Nghe Những Tàn Phai !

Thứ ba - 16/11/2021 01:29

mùa thu

mùa thu
NGHE NHỮNG TÀN PHAI !

Lm.Anphong Nguyễn Công Vinh
                                                             
1.Sang đầu năm 2022, theo luật là phải làm đơn xin đi hưu rồi! Bạn bè cùng lớp ở chỗ nầy chỗ kia đi hưu sớm vì bệnh tật, vài ba đứa Chúa gọi về sớm, chỉ còn lại một hai đứa cầm cự. Nhìn qua nhìn lại bạn bè lớp trước hầu như đã gác kiếm, sắp kết thúc thế hệ già trước 75. Thời gian trôi qua mau thật! Năm 1975, mới chịu chức có 27 tuổi. Mãi đến năm 1992 vẫn là lớp trẻ nhất, mà bây giờ đã 75 rồi, được xếp vào loại cao niên. Lúc nầy bắt đầu nghe rõ những tàn phai. Tóc trên đầu đang xanh nay bạc trắng, nếp nhăn và tàn nhang xuất hiện trên khuôn mặt ngày trước tương đối cũng coi được. Khớp xương đầu gối không còn cử động dễ dàng như xưa, mỗi lần lên xuống bậc có tiếng kêu là lạ, đứng lên ngồi xuống khó khăn, đi từng bước chậm chạp. Mỗi đêm cứ trằn trọc vì nhức mỏi trong xương, nhất là những ngày mưa gió trở trời. Các chứng bệnh vặt cũng xuất hiện: huyết áp cao, nhức đầu, sổ mũi, ăn uống không tiêu, đầy hơi, ngứa ngáy, đau bụng…Máy chạy không còn tốt nữa rồi. Tuổi già có khuôn mặt như thế đó! Gặp bọn trẻ, chúng bắt đầu chào Cha gìa cố. Tước vị đó dành cho những linh mục cao tuổi. Nghe vui vui mà cũng buồn buồn. Mấy ngày trước đây đi tiêm vaccine phòng dịch, phòng y tế loan báo dành ưu tiên cho những người cao tuổi. Mình vào loại cao tuổi hơn trong nhóm, được tiêm trước!

2.Ngoài những chứng về thể xác, bắt đầu lại có những cảm xúc buồn bã, tiếc nuối, cô đơn, lo lắng, hối tiếc, mất mát; sống nhiều về những hoài niệm quá khứ. Lẽ ra ta đã phải làm được việc nầy việc kia nữa, thành công được chuyện nầy chuyện nọ để lại cho người sau. Nhìn lại mình thì thấy suốt mấy chục năm làm linh mục, coi như cũng đã cống hiến, nhưng cứ cảm thấy như chưa đủ, mà luôn luôn muốn nhiều hơn. Kỳ cục! Nhưng lúc nầy thì những tàn phai đã đến rồi, còn ham gì nữa. Chịu bó tay thôi!

3.Vì thế, hãy hài lòng với những gì bạn đang có, để tinh thần luôn thanh thản, bình an. Đây cũng là dấu ấn của niềm tin và phó thác. Thời gian nữa bạn sẽ đi về với tổ tiên, đó là quy luật nhân sinh, đừng buồn! Nhưng đi mau đi chậm là tuỳ nơi Chúa và một phần tuỳ nơi bạn. Bạn muốn chậm lại thì đừng mong muốn nhiều hơn nữa nghe, cũng đừng tiếc nuối gì nữa hết. Chính những khoảnh khắc lúc nầy mới là của bạn và đáng quý. Bạn chỉ còn thiếu có một điều là hạnh phúc đời sau.

4.Ngoài kia mùa thu đang hấp hối, những cành lá thu phai đã rụng để chuyển sang đông. Ở miền Bắc thì trời rét rồi và cảnh vật đổi thay theo mùa. Ở miền Nam mưa nắng hai mùa nên vào đông trời mát, cây cối chuẩn bị đâm chồi, chỉ có ở Đàlạt và cao nguyên là lạnh. Nhưng ở đâu cũng vậy, cuộc đời vẫn có bốn mùa. Trong nầy[1], một vài những cành lá cuối thu vẫn còn co ro cố gắng giữ gìn hơi ấm và sức lực để tồn tại thêm ít nữa trên thân cây mùa đông, nhưng rồi cũng dần dần rơi rụng. Lá sẽ tàn úa, trơ lại bộ xương khô, rồi ít lâu sau mục nát hoặc người ta đem đi hoả táng. Mùa đông cuộc đời buồn như thành phố chặn chốt cách ly mùa dịch, như thánh đường ngày Chúa nhật vắng tanh, không ai lai vãng! Buồn.

5.Đừng như thế chứ. Can đảm lên. Già là chuyện tự nhiên cho mọi người mà. Sinh bệnh lão tử. Chống lại quy trình tự nhiên thì chỉ càng làm tăng thêm các vết nhăn, tóc mau bạc thêm; tinh thần trở nên bi quan và lúc ấy càng nhiều bệnh khác xuất hiện, càng mau tê liệt. Vất bỏ quá khứ đi và trân trọng với những gì mình đang có. Ở tuổi nầy, bạn bè đã đi gần hết rồi; mình còn có được chút sức khoẻ, còn đi đây đi đó được, mắt không đeo kiếng mà đọc chữ được, còn viết lách tản mạn được là quý lắm rồi, huyết áp lên cao và ít ngủ là điều bình thường ở tuổi U 80. Mình đang có trong tay những khôn ngoan, kinh nghiệm, từng trải tích luỹ được trong cuộc sống; những mối tương giao với bạn bè, tha nhân, đã đi đây đi đó nhiều nơi, nhìn rõ mọi khía cạnh,  tình huống cuộc đời. Đây là kho tàng quý báu. Như vậy là đủ rồi, đừng than trách.

6. Hãy nhớ tuổi già vẫn có giá trị riêng của nó. Có trẻ thì phải có già. Thời nầy người ta chuộng tìm lựa mấy gốc cây sần sùi, to bự, thâm niên; hớt ngắn ngọn rồi đem về trồng trong những chậu cảnh to đẹp để ở khách sạn, ở những nơi sang trọng. Khi gốc cây già ấy đâm mầm nảy lộc thì tuyệt đẹp và có giá lắm nghe. Chúa cũng đang sai thiên thần đi tìm những gốc cây già đó, bứng về trồng làm cảnh trên Vườn Thiêng của Người. Sau nầy, khi hơi sức đã sắp tàn và phải lặng lẽ ở một nơi, nằm một chỗ, thì đừng cứ ngày nào cũng nhớ đến những tàn phai. Hãy để những gì thuộc về đời còn vấn vương trong lòng phai tàn đi! Lúc ấy mới là lúc vui mừng “vì tên anh em đã được ghi trên trời” (Lc 10,20), chứ đừng vui mừng vì những thành công quá khứ mình đã thực hiện hay buồn bã vì nay mất nó. Thời gian có quyền lực ghê gớm và sẽ xoá đi tất cả.

(Tản mạn mùa Covid 21, tặng các bạn già)


*Xin chia sẻ cho người khác.       
 

[1] Nhà Hưu.

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây