái, ông phải kết án Chúa. Để đánh lừa lương tâm, ông rửa tay và nói: “Ta vô can trong việc đổ máu người này” (Mt 27,24). Gian dối cấu kết với gian dối để tiêu diệt sự thật.

Người chết liên minh với người chết để tiêu diệt sự sống. “Sau khi thực hiện tất cả mọi điều Kinh Thánh chép về Người, họ đã hạ Người từ trên cây gỗ xuống và mai táng trong mồ”. Hơn nữa họ còn đòi Phi-la-tô niêm phong và cho lính canh gác ngôi mộ. Người sống phải canh giữ người chết. Nhưng chính họ mới là người chết. Vì họ không ngăn nổi sự sống. Chúa Giê-su đã phá tung cửa mồ. Sáng láng bước ra. Vì “Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết”.

Chúa Giê-su đã mở ra con đường. Người là con đường dẫn đến sự thật và sự sống. Đi theo Người ta cũng phải chiến đấu với các thế lực gian dối và sự chết. Nhưng ta hãy tin tưởng. Vì Chúa đã chiến thắng. Chúa là sự thật. Nên đã chiến thắng gian dối. Chúa là sự sống. Đã chiến thắng thần chết.

 

Suy Niệm 3: Ðường về quê trời

Khi tìm giải đáp cho một bài đố tìm đường từ một khởi điểm dẫn tới một địa điểm được yêu cầu thì người tham dự thường lúng túng, vì có quá nhiều đường có thể dẫn tới nơi nhưng thực sự lại dẫn đến ngõ cụt. Nhưng nếu tinh ý quan sát một chút, người ta có thể thấy công việc tìm kiếm dễ như trở bàn tay. Ðó là thay vì bắt đầu từ điểm khởi hành với nhiều ngõ rẽ, chúng ta hãy bắt đầu từ nơi đến rồi đi ngược lại. Với phương pháp này ta sẽ dễ dàng tìm ra con đường ngắn nhất dẫn đến nơi phải đến.

Như vậy, điều quan trọng không phải là biết đường không mà thôi, mà còn là và nhất là biết nơi mình đến, cần biết nơi mình đến trước khi bắt đầu đi. Khi hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, thì làm sao chúng con biết đường đi tới", thánh Thomas tông đồ đã lý luận theo cùng một nguyên tắc như nói trên.

Nhưng trường hợp mà thánh Thomas tông đồ đặt ra xem ra như không cần thiết nữa, nếu người tìm đường có được mối liên lạc thân tình với chính Ðấng là Ðường, là sự Thật và sự Sống. Chúa Giêsu đã mạc khải cho các đồ đệ của Ngài biết nơi phải đến và con đường dẫn đến đó là chính Ngài: "Thầy là Ðường, là sự Thật và là sự Sống". Vậy, điều quan trọng nhất là theo Ngài, sống kết hiệp với Ngài, đừng rời xa Ngài, nhất là khi gặp gian nan thử thách. Chúa đã cảnh tỉnh trước các môn đệ: "Tâm hồn các con đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy".

Ðường về quê trời có nhiều thử thách nhưng người đồ đệ có thể vượt qua dễ dàng nếu biết để cho Chúa hướng dẫn, để cho Chúa đưa mình đến nơi Chúa muốn. Bí quyết căn bản của đời sống Kitô là để cho Chúa tự do hướng dẫn mình đi, là biết cộng tác với ơn Chúa, là để cho Chúa Giêsu Kitô chiếm hữu như thánh Phaolô tông đồ ngày xưa, ngài đã bộc lộ cho những người con tinh thần của ngài bí quyết đời Kitô, đó là: "Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, mà chính Chúa Kitô sống trong tôi. Kiếp sống tôi đang sống, tôi muốn sống trong niềm tin hoàn toàn vào Ðấng đã yêu thương tôi và trao nộp chính mình cho tôi".

Lạy Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh, Chúa đã nêu chỉ cho chúng con biết đường dẫn về quê trời, đường dẫn chúng con đến nguồn hạnh phúc thật. Nhưng còn có một điều cần, đó là sự cộng tác của chúng con. Chúng con cần tin tưởng vào Chúa, cần để Chúa hướng dẫn cuộc sống mình. Nếu chúng con tự phụ, ỷ lại vào sức riêng mình, thì chúng con sẽ làm hư chương trình của Chúa. Xin Chúa thương ban ơn giúp chúng con thay đổi tâm thức và thay đổi con tim mỗi ngày một trở nên vâng phục và cộng tác tích cực với sự hướng dẫn của Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 4: Dọn chỗ cho anh em

Khi chúng ta có những dự tính tương lai, khi chúng ta mơ ước về ngày mai, chúng ta rất hay hy vọng tìm được một chỗ tốt nào đó cho mình gửi tấm thân tàn để sống những ngày còn lại. Hay một ngôi mộ yên mả đẹp cho nắm xương tàn.

Ngày nay, người ta đang hy vọng xây những dẫy nhà chung cư tiện nghi để giải quyết những nhà ổ chuột cho hàng ngàn gia đình. Ai cũng mong muốn có một chỗ ở mới, những láng giềng lân cận tốt. Ai cũng khao khát được ở ngôi nhà của riêng mình với những tiện nghi theo kiểu mới, hợp thời trang, giữa khu vườn có phong cảnh lý tưởng.

Nhưng có biết bao gia đình không bao giờ tìm được một nơi ở tương xứng cho gia đình vì quá nghèo và giá cả quá mắc.

Tin mừng hôm nay dắt đưa chúng ta đến xem kế hoạch của Thiên Chúa đang dọn một chỗ ở mênh mông tráng lệ cho con người. Ngài là kiến trúc sư muôn đời, là sở hữu chủ vô biên.

Nhưng kế hoạch đó giống như những thứ nhà chúng ta đang ở, chỉ là những thứ tân trang theo những kiểu mẫu trần tục, thì chán chết. Hỏi có đáng chúng ta hy vọng vào đó nữa không?

Chúng ta trở lại câu hỏi này: Có gì ở bên kia cuộc đời? Khi tuổi già chấm dứt … Khi người ta nói: “Từ trần, đi rồi, tắt hơi thở cuối cùng …”, tôi sẽ đi về đâu? ở chỗ nào? chỗ chúng ta ở được Đức Giêsu dọn sẵn theo kế hoạch của Thiên Chúa là chỗ ở hiệp thông: sâu thẳm nhất, thông suốt nhất, liên đới nhất. Nơi mà láng giềng lân cận là những bạn chí ái nhất và sở hữu chủ là một người Cha. Chỗ chúng ta được mời đến ở là nhà mình, nhà Cha mình, và trung tâm nơi ở này là Đức Giêsu. Chính Người đã đưa chúng ta về ở với Người gần Thiên Chúa.

Mơ ước của chúng ta đượm mầu sắc rực rỡ về những ngôi nhà. Những vấn đề tương lai được mệnh danh là chỗ ở, “nơi cư trú”. Nhưng Đức Giêsu chỉ cho chúng ta con đường đến một nơi ở khác, nơi người ta hát vang ca khúc khải hoàn “nơi đầy ánh sáng, chan chứa tình thương tha thứ, an vui và tự do hạnh phúc”.

C.G

 

Suy Niệm 5: Chúa sẽ đến lại

Cuộc trở lại nào cũng được khởi đầu bằng sự ra đi: có ra đi mới có trở lại. Thế nhưng cũng có những cuộc ra đi không bao giờ trở lại: đi để quên đi một quá khứ đau buồn, đi để thoát ly mọi ràng buộc, chân bước đi mà lòng rộn rã niềm vui. Những cuộc ra đi như thế chẳng bao giờ có hứa hẹn, có chăng chỉ là giả dối. Người ta chỉ hứa hẹn khi chân bước đi mà lòng chẳng muốn rời, lời hứa hẹn xoa dịu nỗi chia ly và hy vọng một ngày tái ngộ.

Chúa Giêsu sắp từ giã các môn đệ để trờ về cùng Cha, và điều đó khiến các ông u buồn xao xuyến. Không u buồn sao được khi đã ba năm tình nghĩa thày trò, không xao xuyến sao được khi đã mất đi điểm tựa. Chúng Giêsu biết rõ điều đó và các môn đệ cũng thấm thía nỗi buồn khi Ngài tuyên bố ra đi. Chính vì thế để trấn an họ, Ngài giải thích việc Ngài ra đi và hứa trở lại. Ngài ra đi không phải vì Ngài, mà vì các ông: Ngài đi dọn chỗ cho các ông và Ngài sẽ trở lại đem các ông đi theo Ngài. Còn gì vui sướng bằng. Người đi nhận chịu gian lao vất vả chỉ vì người ở lại, do đó người ở lại không còn mặc cảm bị bỏ rơi nhưng hãnh diện vì được người đi đặc biệt lưu tâm.

Thái độ của người ở lại không phải là u sầu than khóc, mà là góp sức với người đi bằng cách chuẩn bị sẵn sàng cho giờ hội ngộ. Còn gì bẽ bàng cho bằng khi trở lại người đi chỉ gặp được sự dửng dưng thờ ơ của người ở lại. Còn gì buồn lòng Thiên Chúa hơn khi Ngài đến gõ cửa mà tâm hồn đã đóng kín và đèn dầu đã cạn.

Khi lãnh nhận đức tin, người Kitô hữu cũng được Đức Kitô hứa hẹn. Ngài hứa sẽ trở lại với riêng từng người và với chung cho cả thế giới. Ngài sẽ trở lại đem họ đến nơi Ngài dọn sẵn, để họ hưởng trọn niềm vui mà hiện nay họ chỉ mới cảm nghiệm lờ mờ như dọi qua gương. Ngài không báo trước giờ Ngài trở lại, nhưng muốn họ luôn sẵn sàng như tân nương chờ đón tân lang.

Xin cho chúng ta biết chọn lời hứa trở lại của Chúa làm ngọn đuốc chiếu soi cuộc sống, để chúng ta thoát được mạng lưới của u buồn, và luôn sống trong lạc quan hy vọng vì biết rằng Chúa hằng quan tâm săn sóc chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 6: “Đừng xao xuyến”

Đứng trước cái chết của người thân, ai trong chúng ta lại không khỏi xao xuyến và lòng lại không quặn đau đến tột cùng vì sắp phải chứng kiến sự chia lìa vĩnh viễn!

Tin Mừng hôm nay trong một văn mạch hết sức ấn tượng, đó là sự đau buồn của các môn đệ trước sự ra đi của Đức Giêsu. Thật vậy, ba năm tình nghĩa thày trò, không xao xuyến sao được khi sẽ mất đi điểm tựa! Tuy nhiên, thấu hiểu được tâm trạng của các ông, nên tình thầy trò thân tín, Đức Giêsu đã tâm huyết chia sẻ với các môn đệ: “Anh em đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Thầy đi dọn chỗ cho anh em... để Thầy ở đâu, anh em cũng sẽ ở đó”. Lời tâm huyết này được diễn ra trong bữa Tiệc Ly, một bữa ăn cuối cùng của tình thầy trò. Khi nói những lời ấy, Đức Giêsu trao cho các ông chìa khóa để thêm vững tin, đó là: để khỏi bị xao xuyến, thì: “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”. Tin vào Thiên Chúa, vì Người hằng thương yêu chúng ta. Tin vào Đức Giêsu vì Ngài đi để chuẩn bị cho chúng ta như Ngài đã phán: “Thầy đi dọn chỗ cho anh em [...] và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy vững tin vào Chúa trước mọi thử thách trông gai. Không được ủ rũ khóc than. Nhưng là chuẩn bị cho ngày hội ngộ với Đức Giêsu bằng việc sống những điều Ngài dạy. Hãy khước từ mọi sự bất chính, thêm niềm tin tưởng tuyệt đối vào Đức Giêsu và trung thành đi trên chính con đường của Ngài để được sự sống đời đời.

Lạy Chúa Giêsu, Lời Chúa hôm nay dạy cho chúng con phải vững tin vào Chúa. Sống những gì Chúa dạy để được sự sống đời đời. Xin Chúa ban cho chúng con được sống xứng đáng với ơn gọi cao quý, đó là được làm con Chúa. Xin cho chúng con được sống bên Chúa khi đã hoàn thành sứ vụ trên trần gian, nơi mà chính Chúa ra đi trước để dọn chỗ cho chúng con. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 7: Đức Kitô-con đường duy nhất

(TGM Giuse Nguyễn Năng)

Sứ điệp: Con đường duy nhất dẫn đến cuộc gặp gỡ với Chúa Cha là đi theo Đức Kitô, bởi chính Ngài đã nói: “Thầy là Đường là Sự Thật và là Sự Sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, khi biết Chúa sắp về cùng Chúa Cha, các môn đệ buồn sầu xao xuyến. Các ông xao xuyến vì không biết Chúa đi đâu và con đường nào sẽ dẫn các ông đến gặp gỡ Chúa Cha trên trời. Nhưng lạy Chúa, Chúa đã mở cho các môn đệ một lối đi: “Chính Thầy là Đường là Sự Thật và là sự sống, không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”.

Lạy Chúa, đã rất nhiều lần con đã đi trên những con đường khác: những con đường rộng thênh thang của tiền tài, danh vọng và đam mê thế tục. Những con đường này thật quyến rũ và hứa hẹn cho con nhiều sung sướng thoải mái. Nhưng cuối cùng chúng đã dẫn con đến vực thẳm của sự trống rỗng, cô đơn, của tội lỗi, khổ đau và sự chết. Trong cuộc sống có biết bao nẻo đường đang vẫy gọi, có biết bao lối mòn con đã đi, nhưng con tin rằng chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến sự sống đời đời. Đó là con đường Chúa đã đi.

Xin cho con luôn xác tín rằng con không thể đến với Chúa Cha nếu không đi vào con đường của Chúa, nhất là con đường thập giá. Nếu con không đến với Chúa, với Mình và Máu Thánh Chúa, nếu con không biết lắng nghe và thực hành Lời Chúa, thì con sẽ không bao giờ đến được với Chúa Cha là nguồn hạnh phúc đích thực. Lạy Chúa Giêsu là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống, xin cho con biết chọn Chúa là gia nghiệp và lẽ sống của đời con. Amen.

Ghi nhớ: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”.

 

Suy Niệm 8: Đức Giêsu là con đường

(Lm Giuse Đinh Lập Liễm)

1. Trong  bữa tiệc ly, Đức Giêsu chia sẻ với các môn đệ những lời rất thân tình, tha thiết: Ngài sẽ ra đi về cùng Cha rồi Ngài sẽ trở lại đón các ông để Ngài ở đâu, môn đệ cũng ở đó với Ngài. Ngài cho các ông biết sứ mạng của Ngài là đến trần gian để dẫn đưa nhân loại về cùng Chúa Cha, đến sự sống đời đời. Chính Ngài là con đường duy nhất. Ai muốn đến cùng Cha, muốn có sự sống đích thực thì phải qua con đường đó. Nếu từ chối Ngài, không bao giờ chúng ta có thể đạt tới hạnh phúc viên mãn.

2. Trong khung cảnh bữa tiệc ly, Đức Giêsu đã dùng những lời lẽ rất thân tình, tha thiết để tâm sự với các môn đệ. Ngài báo cho họ biết là Ngài sẽ ra đi, đi đến một nơi rất lạ mà họ chưa bao giờ được biết. Nhưng rồi Ngài lại hứa sẽ trở lại đón họ đề cùng đưa họ đến nơi đó. Ông Tôma tò mò hỏi: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi”? Đức Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,5-6).

Khi nói như thế, ít nhiều Chúa đã muốn cho mọi người biết: mục tiêu hành trình của mọi người là về với Thiên Chúa là Cha. Đức Giêsu chính là người dẫn đường, hơn nữa chính Ngài là con đường dẫn ta đến đích điểm đó.

3. Đức Giêsu mạc khải cho chúng ta biết: “Chính Ngài là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14,6). Ngài đã tỏ bầy mầu nhiệm về Thiên Chúa, chỉ đường cho con người đến gặp Chúa Cha và dạy họ sống thế nào cho hợp ý Thiên Chúa. Ngài mạc khải chính Ngài, Đấng thực thi sứ mạng của Thiên Chúa bằng lời nói và hành động quyền năng nơi thế gian để cứu chuộc nhân loại. Ngài là con đường duy nhất dẫn tới Chúa Cha như chính Ngài đã nói: “Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy”. Ngài là con đường dẫn đến sự thật; sự thật giải thoát con người và là sự sống sung mãn cho con người vì chính Ngài là sự sống (Ga 11,25). Như thế, chỉ Đức Giêsu mới là con đường, là sự thật, là sự sống vĩnh cửu cho những ai tin vào Ngài (Ga 10,28).

4. Mọi người muốn vươn tới hạnh phúc, hạnh phúc tuyệt đối và trường cửu. Hạnh phúc này chỉ có trên nước Thiên Chúa. Vậy đâu là con đường đưa tới hạnh phúc đó? Chúng ta biết Đức Giêsu vừa là Chúa vừa là người. Ngài là trung gian hoàn hảo duy nhất giữa Chúa Cha với chúng ta. Biết bao con đường mở ra trước mắt chúng ta, nhưng chỉ có Ngài mới là con đường đưa chúng ta đến cùng Chúa Cha, vì Ngài biết Chúa Cha và bởi Chúa Cha mà ra. Chúng ta hãy tin tưởng bước theo Ngài vì chính Ngài đã khẳng định với chúng ta: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,6).

5. Mục đích tối thượng của chúng ta là đi về nhà Cha, đi vào quê trời là quê hương của chúng ta.

Đường về quê trời có nhiều thử thách, nhưng người môn đệ có thể vượt qua dễ dàng nếu biết để cho Chúa hướng dẫn, để cho Chúa đưa mình đến nơi Chúa muốn. Bí quyết căn bản của đời sống Kitô là để cho Chúa tự do hướng dẫn mình đi, là biết cộng tác với ơn Chúa, là để cho Chúa Kitô chiếm hữu như thánh Phaolô tông đồ ngày xưa, ngài đã bộc lộ cho những người con tinh thần của ngài bí quyết đời Kitô: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi, mà chính Đức Kitô sống trong tôi. Kiếp sống tôi đang sống, tôi muốn sống trong niềm tin hoàn toàn vào Đấng đã yêu thương tôi và trao nộp chính mình cho tôi”.

6. Khi nghe Đức Giêsu nói “Thầy là đường”, chúng ta cũng nhớ lại một chân lý bất biến là “qua thập giá tới vinh quang”. Đó là con đường duy nhất mà Đức Giêsu đã đi, để tiêu diệt sự chết và đi vào cõi sống đời đời. Theo  đạo chính là Con Đường mang tên Giêsu, là gắn bó sống chết với Giêsu, chia sẻ sứ mạng của Giêsu, Con Thiên Chúa làm người bằng xương bằng thịt. Vì thế, muốn đạt đến Nước Trời, Kitô hữu cũng phải bước theo con đường đó. Về vần đê này, chúng ta hãy nghe John Newton chia sẻ:

“Những khổ sở mà đời chúng ta phải chịu cũng giống như một bó củi rất to và rất nặng. Chắc chắn chúng ta không vác nổi. Nhưng Thiên Chúa đã thương tháo dây bó củi đó ra, rồi chia nó ra để mỗi ngày chỉ chất lên vai ta một khúc thôi. Hôm sau một khúc nữa, và hôm sau tiếp tục... Cuối cùng ta cũng vác xong bó củi. Nhiều người lại không làm như thế: chẳng những họ chất lên vai khúc củi của hôm nay mà còn thêm vào đó  khúc củi của hôm qua và khúc củi của ngày mai. Lạ gì họ không vác nổi”.

7. Truyện: Triết gia Diogène bán sự khôn ngoan.

Một ngày nọ, triết gia Diogène của Hy Lạp đã đến giữa chợ Athènes và dựng lên một căn lều có ghi đậm hàng chữ như sau: “Ở đây có bán sự khôn ngoan”.

Một bậc khoa cử tình cờ đi qua căn lều đọc được lời rao bảo, mới cười thầm trong bụng... Muốn biết đàng sau căn lều ấy có những gì, ông mới sai người đầy tớ cầm tiền để dò la và mua cho được cái mà người bán gọi là sự khôn ngoan.

Người đầy tớ cầm tiền ra đi làm theo lời căn dặn của chủ... Anh đưa cho Diogène 3 hào và nói rằng chủ của anh muốn có sự khôn ngoan. Cầm lấy 3 hào bỏ vào tủi, triết gia Diogène nói với người đầy tớ một cách trang trọng như sau: “Anh hãy về đọc lại cho chủ anh câu này: Trong tất cả mọi sự, hãy nghĩ đến cùng đích”.

Vị khoa cử thành Athènes vô củng thích thú vì lời khôn ngoan này. Ông đã cho viết trước cửa nhà như khuôn vàng thước ngọc để chính ông suy niệm mỗi ngày, và tất cả nhưng ai đi qua trước nhà ông đều có thể đọc thấy.

 

Suy Niệm 9: Chúa Giêsu là người dẫn đường và là con đường

(Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái)

A- Phân tích (Hạt giống...)

Cũng trong khung cảnh bữa tiệc ly, Chúa Giêsu đang nói cho các tông đồ những lời rất thân tình, tha thiết. Ngài báo cho họ biết Ngài sẽ ra đi, đi đến một nơi mà họ rất lạ. Nhưng Ngài hứa sẽ trở lại đón họ để cùng đưa họ đến nơi đó. Ông Tôma tò mò hỏi: “Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường đi ?”. Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. Nghĩa là: mục tiêu hành trình của mọi người là về với Thiên Chúa là Cha, Chúa Giêsu chính là người dẫn đường, hơn nữa Ngài chính là con đường đẫn ta đến đích điểm đó.

B- Suy gẫm (...nẩy mầm)

1. “Sinh ký, tử quy” sống là gởi, chết là về. Đời này không phải là quê hương mà chỉ là nơi chúng ta gởi thân trong một khoảng thời gian nào đó. Khi chết, chúng ta sẽ về quê hương thật. Đó là chân lý. Nhưng nhiều người quên hẳn chân lý đó. Họ sống ở trần gian như là đang ở quê hương vĩnh viễn, không hề nghĩ tới lúc phải rời bỏ cái “Ký túc xá” này, không hề nghĩ tới nơi mình sẽ về.

2. Một người nói chuyện với bạn là một Kitô hữu đã già: “Tôi sợ rằng anh gần đất xa trời rồi”. Người kia nhẹ nhàng đáp: “Tôi biết chứ, nhưng nhân danh Chúa tôi không sợ, mà tôi còn đặt hy vọng vào đó”. (Góp nhặt).

3. Sống là hành trình, mà hành trình là phải hướng tới một điểm tới. Trong cuộc hành trình đến một nơi tôi chưa từng biết, nếu tôi tự hướng dẫn thì dễ lạc đường, tôi đi theo sự hướng dẫn của người khác thì có thể khá hơn. Nhưng không gì bảo đảm bằng hành trình theo sự hướng dẫn của Chúa Giêsu: “Không ai lên trời được, ngoài người đã từ trời xuống” (Gioan 3,13).

4. Lạy Chúa, nhiều khi con lo lắng về tương lai, không biết đời con sẽ về đâu. Chúa bảo, “Lòng các con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1). Tương lai hãy để Chúa dẫn dắt. Chúa dẫn con dần đến cái chết ? Không! Đúng hơn là Chúa dẫn con ngày càng gần đến với Chúa Cha. Chúa dạy con hằng ngày sống như con của Cha và như anh em của mọi người. Đó là con đường mà nếu con đi thì chắc chắn con sẽ đến nhà Cha trên trời.

 

Suy Niệm 10: Con đường Giêsu

(Lm Giuse Đinh Tất Quý)

Chúa Giêsu tự ví mình như một con đuờng: Thầy là đường (Ga 14,6).

1. Trong khung cảnh bữa tiệc ly, Chúa Giêsu đã dùng những lời rất thân tình, tha thiết để tâm sự với các môn đệ. Ngài bảo cho họ biết là Ngài sẽ ra đi, đi đến một nơi rất lạ mà họ chưa bao giờ được biết. Nhưng rồi Ngài lại hứa sẽ trở lại đón họ để cùng đưa họ đến nơi đó. Ông Tôma tò mò hỏi: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu làm sao chúng con biết đường đi ?”. Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” (Ga 14,5-6).

Khi nói như thế, ít nhiều Chúa đã muốn cho mọi người biết: mục tiêu hành trình của mọi người là về với Thiên Chúa là Cha. Chúa Giêsu chính là người dẫn đường, hơn nữa Ngài chính là con đường dẫn ta đến đích điểm đó.

2. Vâng! Đời là một cuộc hành trình, mà hành trình phải có một điểm tới. Trong cuộc hành trình đến một nơi tôi chưa từng biết, nếu tôi tự hướng dẫn thì rất dễ lạc đường. Nếu tôi đi theo sự hướng dẫn của người khác thì có thể khá hơn; nhưng không gì bảo đảm bằng hành trình theo sự hướng dẫn của Chúa Giêsu: Bởi vì Ngài là Đấng từ trời xuống “Không ai lên trời được ngoại trừ Con Người Đấng đã từ trời xuống” (Ga 1,13).

Một Kitô hữu già cả sắp chết. Một người đến nói:

- Con đọc cho cụ nghe một câu Thánh Kinh ngọt ngào nhất nhé!

- Vâng.

- Trong nhà Cha Ta có nhiều chỗ… Ta đi dọn chỗ cho các con. (Ga 14,2)

- Không, đó không phải là câu ngọt ngào nhất, đọc tiếp đi.

- Ta sẽ trở lại để Ta ở đâu thì con sẽ ở đó với Ta (Ga 12,26).

- Đó mới là câu ngọt ngào nhất. Điều tôi cần không phải là một chỗ, mà là chính Chúa. (Góp nhặt).

Jules César, một tướng lĩnh lừng danh của Rôma thời xưa...khi vượt biển sang Phi Châu, lúc đặt chân lên đất đã bị trượt chân và bị té ngã. Cảm giác đầu tiên là ông sợ hãi nên đâm ra lo lắng... sợ rằng, đây là một điềm xấu gì chăng. Thế nhưng, sau đó, César đã bình tĩnh lại ngay, ông giơ tay lên và kêu to như để thức tỉnh chính mình.

- Hỡi Phi Châu! Ta ôm lấy mi!

Và cuối cùng, vì cái té ngã bất ngờ đó mà ông đã chiến thắng và được hiển vinh.

Chúa Giêsu đã quả quyết “Nước Trời phải dùng sức mạnh mới chiếm được” (Mt 11,12)

3. Để đạt được vinh quang trần thế mà ta còn phải trả giá thì huống chi để được gặp Thiên Chúa và chiêm ngắm tôn nhan vinh hiển Người, thì con người còn cần một ý chí sắt đá cao hơn là dường nào. Con đường về thiên quốc là con đường không dưới vạn dặm và còn là con đường hẹp nữa.

Khi mời gọi chúng ta bước vào con đường đó, Chúa còn đòi hỏi ta phải bỏ mình, vác lấy Thập Giá mà đi theo Ngài.

Theo Ngài như thế, chúng ta được bảo đảm Ngài tới đâu chúng ta sẽ tới đó. Trong vinh quang của Chúa Giêsu, chúng ta cũng được chiêm ngưỡng dung nhan rạng ngời của Thiên Chúa, tràn đầy hoan lạc và hạnh phúc vô biên.

Năm l796, chiến tranh giữa Pháp và Liên Minh Ý-Áo, Đại tướng Bonaparte của Pháp đã đưa quân đội đến một địa điểm, có cây cầu bắc qua trận tuyến của địch.

Khi trận chiến đã đến hồi quyết định, Bonaparte hô quân tiến qua cầu, nhưng không một ai qua! Bonaparte xuống ngựa, giựt lá cờ quân đoàn, chân bước qua cầu, miệng hô to:

- Ai yêu tổ quốc thì theo ta.

Lịch sử kể lại rằng, lúc đó trên cầu người ta thấy chỉ có một mình ông với lá cờ đã rách nhiều mảnh vì đạn của địch quân. Rất may sau đó có cậu bé 13 tuổi đánh trống thúc quân, hai tay đập mạnh vào trống, chân bước qua cầu theo đại tướng, quân sĩ thấy vậy liền tràn theo qua cầu. Bonaparte toàn thắng và chấm dứt chiến tranh.

8 năm sau, Bonaparte đã là hoàng đế Napoléon, trở lại chỗ cũ, có lễ nghi nghinh tiếp rất long trọng. Napoléon muốn bắt tay cậu bé Vidal đã 21 tuổi hiện ở trong quân đoàn tại đó. Hỏi đến Vidal thì cậu đã xin nghỉ phép để về đưa đám tang mẹ. Napoléon bãi bỏ tất cả nghi lễ quân đội, đi thẳng đến làng của Vidal, theo sau đám tang đến tận huyệt, đọc bài điếu văn rồi đi bộ cùng Vidal trở về. Vidal từ chối và mời Hoàng đế lên xe. Hoàng đế Napoléon đáp:

- Tám năm trước con đã liều chết theo ta trên con đường chết, nay trên con đường đau khổ, con cho ta theo con, cho có bạn!

Ai bền đỗ đến cùng người ấy sẽ được cứu rỗi.

Lạy Chúa, nhiều khi con lo lắng về tương lai, không biết đời con sẽ về đâu. Chúa bảo “lòng con đừng xao xuyến. Hãy tin vào Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1). Tương lai hãy để Chúa dẫn dắt. Chúa dạy con hằng ngày hãy sống như con cái Thiên Chúa và anh em của mọi người. Đó là con đường mà nếu con đi thì chắc chắn con đường đó sẽ dẫn con đến nhà Cha trên trời. Amen.

Do not let your hearts… – SN theo The WAU (13.5.2022)
Br. Phaolô Vũ Đức Thành, SDD chuyển ngữ

Nguồn: The Word Among Us – May 2022

Friday May 13th 2022
Meditation: John 14, 1-6

Do not let your hearts be troubled. (John 14:1)

It hangs from the daughter’s kitchen wall: a counted cross-stitch in a heart-shaped frame that proclaims Jesus’ words, “Let not your heart be troubled.” It was crafted by her mother during her battle with cancer. The daughter knew that those words stitched on the fabric had been written on her mother’s heart. Was the mother anxious? Troubled? Doubtful? Yes. But spending the days and weeks crafting that project had helped affirm her faith in Jesus. She knew that he remained unchanged no matter what was happening to her. So do not let your heart be troubled. Do not allow the concerns, the anxieties, the doubts to overwhelm you.

It now serves as a reminder for the daughter. Although her mother lost her battle with cancer decades ago, seeing the evidence of faith worked out with needle and thread gives the daughter hope. Hope to hang onto in the face of each day’s troubles. Hope and trust that Jesus really is going to prepare a place for us. So do not let your heart be troubled. Hold onto hope as an anchor for your soul.

Jesus’ words are for each one of us. He wants us to place our trust in his faithfulness, to believe in his promise of a heavenly home. We’ve seen that faithfulness in gifts of grace in times of plenty. But that trust is often hard-won through times of challenge or suffering. Each one of us has our own road to follow, and Jesus’ words can lift our hearts as we contemplate the heavenly home that awaits us. Do not let your heart be troubled. There are many dwelling places in my Father’s house.

You are making your own journey toward that place Jesus has prepared for you—every day, with every choice to love him and follow him. Each time you reaffirm your trust in the Lord, each time you turn to him in your joys or sorrows, his words can bring you hope. They can fan into flame your expectation. So do not let your heart be troubled. Jesus stands ready to lead you to the Father.

“Jesus, thank you that you have prepared a place for me. Lord, help me to renew my trust in you today!”

Thứ Sáu tuần tuần IV Phục Sinh
ngày 13.5.2022

Suy niệm: Ga 14, 1-6

Đừng xao xuyến (Ga 14,1)

Nó được treo trên tường nhà bếp của cô con gái: một bức tranh thêu hình thánh giá trong khung hình trái tim tuyên bố những lời của Chúa Giêsu, “Đừng xao xuyến”. Nó được mẹ cô thêu trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư. Cô con gái biết rằng những lời được thêu trên vải đã được viết lên tâm hồn của mẹ cô. Mẹ có lo lắng không? Có gặp rắc rối không? Có nghi ngờ không? Có. Nhưng việc dành nhiều ngày và nhiều tuần để thực hiện dự án đó đã giúp khẳng định niềm tin của bà vào Chúa Giêsu. Bà biết rằng Ngài vẫn không thay đổi, cho dù bất kể điều gì đang xảy ra với bà. Vì vậy, đừng xao xuyến. Đừng để những băn khoăn, lo lắng, nghi ngờ lấn át bạn.

Bây giờ nó như một lời nhắc nhở cho cô con gái. Mặc dù mẹ cô đã mất trong trận chiến với căn bệnh ung thư cách đây nhiều thập kỷ, nhưng việc nhìn thấy bằng chứng đức tin được làm ra từ đường kim sợi chỉ đã mang lại cho cô gái niềm hy vọng. Hy vọng sẽ vượt qua được những rắc rối hằng ngày. Hy vọng và tin tưởng rằng Chúa Giêsu thực sự sẽ chuẩn bị một nơi cho chúng ta. Vì vậy, đừng xao xuyến. Hãy giữ lấy hy vọng như một cái neo cho tâm hồn bạn.

Lời của Chúa Giêsu dành cho mỗi người chúng ta. Ngài muốn chúng ta đặt niềm tin cậy vào sự trung tín của Ngài, tin tưởng vào lời hứa về một mái ấm Thiên đàng của Ngài. Chúng ta đã thấy rằng sự trung tín đó nơi các món quà ân sủng trong nhiều thời gian. Nhưng sự tin tưởng đó thường khó giành được qua thời gian thử thách hoặc đau khổ. Mỗi người trong chúng ta đều có con đường riêng để theo đuổi, và những lời của Chúa Giêsu có thể nâng tâm hồn chúng ta lên khi chúng ta chiêm ngưỡng ngôi nhà trên trời đang chờ đợi chúng ta. Đừng xao xuyến. Trong nhà Cha tôi có nhiều chỗ ở.

Bạn đang thực hiện cuộc hành trình của riêng mình đến nơi mà Chúa Giêsu đã chuẩn bị cho bạn – mỗi ngày, với mọi lựa chọn để yêu Ngài và đi theo Ngài. Mỗi lần bạn tái khẳng định sự tin cậy của mình nơi Chúa, mỗi lần bạn hướng về Ngài trong niềm vui hay nỗi buồn, những lời của Ngài có thể mang lại cho bạn hy vọng. Chúng có thể thổi bùng kỳ vọng của bạn. Vì vậy, đừng để lòng mình vương vấn. Chúa Giêsu sẵn sàng dẫn bạn đến với Cha.

Lạy Chúa Giêsu, con cảm ơn Chúa vì Chúa đã chuẩn bị một chỗ cho con. Lạy Chúa, xin giúp con đổi mới lòng tin cậy nơi Chúa ngày hôm nay!

 

Do not let your hearts… – SN song ngữ Anh – Việt, (13.5.2022)
Tác giả: Don Schwager

(http://dailyscripture.servantsoftheword.org/readings/)
Bro. Paul Thanh Vu, SDD – chuyển ngữ

Friday (May 13)
Do not let your hearts be troubled!

Scripture: John 14:1-6

1 “Let not your hearts be troubled; believe in God, believe also in me. 2 In my Father’s house are many rooms; if it were not so, would I have told you that I go to prepare a place for you? 3 And when I go and prepare a place for you, I will come again and will take you to myself, that where I am you may be also. 4 And you know the way where I am going.” 5 Thomas said to him, “Lord, we do not know where you are going; how can we know the way?” 6 Jesus said to him, “I am the way, and the truth, and the life; no one comes to the Father, but by me.”

Thứ Sáu ngày 13.5.2022
Lòng anh em đừng xao xuyến! 
Ga 14,1-6

 

1 Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.” 5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường? “6 Đức Giê-su đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.

Meditation: Do you allow any troubles to rob you of God’s peace? As much as we try to avoid it, we all inevitably encounter trouble and difficulties. Jesus knew his disciples would have to face trials and persecution after he left them to return to his Father in heaven. Adversity can make us lose hope and become discouraged, or it can press us closer to God and to his promises for us.

 

“It is the LORD who goes before you; he will be with you, he will not fail you or forsake you; do not fear or be dismayed” (Deuteronomy 31:8).

A place for you in my Father’s house Just as God, who appeared as a Pillar of Cloud by day and a Pillar of Fire by night, went ahead of Moses and the Israelites to lead them safely through the wilderness to the promised land, Jesus tells his disciples that he is going ahead through his ascension into heaven to prepare a place for them in his Father’s house – a place of lasting peace, friendship, and happiness with God. God’s house is never closed nor over-crowded – there is plenty of room for everyone who believes in God and in his beloved Son, the Lord Jesus Christ. The greatest fear in this present life – whether it be the separation and loss of a loved one or the threat to one’s own life – is put to rest by Jesus’ promise that we will live forever with him and the eternal Father. There we will be joined with a great company of saints and angels who will be our friends forever as well.

Do you know the way to the Father’s house in heaven? Jesus expected his disciples to know where his life was headed – to dwell in everlasting glory with his Father in heaven. And he expected that his disciples would recognize that this was their ultimate destination as well. Thomas, who was both a doubter and a realist, spoke for all the disciples when he said, “we neither know where you are going nor how we shall get there on our own?” Thomas was a very practical “down to earth” kind of person who wanted to see the map and landmarks showing the exact path that would lead the way to the desired haven. Jesus assured Thomas that he would not only give him everything he needed to complete the journey, he would be Thomas’ personal guide as well.

Traveling alone in unfamiliar or uncharted places can be unnerving and bewildering without a companion or guide. And some places are impossible to pass through without the right person who knows the way and who can guarantee a safe passage. Several years ago I was invited by Christian friends to visit their community in Lebanon. They were in the middle of a civil war that would last for 15 years (1975-1990). Months and years of hardship, exposure to danger, and the uncertainty of the war’s outcome, as well as being physically cutoff from outside contact with friends, was weighing heavily. I was eager to visit to offer some support. Since I had never traveled there before, nor spoke the local language, I knew that I was helpless without a trustworthy guide. Fortunately a close Christian friend from Lebanon met me half-way on my journey and personally guided me through some unfamiliar territory, including check-points, road-blocks, physical danger, and some social, religious, and political hurdles as well. My guide got me safely to my destination. I literally owed my life to his safe-keeping. The Lord Jesus promised his followers that he would be their personal guide and friend who would lead them to the source of  lasting peace, enduring friendship, and abundant life.

I am the Way, the Truth, and the Life

The disciples were surprised that Jesus was going to his Father’s house and would return to take them with him. And they were even more surprised when Jesus said he expected them to know the way to the Father’s house. Jesus’ answer to there question, “show us the way”, was both a reminder that his disciples should trust their Master and Teacher to show them the way, and a challenge for them to recognize that Jesus had intimate knowledge of God and where God came from. Jesus made a statement that invoked the very name which God had revealed to Moses, “I am who I am” (Exodus 3:14), and he made three claims which only God could make. He stated unequivocally to his disciples: “I am the Way, the Truth, and the Life” (John 14:6)

Jesus proclaims: I am the Way (John 14:6). He alone knows the way to the Father because he has been with the Father from the beginning – before time and creation ever existed. The Lord Jesus gives us more than a road map and guide book. He personally is the way to the Father’s kingdom, and we cannot miss it if we follow him. He accompanies us on our daily journey and watches over us as the good shepherd who leads and sustains us each and every step of the way. Are you in step with the Lord and do you trust in his guiding hand for your life?

Jesus proclaims that he is the Truth (John 14:6). Many can say, “I have taught you the truth.” Only Jesus can say, I am the Truth. He possesses in himself the fulness of truth. Jesus claims to be one with the Father and to speak the truth which proceeds from the Father. Jesus promised his disciples that if they continued in his word, they would learn the truth and the  truth would set them free” (John 8:31). The truth which Jesus proclaims has power to set us free from ignorance, deception, and sin. The words which Jesus speaks are true because there is no lie or falsehood in him. Moral truth requires more than mere words or ideas because the person who speaks them must be true – true in thought, speech, deed, example, and action. Jesus embodies the truth in his person.

Jesus proclaims that he is the Life (John 14:6). He not only shows us the path of life (Psalm 16:11); he gives the kind of life which only God can give – abundant life that lasts forever. Is there any trouble, fear, or distraction that keeps you from the perfect peace and joy of a life surrendered to Jesus Christ?

 “Lord Jesus, you fill us with the joy of your saving presence and you give us the hope of everlasting life with the Father in Heaven. Show me the Father that I may grow in the knowledge of your great love and truth.”

Suy niệm: Bạn có cho phép bất cứ vấn nạn gì cướp đi khỏi bạn bình an của Chúa không? Bao lâu chúng ta cố gắng tránh né nó, tất cả chúng ta chắc chắn sẽ gặp phải những phiền muộn và khó khăn, và chúng ta thấy khó để chịu đựng. Đức Giêsu biết các môn đệ sẽ phải đối mặt với những thử thách và ngược đãi sau khi Ngài rời bỏ họ để về cùng Cha trên trời. Nghịch cảnh có thể làm chúng ta mất đi niềm hy vọng và trở nên chán nản, hay nó có thể thúc bách chúng ta đến gần Thiên Chúa và những lời hứa của Người hơn.

“Chính Đức Chúa đi trước bạn; chính Người sẽ ở với bạn; Người sẽ không để mặc, không bỏ rời bạn. Đừng sợ hãi” (Đnl 31,8).

Trong nhà Cha Thầy có chỗ cho anh em

Cũng như Thiên Chúa, Đấng xuất hiện như cột mây ban ngày và cột lửa ban đêm, đi trước Môisen và dân Israel trong hoang địa để dẫn dắt họ an toàn tới miền đất hứa, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng Người đi trước qua sự lên trời của mình để chuẩn bị nơi chốn cho họ trong nhà Cha của Người – một nơi trú ngụ, bình an, thân hữu, và hạnh phúc với Thiên Chúa mãi mãi. Nhà của Thiên Chúa không bao giờ đóng, cũng không chật chội – có nhiều chỗ cho mọi người tin tưởng vào Thiên Chúa và Con yêu dấu của Người, Chúa Giêsu Kitô. Nỗi sợ hãi lớn nhất trong cuộc đời hiện tại này – cho dù nó là sự chia cắt và mất mát sự sống của người được yêu, hay sự đe dọa đến mạng sống mình – sẽ bảo đảm bởi lời hứa của Đức Giêsu rằng chúng ta sẽ sống mãi mãi với Người và Cha vĩnh cửu. Ở đó chúng ta sẽ tham dự cùng với vô số các thần thánh, sẽ là bạn hữu mãi mãi của chúng ta nữa.

Bạn có biết con đường tới nhà Cha trên trời không? Đức Giêsu mong đợi các môn đệ biết nơi Người sẽ đi – là ở lại trong vinh quang với Cha trên trời mãi mãi. Và Người mong đợi các môn đệ biết đây cũng là điểm đến cuối cùng của họ nữa. Tôma, vừa là người nghi ngờ và là người thực tế, đã nói thay cho tất cả các môn đệ khi ông nói, “chúng con không biết nơi Thầy đi, và chúng con cũng không biết làm thế nào để đến đó?” Tôma là loại người rất thực tế muốn xem thấy bản đồ và các ranh giới chỉ rõ con đường chính xác dẫn tới thiên đàng lý tưởng. Đức Giêsu đã bảo đảm với Tôma rằng Người không chỉ ban cho ông mọi thứ cần thiết để hoàn thành cuộc hành trình của mình, mà chính Người còn là người dẫn đường riêng cho Tôma nữa. 

Du lịch một mình trong những nơi chốn xa lạ hay chưa được khám phá có thể bị sợ hãi và lạc đường nếu không có bạn đồng hành hay người hướng dẫn. Có một số nơi không thể nào đi qua được nếu không có đúng người quen thuộc đường xá và có thể bảo đảm cho người ta được an toàn. Cách đây vài năm, tôi được các bạn Công giáo mời đến thăm cộng đoàn của họ ở Libăng. Họ đang ở giữa trận nội chiến kéo dài suốt 15 năm (1975-1990). Những năm tháng khó khăn, đối diện với nguy hiểm, sự bất ổn của chiến tranh, đồng thời bản thân cũng bị cắt đứt liên lạc bên ngoài với bạn bè, đã là gánh nặng khủng khiếp. Tôi nóng lòng đi thăm viếng để mang đồ tiếp tế. Vì tôi chưa bao giờ đi tới đó trước kia, cũng không nói được ngôn ngữ địa phương, tôi biết rằng mình bất lực mà không có sự hướng dẫn đáng tin cậy nào. May mắn thay, một người bạn thân Công giáo từ Libăng đã gặp tôi trên đường, và chính anh hướng dẫn tôi an toàn đi qua vùng đất xa lạ, kể cả vượt qua những trạm kiểm soát, những đoạn đường cấm, sự nguy hiểm bên ngoài, và các chướng ngại xã hội, tôn giáo, lẫn chính trị nữa. Người hướng dẫn đã đưa tôi đến nơi an toàn. Tôi thật sự mắc nợ mạng sống mình với người che chở bảo vệ. Chúa Giêsu đã hứa với những môn đệ rằng Người sẽ là Đấng hướng dẫn và Bạn hữu riêng của họ, Đấng sẽ dẫn dắt họ đến nguồn mạch của bình an vĩnh cửu, tình bằng hữu lâu dài, và sự sống sung mãn.

Ta là Đường, là Sự thật, và là Sự Sống

Các môn đệ kinh ngạc vì Ðức Giêsu sắp về nhà Cha và sẽ trở lại đón họ về với Người. Và họ còn ngạc nhiên hơn nữa khi Ðức Giêsu nói Người mong đợi họ biết con đường về nhà Cha. Câu trả lời của Ðức Giêsu trước câu hỏi ở đây “Xin chỉ cho chúng con đường đi” vừa là sự nhắc nhở rằng các môn đệ phải tin tưởng Chúa và Thầy mình bày tỏ cho họ con đường, vừa là sự thách đố cho họ nhận ra rằng Ðức Giêsu có sự hiểu biết sâu sắc về Thiên Chúa và biết Thiên Chúa từ đâu đến. Ðức Giêsu đã đưa ra lời tuyên bố dẫn chứng danh thánh mà Thiên Chúa đã mạc khải cho ông Môisen, “Ta là Đấng Tự Hữu” (Xh 3,14) và Người đưa ra ba lời tuyên bố chỉ có Thiên Chúa mới có thể nói. Người đã nói cách rõ ràng với các môn đệ: Ta là Đường, là Sự thật, và là Sự Sống (Ga 14,6).

Ðức Giêsu tuyên bố Ta là Đường (Ga 14,6). Duy mình Người biết con đường về với Cha bởi vì Người ở cùng Cha từ lúc khởi đầu – trước khi thời gian và sự tạo dựng đã từng hiện hữu. Chúa Giêsu ban cho chúng ta hơn cả tấm bản đồ và cuốn sách hướng dẫn. Bản thân Người chính là con đường dẫn tới vương quốc của Cha và chúng ta không thể lạc được nếu chúng ta đi theo Người. Người đồng hành với chúng ta trên hành trình mỗi ngày và theo dõi chúng ta như người mục tử nhân hậu, dẫn dắt và nuôi dưỡng chúng ta mỗi và mọi bước chân trên đường. Bạn có bước đi với Chúa và bạn có tin cậy vào bàn tay hướng dẫn của Người dành cho cuộc đời bạn không?

Đức Giêsu tuyên bố rằng Người là Sự thật (Ga 14,6). Nhiều người có thể nói “Tôi dạy các anh sự thật”. Chỉ có Đức Giêsu mới có thể nói Ta là Sự thật. Người có nơi mình trọn vẹn sự thật. Đức Giêsu tự xưng là Đấng ở cùng Cha và nói sự thật từ Cha. Đức Giêsu đã hứa với các môn đệ rằng nếu họ tiếp tục ở trong lời Người, họ sẽ học biết sự thật và sự thật sẽ giải thoát họ (Ga 8,31). Sự thật mà Đức Giêsu tuyên bố có sức mạnh giải thoát chúng ta khỏi sự ngu dốt, lừa dối, và tội lỗi. Những lời mà Đức Giêsu nói đều là sự thật bởi vì không có sự dối trá hay sai lạc nơi Người. Sự thật luân lý đòi hỏi nhiều hơn lời nói hay lý tưởng bởi vì người nói về chúng phải là sự thật – thật trong tư tưởng, lời nói, việc làm, gương sáng, và hành động. Đức Giêsu thể hiện sự thật trong con người của mình.

Đức Giêsu tuyên bố rằng Người là Sự sống (Ga 14,6). Người không chỉ tỏ cho chúng ta con đường sự sống (Tv 16,11); Người còn ban cho thứ sự sống mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho – sự sống đời đời. Có bất kỳ sự sợ hãi hay phiền muộn nào ngăn cản bạn khỏi sự bình an tuyệt hảo và sự hạnh phúc của cuộc đời suy phục Đức Kitô không?

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa lấy đầy lòng chúng con niềm vui của sự hiện diện cứu độ của Chúa và ban cho chúng con niềm hy vọng về sự sống vĩnh cửu với Cha trên trời. Xin tỏ cho con Chúa Cha, để con luôn có thể lớn lên trong sự hiểu biết tình yêu và chân lý cao cả của Chúa.

 

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây